Chương 28: Phòng thay đồ 1
Ba mẹ Jeon và Yeri đều ở trong thính phòng, trong hậu trường chen chúc, bọn họ lại không có cách nào giao lưu với Jungkook, cứ ở đó cũng chỉ thêm phiền toái mà thôi.
Bởi vậy cả ba cũng tự giác, sau khi đưa Jungkook đến hậu trường thì đều trở về thính phòng.
Jungkook được sắp xếp lên sân khấu thứ 3, sắp đến lúc lên đài vẻ mặt Jungkook vẫn bình tĩnh, ngược lại là Chaeyoung khẩn trương đến nỗi tay đều là mồ hôi, Jungkook còn phải tốn tâm tư đi an ủi cô.
"Anh đừng khẩn trương, kéo đàn cho tốt là được."
Chaeyoung thấy bên ngoài đầy ắp người xem, vẻ mặt nghiêm túc trấn an Jungkook.
"A...." Jungkook khẽ cười một tiếng.
"Anh lại không nhìn thấy bọn họ, anh có gì phải khẩn trương?"
Câu này đúng là làm Chaeyoung nghẹn lời, ngây ngốc nhìn anh trong chốc lát.
"Đúng nhỉ...!Ha ha ha ha"
Hai người đối diện nhau cười ha ha, đều bị đối phương làm cho vui vẻ.
"Anh cũng không phải nghệ sĩ chuyên nghiệp nổi tiếng, ngay cả phạm lỗi bọn họ cũng không biết anh."
"Được rồi, anh mau lên sân khấu đi, đến lượt anh rồi."
Trải qua một phen tự giễu của anh, trong lòng Chaeyoung cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra, sau khi đưa Jungkook lên sân khấu thì lập tức chạy đến một bên cánh gà chờ
Tiếng vỗ tay kịch liệt trong thính phòng đều không thể truyền vào tai Jungkook, chỉ có Chaeyoung trước mắt cảm động rơi lệ làm cho anh hết sức trìu mến.
"Sao em lại khóc?" Jungkook một tay cầm đàn, một tay nhẹ ôm lấy Chaeyoung dịu dàng hỏi.
"Không có gì, anh kéo rất dễ nghe."
Hai người một bên nhẹ giọng trò chuyện, một bên đi đến hậu trường yên lặng.
Tất cả nhân viên công tác đều tụ tập ở sau sân khấu, người biểu diễn cũng đợi sau cánh gà.
Phòng hóa trang vừa rồi còn ầm ĩ nay đã chỉ còn lại hai người Chaeyoung và Jungkook.
Vừa vào cửa Jungkook đã đem đàn thả vào trong hộp, sau đó đi đến trước mặt Chaeyoung, ôm chặt cô vào người.
"Vừa rồi anh kéo đàn tốt không?"
Jungkook giống như đứa trẻ khát vọng được người lớn khen, tha thiết nhìn Chaeyoung.
"Kéo rất khá, đặc biệt dễ nghe, vừa nãy không phải em đã khen anh rồi à?" Chaeyoung nửa híp mắt cười, nhẹ giọng trêu chọc anh.
"Vậy có phải em nên khen thưởng cho anh cái gì đó không?" Jungkook cong môi cười, theo gậy trúc đánh lên trên.
"Khen thưởng? Anh muốn khen thưởng gì?"
Chaeyoung cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng anh muốn món quà nào đó, đã như vậy thì khen thưởng cũng có thể, huống hồ khen thưởng còn tạo thêm động lực để anh cố gắng đi ra ngoài thay đổi.
"Anh...!Anh đã năm ngày không chạm vào em..."
Jungkook do dự nói ra khát cầu của mình, trong mắt đều là ủy khuất và chờ đợi.
Dù sao hai người đã có một lần hoan ái, là anh nhân lúc nửa đêm Chaeyoung đói bụng xuống lầu tìm đồ ăn vặt, anh theo sau cô ở trong phòng bếp nửa dụ hoặc nửa cưỡng ép muốn cô.
"Đây là phòng hóa trang, tuy rằng hiện tại không có ai, nhưng không chắc lát nữa sẽ có người tới."
Tuy rằng Chaeyoung có chút mềm lòng, nhưng cô cũng không mất đi lý trí, phòng hóa trang không phải nơi lí tưởng để tán tỉnh.
"Có thể...!Chúng ta đi vào phòng thay quần áo ở trong góc, sẽ không có ai biết chúng ta ở trong đó."
"Nhưng mà...!Ưm.."
Còn không đợi Chaeyoung lấy ra cái cớ gì, Jungkook đã cúi đầu xuống hôn, ngăn lại cái miệng nhỏ của Chaeyoung, anh muốn dựa vào môi răng giao hòa dụ hoặc cô.
Cũng đã lâu Chaeyoung không thân mật cùng anh, đêm khuya đương nhiên cũng không tránh được có chút suy nghĩ ảo tưởng.
Bây giờ cơ thể cao lớn ấm áp đè lên, Chaeyoung cũng đã mềm nửa người, chỉ có thể để Jungkook nửa ôm nửa kéo đi về phía phòng thay đồ trong góc.
Cửa phòng thay đồ bị khóa trái, Jungkook gấp không chờ nổi đem quai váy của Chaeyoung kéo xuống.
Ngay cả nội y cũng chưa cởi, bàn tay to đã nóng nảy từ bên cạnh nội y tiến vào, vuốt ve một phen vô cùng tưởng niệm.
Hôm nay Chaeyoung mặc lễ phục nhỏ, váy đen cúp ngực bó sát người.
Vì bó sát cho nên cô không mặc quần bảo hộ mà chỉ mặc quần lót chữ Đinh.
Bây giờ ngược lại càng tiện cho Jungkook.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip