Chương 104: Gianh thành

Chỉ một tuần ngắn ngủi mà LingLing Kwong đã giao bản nhạc cho Mạn Đồng, cũng giải quyết xong hợp đồng với bên Lâm Thu Thủy. Hôm đến công ty, Lâm Thu Thủy đứng từ văn phòng nhìn xuống, cảm thấy cuộc sống này thật hoang đường.

Công ty vất vả một tay gầy dựng mà bây giờ lại muốn chuyển cho Tiền Thân, thế nhưng cô lại bình tĩnh vô cùng.

Tiền Thân gần đây sống không tốt cho lắm, mỗi ngày nếu không cãi nhau với gia đình thì cũng là gây chuyện với Dư Bạch, lâu lắm rồi không đến công ty. Lâm Thu Thủy cũng không quan tâm đến cô ta, đã bàn giao hết công tác, cô chỉ chờ LingLing Kwong đến để ký chấm dứt hợp đồng. LingLing Kwong là người đầu tiên cô ký vào công ty, không ngờ cũng là người ký cuối cùng khi cô rời công ty.

Cô cảm thán vài lần, sau khi LingLing Kwong đến mới bình thường lại.

Ký hợp đồng xong, cô hẹn LingLing Kwong đi uống một chén, lâu rồi hai người không ngồi chung bàn với nhau, cứ nghĩ cô ấy sẽ không đồng ý nhưng không ngờ LingLing Kwong lại rất gật đầu sảng khoái. Cô ấy còn nói: "Gọi Nguyệt Bạch đến luôn."

Lâm Thu Thủy hỏi: "Vợ cậu thì sao? Muốn gọi đến luôn không?"

"Cô ấy bị đồng nghiệp gọi đi rồi." LingLing Kwong nói: "Bọn mình đi thôi."

Hai người nói xong thì cho gọi điện cho Triệu Nguyệt Bạch, bảo cô ấy đến quán bar gần đó. Quán bar chỉ vừa mới mở nên vắng người, ba người ngồi ở trong nói chuyện phiếm với nhau.

"Đi thật à?" Triệu Nguyệt Bạch nhìn Lâm Thu Thủy, trong nhóm bạn đó chỉ còn mỗi Lâm Thu Thủy là liên lạc khá nhiều với bọn họ, lần này xuất ngoại cũng không biết khi nào mới gặp lại.

Lâm Thu Thủy cầm ly lên, hôm nay cô không trang điểm nghiêm túc, tóc dài xõa trên vai, cả người trông nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cô nói: "Không đi thì làm gì? Chờ cậu mắng mình à?"

Triệu Nguyệt Bạch trợn trắng mắt: "Mình mắng cậu khi nào?"

"Chẳng lẽ không!" Lâm Thu Thủy cười: "Cậu đừng nghĩ là mình không biết là cậu nói xấu mình với LingLing sau lưng mình bao nhiêu à?"

Triệu Nguyệt Bạch nói: "Không phải do cậu nói nhảm quá à!"

Lâm Thu Thủy cũng không phủ nhận, gật đầu: "Đúng là trước kia quá nực cười."

Cô ấy nói rồi nâng ly với LingLing Kwong: "Thay mình nói xin lỗi vợ cậu."

LingLing Kwong chạm ly với cô ấy, giòn tan rõ ràng, sóng nước óng ánh. Triệu Nguyệt Bạch cũng cầm ly nói với LingLing Kwong: "Phòng đàn làm xong rồi."

"Ừm." LingLing Kwong vẫn chưa nói với Orm Kornnaphat, nhưng tất cả những bức tranh gần đây của Orm Kornnaphat đã được cô dọn qua, có khi Orm Kornnaphat còn thấy lạ vì các bức phác họa lại mất tích đó. Triệu Nguyệt Bạch tặc lưỡi rồi nhìn về phía LingLing Kwong.

Không ai nghĩ LingLing Kwong sẽ là người kết hôn trước.

Cũng không nghĩ đến cô ấy chỉ kết hôn chớp nhoáng nhưng lại là người hạnh phúc hơn ai hết. Trước khi ba người chia tay, Triệu Nguyệt Bạch hỏi: "Ngày mai đến nhà Orm Kornnaphat rồi, lo không gái?"

LingLing Kwong thật thà gật đầu.

Lo lắng đến mức hai ngày nay cô ngủ không ngon được, thậm chí còn hỏi Orm Kornnaphat rất nhiều thói quen và sở thích của bố mẹ cô ấy, kết quả lại phát hiện không khác Orm Kornnaphat là bao. Orm Kornnaphat thấy cô căng thẳng như vậy nên tính gọi video trước, nhưng LingLing Kwong nghĩ lại thì thôi. Lần đầu tiên gặp mặt mà gọi video sao được, cô lo bố mẹ Orm Kornnaphat cảm thấy mình không đủ xem trọng.

Thật ra bố mẹ Orm Kornnaphat không hề nghĩ vậy. Pharm Sethratanapong về đến nhà vẫn đến thư phòng mở máy tính lên như cũ, vừa ngồi xuống thì nghe có tiếng gõ cửa, quản gia nói với ông: "Sethratanapong tiên sinh, phu nhân nói ngài xuống lầu một chút ạ."

Pharm Sethratanapong cau mày, xuống lầu cùng quản gia. Mới đến đầu cầu thang đã nghe được tiếng cười quen thuộc, ông thấy người ngồi trên sofa thì không khỏi hỏi: "Anh về khi nào vậy?"

Art Sethratanapong nói: "Vừa mới về đến nhà, trong nhà không có ai nên anh đến ăn ké cơm đó."

Gần đến cuối năm rồi, Orm Kornnaphat cũng nói là sẽ đến đây ăn Tết, Art Sethratanapong còn năng nổ hơn đôi vợ chồng này, ngày nào cũng gọi điện thoại hỏi thăm. Pharm Sethratanapong nói ông ấy trực tiếp liên lạc cho Orm Kornnaphat, thế là Art Sethratanapong lại nói: "Vậy sao được, mấy đứa nhỏ sẽ cảm thấy không được tự nhiên."

Pharm Sethratanapong: "......"

Ông chưa bao giờ hiểu được suy nghĩ của ông anh trai này.

Cũng như Art Sethratanapong cũng chưa từng hiểu suy nghĩ của Pharm Sethratanapong, ông thật sự không hiểu sao lại có cha mẹ như vậy. Art Sethratanapong lớn hơn Pharm Sethratanapong mười tuổi, khi Pharm Sethratanapong vừa mới sinh ra thì Art Sethratanapong đã bắt đầu chạy nhảy khắp nơi rồi, cũng không thích ở cạnh đứa em trai còn đang bú sữa mẹ. Tính cách hai người thì như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Ông thích sôi động, còn Pharm Sethratanapong lại thích yên tĩnh, bạn bè ông trải rộng khắp thành phố, còn bạn bè Pharm Sethratanapong lại chẳng được mấy người. Có thể nói là tính tình hai người không hề giống nhau chút nào, duy có phương diện kinh doanh là hai người ăn nhịp với nhau.

Nhà họ Sethratanapong vốn kinh doanh bất động sản, thiên thời địa lợi nhân hòa, lại có Pharm Sethratanapong thông minh như vậy nên lại càng dễ dàng thành công hơn.

Nhưng khi Pharm Sethratanapong nói muốn kết hôn thì vẫn làm bọn họ bị sốc. Em ông nói là gặp nhau trong một buổi xem mắt, là một nhà sinh vật học. Ông cũng không biết đứa em trai kiệm lời này làm sao lừa được người ta nhanh chóng kết hôn, và cũng nhanh chóng có con.

Chính là Orm Kornnaphat Sethratanapong.

Khi đó ông đang làm ăn ở nước ngoài, chờ đến khi về nước thì mới kinh ngạc phát hiện không ổn, sao đứa bé do cặp vợ chồng đó sinh ra không có chút tính trẻ con nào vậy? Ông cố ý sửa lại nhưng Orm Kornnaphat lại rất có chủ kiến, miệng mồm lanh lợi phản bác lại mình. Art Sethratanapong bất lực nhìn Pharm Sethratanapong phiên bản mini ver.con gái ngày nào cũng lắc lư trước mặt mình, vô cùng chán nản.

Ông cảm thấy Pharm Sethratanapong đã tước đi sự vui sướng khi còn nhỏ của Orm Kornnaphat, cho nên đối xử rất tốt với Orm Kornnaphat. Hơn nữa đến nay ông vẫn chưa lập gia đình nên cũng xem Orm Kornnaphat như con gái mình.

Bây giờ con mình về chẳng lẽ ông lại không vui?

Năm trước Orm Kornnaphat không về nên gần hai năm chưa gặp Orm Kornnaphat đó.

Art Sethratanapong nghĩ đến đây bèn hỏi Pharm Sethratanapong: "Khi nào tiểu Orm đến?"

Nhiễm Gian Tuyết bình tĩnh nói: "Ngày mai đó anh."

"Ngày mai là khi nào? Đến đây bằng cái gì? Ô tô? Hay máy bay? Có nên đi đón hai đứa nó không?"

Pharm Sethratanapong nghe Art Sethratanapong nói nhưng không trả lời, Art Sethratanapong phát hiện không thích hợp bèn ngẩng đầu, hỏi: "Chưa hỏi à?"

Nhiễm Gian Tuyết nói: "Vì sao phải hỏi?"

Art Sethratanapong ngậm miệng.

Dù gì cũng là con gái mấy người về mà!!! Hai vợ chồng này có thể quan tâm chút được không?

Ông làm bác cả mà còn nhìn không nổi.

Pharm Sethratanapong nói: "Mai em để thư ký đi đón máy bay."

"Thôi." Art Sethratanapong nói: "Ngày mai anh tự đi đón."

Ông nói xong thì Pharm Sethratanapong: "Thật không hiểu em nghĩ gì nữa."

Art Sethratanapong cũng không có tâm trạng ăn cơm, ông gọi điện thoại cho Orm Kornnaphat, dò hỏi ngày mai máy bay đến lúc nào. Orm Kornnaphat vừa đến nhà thì nhận được điện thoại của ông, vừa mở cửa vừa nói: "Sáng 10 giờ ạ."

"Được." Art Sethratanapong nói: "Vậy 10 giờ bác cháu mình gặp nhau ở sân bay."

Orm Kornnaphat không ngờ hôm sau vì lý do thời tiết nên bị hoãn bay, lùi việc đăng ký. Cô và LingLing Kwong ngồi trong phòng chờ, trên tay cầm phiếu đăng ký, LingLing Kwong nói: "Em muốn gọi điện thoại nói với bố mẹ một tiếng không?"

"Bố mẹ em?" Orm Kornnaphat hỏi: "Vì sao?"

LingLing Kwong nói: "Không phải tối hôm qua em nói bọn họ sẽ đến đón máy bay sao?"

Orm Kornnaphat: "Bác cả em đến."

LingLing Kwong ngẩn ra: "Allen?"

Orm Kornnaphat gật đầu.

LingLing Kwong không ngờ sẽ gặp Allen trước, lúc còn rất nhỏ thì cô đã nghe qua tên Allen rồi. Triệu Nguyệt Minh thường xuyên nhắc đến, người chơi piano tuyệt nhất chính là Allen.

Khi đó Allen cũng rất nổi danh, nhà nhà đều biết, nhưng không hiểu sao sau này lại không chơi đàn nữa, rất nhiều người bóp tay cảm thấy tiếc nuối. Sau đó ông ấy sáng lập thương hiệu piano, đến đại học làm giáo sư khách mời, đào tạo ra rất nhiều học trò ưu tú, Triệu Nguyệt Minh chính là lứa cuối cùng. LingLing Kwong nhớ rõ Triệu Nguyệt Minh khi đó rất muốn giới thiệu cô đến chỗ Allen học tập nhưng bị cha mẹ cô ngăn cấm nhiều lần, nên cô cũng không đi.

Nếu lúc trước có thể đi học thì bây giờ sẽ ra sao nhỉ?

LingLing Kwong khẽ lắc đầu, cắt đứt suy nghĩ miên man. Orm Kornnaphat liếc nhìn cô, LingLing Kwong nhìn vào mắt cô ấy: hỏi: "Orm này, em có chuyện gì rất muốn làm mà lại không làm được không?"

Orm Kornnaphat suy nghĩ vài giây, lắc đầu: "Không có."

LingLing Kwong bật cười.

Có thì không phải Orm Kornnaphat rồi.

Cô gật đầu, loa phát thanh phát thông báo đi đăng ký, LingLing Kwong và Orm Kornnaphat đứng dậy. Trước khi đi đăng ký, điện thoại cô rung lên. LingLing Kwong cúi đầu nhìn, là Hoàng Thủy Cầm nhắn tin cho cô: 【 Hôm nay đến Giang Thành hả con? 】

LingLing Kwong im lặng vài giây rồi trả lời bà: 【 Dạ. 】

Hoàng Thủy Cầm: 【 trên đường cẩn thận, sớm một chút trở về. 】

LingLing Kwong đọc dòng tin nhắn này vài lần, khóe mắt nóng lên, Orm Kornnaphat quay đầu: "Sao lại không đi nữa?"

Cô hoàn hồn, cất điện thoại rồi ngẩng đầu: "Đi thôi."

Hai người tìm được chỗ rồi ngồi xuống, LingLing Kwong lại lấy điện thoại ra, nhìn tin nhắn của Hoàng Thủy Cầm, cô đặt tay lên màn hình, một lúc sau mới nhắn lại: 【 Con biết rồi. 】

Tắt máy rồi nằm xuống, Orm Kornnaphat ở bên cạnh, trước khi cất cánh thì LingLing Kwong nắm tay Orm Kornnaphat, Orm Kornnaphat quay đầu nhìn LingLing Kwong. Máy bay cất cánh, cảm giác không trọng lực ập đến, cô và LingLing Kwong dựa vào ghế, tay hai người nắm chặt vào nhau.

Khi đến Giang Thành thì đã qua 11 giờ.

Art Sethratanapong liên tục nhìn đồng hồ, lúc hơn 9 giờ thì ông nhận được tin nhắn của Orm Kornnaphat, nói là máy bay sẽ đến trễ một chút, nên ông cũng đến đây chậm hơn, ai ngờ vẫn còn đến rất sớm. Giang Thành rất lạnh, vừa đến mùa đông sẽ đổ tuyết, sau khi Art Sethratanapong xuống xe thì bông tuyết rơi xuống mặt, cái lạnh kéo dài lướt qua.

Bỗng ông nghĩ đến rất nhiều năm trước, có người bước ra từ sân bay, vừa nhìn thấy ông thì bắt đầu phàn nàn: "Sao lạnh quá vậy, Giang Thành bọn anh lạnh hơn chỗ bọn em nhiều quá."

Phàn nàn xong thì người đó vươn tay hứng được bông tuyết, cười với ông: "Nhưng tuyết thì lại rất đẹp."

Ông hỏi: "Chỗ em không có tuyết à?"

"Không có." Mùa đông khắc nghiệt nhưng nụ cười của người nọ như gió xuân lướt qua, cô ấy nói: "Anh nói xem sao mà lạ thế nhỉ, chỗ bọn mình cũng gần nhau mà sao chỗ em ở không có tuyết vậy?"

Ông lại hỏi: "Em thích tuyết rơi à?"

Cô ấy gật đầu: "Đẹp mà."

Art Sethratanapong xuống xe nhìn dòng người qua lại trong sân bay, hồi ức đột ngột xuất hiện làm ông hơi hoảng hốt, vừa chuẩn bị lên xe thì thư ký nói: " Sethratanapong tiên sinh, Sethratanapong tiểu thư ra rồi."

Orm Kornnaphat ngước mắt, nhìn thấy xe Art Sethratanapong thì nói với LingLing Kwong: "Bên kia."

LingLing Kwong nhìn qua, từ xa nhìn thấy hai người đứng cạnh xe. Tuyết lớn thổi tới tấp, cô ôm chặt áo, quả nhiên nghe lời Orm Kornnaphat là không sai, Giang Thành quá lạnh, gió lạnh ập đến khiến cô ho mấy lần.

Art Sethratanapong đứng im tại chỗ, thư ký chạy đến lấy va ly nằm bên cạnh Orm Kornnaphat và LingLing Kwong, LingLing Kwong cúi đầu nói chuyện cùng trợ lý, góc nghiêng khá giống với người trong ký ức. Art Sethratanapong sửng sốt, vô thức bước lên trước hai bước.

Orm Kornnaphat đi đến trước mặt ông, kêu: "Bác."

LingLing Kwong cũng gọi theo: "Cháu chào bác."

Art Sethratanapong nhìn khuôn mặt LingLing Kwong, không giống như vừa rồi nữa, ông thả lỏng, gật đầu: "Lên xe đi."

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip