1

Làm sao có thể như thế được. Anh đã lạc mất Jungkook chỉ trong tích tắc. Ngã năm lúc ấy không quá đông. Tay anh nằm trong tay cậu như chiếc lá kỷ niệm nằm ngoan trong cuốn sổ lưu bút.

Vừa lúc đèn xanh bật, Jungkook hối hả kéo anh băng qua đường. Việc gì phải vội vã như chạy bão thế! Hoseok hơi buồn cười trước dáng vẻ hấp tấp của cậu. Ngày nào hai người chẳng đi qua ngã năm chộn rộn người xe khói bụi và inh ỏi tiếng còi này. Bù lại, sẽ có tới 70 giây cho đèn xanh. Thừa sức cho họ chạy đi chạy lại được vài lần tận lúc đèn đỏ sáng lên. Quán cà phê thì ở phía trước kia rồi, chỉ còn vài chục mét. Chỗ của hai người sẽ chẳng ai ngồi vào đó, trừ phi anh dặn chủ quán là họ sẽ không tới đó nữa. Vậy thì việc gì phải vội?

Ở giây thứ 23, Hoseok bất chợt nhìn thấy một bé gái đánh rơi giày. Người mẹ luống cuống giữa dòng xe hối hả như cọng củi trôi giữa dòng nước xiết, không biết xoay trở thế nào trong khi cô con gái xoay hẳn cả người lại, tuyệt vọng nhìn theo chiếc giày. Anh rút tay ra khỏi bàn tay ấm mềm của Jungkook, lách giữa hàng xe ngột ngạt để nhặt chiếc giày lên. Anh còn nhớ đó là chiếc giày màu hồng nhạt có đính những bông hoa trắng nhỏ xinh. Anh còn nhớ cô bé đã reo lên khi thấy anh mang giày tới, xỏ ngay ngắn vào chân nó. Anh còn nhớ ánh mắt trìu mến của người mẹ dành cho mình. Và anh cũng nhớ trong đớn đau rằng khi anh quay lại, thì đã không còn thấy Jungkook đâu nữa. Thoạt đầu anh đã nghĩ đó chỉ là trò trêu đùa của cậu. Anh đưa mắt lục lọi giữa dòng người trước mặt. Những ánh mắt lạ lẫm, hiếu kỳ nhìn anh chòng chọc. Không có gương mặt của Jungkook trong số đó. Mồ hôi anh túa ra lạnh toát. Linh cảm bất ổn khiến anh run rẩy. Sao có thể như thế được? Chỉ mới vài chớp mắt, tay anh còn nằm ngoan trong tay cậu. Giờ thì cậu biến mất như chưa từng hiện diện. Anh đứng chết trân giữa ngã năm nhốn nháo tiếng còi xe.Jungkook của anh đâu? Anh sực nhớ đến quán cà phê nơi hai người định tới. Cậu có thể đang ngồi đợi anh ở đó, khi anh còn mải mê với chiếc giày màu hồng nhạt đính những bông hoa nhỏ xinh.

"Bạn anh đến đây chưa?"

Đám nhân viên quán nhất loạt nhìn về phía Hoseok sau câu hỏi chới với như người sắp hụt hơi của anh. Không đợi câu trả lời, anh lao lên gác xép. Cửa sổ hình tam giác vẫn khép im ỉm. Khăn trải bàn nằm trật tự đợi những chiếc thìa gõ lanh canh trong lòng cốc. Jungkook của anh đâu?

Hoseok ngồi cả một ngày dài bên ô cửa sổ hình tam giác.
Hoseok ngồi cả một tuần bên ô cửa sổ hình tam giác.
Hoseok ngồi cả một tháng bên ô cửa sổ hình tam giác.
Rất nhiều lá bàng đã rớt ngoài cửa. Nhưng Jungkook thì vẫn biến mất. Không một lời giải thích. Sao có thể như thế được...

Những ngày bên Jungkook, Hoseok không có khái niệm về thời gian. Cả hai có thể ngồi hàng giờ bên nhau, cùng bàn luận về một chủ đề gì đó hoặc chụm đầu đọc chung một cuốn sách. Nhất định phải cùng đọc, dù chồng sách vừa mua về tha hồ cho cả hai chọn lựa. Cuốn sách mở ra. Hai cái đầu ghé vào nhau. Jungkook đọc khá nhanh nên thường xuyên phải chờ anh đọc xong mới được lật trang. Những lúc ấy, anh cảm nhận được ánh mắt sốt ruột của Jungkook bám theo các ngón tay xương xương của anh di chuyển chậm rãi trên trang sách. Bằng cách nhìn vào ngón tay ấy, Jungkook có thể đoán được anh đã đọc đến đâu. Nhưng chính vì thế, sự sốt ruột của cậu càng gia tăng. Có lúc truyện đang đoạn cao trào mà vẫn phải đợi, cậu bực dọc lắm.

"Anh đọc lướt bằng mắt đi, càng di tay thế đọc càng lâu"

"Tại sao phải đọc nhanh?"

Jungkook im lặng trước câu hỏi của anh. Tại sao phải vội? Họ đang ở đây, bên nhau, có nhau cơ mà. Sao cậu phải vội?

"Tốt nhất là em nên đọc cuốn khác đi"

Vừa nói, ngón tay anh tiếp tục di chuyển từ tốn qua các hàng chữ. Anh nghe thấy tiếng thở dài se sẽ của Jungkook tan vụn trong không khí.Dù có đôi chút xung đột nho nhỏ như vậy, nhưng họ luôn tìm cách thu xếp ổn thỏa, để rồi sau đó tiếp tục chụm đầu vào nhau, nghe được từng hơi thở của nhau. Đến khi trang cuối khép lại, cả hai cùng ngồi im, mắt hướng ra ô cửa sổ hình tam giác và ngẫm nghĩ. Mọi âm thanh vang lên vào lúc này sẽ phá vỡ những cảm xúc mà cuốn sách mang lại. Nên tốt nhất là im lặng, tận hưởng. Có lúc anh thấy Jungkook hình như thiếp đi. Cuốn sách vẫn chưa thực sự kết thúc với cậu. Nó chỉ mới bắt đầu, ở một trạng thái khác. Anh cảm nhận thấy mơ hồ mầm mống phiêu lưu trỗi dậy thầm lặng trong Jungkook. Các ngón tay cậu lúc ngủ liên tục cử động. Môi cậu mấp máy. Hoseok chờ tên mình sẽ được phát ra giữa cử động của hai vành môi. Nhưng chưa bao giờ cái tên ấy được cất lên giữa những tiếng u ơ lộn xộn.Dẫu vậy, anh vẫn bằng lòng với thực tại này. Trong lúc chờ Jungkook chìm đắm trong thế giới của mình, anh kiên nhẫn ngồi đợi. 30 phút? Hay một tiếng? Anh không nỡ đánh thức cậu. Anh vẫn nhớ có lần cậu bảo, chỉ ở quán này, bên cạnh ô cửa sổ này cậu mới thấy thực sự dễ chịu. Các cơn đau không hành hạ cậu nữa. Vì vậy thời gian họ ngồi với nhau bên ô cửa sổ hình tam giác có khi kéo dài cả ngày trời. Nhân viên quán thuộc thói quen của hai người đến mức luôn có sẵn giấy bút để ngay ngắn trên bàn cho những ghi chú nguệch ngoạc. Và ngay sau khi anh vừa hạ ba lô để mắc vào tay ghế thì lập tức một cốc ca cao nóng được đặt ngay trước mặt, nhanh đến mức dường như nó đã tự động nằm ở đó chờ anh đến. Cốc của Jungkook thì vẫn luôn là nước gạo rang nóng tỏa ra một mùi thơm dịu nhẹ gợi nhớ dĩ vãng. Jungkook thường nghĩ ngợi về điều gì? Anh chưa bao giờ hỏi cậu. Nếu cần, tự cậu sẽ kể anh nghe. Anh tin cậu sẽ thành thật với mình. Chẳng lẽ không phải như thế hay sao? Dù sự xuất hiện của cậu ở đây, trong thực tại này hoàn toàn là chủ định của anh, nhưng anh không thể can thiệp vào tâm tư Jungkook. Hãy giữ cho nhau những bí mật. Họ thống nhất với nhau như thế. Hoseok cố gượng nhẹ mọi cử động để không làm cho Jungkook giật mình, tỉnh giấc. Trong khi chờ đợi, anh kiên nhẫn nhìn vệt nước mưa xỉn màu trên gờ cửa sổ và hình dung cả một câu chuyện bí hiểm ẩn giấu trong đó. Tuy vậy anh vẫn chưa có ý định viết ra những câu chuyện tưởng tượng ấy, anh vẫn thích quan sát Jungkook trong lúc ngủ hơn cả. Anh nhìn rõ thái dương cậu hơi giật. Anh nghe thấy tiếng thở gấp của cậu. Anh cảm nhận rõ mùi mồ hôi mằn mặn của cậu. Đến độ anh thuộc mùi mồ hôi ấy cả khi không có cậu ở bên. Bây giờ thì chỉ có mùi của cậu phảng phất trên lưng ghế bọc vải sẫm màu. Ngực anh tưng tức khi chạm vào mùi hương thân thương ấy. Anh sợ rồi cũng như Jungkook, mùi của cậu cũng sẽ biến mất.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: #kookhope