Chương 22 Dì Thái Anh, con rất muốn hôn dì

"Uy, Mẫn tỷ nha, ta trước cùng dì Thái Anh đi cùng, tỷ chờ một chút nói với dì Hân Nhiên một tiếng!" Lạp Lệ Sa ngồi ở ghế phụ, trong mắt không giấu được ý cười, trong giọng nói còn mang theo một tia nghịch ngợm. Sau khi nói xong, nàng không để ý người đại diện bên kia nộ khí, hướng Phác Thái Anh hô một tiếng "Dì Thái Anh, đi mau!"

Ảnh hậu có thể lao động tự mình lái xe cũng chính là nàng, Phác Thái Anh từ trước đến nay thận trọng thủ lễ, nhưng trước mặt Lạp Lệ Sa, lại nửa điểm nguyên tắc cũng không giữ được, nàng cơ hồ có thể tưởng tượng đến biểu lộ bất đắc dĩ của hai người đại diện. Nhưng cho dù là như thế, nàng vẫn một cước giẫm chân ga, cùng Lạp Lệ Sa rời khỏi đoàn phim.

"Sư phó, cùng đồ nhi bỏ trốn, người có hối hận không?" cúp điện thoại, Lạp Lệ Sa trên mặt lộ ra vẻ cung kính, bàn tay cũng tự nhiên đặt lên đùi Phác Thái Anh, bàn tay thuận hoa văn quần khẽ vuốt trên dưới.

"Nghịch đồ!" Phác Thái Anh cười giận nàng một tiếng, ngữ khí thân mật tự nhiên. Hai người đều đã hơ khô thẻ tre, A Sa muốn ra ngoài giải sầu một chút, coi như nàng muốn cự tuyệt, khi nhìn thấy cầu khẩn trong mắt đối phương, liền sẽ không khước từ được. Nói như thế nào đây, A Sa, khả năng chính là khắc tinh trời sinh của nàng.

Đây cũng là lần đầu tiên hai người hẹn hò, Lạp Lệ Sa thần thần bí bí nói chọn chỗ tốt, Phác Thái Anh không nghi ngờ gì, liền thuận theo lời hướng dẫn của nàng mà lái xe. Chỉ là mục đích đến khiến cho nàng dở khóc dở cười: "Đây chính là nơi tốt con chọn sao? Con xác định chúng ta muốn ở trong đạo quán giải sầu chứ?"

Lạp Lệ Sa mười phần tin tưởng nói: "Đương nhiên rồi, con điều tra rồi, chỗ này rất xinh đẹp, mà bình thường cũng ít người" dường như sợ Phác Thái Anh rời đi, nàng lại mười phần khéo léo nói lời hữu ích "Chúng ta có thể thuận đường thắp hương, con cũng muốn để lão thiên gia chứng cho chúng ta là ông trời tác hợp".

Phác Thái Anh nhìn thấy dáng dấp của nàng, trong lòng đã sớm mềm ra, Lạp Lệ Sa xem như bắt lấy nàng uy hiếp, nghe những lời phía sau, trong lòng càng ngọt càng mềm, thật sự là cảm thụ kỳ quái. Nàng cưng chiều sờ sờ mũi Lạp Lệ Sa "Đi thôi".

Lạp Lệ Sa lập tức giữ chặt tay Phác Thái Anh, nghĩ đến muốn ở trước mặt dì Thái Anh biểu hiện một phen, để cho dì Thái Anh hôm nay thật vui vẻ. Để chuẩn bị cho buổi xuất hành này, hai người đều trang điểm đơn giản, xem như hơi che giấu tai mắt người khác. Lạp Lệ Sa mặc một bộ thể thao tươi mát, thân thể vốn thanh xuân càng lộ ra vẻ sức sống. Màu da của nàng vốn trắng nõn, mũ áo thuần trắng mặc trên người nàng càng khiến cho nàng có mấy phần thiên sứ. Phác Thái Anh lại mặc áo khoác màu đen, thành thục ổn trọng mang theo vài phần cảm giác thần bí, để Lạp Lệ Sa bên cạnh không dời mắt được.

"Dì Thái Anh thật là dễ nhìn" nàng nháy mắt, cười một mặt thỏa mãn "Thật đẹp".

"Nếu như dì không dễ nhìn liền không đẹp đúng không?" Phác Thái Anh tựa hồ muốn nói đùa, trên thực tế lại mong chờ Lạp Lệ Sa đáp lại. Nàng so với Lạp Lệ Sa lớn hơn rất nhiều, mặc dù biết Lạp Lệ Sa thật lòng, nhưng vẫn nhịn không được có chút bận tâm. Làm ảnh hậu tam kim, Phác Thái Anh bình sinh chỉ ở trước mặt hai người có cảm giác dao động, người đầu tiên là Lạp Tuyết Hồng lúc diễn thuyết ở sơ trung, khi đó nàng chưa thành danh, đối với Lạp Tuyết Hồng tự ti mặc cảm là bình thường. Nhưng lúc này đối diện với Lạp Lệ Sa, nàng tựa như là yêu thương tiểu cô nương này, thời thời khắc khắc nghĩ muốn được lời xác minh từ đối phương. Thêm càng nặng nề lo lắng, Phác ảnh hậu cũng không ngoại lệ.

Lạp Lệ Sa đem câu nói này tiêu hóa một phen, khuôn mặt thanh tú biểu lộ ý cười ức chế, nàng không có trực tiếp trả lời, mà "chụt" một tiếng hôn lên khuôn mặt Phác Thái Anh... ở bên ngoài, vẫn muốn khắc chế một chút.

"Không dễ nhìn cũng tốt, vậy thì không có nhiều người thích dì Thái Anh" trong giọng nói tiểu cô nương mang theo ghen tuông "Dì Thái Anh chỉ có thể là người của một mình con".

Phác Thái Anh lĩnh giáo qua sự cố chấp của nàng, nghe vậy cũng không có tiếp tục chọc giận nàng, liền nhẹ nhàng khoác lên vai nàng, giống như hoàn toàn đem bản thân phó thác cho đối phương "Đi thôi, tiểu thiên sứ của dì".

Đúng, nàng là dì Thái Anh của nàng. Bị tuyên cáo thuộc về mình, Lạp Lệ Sa nhếch lên khóe miệng, người trẻ tuổi tùy ý trương dương hiển lộ không thể che giấu.

Có một chút Lạp Lệ Sa nói không sai, vị trí đạo quán này mười phần vắng vẻ, người hoàn toàn đích xác không nhiều, lại bởi vì là chỗ ngoại thành, cho nên cảnh vật chung quanh rất tốt, không khí mười phần tươi mát, Phác Thái Anh rất thích. Nàng kéo cánh tay Lạp Lệ Sa, thuận theo tâm ý đối phương, mặc cho Lạp Lệ Sa đưa nàng đi nơi khác.

"Dì Thái Anh, chờ lúc dì không nghĩ đóng phim nữa, con liền bồi dì đến một chỗ giống như thế này có được không?" Lạp Lệ Sa có chút nghiêng đầu, cọ xát gương mặt Phác Thái Anh.

Phác Thái Anh giật mình, nhìn ra trong mắt nàng hoàn toàn chân thành tha thiết, liền hiểu rõ cong cong mắt "Tiểu quỷ đầu, chính con thích nơi này đúng không?".

"Con thích, dì Thái Anh cũng thích đúng không?" Lạp Lệ Sa tuyệt không xấu hổ, dường như đây là đương nhiên. Đây là nàng đối với Phác Thái Anh hiểu rõ, không có sai.

Nhưng Phác Thái Anh hết lần này đến lần khác muốn trêu chọc nàng "Nếu như dì không thích thì sao?"

"A~" Lạp Lệ Sa một tiếng "A" này quay đi quay lại trăm ngàn lần, cuối cùng lại biến thành nũng nịu "Vậy con mặc kệ, dù sao dì Thái Anh ở đâu, con sẽ ở nơi đó".

"Keo dán sắt" Phác Thái Anh thở dài một cái, chính là ngầm thừa nhận, là bỏ rơi cũng không bỏ rơi được, cũng không nghĩ gánh vác ngọt ngào a.

Bên này hai người chính là không e dè đi du ngoạn, hoàn toàn không biết lưu lại bao nhiêu phiền phức lớn cho người đại diện. Nói đến cũng là Lạp Lệ Sa làm hư Phác Thái Anh, lúc đầu Phác Thái Anh sẽ không dễ dàng đơn độc ra ngoài, coi như đi ra cũng võ trang đầy đủ, lại không may bị chụp lén có thể nhờ người đại diện đi đàm phán. Nhưng lúc này đây, bởi vì yêu cầu của Lạp Lệ Sa, các nàng xuất hành chuẩn bị thực tế quá mức tùy ý một chút, cuối cùng kết quả chính là các nàng bị chụp lén.

"Phác Thái Anh mang theo "Ái nữ" dâng hương, chuyện tốt với vua màn ảnh có dấu hiệu tích cực".

Dạng tiêu đề này mới xuất hiện, lập tức thu hút ánh mắt của mọi người. Bên trong ảnh chụp cũng không rõ ràng, nhưng từ thân hình có thể phân biệt được, một người đích thực là Phác Thái Anh không thể nghi ngờ, một người khác chính là Lạp Lệ Sa.

Rất nhanh hot tìm kiếm liền bị ba cái tên "Phác Thái Anh" "Lạp Lệ Sa" cùng "Lạp Tuyết Hồng" chiếm trọn. Những người đọc được tin tức liền chanh chua châm chọc Phác Thái Anh thượng vị thành công, cũng có fan hâm mộ lý trí chờ xác nhận, nhưng bất kể như thế nào, bình luận biến thành một trận gió tanh mưa máu. Lạp Tuyết Hồng không có dùng SNS, SNS của Phác Thái Anh cùng Lạp Lệ Sa cùng bị xóa và kiểm duyệt bình luận một trận.

Lạp Lệ Sa sau khi nhận điện thoại của Mẫn tỷ mới hiểu chuyện, lúc này nàng cùng Phác Thái Anh đã đi dạo xong. Dạng tin tức này rất khó trả lời, nhưng không trả lời xem như ngầm thừa nhận, đương nhiên đánh chìm cũng rất dễ dàng, cho nên người đại diện luôn đang chờ đợi thái độ của nghệ sĩ về chuyện này.

Lạp Lệ Sa nhìn những bình luận kia, biểu lộ tức giận, nhất là bọn hắn cứ đem Phác Thái Anh cùng Lạp Tuyết Hồng gắn với nhau. Phác Thái Anh trải qua mưa gió cũng không ít, đối với Lạp Lệ Sa càng hiểu rõ nhiều hơn. Lạp Lệ Sa không biết Phác Thái Anh trong lòng bất an, Phác Thái Anh lại biết sự bất an của nàng. Nàng nhẹ nhàng chọc chọc mặt đỏ như lòng đỏ trứng gà của Lạp Lệ Sa nói "Vậy để dì giải quyết đi".

Lạp Lệ Sa phờ phạc đáp "A", nàng biết chuyện tin đồn trong ngành giải trí, đơn giản là có thể tung tin tức khác lớn hơn thu hút sự chú ý của mọi người hoặc là giả vờ mơ hồ để mọi chuyện tự qua đi. Nàng thật không nghĩ để dì Thái Anh cùng ba ba liên lụy cùng một chỗ, nhưng nàng cũng biết, lúc này để dì Thái Anh xử lý mới là tốt nhất, nàng vẫn còn quá non nớt. Huống chi, phiền toái này là nàng gây ra.

Ngay lúc nàng nghĩ bảy nghĩ tám, Phác Thái Anh cọ bên tai nàng, chuồn chuồn lướt nước ở trên mặt nàng đặt xuống một nụ hôn. Lạp Lệ Sa giật nảy mình "Dì Thái Anh, dì..." các nàng thế nhưng vừa bị chụp lén a, dì Thái Anh chẳng lẽ không có chút nào lo lắng sao?

Phác Thái Anh đôi mắt đẹp lưu chuyển, lực chú ý vẫn là tập trung trên điện thoại di động, đánh một câu sau đó đưa đến trước mặt Lạp Lệ Sa nói "Tốt".

Lạp Lệ Sa tập trung đọc, lại là Phác Thái Anh tự mình viết một status lên SNS.

"A Sa rất đáng yêu, sư huynh thì thôi @Lạp Lệ Sa tiểu thiên sứ" cùng với hình ảnh nàng hôn Lạp Lệ Sa...

Lạp Lệ Sa đổi mới một chút giao diện, bình luận thoáng chốc đột phá hàng ngàn, nàng còn không có nhìn kỹ, Phác Thái Anh liền cầm điện thoại tới "Đứa nhỏ ngốc, tốt như vậy sao?" ngữ khí ôn nhu, giống như dỗ tiểu hài tử, nhưng Lạp Lệ Sa lại rất dính chiêu này, nụ cười nở trở lại trên mặt. Phác Thái Anh lặng lẽ thở ra, nàng đúng là không nhìn nỗi bộ dáng A Sa thất lạc.

Nàng cũng thật buông xuống người từng thầm mến sao? Bây giờ nhìn thế nhân đem hai người liên hệ với nhau, ngay lập tức phản ứng khiến A Sa tức giận, đành phải post lên một status trêu đùa một chút, lại được A Sa vui vẻ trở lại.

"Dì Thái Anh, dì Thái Anh..." Lạp Lệ Sa không biết làm sao thể hiện sự cảm động trong lòng, nàng cũng không phải đứa nhỏ ngốc, làm sao không nhận ra hành động bao dung của Phác Thái Anh? Quả nhiên so với dì Thái Anh trước kia, mọi hành động ngày xưa của nàng đúng là ngây thơ như vậy.

"Dì Thái Anh, con rất muốn hôn dì" Lạp Lệ Sa ấp ủ nửa ngày, cuối cùng chỉ có thể nói ra được như vậy. Đáng tiếc bây giờ không phải nơi thích hợp, Phác Thái Anh giận một tiếng: "Đi thôi, chờ một chút còn không biết dì Hân Nhiên của con nói dì cái gì nữa đây".

Dì Hân Nhiên cùng Mẫn tỷ đều không phải nhân vật đơn giản, nhìn thấy Phác Thái Anh phản ứng liền đem mọi chuyện đánh chìm. Đợi đến lúc Phác Thái Anh đưa Lạp Lệ Sa về nhà, sự tình đã lắng lại, chỉ còn lại một chút tranh luận vụng trộm.

"Xong, xem hết ảnh chụp liền tiến vào tà giáo... có người xấu bụng tính tung bánh ngọt ngày tết hay sao? Phác ảnh hậu quả thực quá ôn nhu."

"Trạm hắc bạch, nhân thiết cưng chiều ôn nhu thực tế làm cho không người nào có thể chống cự".

oOo

Đương nhiên, giải quyết phiền phức bên ngoài xong, phiền phức của Lạp Lệ Sa lại đến. Nàng nhận được điện thoại của Lạp Tuyết Hồng.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip