Chương 103: Orm Kornnaphat

Orm Kornnaphat cảm giác LingLing Kwong điên rồi, cô ấy lại dám ôm hôn cô trong phòng làm việc hơn nửa tiếng đồng hồ! Mới vừa tách ra nói được một câu là cô ấy lại đến gần, không ngừng hôn cô.

LingLing Kwong đúng là có hơi không kiềm chế được cảm xúc của mình, cô ấy quá đỗi hạnh phúc, sự phấn khích bộc phát trong lòng hoàn toàn nhấn chìm cô ấy. Đây lại là văn phòng của cô ấy, không gian chỉ có hai người nên lại mở rộng niềm vui của cô, thế là không nhịn nổi cứ thế mãi ôm Orm Kornnaphat.

Orm Kornnaphat bị hôn đến mức môi hơi sưng lên, LingLing Kwong cúi đầu hỏi: Bây giờ tâm trạng có khá hơn chút nào không?"

Cô ấy nói xong thì Orm Kornnaphat cũng nghĩ lại thật, dáng vẻ nghiêm túc đó làm tim LingLing Kwong đập loạn xạ, Orm Kornnaphat như vậy đáng yêu quá! Đáng yêu đến mức LingLing Kwong lại cúi đầu, nói: "Không sao cả, nếu tâm trạng vẫn không vui thì lại tiếp tục nào."

Orm Kornnaphat vừa định mở miệng thì bị chặn lại.

Cô ú ớ, môi tê rần. LingLing Kwong nghe thấy giọng cô thì nhẹ nhàng vỗ vai Orm Kornnaphat, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân ồn ào, sau khi Orm Kornnaphat nghe được cũng vỗ nhẹ vào vai LingLing Kwong. LingLing Kwong thả cô ra, nói: "Chúng ta về nhà đi?"

Orm Kornnaphat hơi kinh ngạc: "Không phải chiều này Ling còn phải đi tập dượt sao?"

Cuối cùng lý trí của LingLing Kwong cũng hơi quay về, không chỉ là luyện tập, mà cô còn phải sửa lại phòng piano nữa. Cô dọn một nửa phòng để sửa thành phòng vẽ tranh cho Orm Kornnaphat, sợ việc luyện đàn sẽ ảnh hưởng đến việc Orm Kornnaphat vẽ tranh, nên cô còn liên hệ với Triệu Nguyệt Bạch. Triệu Nguyệt Bạch có một người bạn chuyên làm cách âm, cô muốn chờ sửa sang xong xuôi thì mới để Orm Kornnaphat xem, cho nên mấy ngày nay tính dẫn cô ấy đi luyện tập chung.

Vừa rồi suýt chút nữa đã đổ bể hết rồi.

Cô gật đầu: "Phải đi tập dượt."

Nói vừa hết câu bỗng có người gõ cửa văn phòng, giọng thư ký của tổng biên tập vang lên. LingLing Kwong thả Orm Kornnaphat ra, thư ký đứng ngoài cửa nói: "Cô Kwong, lát nữa chúng ta có thể đến khách sạn trước."

LingLing Kwong gật đầu: "Tôi biết rồi."

Thư ký vừa ngước mắt lên thì thấy môi cô sưng lên, đã thế môi lại không có son. Cô ấy cười nói: "Vậy cô bận gì cứ làm đi, tôi không làm phiền nữa."

LingLing Kwong đóng cửa lại, thấy Orm Kornnaphat đang trang điểm lại. Cô bước đến đó, vươn tay từ sau lưng Orm Kornnaphat quẹt lấy chút son trên đầu ngón tay. Khi Orm Kornnaphat quay đầu lại thì thấy cô đang bôi lên môi.

Động tác không tính là quyến rũ, càng không có cố ý dụ người, nhưng hai tai Orm Kornnaphat ẩn sau mái tóc lại đỏ lên. Cô ấy tằng hắng, dọn đồ trang điểm LingLing Kwong nói: "Chuẩn bị đi ăn cơm thôi."

Orm Kornnaphat "Ừm" một tiếng, khi hai người đến khách sạn, đồng nghiệp trong nhà xuất bản chí thiếu đã đến hơn một nửa. Diệp Ẩn Ca thấy LingLing Kwong đến là hai mắt sáng ngời, vừa định đi đón nhưng lại thấy LingLing Kwong và Orm Kornnaphat ngồi xuống cạnh một đồng nghiệp vừa mới đến. Cô ấy bước đến, nói: "Cô Kwong ngồi bên kia đi."

LingLing Kwong nói: "Ăn cơm thôi mà, không cần để ý đến vậy đâu."

Người đồng nghiệp ngồi cạnh cô vô cùng vui vẻ, một người là LingLing Kwong, một người là Orm Kornnaphat, cả hai đều ngồi cạnh cô ấy. Khuôn mặt của cô ấy nhịn đến đỏ bừng, đè nén kích động chào hỏi với hai người, LingLing Kwong hơi gật đầu, luôn nở nụ cười nhạt.

Cô đồng nghiệp ăn trưa dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, còn ăn gì thì cô ấy cũng không biết. Sau khi ăn xong, LingLing Kwong bèn dẫn Orm Kornnaphat rời đi, những đồng nghiệp còn ở lại hỏi tổng biên tập: "Sau này Orm Kornnaphat là trợ lý của cô Kwong hả chị?"

Chủ biên nói: "Đương nhiên không phải rồi."

Bọn họ hợp tác với LingLing Kwong cũng không còn được mấy ngày nữa, hợp đồng bản quyền và các ca khúc mà LingLing Kwong mới sáng tác đều đã gửi cho bọn họ, có thể kết thúc hợp tác trước khi hết năm. Người đồng nghiệp kia hỏi: "Vậy Orm Kornnaphat có về lại bên thiếu nhi mình không chị?"

Diệp Ẩn Ca nghe câu hỏi này cũng nghiêng đầu nhìn tổng biên tập. Mọi người vẫn luôn quan tâm đến vấn đề phòng ban của Orm Kornnaphat, bên tạp chí mới cũng muốn người, bên sách thiếu nhi cũng không muốn thả người, Đặc biệt bây giờ Orm Kornnaphat còn lộ ra thân phận Omelette, nên bên thiếu nhi lại càng muốn giữ lại người, khổ cái là không có lý do chính đang để giữ lại. Tổng biên tập nói: "Phải xem ý Orm Kornnaphat đã."

Bây giờ ngay cả sếp lớn còn phải hỏi ý Orm Kornnaphat thì bọn họ sao kiểm soát được chứ.

Sau khi đồng nghiệp nghe được thì nói: "Em vẫn hy vọng Orm Kornnaphat có thể quay về."

Tổng biên tập cảm thán: "Ai mà không muốn hả em."

Dù không có thân phận Omelette đó thì bản thân Orm Kornnaphat cũng là một nhân viên vô cùng ưu tú. Nếu không thì sao trước khi bị lộ thân phận là đã có vài phòng ban muốn cô ấy qua đó chứ.

Hai bên thời thượng, thiếu nhi của Mạn Đồng đều đang sầu não, còn Orm Kornnaphat lại không bị ảnh hưởng gì. Buổi chiều cô đi cùng LingLing Kwong đến đài truyền hình, trước đó không lâu đã đến một lần lần cùng LingLing Kwong, khi đó đến là để xem qua ca khúc chứ không tập dượt. Hôm nay đến đây lại nhìn thấy rất nhiều người, mặc dù cô không biết ai cả.

LingLing Kwong chào hỏi với mọi người, khó lắm Orm Kornnaphat mới gặp một người quen, Khổng Hi Nhan trang điểm kỹ lưỡng đứng trước mặt hai người, hỏi: "Mới đến à?"

LingLing Kwong gật đầu: "Cô Khổng xong rồi sao?"

"Tôi vừa mới tập xong." Khổng Hi Nhan nói: "Đúng rồi, trước đó vợ tôi nhắc đến chuyện hợp tác với cô, cô suy nghĩ kỹ chưa?"

LingLing Kwong nói: "Tôi đã nói qua với Trì tổng rồi."

Khổng Hi Nhan gật đầu: "Vậy được rồi, hai người vào trước đi."

Sau khi đi vào, Orm Kornnaphat nhìn LingLing Kwong, chưa kịp hỏi thì LingLing Kwong đã chủ động nói: "Cảnh Yên có bộ phận chuyên làm từ thiện, em biết không?"

Orm Kornnaphat nói: "Biết chứ."

Chuyện này không ai không biết, Cảnh Yên làm từ thiện là vì sự cố sạt lở đất trước kia của Khổng Hi Nhan, từ đó mới bắt đầu có hoạt động từ thiện. Gần đây LingLing Kwong có hợp tác với bên tạp chí thiếu nhi của Mạn Đồng, Khổng Hi Nhan cảm thấy thời điểm rất thích hợp, nên tìm cô hợp tác biểu diễn để gây quỹ từ thiện.

LingLing Kwong đương nhiên không có lý do gì để từ chối.

Cô ấy nói xong rồi nhìn về phía Orm Kornnaphat: "Không phải em thích ngắm trẻ con sao, lần sau chị dẫn em đến đó."

Orm Kornnaphat gật đầu.

Hai người nói xong là có nhân viên công tác đến chào, dẫn LingLing Kwong vào một phòng trang điểm, LingLing Kwong thử mấy bộ trang phục, Orm Kornnaphat thì ngồi bên cạnh chờ. Mỏi mệt chọn được quần áo xong, rồi lại bắt đầu trang điểm, chờ đến khi sắp lên sân khấu thì mí mắt Orm Kornnaphat sắp sụp xuống rồi. LingLing Kwong lấy một ly nước ấm cho cô, nói: "Em muốn ngủ ở đây một lát không?"

Đợi lát nữa còn phải tập luyện, không tốn hai ba tiếng là không xong. Orm Kornnaphat buồn ngủ như vậy nên cô ấy cũng không nỡ vợ mình để qua đó chờ.

Orm Kornnaphat nói: "Không cần đâu."

Cô muốn đến xem dáng vẻ LingLing Kwong khi chơi đàn trên sân khấu.

LingLing Kwong gật đầu: "Vậy đi thôi nào."

Orm Kornnaphat uống hớp nước ấm, đặt ly xuống và đi cùng LingLing Kwong đến trước sân khấu. Tất cả các bóng đèn đều tắt, Orm Kornnaphat được xếp ngồi hàng đầu tiên, bên cạnh còn có cả nhân viên công tác của đài truyền hình, cô không quen nên chỉ gật đầu với người ta xem như chào hỏi. Sau khi mọi người ngồi xuống, xung quanh tối đen. Khi Orm Kornnaphat ngẩng đầu lên thì đèn đã sáng, LingLing Kwong ngồi giữa sân khấu, trước đàn dương cầm.

Ở nhà, cô đã thấy vô số dáng vẻ của LingLing Kwong khi chơi đàn, có đôi khi còn thể hiện tài chơi đàn của mình, chơi xong còn cười cười với cô hỏi thế nào? Có chút đắc ý nho nhỏ, khác hẳn bây giờ.

Trên sân khấu, LingLing Kwong mang lễ phục, mái tóc búi lên, lộ ra cần cổ thiên nga xinh đẹp. Cô ấy cúi đầu, cánh tay mảnh khảnh bay lượn như bướm, bay nhảy thỏa thích trên phím đàn, hòa làm một cùng chiếc piano đó.

Lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy LingLing Kwong đánh đàn ở trước mặt mọi người là vào hôm triển lãm tranh, có điểm khác với hôm nay.

Orm Kornnaphat vô thức bắt kịp tiết tấu của cô ấy, ngón tay gõ nhẹ trên đùi, như thể bị LingLing Kwong dẫn vào một thế giới chỉ có âm nhạc, hoa thơm chim hót, tiếng nhạc du dương.

Những nhân viên ngồi cạnh cô cũng đều im lặng. Khi ở LingLing Kwong diễn xong nửa bài là có người lên sân khấu di chuyển vị trí piano cho cô ấy, ánh đèn cũng di chuyển theo vị trí, ánh sáng lúc nào cũng rơi trên người LingLing Kwong.

Ánh mắt LingLing Kwong tĩnh lặng như nước, phối hợp với sự sắp xếp của nhân viên, khi nói chuyện rất nghiêm túc. Orm Kornnaphat đột nhiên nghĩ đến LingLing Kwong thường xuyên nói cô là nghiêm túc quá mức.

Bây giờ không phải LingLing Kwong cũng như vậy sao?

Nhưng LingLing Kwong như bây giờ, cô cũng rất thích.

Ánh sáng hàng phía trước rất tối, Orm Kornnaphat lục túi tìm cuốn sổ tay mang theo bên người nhưng không thấy đâu, cô thấy nhân viên đang cầm một cuốn bèn cúi đầu hỏi cô ấy có thể cho cô vài trang không. Nhân viên công tác đương nhiên là biết cô, sau khi hỏi Orm Kornnaphat dùng làm gì bèn nói nhỏ: "Cô Korn chờ một lát, để tôi ra sau lấy cho cô."

Orm Kornnaphat ngồi ở trên ghế, nhân viên nhanh chóng quay lại, trên tay cầm một ít giấy A4, hỏi Orm Kornnaphat: "Cái này được không?"

"Cảm ơn." Orm Kornnaphat gật đầu: "Được rồi."

Nhân viên công tác ngồi cạnh cô, nhìn tư thế của cô thì hỏi: "Cô Korn muốn vẽ tranh sao?"

Orm Kornnaphat nghiêng đầu, cô nhân viên nhỏ giọng nói: "Tôi đọc chuyện của cô ở trên mạng rồi, cô vẽ tranh rất tuyệt."

Cô ấy nói xong thì cười cười xấu hổ, Orm Kornnaphat cũng cười nhạt với cô ấy rồi bình tĩnh lại, ngồi thẳng người. Trên sân khấu, LingLing Kwong đã điều chỉnh góc độ và ánh sáng xong, vẫn ngồi trên sân khấu khảy khảy tai nghe, sau khi xác nhận với nhân viên công tác không có sai sót gì lại tiếp tục đánh đàn.

Orm Kornnaphat cũng không vẽ, chỉ bình tĩnh nhìn LingLing Kwong, hiện tại trên sân khấu vẫn chưa sắp xếp xong, trên khán đài cũng không có ai nhưng Orm Kornnaphat đã có thể tưởng tượng đến hôm biểu diễn chính thức rồi. Ánh đèn sẽ rực rỡ như nào, biển người tấp nập, lâu lắm rồi cô không nghĩ đến hình ảnh như vậy.

LingLing Kwong luyện hơn nửa tiếng đồng hồ, khi nghỉ ngơi có nhân viên đến đưa nước khoáng, cô vặn nắp uống một hớp, cúi đầu nhìn Orm Kornnaphat. Nhân viên thấy tầm mắt cô lướt qua thì nói: "Cô Korn đang vẽ tranh."

Trước đó cô ấy còn hỏi Orm Kornnaphat có muốn mở đèn lên không, vì hiện tại chỉ mở hai bóng nên không sáng lắm. Nhưng Orm Kornnaphat lắc đầu nói như vậy khá ổn nên cô ấy cũng không dám hỏi thêm.

LingLing Kwong cười nhạt đi qua đó, đứng ở bên không che ánh sáng, cúi đầu nhìn thấy Orm Kornnaphat đang vẽ một sân khấu, chỉ vài nét bút ít ỏi mà đã thấy hình thức ban đầu. Trong khoảng thời gian LingLing Kwong ở cạnh Orm Kornnaphat thì thấy cô ấy vẽ tranh minh họa cho thiếu nhi nhiều nhất, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy cô ấy vẽ thứ khác. LingLing Kwong im lặng, chỉ lẳng lặng đứng cạnh Orm Kornnaphat nhìn cô ấy vẽ như nước chảy mây trôi, chỉ là một cây bút chì nhưng ở trong tay Orm Kornnaphat lại như có phép thuật.

Sân khấu xuất hiện, một chiếc đàn dương cầm và ghế, trước dương cầm có một người ngồi, búi tóc mang lễ phục, đeo khuyên tai dài. Đây là lần đầu tiên LingLing Kwong thấy bản thân dần xuất hiện dưới ngòi bút của người khác, cảm giác rất kỳ diệu.

Có nhân viên công tác đi tới, LingLing Kwong giơ tay, ý bảo bọn họ ra ngoài trước, buổi diễn tập đã kết thúc rồi. Những nhân viên đó gật đầu với cô rồi đi ra ngoài.

Tiếng bàn tán xì xào vang lên: "Cô Korn đang vẽ cô Kwong à?"

"Chắc là vậy, vừa rồi lúc cô Korn nhìn cô Kwong chơi đàn mà mắt không thèm chớp luôn đó, nhìn là biết thích lắm rồi."

Thích lắm rồi.

Đây là lần thứ hai LingLing Kwong nghe được câu này, đột nhiên nghĩ đến Triệu Nguyệt Bạch, lại dở khóc dở cười. Cô cúi đầu lấy một tờ giấy A4 trắng ra, muốn bắt chước vẽ tranh theo Orm Kornnaphat nhưng lại vô thức viết tên Orm Kornnaphat.

Khi lấy lại tinh thần thì trên tờ giấy đã đầy tên Orm Kornnaphat.

- ----

Kịch nhỏ của hai người

LingLing Kwong: Ảnh vẽ người ta hõ?

Orm Kornnaphat: Ừa.

LingLing Kwong: Có thể vẽ tranh khác ó, em có thể hiến thân vì nghệ thuật.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip