Vk,ck

Tua tua tua,... 2 tuần sau đám hỏi của Dạ và Ngọc dc diễn ra. 1 tháng sau,... Ngọc đuổi theo Dạ trong nhà. Ngọc:"Vỹ Dạ, mau đứng lại đó, vk trêu Ngọc cho đã h vk chạy z hả?". Dạ quay đầu lè lưỡi nháy Ngọc. Dạ:"lè, ck có mơ cũng ko bắt dc vk đâu". Vừa nói dứt câu Dạ vấp chân mém chút nữa là té thật may vì Ngọc đã đỡ kịp.

Ngọc ôm chặt Dạ. Ngọc:"thấy chx, mém chút nữa té r đó". Dạ nhìn Ngọc cười hì hì. Dạ:"ck ko dc làm j vk". Ngọc cười hôn vào môi Dạ 1 cái. Ngọc:"tất nhiên là làm j?". Nói xong,bế ngang Dạ lên. Dạ la lên. Dạ:"ko dc mà ck, ko dc làm như z". Ngọc bỏ Dạ trên sofa, Dạ nhìn Ngọc bằng đôi mắt đáng thương, Ngọc bật cười. Ngọc:"đừng nhìn ck bằng đôi mắt đó chứ".

Dạ làm nũng. Dạ:"ck ơi, ck tha e ik. E ko trêu ck nữa". Ngọc hôn vào môi Dạ. Ngọc:"đáng iu như z s, vk của ck đáng iu chết mất". Dạ nháy mắt với Ngọc 1 cái,Ngọc mún xĩu ik. Dạ cười. Dạ:"Ck làm j nhìn vk giữ z?". Ngọc:"vk của ck ngon quá ik". Dạ:"ck hư quá". Ngọc cười r cuối xuống hôn vào môi Dạ. 2 tay Ngọc đưa vào xoa nắn ngực Dạ và nghịch ngợm nó.

Chx đầy 1p, nhà có tiếng chuông cửa. Ngọc nhìn ra r đứng dậy mở cửa. Ngọc thấy bà Ninh. Ngọc:"ủa ba, ba qua chi z ba?". Ông Ninh:"ko có việc là ba ko dc qua hả?". Ngọc:"dạ đâu có, ba vô nhà ik". Dạ:"ba mới qua hả?". Ông Ninh:"uk. Ba qua thăm 2 đứa".

Tua tua tua,... Vài tháng sau. Dạ và Ngọc hôm nay cùng nhau ik hẹn hò. Dạ nắm chặt tay Ngọc kéo ik nói. Dạ:"Ck, vk mún ăn xoài lắc, mua cho e ik". Ngọc nhíu mày. Ngọc:"e có bầu hay j mà đòi ăn đồ chua hoài z?". Dạ:"tại e thích mà". Ngọc:"nhưng mà h e ăn là tối bị đau bụng đó". Dạ:"nhưng mà...hồi lúc e uống trà sữa, Ngọc cũng nói tối e bị đau bụng. Rốt cuộc tối e có bị j đâu".

Ngọc thở dài hôn vào môi Dạ 1 cái. Ngọc:"ăn thì mua ik". Dạ cười kéo Ngọc nhanh ik mua xoài lắc. Ngọc nhìn Dạ nóng lòng chờ xoài lắc trong rất đáng iu. Dạ cầm lấy ly xoài chạy nhảy như 1 đứa con nít, Ngọc cười ik theo Dạ. Ngọc:"vk, coi chừng ngã đó". Dạ dừng lại nhìn Ngọc cười. Dạ:" thích quá ik, lâu r ck mới dẫn e ik chơi như này!". Ngọc dở khóc dở cười. Ngọc:"ùm, mới hôm kia". 

Dạ liền gãi đầu cười hì hì. Dạ:"z hả, e quên mất". Ngọc cười xoa đầu Dạ. Ngọc:"ngốc thiệt sự". Dạ ôm Ngọc. Dạ:"ngốc như z mà có ck thông minh là quá xứng đôi r". Ngọc kí nhẹ lên đầu Dạ. Ngọc:"đó người ta gọi là chênh lệch hỉu ko?". Dạ nhìn Ngọc hỏi. Dạ:"z là ck ko iu e". Ngọc bất lực với Dạ. Ngọc:"ko iu e s cho e ôm ở đây".

Dạ gật gật đầu, bỏ Ngọc ra r ăn xoài và dục thùng rác. Ngọc nắm tay Dạ và ik dạo. Đang ik, Ngọc lấy đt ra lướt face. Dạ thấy Ngọc cứ cắm mặt vào đt. Tuk giận bỏ tay Ngọc ra và chạy trốn. Nhưng chỗ đó vẫn thấy dc Ngọc. Ngọc ik dc 1 đoạn cảm thấy trống trải ở tay nhìn qua ko thấy Dạ đâu liền dẹp đt và nhìn xung quanh.

Ngọc bđ lo lắng ko bít vk của mình đã chạy ik đâu. Ngọc chạy xung quanh tìm mãi ko thấy vk mình đâu. Dạ nhìn vẻ mặt Ngọc lo lắng liền che miệng cười. Ngọc ik 1 lúc đứng lại nhìn xung quanh r lấy đt ra điện cho Dạ. Nhưng Ngọc sựt nhớ ra là Dạ đã để đt ở nhà r. Ngọc sợ Dạ bị bắt cóc liền kêu lên. Ngọc:"vk ơi, e đâu r ra đây ik. Đừng đùa Ngọc nữa, Ngọc xl bơ e mà. Vk mau ra đây với Ngọc ik làm ơn". Dạ bật cười ik ra. Dạ:"Ngọc".

Ngọc nhìn qua liền chạy nhanh lại ôm Dạ. Ngọc:"vk ik đâu nãy h z. Bít ck lo cho vk lắm ko? Còn sợ vk bị bắt cóc nữa cơ". Dạ trách Ngọc. Dạ:"ck bơ e, ck lo bấm đt ko nhìn e 1 cái, e mún cho ck 1 bài học để l sau đừng bơ e". Ngọc bỏ Dạ ra cuối xuống nhìn thẳng vào mắt Dạ. Ngọc:"vk có bít là mém xíu Ngọc khóc vì vk ko?". Dạ cười. Dạ:"cho chừa". Ngọc véo má Dạ r nắm chặt tay Dạ như keo 502 r ik về.

Về đến nhà, cả 2 thay đồ r chuẩn bị ik ngủ. Thay đồ xong, vừa mới b ra. Ngoài trời bđ đổ mưa. Ngọc ik lại đóng cửa sổ. Đột nhiên sấm xuống 1 cái rầm. Dạ:"aaa...". Ngọc lại ôm Dạ. Ngọc:"vk, ngoan đừng sợ. Ngọc đây r". Dạ ôm chặt Ngọc. Ngọc:"ngoan, đừng sợ. Ngọc ở đây, nằm xuống ngủ ik". R Ngọc vỗ vỗ lưng cho Dạ đỡ sợ và cả 2 nằm xuống giường.

1 hồi, Dạ đã ngủ ngon trong vòng tay của Ngọc. Vỗ vỗ lưng cho Dạ 1 hồi. Ngọc nhìn xuống thấy Dạ đã ngủ. Nên xoay qua tắt đèn và kéo chăn đắp lên cho cả 2. Dạ ôm chặt Ngọc và rúc vào người Ngọc như tìm 1 chỗ an toàn để ngủ. Ngọc thấy Dạ động đậy thì liền vỗ vỗ lưng cho Dạ. R Ngọc ôm lại Dạ ngủ.

Đến khuya, 12h (ui h linh ghê😂). Dạ bđ đau bụng. Dạ khó chịu mở mắt ra thấy Ngọc đang ngủ. Dạ định kêu Ngọc thì ánh mắt Dạ đột nhiên liếc qua cửa sổ. Ngoài trời đang mưa. Cái màn trắng trong phòng chỗ cửa sổ do gió nên nó cứ bay bay. Dạ thấy giống như có bóng trắng Dạ la lên. Dạ:"aaa...". Dạ do đang đau bụng + thêm la lên nên nó càng đau hơn.

Ngọc nghe Dạ la liền bật đèn ngồi dậy. Ngọc:"vk, e s z. Có Ngọc đây r". Dạ ôm chằm lấy Ngọc mếu. Dạ:"e...e mới nhìn...nhìn thấy m...a...ma...ở ngoài cửa". R úp mặt vào người Ngọc. Ngọc ôm lại Dạ vỗ vỗ lưng cho Dạ r nhìn ra cửa ko thấy j hết. Ngọc:"ngoài đó đâu có ma đâu. Chắc do cái màn trắng bay nên e thấy z thoi!". Dạ nhìn Ngọc gật đầu.

Ngọc vuốt má Dạ. Ngọc:"ngoan, ik ngủ thoi. Đừng sợ Ngọc vẫn lun ở đây với e". Dạ:"nhưng...nhưng". Ngọc:"nhưng s". Dạ nhăn mặt. Dạ:"e đau...đau bụng". Ngọc nhíu mày. Ngọc:"e đau bụng hả?". Dạ gật đầu. Ngọc nhíu mày và bđ trách móc Dạ. Ngọc:"Ngọc đã nói với e r là e ăn xoài sẽ bị đau bụng, mà e ko nghe. Đó h e thấy chx". R Ngọc chạy ik lấy nước ấm, thuốc và túi giữ ấm bụng.

R Ngọc quay lại, thấy Dạ đang khóc. Ngọc ik lại ôm Dạ. Tưởng Dạ đã nhìn thấy j Ngọc lo lắng hỏi. Ngọc:" Dạ e s z. S e khóc". Dạ:"hic...hic...Ngọc hết thương e r...hu...huhu". Ngọc:"s z, Ngọc vẫn thương e mà". Dạ:" Ngọc...hic...la...e". Ngọc:"Ngọc xl. Ngọc ko cố ý. Tại...".

Ngọc chx kịp nói nữa, Ngọc liền khóc lớn hơn. Ngọc:"Ngọc xl mà. L sau Ngọc sẽ ko như z nữa đâu. Sẽ ko lớn tiếng với e nữa. H chúng ta ik uống thuốc dc ko?". Dạ gật đầu mà mắt vẫn còn đọng nước. Ngọc lấy tay lau nước mắt cho Dạ. Ngọc:"khóc chi xưng mắt hết r nek". Dạ:"e đâu có khóc đâu". Dụi dụi vào áo Ngọc để chùi nước mắt.

R Ngọc lấy thuốc đút cho Dạ. Ngọc:"nek, e nói aaa... Ik Ngọc đút cho e uống". Dạ:"aaa...". R Ngọc đút thuốc cho Dạ r cho Dạ uống nước. Đến khi uống hết thuốc thì cho Dạ uống ly nước ấm. R Dạ nằm xuống. Ngọc dọn dẹp r ik lại kéo áo Dạ lên định chườm túi giữ ấm cho Dạ thì Dạ la lên. Dạ:"Ngọc làm j z?". Ngọc:"chườm túi giữ ấm cho e". Dạ gật đầu. Ngọc cười r chườm túi cho Dạ. R Ngọc nằm xuống ôm Dạ. Ngọc xoa bụng cho Dạ. Ngọc:"e ngủ ik, Ngọc xoa bụng cho e dễ ngủ".
Cái tên đề hơi lạ tại ko bít ghi tiêu đề j ak. Chap này siu siu dài lun
                         ___the end___

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip