Chương 15

"Nghe nói vừa nãy tiểu tôn nữ Mỹ Linh suýt chút nữa đã rơi xuống ngựa, may nhờ có Quảng tiểu thư cứu, lão thân đại biểu trên dưới Trần phủ lần thứ hai cảm tạ Quảng tiểu thư, đồng thời sẽ chọn ngày lành đến bái phỏng quý phủ hòng đền đáp ơn này." Lão thái quân cảm kích nói với Quảng Linh Linh.

"Lão thái quân cứ gọi ta là Linh Linh là được rồi, cứu Mỹ Linh chẳng qua chỉ là một cái nhấc tay mà thôi, không đáng nhắc đến, không cần bái phỏng tạ ơn." Quảng Linh Linh thản nhiên đáp. Việc này xác thực không cần thiết phải cảm tạ nàng, nếu không phải nàng cố ý để Trần Mỹ Linh chọn con ngựa kia thì Trần Mỹ Linh cũng không bị hất ngã xuống. Nói gì cũng là mình cố tình hãm hại người ta, dù kết quả cuối cùng là tự mình hại mình nhưng cũng đạt được một cái ân tình.

"Nhất định phải đến, Trần phủ xưa nay có ơn tất báo, đây là Trần phủ nợ Quảng gia các ngươi một cái ân tình, nhất định phải đền đáp." Lão thái quân kiên trì nói.

"Lão thái quân thực sự quá khách khí rồi." Linh Linh khiêm nhường nói.

"Linh Linh xuất thân con nhà võ tướng, cân quắc bất nhượng tu mi, hiếm thấy hiếm thấy." Lão thái quân khích lệ. Trước đây bà luôn cảm thấy chuyện Quảng Tấn quá mức sủng ái Quảng Linh Linh không phải là chuyện tốt, chính vì thế mới biến nàng thành một người cao ngạo, nhưng bây giờ nhìn kỹ lại cô nương này xem ra thiện lương trượng nghĩa. Bà tin tưởng người có thiện tâm ắt sẽ vạn phúc.

"Thái quân quá khen rồi." Quảng Linh Linh khiêm tốn đáp.

"Mệnh của Mỹ Linh là do ngươi cứu, đây là cơ duyên của hai ngươi. Đều là tiểu cô nương, sau này cũng nên giao hảo thật tốt, chắc sẽ có nhiều chuyện nói mãi không hết." Lão thái quân thấy tiểu tôn nữ nhà mình đang dựa sát vào người Quảng Linh Linh thì rất ngạc nhiên, thường ngày Mỹ Linh đối với người ngoài rất ít khi chủ động thân cận, có lẽ bởi vì Quảng Linh Linh có ân cứu mạng với nàng nên lòng mang cảm kích chăng!? Lão thái quân nhớ đến thời thiếu nữ của bà cũng có bạn thân khuê các, sau này họ đều thành gia lập thất nên không còn lui tới thường xuyên. Đến lúc tuổi già tưởng nhớ lại một thời thiếu nữ lãng mạn, những tháng ngày cùng các tỷ muội tâm giao nô đùa chính là hồi ức đẹp đẽ nhất. Bà nghĩ Mỹ Linh nếu có tâm giao cũng là chuyện tốt, bởi vì tuy nàng đang ở lứa tuổi thiếu nữ thanh xuân, nhân duyên không tệ nhưng không thấy nàng đối với nữ tử nào khác có quan hệ đặc biệt thân mật. Không giống như nhị tiểu thư Nghệ Tuyền, bạn tâm giao có đến bốn năm người.

"Vừa hay trong nhà Linh Linh cũng không có tỷ muội nên thường cảm thấy cô đơn. Mỹ Linh được nhiều người yêu thích, nếu như nàng có thể làm muội muội của ta đúng là chuyện quá tốt." Quảng Linh Linh cười nói với lão thái quân, mục đích của nàng chính là lót đường sẵn cho việc ngày sau đệ đệ cưới Trần Mỹ Linh.

Lão thái quân nhìn nụ cười của Quảng Linh Linh, bị kinh diễm không nhỏ. Quả nhiên tiểu cô nương này hoa nhường nguyệt thẹn, dung mạo thật sự xuất sắc hơn Mỹ Linh. Có điều nếu bàn về thần thái và phong độ thì tiểu tôn nữ nhà mình lại hơn một bậc, lão thái quân bao che thầm nghĩ.

Trần Mỹ Linh nhìn về phía Quảng Linh Linh, nàng phát hiện thì ra khi Quảng Linh Linh nói dối cũng không dễ dàng nhìn thấu, giờ khắc này Quảng Linh Linh nói dối vô cùng tự nhiên. Nàng đang nghĩ không biết nếu Quảng Linh Linh có muội muội thì tình cảnh sẽ như thế nào. Có điều nhìn Quảng Linh Linh xem ra không phải là một người biết cách cưng chìu người khác, có lẽ với muội muội của mình cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt đâu, nói như vậy nếu làm muội muội Quảng Linh Linh cũng chẳng có gì hay.

"Nếu có tỷ muội đương nhiên náo nhiệt hơn nhiều. Nếu ngươi thấy buồn chán có thể đến Trần phủ tìm Mỹ Linh dạo chơi, hoặc có thể gọi Mỹ Linh đến chỗ của ngươi." Lão thái quân gật đầu nói.

"Nếu được thế thì còn gì bằng." Nụ cười Quảng Linh Linh vừa rực rỡ vừa lễ độ, trong lòng nàng mừng thầm, nếu lão thái quân có hảo cảm với nàng đương nhiên cũng sẽ có hảo cảm với Quảng gia. Nếu ngày sau muốn cầu thân Trần Mỹ Linh sẽ bớt đi một vài phần cản trở, thật không uổng phí bản thân nhẫn nhịn Trần Mỹ Linh lâu đến thế. Chuyện Quảng gia cưới Trần Mỹ Linh nhất định không thể có sơ xuất gì.

Lúc này những người khác cũng bắt đầu tìm lão thái quân nói chuyện phiếm nên Quảng Linh Linh và lão thái quân mới kết thúc đề tài này.

Trần Mỹ Linh nhìn Quảng Linh Linh lúc này đột nhiên có cảm giác xa lạ từ trong tâm, không biết là vì Quảng Linh Linh thay đổi hay do trước đây nàng vẫn chưa hiểu rõ Quảng Linh Linh?

Quảng Linh Linh cảm giác Trần Mỹ Linh đang nhìn mình chằm chằm bèn quay lại nhìn Trần Mỹ Linh, quả nhiên người này đang quan sát mình. Sau khi hai đôi mắt chạm nhau, Trần Mỹ Linh còn bình thản mỉm cười, lẽ nào kiếp trước Trần Mỹ Linh cũng thỉnh thoảng không có việc gì làm cứ nhìn mình chằm chằm hay sao? Nếu là vậy vì sao mình kiếp trước không nhận ra chút nào? Hay vì đời này mình cứu nàng ta nên Trần Mỹ Linh mới đặc biệt chú ý đến mình.

"Vì sao ngươi cứ thích nhìn ta hoài vậy?" Quảng Linh Linh hỏi.

"Ngươi nhìn những người khác xem, có người nào không nhìn Linh Linh không?" Trần Mỹ Linh bốn lạng đẩy nghìn cân, lập tức đánh lạc hướng chủ đề này. Quảng Linh Linh là một nữ nhân khiến người ta không cách nào xem nhẹ, bất kể vì vẻ đẹp hay vì khí chất có một không hai của nàng, đều dễ dàng gây chú ý đặc biệt trong đám đông.

Quảng Linh Linh quét mắt nhìn một vòng quan khách mới phát hiện phần đông người đều đang nhìn nàng. Kiếp trước người ta có nhìn, nàng cũng chỉ cảm thấy đây là lẽ đương nhiên, chưa từng nhận ra có gì bất thường, bây giờ mới phát hiện bản thân tựa hồ không thích bị người ta nhìn như thế, Quảng Linh Linh khẽ cau mày.

"Vì sao tất cả mọi người đều nhìn ta?" Kỳ thực Quảng Linh Linh muốn hỏi Trần Mỹ Linh phải làm sao mới khiến người ta không nhìn nàng mọi lúc mọi nơi.

"Linh Linh không biết sao?" Trần Mỹ Linh cảm thấy bất ngờ, nàng cho rằng Quảng Linh Linh đã quá quen với việc bị trở thành tiêu điểm trong mắt người khác, thậm chí còn hưởng thụ cảm giác "ngôi sao sáng giữa trời", nàng vẫn cho rằng đây đều là những yếu tố nuôi dưỡng tính tình kiêu ngạo của Quảng Linh Linh.

Kiếp trước Quảng Linh Linh đương nhiên sẽ cho rằng nguyên nhân nàng bị chú mục là do nàng quá ưu tú, dung mạo xinh đẹp, nhưng kiếp này, nàng không còn dám khẳng định chuyện này nữa.

"Ta muốn nghe thử ý kiến của Mỹ Linh." Quảng Linh Linh nghĩ có lẽ người ngoài cuộc sẽ rõ ràng hơn.

"Gia thế tốt, dung mạo diễm lệ, thân là nữ tử nhưng lại được phụ thân tay nắm trọng binh đặc biệt sủng ái, còn có khí thế không lẫn vào đâu được so với các nữ tử khác." Trần Mỹ Linh vui vẻ hồi đáp, hiếm khi thấy Quảng Linh Linh có hứng thú nói chuyện phiếm với mình.

Câu trả lời của Trần Mỹ Linh đương nhiên có tí chênh lệch với đáp án trong lòng Quảng Linh Linh. Nàng vẫn cho rằng bản thân vô cùng ưu tú, văn võ song toàn, tuy không đến mức mọi thứ tinh thông nhưng cũng không yếu chút nào, không nghĩ đến Trần Mỹ Linh vừa liếc mắc đã nhìn thấu chuyện mình được người ta coi trọng tất cả đều do hào quang của phụ thân mang tới. Kỳ thực mãi cho đến sau khi bị phế, nàng mới biết ngoại trừ bản thân có thể dựa dẫm quyền thế của Quảng gia thì mình chẳng là gì cả. Chỉ vì bản thân quá kiêu ngạo nên không muốn nhìn thẳng vào vấn đề mà thôi.

"Quả nhiên đều dựa vào hào quang của phụ thân." Trong lòng Quảng Linh Linh vừa mất mát vừa thất vọng, nàng đã sớm biết đáp án là gì, nhưng đến khi bị vạch trần vẫn khó mà tiếp thu.

Trần Mỹ Linh cảm giác được sự ảm đạm của Quảng Linh Linh khi nghe câu trả lời này, dường như so với trước đây nhạy cảm và tinh tế hơn nhiều. Quảng Linh Linh ngày trước sẽ không nghĩ đến những vấn đề này.

"Cũng không phải hoàn toàn như thế, cho dù người khác không biết Linh Linh là nữ nhi của Quảng tướng quân thì khi Linh Linh đứng một chỗ cũng đã bất đồng với hết thảy nữ tử trên thế gian này." Tuy rằng nhờ có quyền thế và sủng ái của Quảng Tấn mới sinh ra một Quảng Linh Linh như vậy, thế nhưng sau khi trưởng thành, nàng cũng có những điểm đặc biệt so với người khác.

"Như thế nào?" Quảng Linh Linh hỏi ngược lại.

"Linh Linh không thích đặc biệt hơn so với người khác sao?" Trần Mỹ Linh hỏi, nàng vẫn cho rằng Linh Linh thích điều này.

"Nếu khác với tất cả mọi người sẽ bị người ta cho rằng mình là khác loại, ngược lại sẽ không cho phép tồn tại trên đời. Lúc bản thân ở địa vị cao thì người ta không làm gì được, nhưng một khi mất tất cả thì tất cả bọn họ đều hận không thể đạp thêm cho vài cước, nhất định phải thừa dịp ngươi gặp nạn tặng người thêm vài dao mới hả dạ." Quảng Linh Linh lạnh lùng nói, khó trách kiếp trước có nhiều người giậu đổ bìm leo.

Trần Mỹ Linh hoàn toàn bất ngờ khi nghe Quảng Linh Linh nói vậy. Lần này nàng dám khẳng định Quảng Linh Linh đã thay đổi, có lẽ sau khi trải qua cơn bạo bệnh, có sinh có tử nên càng thấu hiểu cuộc đời, Quảng Linh Linh của hiện tại từ suy nghĩ đến hành vi đều trưởng thành hơn rất nhiều. Thật ra Trần Mỹ Linh chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có ngày Quảng Linh Linh gục ngã, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại nếu thật sự có ngày đó, có lẽ sẽ giống như lời Quảng Linh Linh nói. Có quá nhiều người nếu không ước ao được như nàng thì cũng là lấy lòng hoặc ghen ghét đố kỵ, rồi đến một lúc nào đó sẽ muốn thấy nàng gục ngã để thừa cơ hội cười trên nỗi đau ấy. Ngày thường Quảng Linh Linh cao cao tại thượng nên mới làm người khác không thích, chỉ là hiện tại người ta không thể làm gì nàng mà thôi.

"Linh Linh sẽ không bao giờ gục ngã đâu, dù sao Quảng tướng quân cũng là một người tài giỏi." Trần Mỹ Linh nghĩ nếu như nàng là Quảng Tấn, nàng nhất định sẽ vì Quảng Linh Linh mà an bài tất cả, một đời không lo không nghĩ. Cho dù không thể gả cho người có địa vị cao hơn mình thì cũng phải có nhà cao cửa rộng, như thế thì tương lai mới có chỗ dựa. Hôn phu của Quảng Linh Linh nhất định phải chọn thật tốt. Chỉ có điều vào lúc này, Trần Mỹ Linh đột nhiên có chút ưu sầu vì Quảng Linh Linh, thế gian này quá ít nam nhân tốt đẹp, chỉ mong ngày sau Quảng Linh Linh có thể gặp được. Trần Mỹ Linh không phát hiện được đối với việc kết hôn tương lai của nàng, chính bản thân Trần Mỹ Linh cũng chưa bao giờ lo lắng qua, hiện tại bây giờ lại rầu rĩ vì chuyện chung thân đại sự của Quảng Linh Linh.

"Thế sự khó lường." Quảng Linh Linh nhàn nhạt nói. Nhớ đến kết cục kiếp trước của Quảng gia, trong lòng nàng rất khó chịu.

Nhìn dáng vẻ ưu sầu của Quảng Linh Linh, Trần Mỹ Linh không hiểu vì sao Quảng Linh Linh lại buồn, thậm chí giống như buồn lo vô cớ vì Quảng gia bây giờ chẳng khác nào đại bàng giương cánh. Nhưng dù vậy nàng vẫn không chịu nổi dáng vẻ Quảng Linh Linh lo lắng vì tương lai như vậy, đột nhiên nghĩ, nếu mình là nam tử thì tốt rồi, mình có thể cưới Quảng Linh Linh và sẽ biết cách làm thế nào để bảo hộ nàng một đời chu toàn.

Nghĩ xong mới thấy ý nghĩ này dường như hoang đường quá rồi!

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip