Ngoại truyện

Rất nhiều chuyện lúc còn nhỏ, Quả muội không nhớ nổi, ví dụ như ca ca Nam Quất nói với nàng, khi còn nhỏ nàng từng gặp qua Triệu Khải Mô rồi, khi đó cả nhà Triệu quan sống ở sát vách nhà bọn họ. Quả muội nghĩ khi đó mình còn quá nhỏ, cả ngày trong đầu chỉ toàn nghĩ đến đói bụng và ăn, nào còn nhớ được Triệu quan nhân phi phàm tuấn mỹ. Sau đó, cẩn thận nghĩ lại, quả thật có người như vậy, không thân thiện chút nào, lúc nào cũng mặc quần áo hoa mỹ. Nhớ lại ca ca từng nắm tay nàng, đi ở bến cảng, gọi tên của Triệu quan nhân, nhưng mà hắn lại chẳng chịu để ý tới ca ca.

Năm mười bốn tuổi, một lần Quả muội nghe được ca ca nói chuyện với nương, nàng không phải cố ý nghe trộm, chẳng qua nàng muốn vào nhà gặp đệ đệ, đi đến cửa thì nghe thấy nương nói: "Quả tử, hắn không chỉ là nam tử, mà còn là đại quan, sao có thể bên ngươi cả đời được." Quả muội kinh ngạc đến mức suýt chút nữa là kêu lên, nàng che miệng lại, giấu người sau cửa, nàng nghe thấy ca ca nói: "Chúng con đã hứa sống cùng nhau, hắn không cưới con cũng không kết hôn."

Quả muội nhất thời bừng tỉnh, tại sao ca ca trước đây cứ mãi không chịu kết hôn. Ca ca hồi còn chưa phát tài, đã được rất nhiều nữ hài ở ngoài nha môn yêu thích rồi, ca ấy lại chẳng để ý tới, hóa ra, ca yêu thích nam tử. Mà nam tử kia, lại là một đại quan.

Quả muội lớn lên ở bến cảng, khi còn bé từng thấy hai nam tử bị một đám người lôi kéo mắng chửi, người hơi lớn tuổi hơn còn bị người khác đánh, người còn lại khóc lớn can ngăn, tình cảnh cực kỳ hỗn loạn, người vây xem vô số. Từ tiếng mắng chửi của hai nhà cùng tiếng đàm tiếu, chế nhạo của người đời, Quả muội biết được đây là chuyện hai nam tử yêu nhau. Tiểu Quả muội cảm thấy bọn họ rất đáng thương, bị người đánh, bị người chửi.

Sau khi biết được bí mật của ca ca, Quả muội thương tâm rất nhiều ngày, nàng sợ ca ca có ngày cũng bị người ta đánh, tuổi nàng chưa lớn lắm, nhưng cũng rõ đây là chuyện rất nghiêm trọng, rất đáng sợ. Nương rất lo lắng chuyện của ca ca, có vài lần Quả muội nhìn thấy nương len lén lau nước mắt. Cha còn chưa biết, Quả muội nghĩ, nàng phải giúp ca ca giấu kỹ chuyện này.

Mỗi lần ca ca ở nhà, bà mối nghe tiếng gió mà đến, cực kỳ ồn ào, nhìn thấy những người này, Quả muội chỉ muốn đuổi họ đi. Nương đã rất khổ não, mấy người này còn khiến nương tăng thêm phiền não, hơn nữa ca ca đã không muốn thành thân, những người này lại đáng ghét như ruồi vậy, đuổi cũng không chịu đi.

Trong trí nhớ của Quả muội, lúc nàng còn rất nhỏ, thường nằm trên lưng ca ca. Ca ca cõng nàng chạy lung tung ngoài đường, ca ca sẽ chia món ngon cho nàng ăn, khi ấy cực kỳ vui vẻ. Sau khi lớn lên thường nghe nương kể, hồi nhỏ nếu không có một thìa đường của Hoàng thẩm, mấy quả trứng gà của hàng xóm, nàng đã sớm chết đói rồi. Quả muội nghĩ là có ca ca, con mới không bị chết đói.

Từ lúc có ký ức, trong nhà rất nghèo, không cha, thân thể nương lại không tốt, ca ca phải đi làm đủ công việc, kiếm tiền nuôi gia đình. Cái nhà này, nếu không có ca ca, căn bản chống đỡ không được tới khi cha trở về, nói không chừng mình cũng bị bỏ ở cửa Tử Trúc Am ngoài thành lâu rồi, giống những đứa trẻ bị vứt bỏ khác, đói bụng mà gào khóc không ngừng. Chính là may mắn có thể trưởng thành, vận mệnh thay đổi.

Quả muội không cảm thấy chuyện ca ca thích nam nhân không tốt, ca ca cái gì cũng tốt cả, ca lại không làm chuyện thương thiên hại lý, Quả muội thật tò mò, người được ca ca yêu thích, là một người như thế nào.

Sau đó, Quả muội nghe được tên của người này, hắn tên là Triệu Khải Mô, là người rất lợi hại, hắn là thám hoa lang, đang làm quan ở Nam Kiếm Châu. Hắn chính là nam hài ngạo mạn mặc cẩm bào từng gặp hồi còn bé, hắn và ca ca quen biết từ nhỏ.

Quả muội cảm thấy đây là chuyện rất tốt đẹp, giống như nàng khi còn bé quen Thất ca vậy, lớn rồi, liền đối với Thất ca có một phần tình cảm quyến luyến. Đây là chuyện không thể để người khác biết, thứ tình cảm vụng trộm, có chút ưu thương lại có chút ngọt ngào.

Nhưng mà Thất ca là người rất tốt, còn nam hài mặc cẩm bào kia lại đối xử với ca ca rất hững hờ.

Trong mắt Quả muội, ca ca của nàng là nam tử đẹp nhất thành đông.

Ca ca rất thích chưng diện, cho dù trước đây còn nghèo khó, ca dù chịu đói cũng muốn đi cắt vải làm cái quần ra dáng chút. Ca ca lớn lên rất đẹp, tóc ca mềm, da trắng mịn, mặt mày như tranh vẽ, lúc ca cười lên trông cực kỳ dịu dàng.

Ca không chỉ đẹp, còn rất lợi hại, ở kinh thành mở cửa hàng bán châu, ra hải ngoại buôn hương dược. Trong suy nghĩ của Quả muội, ca ca như vậy, không thua kém gì vị Triệu quan nhân làm quan kia.

Trong lòng nàng bắt đầu lo lắng, Triệu quan nhân liệu có đối xử tốt với ca ca không, Lý gia bọn họ giờ tuy có rất nhiều tiền, nhưng nhà bọn họ vẫn là dân thường.

Mùa hạ, thu, ca ca sẽ đi đến Nam Kiếm Châu, người khác hỏi, nương nói ca đi du lịch, Quả muội biết ca ca đi gặp vị Triệu quan nhân kia. Quả muội cũng muốn đến nơi đó một lần, thế nhưng nàng đã đến tuổi không được phép ra khỏi khuê phòng. Quả muội cũng muốn gặp vị Triệu quan nhân kia, xem hắn sau khi lớn lên có thay đổi hay không, có đối xử tốt với ca ca hay không.

Những bà mối hồi trước hay đến nhà, không biết từ lúc nào đã không còn thấy nữa, đại khái chắc vì nương không cho các nàng đến. Nương khẳng định đã nói với cha chuyện của ca ca, cha luôn cảm thấy mắc nợ ca ca, không bức bách ca ca phải kết hôn.

Thời gian trôi qua, ca ca hai mươi ba tuổi, ca nếu không đi Nam Kiếm Châu, thì sẽ ra biển, thời gian ở Thứ Đồng không nhiều. Quả muội bất giác cũng đã mười lăm tuổi, những bà mối ngày trước bị đuổi đi, đều tụ tập lại đây, lần này đối tượng làm mối, không phải ca ca, mà là chính nàng. May mà cha cùng nương đều nói, nàng còn nhỏ, còn chưa muốn gả đi.

A Thất có lão bà, cũng có hai đứa trẻ.

Hắn mỗi lần tới tìm cha tán gẫu, luôn cười ha ha, cuộc sống hàng ngày dường như rất tốt, Quả muội cũng vui thay hắn.

Đối với việc kết hôn, Quả muội cảm thấy thật phiền lòng, kết hôn xong, nàng phải rời người nhà, cái nhà này, nàng không nỡ rời bỏ. Nàng cõng Nhị Quả, leo lên trên lâu đình, phóng tầm mắt nhìn ra cảnh ngoài cảng biển, nàng từ nhỏ đã cảm thấy cánh buồm rất đẹp, rất tự tại, nàng cũng mang đầy ước vọng, thế nhưng nàng biết mình là nữ tử, không thể ra biển được.

"Nhị Quả, thuyền ca ca chắc về đến rồi."

Quả muội chỉ vào cánh buồm, Nhị Quả đang chán, dựa vào lòng tỷ tỷ, bé bi bô nói: "Ca ca nói sẽ mang cho đệ vỏ sò biết hát."

Nhị Quả có mái tóc dày mềm mại, da dẻ trắng bóc, mặt mày thanh tú như ca ca. Người trong nhà đều nói Nhị Quả sống để hưởng phúc, không giống nàng và ca ca, khi còn bé gặp khổ nhiều như vậy, mệnh Nhị Quả thật tốt.

"A tỷ, vỏ sò biết hát à?"

Tiểu Nhị Quả kế thừa gen nhà họ Lý, thích chưng diện lại thông minh.

"Biết, a tỷ khi còn bé cùng ca ca đi ra cạnh biển, ca ca nhặt được một cái vỏ sò biết hát đấy."

Đó là một cái vỏ sò lớn rất đẹp, áp nó bên tai, có thể nghe thấy những tiếng ù ù. Vỏ sò đó còn lớn hơn cả lòng bàn tay, màu rất đẹp, miệng thật to, đuôi như cái miệng con vẹt vậy.

Ca ca dù đi đến nơi nào, đều sẽ mang quà trở về, những món cho nàng và Nhị Quả luôn rất mới mẻ, thú vị. Quà tặng nương cùng cha, bất luận đắt cỡ nào, ca ca đều không tiếc. Chẳng nhà ai có được một ca ca tốt như vậy đâu.

Ca không chỉ tốt với người nhà, mà đối với bằng hữu, cũng rất tận tâm tận ý.

Cho dù là A Thất, Cẩn Nương, hay là A Hoàng, A Thông, thậm chí là người không quen biết, chỉ cần gặp nạn, ca ca nhìn thấy đều sẽ trợ giúp. Ca ca như vậy, phải có cuộc sống tốt, phải hạnh phúc hơn hết thảy người khác.

Có ngày, ca ca từ kinh thành lấy tiền trở về, ca ca nói với nương, Thứ Đồng sẽ có tri châu mới, chính là Triệu quan nhân. Không biết bắt đầu từ khi nào, ca ca có thể cùng nương nói chuyện đùa về vị Triệu quan nhân này. Ca ca gọi hắn: Khải Mô. Lúc ca ca gọi cái tên này, ngôn ngữ đặc biệt dịu dàng.

Quả muội vui vẻ nghĩ, vậy là ca ca cũng không cần phải đi Nam Kiếm Châu nữa, sẽ có nhiều thời gian ở nhà.

Ngày tân tri châu đến nhậm chức, Quả muội giúp ca ca chải tóc, búi kiểu tóc mới đang thịnh hành, ca ca cực kỳ vui vẻ. Sau khi lớn lên, hai huynh muội không giấu nhau gì, tình cảm gắn bó từ nhỏ vẫn như cũ.

Mọi người đi xem tân tri châu, nhóm người hầu trở về kích động nói quan tri châu thật trẻ tuổi, rất tuấn mỹ, trông giống như thiên thần.

Quả muội nghe vậy rất vui mừng, nàng cũng muốn nhìn một chút, nhưng mà nàng không thể tùy ý xuất môn.

Mấy ngày sau hôm tân tri châu đến nhậm chức, một buổi tối nọ, Quả muội cùng Nhị Quả đang ở trong sân cho mèo ăn, nàng nghe thấy nội tri cuống quít tiến vào bẩm báo, nói là quan tri châu đến đây.

Quả muội dắt đệ đệ, đứng ở hành lang nghe vào.

Nàng nhìn thấy hai người hầu nhấc theo đèn lồng, dẫn Tri châu đại nhân đến đây, đi cạnh Tri châu đại nhân chính là ca ca.

Ánh đèn thật yếu, Quả muội chỉ thấy được một bên mặt của Triệu quan nhân, thật trẻ tuổi, vừa cao lại soái, dáng vẻ phi phàm. Quả muội bất giác đỏ mặt, nàng chưa từng gặp được nam tử nào như vậy, dung nhan hắn quả nhiên như thiên thần.

Triệu Xá nhân không chỉ ưa nhìn, lời nói cử chỉ, có thể nói là giai phạm.

Ca ca cùng hắn thân mật vô cùng, nhỏ giọng trò chuyện, trên mặt ca ca tràn đầy ý cười.

Hai người đi vào phòng, lúc đi ngang qua phòng lớn, Quả muội kích động nghĩ, đây là muốn vào trong nội viện, đó là chỗ ở của người nhà, hiển nhiên là muốn đi gặp cha mẹ.

A, bọn họ rõ ràng là nam tử, nhưng tại sao lại cảm thấy xứng đôi như vậy chứ.

Quả muội giao Nhị Quả cho Ngô nương, nàng một thân một mình lặng lẽ đi sát tới nội viện, tình cảnh như thế, nàng muốn lén lút đi xem sao.

Khi còn bé do được Cẩn Nương chăm sóc, cũng vì thế mà bị ảnh hưởng tính cách không bị ràng buộc như Cẩn Nương, tính tình Quả muội không nhát gan, tuân thủ quy củ như các cô gái bình thường khác. Nàng thường đứng ở hành lang nghe lỏm cha, ca ca nói chuyện làm ăn, bàn công việc với thương nhân khác. Quả muội gặp qua không ít thanh niên anh tuấn, những người này đến từ khắp các nơi, giàu có, hiểu biết nhiều, nhưng những người này, chẳng ai sánh bằng một Triệu Xá nhân.

Lén lút theo tới tiểu sảnh trong nội viện, thấy cha và nương đều đã có mặt ở đó, bọn họ cũng không ngạc nhiên, hiển nhiên ca ca đã nói trước với hai người. Người hầu dâng trà cùng điểm tâm xong, lập tức bị cha sai đi chỗ khác. Chỗ Quả muội đứng khá xa, sợ bị người nhà phát hiện, nàng tuy rất muốn nghe bọn họ nói cái gì, song cũng biết không thể tiến lên tiếp được.

Triệu Xá nhân đứng dậy thăm hỏi, hành lễ, như vãn bối bái kiến trưởng bối vậy, cha hình như bị dọa sợ, từ chỗ ngồi nhảy lên, đỡ lấy vị Triệu quan nhân sắp sửa quỳ lạy làm lễ. Quả muội trốn ở một bên cười trộm, trong nhà thường có quan nhân vãng lai, đều là bằng hữu của cha, nhưng cha đặc biệt khách khí với Triệu quan nhân này. Đại khái bởi vì chức quan của hắn cao nhất, hơn nữa còn thám hoa lang, chưa kể chắc cha cũng chẳng biết phải ứng phó với tình cảnh này thế nào đi.

Làm gì có nhà nào từng xảy ra sự tình như vậy chứ, được tri châu tân nhậm đến nhà thỉnh tội.

Nương bảo ca ca cùng Triệu quan nhân ngồi xuống, không phải làm lễ. Nương đối xử với Triệu quan nhân trông rất tự nhiên, nương từng gặp qua Triệu quan nhân khi còn nhỏ.

Chuyến đến thăm tối nay rất ngắn, Triệu quan nhân cùng cha mẹ trò chuyện vài câu, liền đứng dậy cáo từ. Cũng chính là thấy được, cha cùng nương hiển nhiên đã ngầm cho phép bọn họ.

Người nhà tiễn Triệu quan nhân tới cửa, Quả muội nhìn hắn tung người cưỡi ngựa rời đi, dưới ánh trăng Triệu quan nhân thật tuấn mỹ, người này chính là lang quân như ý trong lòng bao nhiêu nữ tử đấy. Không hiểu sao lại cảm thấy ca ca thật là lợi hại.

Quả muội còn đang si mê, ngẩng đầu đã thấy ca ca đi tới bên mình, ca ca nói: "Hắn chính là Triệu quan nhân, khi còn bé sống sát vách nhà chúng ta." Quả muội cười nói: "Muội biết, ca ca khi còn bé luôn chạy theo sau hắn." Ca ca sờ đầu Quả muội, ca cười khẽ.

Trong viện tử dưới ánh trăng, cha cùng nương đứng ở hành lang cúi đầu trò chuyện với nhau cái gì đó, Quả muội cùng ca ca ngồi ở trên xích đu, nhàn nhã trêu đùa. Nhị Quả giãy ra, không để Ngô nương ôm nữa, vui vẻ chạy về phía ca ca tỷ tỷ.

Hết PN1

Sở Man tử vốn không phải tên thật, hắn là người Đàm Châu, Đàm Châu vốn là đất Sở, lại thêm vì tính cách hắn kiêu căng khó thuần, nên mới ra cái biệt danh là Sở Man tử. Còn tên thật của Sở Man tử là gì thì không còn quan trọng nữa, hắn sau khi rời khỏi Đàm Châu đều dùng tên giả.

Mười năm trước, Sở Man tử là con trai thứ của phú hộ họ Chiêu ở bờ tây sông Tương, hắn và Cố Thư Mộc gặp gỡ nhau trong đêm nguyên tiêu. Khi đó Cố Thư Mộc theo một con cháu đồng tộc đi ngắm đèn, rồi bị kéo vào tiệc rượu của Sở Man tử. Sở Man tử nhân duyên tốt, tính cách phóng khoáng, Cố Thư Mộc có văn tài, tính cách ngoan cố, lần đầu gặp mặt, liền như họa, giống nước với lửa vậy.

Nhưng chuyện này cũng không sao, bởi Cố Thư Mộc lẫn Sở Man tử đều là người ngay thẳng, không thù dai.

Hai người gặp lại lần nữa ở sông Tương, Sở Man tử dẫn một đám người đi chơi, vì có duyên mà gặp mặt lại, hắn nhận ra Cố Thư Mộc đang ở cạnh bờ, giống như quên mất chuyện không vui lúc trước, hắn mời Thư Mộc đi cùng.

Khi đó Sở Man tử, còn chưa nuôi râu mép, mày kiếm mắt sao, phong lưu phóng khoáng, vô cùng chói mắt, Cố Thư Mộc quần áo vải thô giày cũ, nhìn nghèo khó mà cô độc.

Thư Mộc cao ngạo song cũng không từ chối lời mời của Sở Man tử, y im lặng đi theo bên cạnh Sở Man tử.

Cùng leo núi, trèo cây, đạp nước, áo bào của Thư Mộc bị cây trong rừng móc rách, giày bị chọc thủng. Nghèo khó khiến y chật vật, nhưng y cố gắng che giấu, phần bất đắc dĩ cùng chua xót này chỉ mình y tự biết.

Tổ tiên Cố gia từng làm quan, vốn nên là gia đình thư hương môn đệ, nhưng đáng tiếc Cố cha không có chí tiến thủ, quản gia nghiệp thất bại, Cố gia suy sụp. Cố Thư Mộc lúc còn bé thì nương ốm chết, Thư Mộc suýt nữa thì bị vứt bỏ. Y là con của thiếp, cách biệt với các huynh trưởng tận hơn hai mươi tuổi. Nhi tử của huynh trưởng còn lớn hơn cả y.

Cố gia không bằng lúc trước, trong nhà không nuôi người rỗi rảnh, đãi ngộ của Thư Mộc ở trong nhà chỉ hơn người hầu một chút.

Vì một vị trưởng bối đồng tộc yêu thích Thư Mộc mà Thư Mộc có thể học chữ, chứ không dốt đặc cán mai như người hầu trong nhà. Y rất thông minh, đã gặp qua là không quên được, nhưng mà phần thông minh cùng nỗ lực này là không đủ, y thậm chí thường mua không nổi bút giấy, đừng nói đến chuyện tới thư viện học tập.

Trong hội đèn bị dẫn đến bữa tiệc, mà Sở Man tử vô học vô nghề, rất giống vô lại, hận đời, Thư Mộc tính cách khác biệt bởi vậy ở tiệc rượu mới xung đột với Sở Man tử. Lần gặp đầu tiên là bất bình, là u oán.

Đế giày bị đâm thủng, mài làm ngón chân của Thư Mộc bị rách da chảy máu, y lặng lẽ ngồi trong đình, nhìn những người khác kết bạn leo núi. Đợi xung quanh yên lặng, y mới cởi giày ra coi vết thương.

"Giày này thủng một lỗ rồi này."

Âm thanh vang dội ở bên cạnh vang lên, Thư Mộc kinh hồn bạt vía ngẩng đầu, thì thấy Sở Man tử đứng ở bên cạnh, đang nhìn chăm chú.

"Ngươi..."

Thư Mộc xấu hổ vô cùng, xỏ giày lại, thẹn quá hóa giận rời đi.

Người này tại sao lại ở chỗ này, hắn không phải nên hộ tống đồng bọn của mình đi lên đỉnh núi rồi sao.

Y đứng ở bên khe nước, nhìn cái bóng của chính mình trong nước, bộ dáng chán nản, trong lòng y cảm thấy rất khó chịu.

"Hóa ra chạy đến nơi này, khiến ta tìm chung quanh."

Âm thanh quen thuộc ở phía sau vang lên, Sở Man bám dai như đỉa, đứng ở cạnh Thư Mộc.

Thư Mộc quay đầu, lúc đang muốn trợn mắt nhìn, thì thấy Sở Man tử đưa tới một nắm lá cây.

"Đập nát, đắp lên vết thương đi, ta thấy vết thương kia của ngươi hơi nặng đấy."

Nhìn nụ cười rạng rỡ của Sở Man tử, còn có nắm lá xanh mướt trong tay hắn, Thư Mộc ngây ngốc đứng đó, chậm chạp không cầm lấy.

Người khác đối xử tệ với mình, Thư Mộc sẽ ghi thù, để trong đáy lòng, đây là tính cách tối tăm của y. Nhưng mà, dù cho chỉ là một chút, một chút thiện, Thư Mộc đều sẽ ghi nhớ kỹ.

Lần thứ hai gặp Sở Man tử, là ngạc nhiên, còn có cảm kích.

Thứ Đồng, đêm hè ồn ào, tiếng ếch trong ao, tiếng dế mèn râm ran cả đêm.

Cố Thư Mộc ở trên chiếu tỉnh lại, lau đi mồ hôi trên trán, phát hiện trên bụng mình đắp một cái chăn mỏng. Cho dù là xuân hạ thu đông, người kia lúc nào cũng dùng phương thức của mình chăm sóc y, cẩn thận tỉ mỉ, có lúc cũng hoàn toàn ngược lại. Y cúi đầu nhìn người bên gối, nhìn hắn nghiêng người ngủ say, tư thế nằm dựa vào mình, như che chở bảo bối vậy.

Mở chăn ra, Cố Thư Mộc xuống giường đi đến cửa, từng trận gió mát thổi tới, mồ hôi khô đi mang theo hơi lạnh.

Vầng trăng ngoài sân thật mỹ lệ, ngửa đầu nhìn lên trời, hồi tưởng lại lần đầu tiên nhìn thấy vùng đất này, đó là chuyện tám năm về trước. Nhân sinh, có thể có mấy cái tám năm.

Còn nhớ tình cảnh lúc hai người đến Thứ Đồng, chán nản, mệt mỏi bất kham. Sở Man tử bỏ nốt vật phẩm đáng giá cuối cùng trên người mình, mua lại mảnh đất này, dựng lên nhà gỗ.

Lúc trốn đi, Sở Man tử mang tất cả những vật phẩm đáng tiền trong phòng mình trên lưng, Thư Mộc nghèo, trên người chỉ có chừng trăm đồng tiền kiếm được nhờ sao chép kinh văn cho nhà chùa. Đó là một đêm rét lạnh, Sở Man tử lén tiến vào viện tử Cố gia, lay tỉnh Thư Mộc, hắn hỏi Thư Mộc: "Chuyện ước hẹn ngày hôm qua, đã cân nhắc kỹ chưa?" Thư Mộc gật đầu, đứng dậy cầm một cái phong bào mặc thêm vào, theo Sở Man tử rời đi.

Thư Mộc quay đầu lại nhìn căn nhà xa dần, y đã trải qua mười tám năm ở đó, nhưng lại chẳng có chút gì hối tiếc. Ngày mai cha cùng các huynh trưởng sẽ phát hiện ra y và Sở Man tử bỏ đi, sẽ thóa mạ vài tiếng, mắng y mất mặt xấu hổ, sau đó sẽ như không có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục cuộc sống của bọn họ, tựa như tiểu nhi tử sống trong gian phòng của người hầu kia chưa từng tồn tại.

Đối với Thư Mộc mà nói, y không hiểu sao Sở Man tử lại phải trốn nhà, Sở Man tử sống ở nhà rất tốt, cùng lắm bởi vì vô học, nên hay bị cha đánh mà thôi. Nhưng mà tính tình Sở Man tử là thế, thích làm theo ý mình, lúc hắn quyết định mang theo Cố Thư Mộc nghèo khó "chạy trốn", hắn căn bản chẳng chuẩn bị kế hoạch gì, phải đi đâu luôn.

Còn nhớ, thời điểm hai người cùng rời bỏ quê hương, không hề nói về một chữ tình. Khi đó Sở Man tử gọn gàng dứt khoát hỏi: "Ta muốn trốn nhà, ngươi đi theo ta không?" Cố Thư Mộc không chút suy nghĩ, đáp: "Được."

Trong viện đom đóm bay lượn, như những ngọn đèn nhỏ. Cố Thư Mộc vén mái tóc bị gió thổi loạn ra sau tai, thoải mái dựa vào khung cửa. Nghe thấy phía sau một thanh âm nói: "A Anh lại khóc, làm ngươi thức sao?" Cố Thư Mộc quay đầu lại, nhìn thấy Sở Man tử đã đứng sát bên lưng y. Hắn cao to, mở cánh tay ra có thể ôm cả người y vào lòng. "Không, trăng đêm nay rất đẹp." Cố Thư Mộc cảm nhận được một đôi tay chắc chắn ôm lấy eo của mình, y không quay đầu lại nữa, y nhìn một con đom đóm đang bay lượn, lúc thấp lúc cao.

Khi A Anh vừa được kiếm về, Cố Thư Mộc không chịu liếc mắt nhìn, ghét Sở Man tử nhặt chó con, mèo nhỏ ven đường mang về nhà không tính, lại còn kiếm cả một bé gái. Sở Man tử mặc y trách cứ, cứ cười ha ha, không chút để ý nào. Hắn tự mình gội đầu, thay quần áo cho bé, trong nhà không có quần áo nữ hài, quần áo mặc cho bé, thật ra là cái áo ngắn của Sở Man tử. Sở Man tử cắt ngắn bớt áo, rồi tròng thẳng vào cho bé, tùng áo lỏng là lỏng lẻo, không ra hình thù gì.

A Anh bị vứt bỏ, bỏ trên đỉnh núi, đêm gió thổi ngày phơi nắng, vừa đói vừa khát, xỏ một cái giày, đi tới thôn xóm dưới chân núi đòi đồ ăn, bị Sở Man tử nhìn thấy, liền mang bé về.

Bé gái, ban đêm sẽ luôn nhớ tới cha mẹ, ban ngày yên lặng, cứ nửa đêm là khóc.

Một lần Sở Man tử ngủ rất say, Cố Thư Mộc bị tiếng khóc đánh thức, thấy cô bé rút người ở ngoài cửa phòng ngủ của bọn y khóc nức nở. Cố Thư Mộc ôm lấy bé, dỗ bé ngủ. Y nằm dựa bên cạnh bé, miễn cưỡng nhớ lại khúc nhạc ru, mô phỏng ngữ điệu ngâm nga của nương khi y còn bé. A Anh ở sát bên Cố Thư Mộc ngủ say, tay nhỏ còn bám ống tay áo Thư Mộc không buông, Thư Mộc từ trên người bé, phảng phất nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của chính mình khi còn nhỏ.

Thư Mộc lặng lẽ sửa lại bộ quần áo không ra hình hài gì của bé cho nhỏ lại, rồi dạy bé học chữ, giúp bé buộc tóc.

Ban đêm hễ bé gào khóc, Thư Mộc gần như lúc nào cũng qua dỗ dành bé ngủ.

Sở Man tử ôm eo Thư Mộc, da Thư Mộc mát lạnh, ngày hè thật thoải mái như nước giếng. Đầu hắn dựa vào vai Thư Mộc, cùng Thư Mộc ngắm trăng. Nhưng tâm tư của hắn không dừng trên ánh trăng hay con đom đóm, ngay cả tiếng ếch kêu cũng không thể hấp dẫn sự chú ý của hắn, hắn đang lén lút nhìn gò má của Thư Mộc, ánh mắt du tẩu trên bờ môi của Thư Mộc. Sở Man tử nhớ lại, lần đầu tiên hắn hôn Thư Mộc, đã bị Thư Mộc cho ăn một bạt tai.

Chiêu gia có một quán ăn ở dưới chân núi Nhạc Lộc, Sở Man tử thường lượn qua đó, không phải đi mình tới, có lúc còn dắt tới mấy người bạn. Cố Thư Mộc sao chép kinh văn trong một chùa dưới chân núi Nhạc Lộc, chật vật kiếm chút tiền sống tạm. Chữ của Cố Thư Mộc chữ rất đẹp.

Mỗi lần Cố Thư Mộc đi trên đường luôn nhìn thấy quán ăn của Chiêu gia dưới chân núi, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy thân ảnh của Sở Man tử. Thư Mộc thường sẽ ẩn mình ở rừng trúc cạnh quán ăn, bằng hữu của Sở Man tử nhìn thấy, liền chế nhạo: "Man tử, nương tử nhà ngươi tới thăm ngươi kìa." Thư Mộc trắng trẻo thanh tú, vì y ít nói, không biết được tính tình thế nào, còn tưởng y hay ngượng ngùng như tiểu nương tử. Sở Man tử lẫm liệt, không để ý tới mọi người chế nhạo. Hắn từ trong cửa hàng lấy ra hai cái bánh táo, truy cản Thư Mộc nói: "Cho ngươi." Thư Mộc đẩy ra, lạnh lùng nói: "Bảo đám trư bằng cẩu hữu của ngươi miệng sạch sẽ chút." Sở Man tử cười nói: "Bọn họ nói không sai, ngươi chẳng lẽ không phải đến nhìn ta?" Lúc nói, còn nhét hai cái bánh táo vào lòng Thư Mộc. Thư Mộc cầm bánh táo ném lên người Sở Man tử, xoay người rời đi, Sở Man tử ở phía sau đuổi theo. Thân ảnh hai người biến mất trong rừng trúc.

Khi đó, hai người liền có chút hành vi vượt lễ giáo, Thư Mộc kinh hồn bạt vía, lại yêu say đắm không rời, Sở Man tử cả gan làm loạn, tràn trề hí hửng.

Quan hệ của hai người dần dần vẫn bị người hai nhà biết. Sở Man tử bị người cha hung tợn không nói lý đánh cho một trận nhừ tử, Thư Mộc ở Cố gia yên lặng chịu nhục mạ, khuôn mặt tái nhợt, không một câu phản bác.

Hai người cắt đứt liên hệ một lần, Thư Mộc không đến chùa sao kinh văn nữa, y né tránh Sở Man tử.

Y đến trên trấn, giúp người viết thư, kiếm mấy đồng.

Một buổi chiều nọ, Thư Mộc làm ăn không được, đang muốn thu sạp, quay người thì thấy một người ngồi trước bàn, chính là Sở Man tử nhiều ngày không gặp. Trên mặt Sở Man tử còn đầy vết thương, hắn cười với Thư Mộc. Hai người bốn mắt nhìn nhau, im lặng. Hồi lâu, Sở Man tử mới mở miệng, hỏi: " Ta muốn trốn nhà, ngươi đi theo ta không?"

Đêm hè, Sở Man tử ghìm chặt eo người trong lòng, hắn hôn lên môi Thư Mộc. Hai người im lặng hôn môi, ôm chặt nhau, mãi đến khi nghe thấy tiếng hài tử khóc trong phòng. Thư Mộc hung dữ trừng mắt nhìn Sở Man tử, Sở Man tử cười ha ha.

Hết PN2

Núi Cửu Nhật xanh rì như trước, Triệu Khải Mô chủ trì xong nghi thức cầu gió. Ngày đó, rất nhiều hải thuyền trở về, thế nhưng không có thuyền Lý gia. Trên đường đi chỉ sợ bị sự tình gì làm lỡ rồi, đi biển kéo dài thêm mấy ngày, cũng là chuyện bình thường.

Nhưng mà, người chưa trở về, luôn khiến người ở nhà ưu tư. Mỗi đêm, Triệu Khải Mô đều nhìn ra cửa sổ đen kịt không đèn, trong lòng hắn thật trống rỗng. Trong tổ trạch của Lý gia có người làm, thế nhưng chủ nhân tòa nhà này trước sau mãi không về.

Mỗi ngày, Triệu Khải Mô đều phái người ra cảng biển chờ thuyền về. A Lý chạy vô số chuyến, trở về báo lại với Triệu Khải Mô: Người của Lý gia cũng đang chờ ở bến cảng, Lý viên ngoại lần này trở về hơi muộn. Song nghe thủy thủ thuyền khác về bảo, lúc ở nước Java (một đảo của Indonesia) bọn họ còn nhìn thấy thuyền Lý gia bình yên vô sự.

Sau khi có thuyền của riêng mình, Lý Quả không chỉ đi tới Đăng Lưu Mi, mà đi tới cả Samboja và Java, lênh đênh đi tới các cảng biển lớn, thu lợi phong phú, đương nhiên ngày ra biển cũng dài.

Tám ngày sau ngày hẹn trở về, thuyền Lý gia vẫn chưa xuất hiện, Triệu Khải Mô đứng ngồi không yên. Mỗi ngày rời khỏi công giải, hắn đều sẽ tự mình ra cảng biển, đứng ở Quan Thương đình nhìn sóng biển ầm ầm vỗ bờ.

Triệu Khải Mô ôm trong lòng nỗi kính sợ đối với đại dương, mỗi khi hắn chủ trì nghi thức cầu gió, hắn không hề làm qua loa cho có, trong lòng hắn chân thành cầu khẩn cho những thương nhân ra biển thuận gió bình an trở về.

Không chỉ vì Quả tặc nhi của hắn cũng ở đó.

Đợi Quả tử trở về, muốn ôm cậu một cái, ôm vào lòng, kể rõ ra nỗi khổ ly biệt.

Nhìn trăng sáng trên biển, Triệu Khải Mô nghĩ. Có lẽ, phải nhốt cậu lại, nhốt lại trong Tĩnh Công trạch, để cậu sang năm không đi thuyền được. Thu lợi tuy nhiều, nhưng mà nguy hiểm như vậy, ngày ngày chờ đợi, thật khiến người khác lo lắng.

Ngày thứ mười ba, Lý Quả trở về.

Thu được tin tức, Triệu Khải Mô rời công giải, không kịp cởi quan phục, đổi quần áo bình thường, hắn đã muốn chạy tới Lý gia. A Lý đi theo ở bên người, nhắc nhở: "Quan nhân, Lý viên ngoại hôm nay trở về, trong nhà có rất nhiều khách nhân." Triệu Khải Mô lúc này mới dừng chân, Lý Quả vừa mới về đến nhà, người bái phỏng Lý gia rất nhiều, tất nhiên kín hết chỗ. Hắn thân là tri châu lúc này đến bái phỏng, hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào, hắn chỉ sợ cũng bị nhóm hải thương nhiệt tình, hương thân kéo đi uống rượu, ngược lại không có cách nào làm bạn với Lý Quả.

Quay đầu trở về, Triệu Khải Mô đi đến tổ trạch Lý gia ngoài nha môn, hắn ở đó chờ Lý Quả.

Ở tổ trạch Lý gia, tất cả người hầu đều là người phiên, tường xây lại cao, rất có cảm giác chặn người ngoài từ xa ngàn dặm.

Triệu Khải Mô đến nhà, người phiên đều biết hắn, ân cần mời hắn vào viện, đối đãi với Triệu Khải Mô như chủ nhân. Triệu Khải Mô cùng Lý Quả qua lại thân thiết, nơi gặp gỡ không phải tại Tĩnh Công trạch, thì cũng là ở chỗ này.

Chìa khóa của tổ trạch Lý gia, Triệu Khải Mô cũng có một chuỗi, lúc Lý Quả ra khơi, tự mình đưa cho hắn.

Nhưng mà, Triệu Khải Mô từ lúc Lý Quả ra khơi, đây vẫn là lần đầu tiên tới cửa.

Bước lên thang gỗ đi về tầng gác, Triệu Khải Mô đi tới cánh cửa phòng quen thuộc, cửa đã khóa lại. Triệu Khải Mô lấy chìa khóa ra mở, đẩy cửa phòng ra. Đập vào mắt là phòng ngủ quen thuộc như trước, giường gỗ hương rộng lớn, màn giường điểm châu ngọc, có nhiều đêm, bọn họ nằm trên đó.

Triệu Khải Mô đi tới trước giường, xoa lên gối chăn trên giường, hắn lẳng lặng ngồi ở mạn giường.

Trong lòng hắn kỳ thực đã từng rất sợ hãi, nếu như lần này Lý Quả không thể trở về, nếu như người này vĩnh viễn rời bỏ hắn, sinh tử cách xa nhau. Như vậy, hắn phải làm sao để vượt qua cuộc đời dài dằng dặc này.

Ta chung quy vẫn thật ích kỷ, chỉ muốn giữ ngươi lại, giam cầm bên cạnh mình.

Triệu Khải Mô từng vô số lần nhớ lại, tình cảnh trên cầu gỗ cạnh bờ liễu ở kinh thành, bản thân đứng trong bóng đêm, lần đầu nhìn thấy Lý Quả. Khi đó cả người hắn run rẩy, thậm chí không cầm nổi cương ngựa, ban đêm che đi dáng vẻ của hắn, Quả tử mới không biết được.

Còn có tình cảnh lúc Quả tử sượt qua người trong tửu lâu "Trích Tiên", còn có cảnh lúc Viên Lục Tử bị thương, Quả tử chỉ lo chăm sóc Lục Tử, không để ý chút nào tới mình, còn rất nhiều cảnh khác.

Là kinh hỉ, là hoảng hốt, là đố kị, tình cảm ngọt ngào mà thống khổ, cả đời này, sẽ chẳng còn ai có thể cho hắn trải nghiệm sâu sắc như vậy được nữa.

Trong phòng ngủ này, mỗi một vật, đều có ký ức thuộc về Lý Quả, đây cũng là nguyên do Triệu Khải Mô từ lúc Lý Quả ra khơi, không muốn đến đây. Nỗi nhớ nhung hiện diện khắp nơi, mỗi một đồ vật đều đang như nhắc nhở: ngươi nhớ cậu ấy biết bao.

Trên kệ áo có một kiện áo choàng màu đỏ, là Lý Quả treo lên trong đêm trước ngày ra biển, đó là áo choàng của Triệu Khải Mô. Dưới áo choàng chính là một cái sấn bào màu trắng của Lý Quả.

Trong gian phòng này không chỉ có vật phẩm của Lý Quả mà còn có thật nhiều món đồ thuộc về Triệu Khải Mô. Ngọc trâm trên bàn, thư tịch trên giường, dây buộc tóc màu lam trong hộp, vân vân.

Còn có hộp nhỏ lúc này đang nằm trên tay Triệu Khải Mô.

Đây là một cái hộp gỗ hương điêu khắc tinh mỹ, vuông dài. Nó được đặt trong ngăn tủ bàn gương, thế nhưng đây là lần đầu Triệu Khải Mô thấy nó. Cũng không biết lúc Lý Quả mua về, đặt nó ở đâu?

Mở nắp hộp ra, có thể thấy trong hộp có một xấp giấy, bên trên giấy là một cái túi nhỏ, Triệu Khải Mô nhìn thấy quen mắt, đây là túi hai người bỏ tóc bọn họ vào. Vật kết tóc.

Những tờ giấy này, đại khái, là thư mình gửi cậu ấy. Triệu Khải Mô nghĩ như vậy, lấy một tờ ra kiểm tra, quả nhiên là thư hắn viết, mỗi một bức đều được bỏ vào trong hộp.

Đây là?

Triệu Khải Mô phát hiện ở trong hộp một tờ chữ mẫu, chữ trên đó méo xẹo, còn có một dòng phê màu đỏ rất ngay ngắn: "Phạt chép mười lần". Thú vị chính là, trên những tờ viết chữ này cơ hồ đều có một chữ "Bính" lớn.

Lật xem từng tờ một, Triệu Khải Mô vừa nhìn vừa cười.

Chữ viết màu đen trên bản chữ mẫu rất xấu, rất ngây thơ, cũng rất đáng yêu.

Những tờ này đã hơn mười năm rồi, ngoại trừ trang giấy bị ố vàng ra, vẫn còn nguyên vẹn. Quả tử bảo quản nó kỹ vậy là bởi vì đây là vật phẩm liên quan đến hắn.

Nhiều năm như vậy, Quả tử vẫn luôn lén cất giấu.

Trả hộp gỗ về chỗ cũ, Triệu Khải Mô nghe thấy tiếng bước chân, quay người lại, thì thấy Lý Quả đứng ở cửa. Cậu mặc một trường bào màu hạt lựu, đường thêu trên bào cực tinh mỹ, rực rỡ. Lý Quả nhếch miệng lên, hai mắt ẩn tình, trong lòng cậu còn ôm một chậu hoa màu trắng của dị quốc.

Nắng chiều chiếu lên nửa người Lý Quả, màu hoa trắng từng bông từng bông bung nở xinh đẹp hòa cùng nụ cười rạng rỡ của Lý Quả.

"Khải Mô, ta đã về rồi!"

Lý Quả vui mừng kêu lên, cậu đặt chậu hoa lên bệ cửa sổ, rồi liền nhào đến người Triệu Khải Mô, khiến Triệu Khải Mô vẫn còn trong trạng thái sững sờ ngã nhào xuống giường.

Hai người cùng ngã xuống giường.

Lý Quả mang về từ hải ngoại hai chậu hoa, một chậu là hoa câu na (hoa trúc đào), một chậu là hoa bỉ ngạn trắng.

Bởi vì Triệu Khải Mô thích hoa.

Triệu Khải Mô hỏi: "Quả tử, ngươi có món gì muốn nhận không?"

Đồ Triệu Khải Mô đưa thường là mỹ thực. Món gì hắn ăn thấy ngon đều sẽ chuẩn bị cho Lý Quả một phần. Nhưng những thứ này thì quá bình thường, hoàn toàn khác với món đồ Lý Quả mang từ hải ngoại ngàn dặm xa xôi về.

Lý Quả gối lên người Triệu Khải Mô, cậu ngước đầu nhìn Triệu Khải Mô cười ngốc, cậu nói: "Ngươi."

Triệu Khải Mô cúi đầu hôn Lý Quả, Lý Quả vươn cánh tay ôm cổ Triệu Khải Mô, Lý Quả nhổm dậy, cùng Triệu Khải Mô ôm hôn nhau.

Đây là buổi chiều, là ban ngày, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng xe ngựa đi lại dưới lầu.

Lý Quả bị Triệu Khải Mô áp chế ở trên giường, Triệu Khải Mô cởi thắt lưng của Lý Quả, Lý Quả đỏ mặt hỏi: "Lát nữa không cần đi công giải à?"

Hôm nay cũng không phải ngày nghỉ của quan chức, Lý Quả nhớ rất rõ.

"Không sao."

Triệu Khải Mô nhấc thân, vươn tay, thả màn xuống.

"Khải Mô, ta rất nhớ ngươi."

Lý Quả ôm eo Triệu Khải Mô, cậu dính sát, muốn hôn lên môi Triệu Khải Mô, bị bàn tay Triệu Khải Mô đè lại trên giường, sau đó Triệu Khải Mô nằm đè người lên.

"Ta cũng vậy."

Âm thanh khàn khàn của Triệu Khải Mô thì thầm bên tai Lý Quả.

Hoa bỉ ngạn nằm trên bệ cửa sổ tắm mình trong ánh nắng, từng đóa hoa như cánh dù bung xòe, nụ hoa bừng bừng sức sống như chuông nhỏ làm bằng bạch ngọc, xoay quanh như vì sao, thật kiều diễm.

Trong cơn say tình, Lý Quả kéo rơi màn xuống, sau đó thất thần nhìn chậu hoa trên cửa sổ.

Đóa hoa ấy đẹp tựa giấc mộng, như tình cảm của đôi ta.

Triệu Khải Mô theo ánh mắt Lý Quả nhìn lại, cũng nhìn thấy chậu hoa bỉ ngạn trên cửa sổ. Hắn nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán Lý Quả, cầm áo bào tới che khuất đi Lý Quả.

Đời nào chịu để mặt trời ngoài cửa sổ rình coi.

"Khải Mô, ta đi chuyến này đưa về rất nhiều hương liệu, có cây cánh kiến trắng, Long Tiên Hương, trầm hương..."

Lý Quả xòe tay ra liệt kê.

"Ừm."

Triệu Khải Mô lấy lược, chỉnh mái tóc tán loạn của Lý Quả.

"Chỉ 'ừm' thôi sao?"

Lý Quả khẽ cắn cánh tay Triệu Khải Mô, trên cánh tay hắn lưu lại hai dấu răng nhỏ.

"Khải Mô, lần này trở về chậm, khiến ngươi lo lắng như vậy."

Lý Quả đã nghe người nhà nói qua, Triệu Khải Mô mỗi ngày đều phái người qua nhà hỏi cậu về chưa. Có một lần Triệu Khải Mô thậm chí tự mình tới cửa, hỏi Lý cha tuyến đường lần này Lý Quả có thể thả neo ở bến cảng nào không.

Nếu như mình mãi không trở về, Khải Mô hiển nhiên là muốn ra biển tìm mình rồi.

"Biết được thì tốt, còn tham tài như vậy nữa, xem ta phạt ngươi thế nào."

Vì đợi chỗ trầm hương nên phải kéo thêm mười ngày. Khiến người nhà mình sốt ruột không nói, ngay cả Triệu Khải Mô cũng suýt nữa ra biển tìm cậu.

"Ngươi còn muốn phạt thế nào nữa!"

Lý Quả u oán trừng Triệu Khải Mô một cái, cái tên này rõ ràng đã đem "nợ" mấy ngày qua, thanh toán hết ban nãy còn gì.

"Dù ngươi không phải Thừa tín lang, ta cũng không bỏ ngươi."

Triệu Khải Mô biết, Lý Quả làm vậy là vì muốn được bên hắn. Nhưng mà, tài phú hiện nay Quả tử tích lũy được, mấy đời cũng ăn dùng không hết. Kỳ thực cho dù Quả tử không ra biển, hàng năm dựa vào số tiền của cửa hàng bán châu, thậm chí chỉ dựa vào bổng lộc của Triệu Khải Mô, cũng đủ rồi.

"Biết chưa?"

"Khải Mô, ta sau này, sẽ dẫn người đi theo cho quen đường, sau đó, ta sẽ không đi theo thuyền nữa."

Lý Quả dù tham tiền hơn nữa, cũng biết không thể vì tiền, mà ngay cả tính mạng cũng không để ý. Cậu nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vô luận người nhà, hay là Khải Mô đều sẽ vô cùng bi thống. Huống hồ đời người thật ngắn, cậu cũng muốn ngày đêm được làm bạn bên Khải Mô.

"Vậy thì tốt rồi, ta còn đang nghĩ ngươi trở về Tĩnh Công trạch, sẽ nhốt ngươi ở lại tây sương."

Triệu Khải Mô nói rất nghiêm túc, nhưng thật ra hắn chỉ đùa chứ cũng không làm thế.

"Ta sẽ trèo cửa sổ leo tường, ngươi quên rồi sao?"

Lý Quả khá là đắc ý.

"Ừ, đè hỏng cây tử đằng, lúc nào đền cho ta đây?"

"Chuyện từ thuở nào rồi, ngươi còn nhắc lại."

"Vậy nhắc chuyện khác, ngươi cất giấu mấy bản chữ ta phê hồi đó từ khi nào?"

"Chao ôi!"

Hoàn.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip