___
Chaeyoung lo lắng thấp thỏm thêm bạn thân, ghi chú: Chaeyoung.
Yên lặng chờ hồi phục.
Đinh!
Đã chấp nhận.
Không biết vì sao mà Chaeyoung nhảy nhót trong lòng.
Nếu chấp nhận rồi thì có nên nói cái gì không nhỉ?
Nhưng mà nên nói cái gì đây?
Chaeyoung gãi đầu, gõ hai chữ “Chào cậu”, lại nghĩ quá cộc lốc rồi.
—— Chào cậu, Jeon thí chủ. Mình là Chaeyoung, đây là WeChat của mình.
Không được, mình với người ta không thân thì cần gì phải làm vậy.
Chaeyoung rối rắm, cuối cùng cũng bỏ điện thoại xuống.
Sau khi chấp nhận Chaeyoung từ nãy đến giờ, Jeon Jungkook nhìn chằm chằm vào màn hình [ Đối phương đang nhập tin nhắn ].
Nhưng mà lâu như vậy anh còn chưa nhận được tin nhắn.
Jeon Jungkook đợi mãi cũng không có tin nhắn mới.
Anh không có kiên nhẫn, đánh đòn phủ đầu: [ Cậu tìm tôi? ]
… Không có trả lời.
Chaeyoung tiếp tục học bài, nhưng tiếng thông báo cứ kêu, lúc nãy đã có hơn 99 tin nhắn, hơn nữa còn liên tục xẹt qua, mọi người nói chuyện hăng say.
Chaeyoung vừa mới vào thì đúng lúc thấy tin nhắn của Jung Hoseok.
[ Jung Hoseok: Hì hì hì, chỗ tôi có nguyên bộ “Đề Toán Lý Hóa”, ai muốn thì nhấn phím 1.]
[ Min Yoongi: 1, cầu link, người tốt cả đời bình an. ]
[ Kim Namjoon: 1, cầu link, người tốt cả đời bình an. ]
[ Bam Bam: 1, cầu link, người tốt cả đời bình an. ]
Chaeyoung hiện tại đúng là nhu cầu cấp bách học tập, đặc biệt là Toán Lý Hóa, vì thế cũng bắt chước mọi người gửi:
[ Park Chaeyoung m: 1, cầu link, người tốt cả đời bình an. ]
Gửi xong, group chat yên tĩnh.
Cùng lúc đó mọi người đều nhắn tin riêng với cô.
[ Jung Hoseok: Cậu nghiêm túc à? ]
[ Min Yoongi: Mình cũng có tài liệu, còn nhiều hơn nữa đó, tìm mình nè. ]
[ J:?? ]
Jeon Jungkook không để tên, tên WeChat của anh chính là J.
Nhìn hai dấu chấm hỏi khó hiểu, Chaeyoung mờ mịt, cô nói cái gì sai sao?
[ Park Chaeyoung:??? ]
[ J: Cậu cũng muốn xin link? ]
[ Park Chaeyoung: Mình muốn học tập, không được sao? ]
Cô thật sự rất yêu học tập vậy mà mọi người nghĩ là ý khác.
Nghĩ đến mấy cái link không thể tả của Jung Hoseok, lại thấy mọi người trêu chọc Chaeyoung, Jeon Jungkook ngồi trên ghế sô pha mà than thở.
Từ đầu năm đến nay có một người thành thật như vậy cũng thật hiếm thấy.
Anh chậm rãi đánh chữ nói: [ Chỗ tôi mới có “tài liệu học tập” chân chính, đừng tìm cậu ta, tìm tôi này. ]
Jeon Jungkook nhiệt tình làm Chaeyoung ngượng ngùng: [ Có làm phiền cậu quá không. ]
[ J: Không làm phiền, khi nào trở lại tôi đưa cho. ]
Chỗ anh có một đống tư liệu học tập, từ lớp 10 đến lớp 12 đều có, Jeon Jungkook hầu như đã làm gần hết, giữ lại cũng chiếm chỗ, chi bằng bỏ đi để giữ những thứ khác.
Vừa nhắn tin xong thì cửa bị gõ hai tiếng, Park Jimin bước tới.
“Tôi tới lấy đồ.” Ánh mắt cậu nhìn thẳng, trực tiếp kéo ra ngăn tủ lấy một quyển sách.
Thật ra phòng này chính là phòng của cậu, tuy Chaeyoung dọn vào ở nhưng vẫn còn một ít đồ vụn vặt ở đây.
Tìm được đồ rồi Park Jimin chuẩn bị rời đi.
“Park Jimin.”
Chaeyoung duỗi tay kéo áo cậu lại.
Park Jimin lười biếng rũ mắt: “Ừ?”
Chaeyoung đưa điện thoại qua, biểu tình buồn rầu, “Làm thế nào để tắt thông báo, nó cứ kêu hoài.”
Park Jimin nhỏ giọng lẩm bẩm: “Phiền muốn chết…”
Nói xong bỏ sách vở xuống lấy điện thoại của Chaeyoung.
Trên màn hình, tin nhắn liên tục hiện lên, thấy tên Chaeyoung trong đó, Park Jimin nhíu mày, ngón tay lướt lên trên.
Nam sinh ở tuổi này chỉ bàn luận về bóng rổ và nữ sinh, trong group chat có nhiều chuyện không đứng đắn.
Liếc thấy tin nhắn của Chaeyoung, cậu liền biết là cô bị chơi.
Park Jimin che giấu, nói: “Loại group chat này cô không cần vào.”
“Hả?” Ánh mắt Chaeyoung lập lòe, “Cô cũng đâu có muốn, nhưng mọi người nói đây là group chat của lớp.”
“Cái rắm!”
Ai mà dám nói mấy thứ này trong nhóm lớp, chắc là không sợ bị giáo viên phạt chết.
Chaeyoung làm Park Jimin trợn trắng mắt, tốt bụng giải thích cho cô: “Nhóm lớp là phải được giáo viên quản lí, chắc là giáo viên có số nhưng cô chưa thêm, cô nên quay về tìm giáo viên đi, còn loại này thì không cần phải vào.”
Park Jimin vừa nói vừa che tin nhắn.
Cậu đang muốn thoát thì thấy ảnh đại diện màu đen.
Park Jimin… trầm mặc.
Hai người là đối thủ nhưng đều có phương thức liên hệ của nhau, dùng để hẹn đánh lộn, hoặc là mỗi khi nhàm chán thì tình cảm mãnh liệt mà chửi nhau, chửi nhau rồi bôi đen qua lại, cứ như thế.
Cho nên cậu biết số WeChat của Jeon Jungkook.
Park Jimin nhấn vào.
Cậu thấy lịch sử trò chuyện của hai người.
Park Jimin mắng trong lòng:
—- Thằng chó Jeon Jungkook!
Thằng biếи ŧɦái!
Thằng già dê!
800 năm qua chưa thấy con gái sao?
Thấy cô nhỏ Park Chaeyoung của cậu ngốc như vậy thì trêu ghẹo!
Cho con mẹ mày tài liệu học tập này, cho cái đầu mày ý!
Park Jimin giận dữ.
Dòng chữ thì không thể biểu đạt được phẫn nộ của cậu.
Tìm thấy mấy cái biểu tượng cảm xúc thì Park Jimin điên cuồng gửi qua.
[ Park Chaeyoung: Im đi! Đồ lão già bị trĩ đầy miệng! ]
[ Park Chaeyoung: Mày đẹp cái đít. Đồ mắt hai mí. ]
[ Park Chaeyoung: Tao không phải chìa khóa, tao coi bói, 10 đồng một lần, muốn xem cái gì? ]
[ Park Chyoung: Bên Đông không rạng bên Tây rạng, đồ ngốc dạng gì mày dạng nấy. ]
Sau khi gửi mấy cái biểu tượng cảm xúc đi thì Park Jimin mới thấy thoải mái.
Cậu tắt tiếng thông báo, tiện tay chặn Jeon Jungkook, sau đó trả điện thoại lại.
“Park Chaeyoung .”
Đột nhiên Park Jimin kêu cả họ tên cô.
Đôi mắt trong trẻo của Chaeyoung được che dưới hàng lông mi dài, minh diễm động lòng người.
Park Jimin vỗ đầu trọc của cô, nghiêm trang nói: “Con trai ở thành phố không phải là người tốt.” Đặc biệt là thằng chó Jeon Jungkook kia.
“Hả?”
Park Jimin: “Cô đừng để bị lừa.”
Chaeyoung: “…”
Tận tình dạy bảo nhóc con chưa trải sự đời xong Park Jimin rời phòng, khi quay lại thi trên tay cầm một bộ đề “53” và “Tài liệu học tập”.
(Đề “53” Là bộ đề thi vào Đại học)
Sách chất thành chồng.
Park Jimin mặt vô biểu tình: “Không đủ thì còn nữa.”
Nói xong rời đi.
Nhìn sách vở dày đặc Chaeyoung đột nhiên cảm thấy cháu trai thật tốt bụng.
Đến nỗi Jeon Jungkook mới vừa tắm xong thì cầm điện thoại, cuối cùng im miệng không nói.
[ J:??? ]
Tin nhắn đã gửi nhưng không có trả lời.
Chỉ trong nháy mắt, tâm tình Jeon Jungkook như rơi xuống vực.
Khó chịu trong lòng.
Sáng sớm hôm sau.
Ngoài cửa sổ có vài giọt mưa tí tách rơi.
Chaeyoung bị tiếng mưa đánh thức, nhìn đồng hồ, đúng 6 giờ.
Cô ngáp một cái, lười biếng trèo xuống giường.
Những người khác trong nhà còn đang ngủ, Chaeyoung đi xuống lầu thấy dì giúp việc đang xếp quần áo.
Cô không có việc gì làm nên đi qua muốn giúp đỡ: “Dì, để con làm cho.”
Người giúp việc cả kinh.
Tuy rằng xuất thân của Chaeyoung không quá sạch sẽ nhưng cũng là chủ, bà nhận tiền lương sao có thể để chủ nhà làm việc.
Giúp việc vội vàng từ chối: “Tiểu thư Chaeyoung đi ăn bữa sáng đi, mấy việc này một mình tôi làm được rồi.”
“Không sao ạ, để con giúp.” Sợ dì giúp việc băn khoăn trong lòng, Chaeyoung lại nói: “Xếp đồ cũng không có gì khó khăn, để con làm cho dì đi làm việc khác đi.”
Cô đã nói vậy thì giúp việc cũng không từ chối nữa, quay đầu đi chỗ khác.
Chaeyoung xếp ngay thẳng quần áo và cả khăn trải giường đặt ở một bên, cuối cùng chỉ còn lại một cái quần.
Đó là của Park Jimin.
Quần màu đen, có một lỗ lớn ở đầu gối và vết xước ở sau mông.
Hình như Park Jimin rất thích chiếc quần này, mặc tới mức này cũng không chịu bỏ đi.
Nghĩ lại ngày hôm qua Park Jimin cho cô tài liệu học tập, Chaeyoung cầm quần đến phòng ngủ trên phòng.
Cô lấy túi đồ của mình ra, lấy chỉ sau đó tìm một mảnh vải may vào, cuối cùng thêu một con chim ở phía sau mông.
Làm xong, Chaeyoung ôm quần đến cửa phòng Park Jimin.
“Cửa không khóa.” Park Jimin lười biếng đáp.
Chaeyoung nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Thiếu niên dang rộng hai tay nằm ở trên giường lớn, rèm cửa che kín không kẽ hở.
Cô nhẹ nhàng đặt quần áo ở mép giường, lay lay người cậu: “Park Jimin quần áo cô để ở đây nhé.”
“Ừ…”
Không biết cậu có nghe cô nói gì không, chỉ nói xong rồi ngủ tiếp.
Chaeyoung không dám quấy rầy cậu, nhẹ nhàng rời đi.
Giữa trưa.
Park Jimin còn chưa tỉnh táo vội chạy xuống lầu.
Chaeyoung đang xem tạp chí ở sô pha còn chưa kịp chào hỏi thì cậu biến mất ở cửa.
Cô bĩu môi, lật ra trang sau, thấy người mẫu và dòng chữ to —–
[ Quần jeans phá cách năng động. ]
Chaeyoung chợt cứng đờ, rụt cổ chột dạ:
… Chắc là cháu trai không mặc cái quần kia đi ra ngoài đâu nhỉ??
Park Jimin đương nhiên đã mặc và đi ra ngoài.
Hơn nữa là không phát hiện.
Đi chơi cùng đám bạn nguyên cả buổi sáng xong Park Jimin gặp Jeon Jungkook ở quảng trường.
Anh đang cầm lon coca ngồi trên ghế, một tay chống cằm, chân dài gác lên ra vẻ khó chịu.
Thấy Park Jimin thì Jeon Jungkook liền khiêu khích.
Không cần ngần ngại, tùy ý cười nhạo: “Park Jimin, quần của mày hôm nay độc đáo quá.”
Một dấu chấm hỏi to đùng trên đầu Park Jimin.
Sao hôm nay thằng chó này lại khen cậu?
Giây tiếp theo liền nghe Jeon Jungkook chế nhạo: “Con chim này rất vừa kích cỡ với mày.”
Giọng nói vừa dứt, mọi người liền nhìn phía sau Park Jimin.
Đàn em Park Jimin trầm mặc, cố gắng nhịn cười.
Park Jimin xoay đầu, chỉ thấy trên mông cậu là một con chim đang ngửa đầu, cái cánh nhỏ màu xanh đáng yêu cực kỳ, tuyệt hơn chính là ở đuôi còn thêu hai đóa hoa nhỏ, vừa vàng vừa xanh rất là xứng đôi.
Cậu một phen che lại, bên tai đỏ bừng, khuôn mặt trở nên vặn vẹo, lúc này mới nhớ đây không phải là quần jeans rách của cậu sao!
Ai rảnh mà may lại thành như vậy!
Park Jimin nổi giận bỗng nhiên nhớ tới gương mặt trắng nõn vô tội của Chaeyoung.
Con mẹ nó.
Mặt cậu đen sì.
Tiếp theo —–
“Jeon Jungkook, tao đánh chết mẹ mày!”
Thẹn quá thành giận, miệng phun hương thơm.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip