Chương 26
"Linh Linh có thể tự do quyết định tương lai của bản thân thật tốt quá." Trần Mỹ Linh hâm mộ nói. Dù nàng thông minh đến đâu vẫn chẳng thể tự quyết cuộc đời mình, không muốn lấy chồng cũng phải gả, nhiều nhất chỉ có thể lựa chọn đối tượng để gả thôi.
Quảng Linh Linh lại không cảm thấy vui vẻ chút nào, đời này nàng gánh vác tránh nhiệm trên lưng quá nặng, đã không còn biết hài lòng là gì nữa.
"Mỹ Linh cũng có thể quyết định đối tượng để gả mà. Quảng gia chúng ta không có nhiều lễ nghi phiền phức, ngươi tất nhiên càng tự do tự tại hơn những cô gái khác." Quảng Linh Linh đá mục tiêu sang chuyện đến đây hôm nay.
"Nghe cũng hay đấy, ta đã bày tỏ ý muốn gả vào Quảng gia với phụ thân rồi, nhưng người vẫn còn do dự, ta cũng hết cách." Bây giờ Ngô Vương phủ đã chen một chân vào, Quảng gia nhất định sẽ sốt ruột, có lẽ phụ thân cũng bắt đầu do dự. Tuy nàng định kéo dài thời gian nhưng bây giờ lại cảm thấy gả vào Quảng gia sớm một chút thì hay hơn.
"Mỹ Linh thông minh như vậy, vấn đề lại không lớn, chỉ cần Mỹ Linh đồng ý gả vào Quảng gia, Quảng Linh Linh ta cam đoan nhà chúng ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi, sẽ đối đãi với ngươi tốt như đối với ta vậy, sẽ để Mỹ Linh tự do tự tại." Vì muốn Trần Mỹ Linh gả vào Quảng gia, Quảng Linh Linh thực sự dùng đủ mọi cách từ áp bức đến dụ dỗ.
Nghe Quảng Linh Linh bảo đảm một hồi làm cho Trần Mỹ Linh bắt đầu động lòng rồi, nói không chừng ở Quảng gia còn tự do thoải mái hơn ở nhà mình.
"Mỹ Linh chỉ mới mười lăm tuổi, không vội kết hôn, trước tiên cứ đính ước được không?" Trần Mỹ Linh hỏi. Cơ thể mười lăm tuổi vẫn chưa trưởng thành hoàn toàn, bây giờ kết hôn thực sự quá sớm.
"Không được, nhất định phải mau chóng gả vào Quảng gia." Quảng Linh Linh kiên quyết từ chối. Nàng sợ đêm dài lắm mộng, phải cưới Trần Mỹ Linh về Quảng phủ mới an tâm.
"Sớm gả vào Quảng gia cũng được, nhưng ta có một yêu cầu, nhất định phải chờ tới năm mười tám tuổi mới được động phòng. Dẫu sao thì hiện giờ cơ thể vẫn chưa trưởng thành, nếu động phòng quá sớm sẽ có hại cho nữ tử." Nếu Quảng Linh Linh có thể đáp ứng, nàng sẽ để Quảng Linh Linh sớm phần an tâm.
"Không thành vấn đề." Quảng Linh Linh dứt khoát đồng ý. Dưới cái nhìn của nàng thì những vấn đề này không lớn, dù sao đệ đệ cũng mới mười lăm tuổi thôi. Nàng nhớ lúc Trần Mỹ Linh sinh đứa con trai đầu tiên là vào năm hai mươi sáu tuổi, mấy năm sau cũng không sinh thêm nữa. Lý Quân Hạo tổng cộng có ba trai hai gái, ngoại trừ đại hoàng tử là con của Trần Mỹ Linh, hai trai hai gái khác đều là con của phi tần khác. Lý Quân Hạo sủng ái Trần Mỹ Linh như thế mà nàng ấy chỉ sinh có một đứa con trai, còn phi tần khác là tình cờ lâm hạnh mới mang thai. Tất nhiên không phải Lý Quân Hạo có vấn đề, có lẽ do cơ thể của Trần Mỹ Linh khó thụ thai. Quảng Linh Linh nhìn thân thể Trần Mỹ Linh thướt tha như cành liễu, dáng vẻ yếu đuối mảnh mai, hiển nhiên không phải người dễ sinh con, ngắm được nhưng không dùng được. Cổ nhân đã phán nữ nhân đẫy đà, mông lớn xương to mới có thể sinh con dưỡng cái tốt, Quảng Linh Linh cũng chỉ lấy tiêu chuẩn này để đánh giá Trần Mỹ Linh mà thôi.
"Ngươi có phản đối nếu ngày sau đệ đệ ta nạp thiếp không?" Quảng Linh Linh hỏi. Khả năng dựa vào Trần Mỹ Linh để giữ hưng vượng cho nhà Quảng không lớn lắm. Đa số nữ tử rất ghét phu quân nạp thiếp, năm đó chính bản thân nàng cũng không thích Lý Quân Hạo đưa thêm người vào nhà. Lúc hắn nạp Trần Mỹ Linh làm thiếp đã lừa nàng nói là vì Trần gia có thanh danh, rồi thì phải lôi kéo hộ quốc công, báo hại nàng lấy đại cục làm trọng, không thể không đồng ý. Việc hắn nạp thiếp ở kiếp trước đã trở thành cái gai ghim sâu vào lòng buộc nàng phải cố gắng nhẫn nhịn, bây giờ nghĩ đến, Quảng Linh Linh cảm thấy thật khó mà tin nổi. Làm hoàng hậu thì đã sao, từ khi vừa mới bắt đầu đã tự làm khổ bản thân rồi. Rõ ràng đời trước nàng cũng hi vọng chồng mình sẽ giống như cha, cả đời chỉ yêu một người, đến chết không thay đổi, thế mà cuối cùng nàng lại vì Lý Quân Hạo làm cho bản thân thiệt thòi. Nếu hắn thật sự yêu thương nàng thì sẽ không lấy oán trả ơn, diệt môn Quảng gia như vậy. Nghĩ đến đây, Quảng Linh Linh càng hận Lý Quân Hạo sâu hơn.
Nếu Trần Mỹ Linh không thích đệ đệ nạp thiếp thì Quảng Linh Linh sẽ không để em trai cưới thêm. Vừa nhìn đã biết đệ đệ nàng không phải nam tử chung tình như phụ thân, chuyện này không phải dễ làm. Có điều nàng nhớ lúc Trần Mỹ Linh làm hoàng hậu cũng không bài xích Lý Quân Hạo nạp thêm phi tần, hơn nữa hình như còn rất tích cực hỗ trợ.
"Vì Quảng gia khai chi tán diệp, nạp thêm vài thiếp cũng chẳng sao, huống hồ Thành công tử là con trai độc nhất, càng nên như vậy." Trần Mỹ Linh vô cùng hào phóng lên tiếng. Lúc trước nàng đã sớm tính toán, sau khi gả làm vợ người sẽ để phu quân nạp thêm vài tiểu thiếp cho nàng giải sầu đỡ buồn cũng tốt. Trần Mỹ Linh nghĩ việc phu quân nạp thiếp chẳng khác gì bản thân cưới thêm vợ lẻ. Nữ tử sinh con nuôi con đã là chuyện vô cùng cực khổ, nàng không muốn mệt mỏi như thế, chỉ cần sinh một đứa con trai kế thừa gia nghiệp là tốt rồi. Việc nối dõi tông đường, khai chi tán diệp cứ giao hết cho thiếp thất là được. Đối với nàng mà nói, phu quân nạp thiếp chính là chuyện vô cùng tốt đẹp.
"Đa số nữ tử đều không thích phu quân nạp thiếp, Mỹ Linh thật thấu tình đạt lý." Giọng nói của Quảng Linh Linh có chút ngạc nhiên. Đôi lúc nàng thật không hiểu Trần Mỹ Linh, thật sự có nữ tử chẳng màn để ý đến việc phu quân nạp thiếp sao? Dẫu gì Quảng Linh Linh cũng cảm thấy mình không làm được giống vậy. Đời trước, trong chiếu thư phế hậu có một tội danh nói nàng có tính đố kỵ. Tuy bị giội nước bẩn lên người nhưng đó dù sao cũng là sự thật, nàng đố kỵ đó thì sao, nàng không phủ nhận, người nàng đố kỵ lúc đó chính là Trần Mỹ Linh.
"Nếu phu quân không nạp thiếp thì trọng trách sinh con dưỡng cái sẽ rơi hết lên người ta. Áp lực không thể sinh dưỡng rất lớn, sẽ bị nhà chồng oán giận. Nhưng nếu tiếp tục sinh thêm nhiều con sẽ kéo theo nhiều việc phiền phức khác, cả đời người con gái vì chuyện sinh con dưỡng cái mà hao tổn quả thực rất cực khổ, muốn làm việc gì khác cũng không được, huống hồ nữ tử sinh con chẳng khác gì dạo quỷ môn quan một vòng, để nữ tử khác giúp ta chia sẻ sầu lo thì có gì không tốt." Trần Mỹ Linh giấu nhẹm chuyện muốn thiếp thất giải buồn cho mình, chỉ nói một phần trong đó.
"Suy nghĩ của Mỹ Linh thật kỳ lạ nhưng cũng có đạo lý. Mỹ Linh vẫn chưa thật sự yêu thích ai, nếu thật lòng yêu người thì cho dù có con cực khổ thế nào cũng sẽ bằng lòng, hơn nữa sẽ không chấp nhận bên cạnh hắn có nữ nhân khác. Mà như Mỹ Linh nói cũng tốt, vẫn nên tính toán cho bản thân." Quảng Linh Linh những tưởng Trần Mỹ Linh sẽ chấp nhận nề nếp gia đình như mấy cô tiểu thư nhà quan văn khác, chấp thuận để phu quân nạp thiếp, ngậm đắng nuốt cay vào bụng hoặc vờ diễn vở kịch vui vẻ, không ngờ Trần Mỹ Linh lại chỉ vì tính toán cho bản thân. Xem ra Trần Mỹ Linh đời trước cũng như thế, Lý Quân Hạo không phải là người nàng ấy thật sự yêu, nếu không Trần Mỹ Linh sẽ không hào phóng như vậy.
"Ồ, theo ý Linh Linh phải chăng Linh Linh đã từng yêu thật rồi?" Trần Mỹ Linh cả kinh. Mới vừa biết Quảng Linh Linh không muốn kết hôn, bây giờ lại phát hiện nàng ấy đã có nơi thuộc về. Chẳng lẽ Quảng Linh Linh yêu người có thân thế đặc biệt, mong mà không được nên mới nguyện không lấy chồng. Chẳng biết vì sao nghĩ đến đây, trong lòng Trần Mỹ Linh lại cảm giác khó chịu.
"Không. Ta chỉ nhận thấy điều này thông qua mẫu thân và phụ thân thôi." Quảng Linh Linh kiên quyết phủ nhận, đây chẳng qua chỉ là cảm nghĩ của đời trước thôi.
"Quảng tướng quân chung thủy sắc son với Thành Dương công chúa, thế gian hiếm có, thực sự đáng quý." Trần Mỹ Linh nghe vậy mới thả lỏng và thấy dễ chịu được đôi chút. Nàng thấy Quảng Linh Linh lấy Quảng Tấn làm tiêu chuẩn tìm phu quân mới có thể tìm ra nam tử xứng đáng với nàng ấy, bất quá nàng không nghĩ trên cõi đời này có Quảng Tấn thứ hai.
"Cõi đời này không còn ai giống cha đâu. Nói chuyện trước mắt đi, bây giờ Mỹ Linh có thể yên tâm gả vào Quảng gia rồi chứ?" Quảng Linh Linh bỗng nhiên phát hiện đề tài đi hơi xa mới vội vàng quay lại chuyện trước đó.
"Linh Linh vội vã cưới Mỹ Linh đến thế sao?" Trần Mỹ Linh hỏi, một lời hai nghĩa.
"Đương nhiên." Quảng Linh Linh hoàn toàn không nhận ra được ý khác trong câu hỏi này, thản nhiên trả lời.
"Các ngươi muốn đốc thúc việc cưới xin này thì phải tìm ra phương pháp tốt nhất. Trước tiên cứ kệ cha ta đi, ông ấy không nói gì cũng chẳng sao, cứ việc trực tiếp bố cáo thiên hạ, tốt nhất nên để toàn thành biết Quảng Linh Linh có ơn cứu mạng Trần Mỹ Linh, dùng ân nghĩa làm cái cớ, càng nhiều người biết càng tốt. Tuy làm vậy sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng Quảng gia, nhưng phụ thân ta muốn mọi người biết ông bị ép gả con gái, đây cũng là đường lui của Trần gia. Sau này Quảng gia các ngươi khởi sự thành công thì tốt, nếu thất bại sẽ không liên lụy tới Trần gia, tránh để phụ thân ta lo lắng trăm bề. Đến lúc đó, ta sẽ thể hiện với mọi người mình nguyện ý trả ơn, lấy thân báo đáp, việc này coi như đã định." Trần Mỹ Linh nói.
"Lời đề nghị của Mỹ Linh thật hay. Ngày mai ta sẽ đem sính lễ tới đây, khua chiêng gõ mõ làm toàn thành náo động." Quả nhiên thuyết phục Trần Mỹ Linh là hữu hiệu nhất. Quảng Linh Linh cảm thấy mình đặt hết trọng tâm vào Trần Mỹ Linh là chính xác nhất. Nàng ấy đồng ý phối hợp bày mưu tính kế như thế quả thật không gì tốt bằng.
"Đến lúc đó, Mỹ Linh và Linh Linh tỷ tỷ chính là người một nhà, Quảng Linh Linh sẽ trở thành tỷ tỷ của ta." Trần Mỹ Linh nắm chặt tay Quảng Linh Linh, thân mật lên tiếng.
Trần Mỹ Linh lại nắm tay mình, Quảng Linh Linh không biết có phải nữ tử đều thích thân mật như vậy không. Nàng không có tâm giao ở chốn khuê phòng, độc lai độc vãng quen rồi nên rất không quen với sự thân thiết của Trần Mỹ Linh như thế. Nàng rất muốn rút tay về, nhưng hôn sự ngày mai có thành chay không đều dựa vào Trần Mỹ Linh, vậy nên Quảng Linh Linh biết thời khắc này dù khó chịu cỡ nào cũng phải ráng nhịn, còn ra vẻ ôn hòa ứng đối với Trần Mỹ Linh.
"Dĩ nhiên là người một nhà, Trần Mỹ Linh chính là em dâu của Quảng Linh Linh." Quảng Linh Linh cười bồi.
Trần Mỹ Linh cảm thấy Quảng Linh Linh không giỏi che giấu tâm tình cho lắm, rõ ràng mình gần gũi khiến nàng ấy khó chịu lại cứ cố nhẫn nhịn. Chẳng hiểu sao Trần Mỹ Linh thấy Quảng Linh Linh vất vả như thế lại cảm thấy hài lòng, càng đùa càng mê say, còn nhẹ lướt đầu ngón tay qua mu bàn tay của Quảng Linh Linh. Nếu Trần Mỹ Linh là nam tử, tất nhiên đó là hành vi sỗ sàng, nhưng với một cô gái mỏng manh yếu đuối, dáng dấp nho nhã thì động tác kia dĩ nhiên không thô tục chút nào.
Quảng Linh Linh cảm thấy động tác của Trần Mỹ Linh y như con sâu lông bò qua bò lại, có xúc động muốn đập một phát chết tươi, hoặc ít ra cũng phải đè cho nó ngộp thở. Chỉ là nàng không cảm thấy hành vi của Trần Mỹ Linh có gì bất ổn, nàng nghĩ nữ tử đều thích như vậy. Quảng Linh Linh thấy mừng vì đời trước mình không giao hảo với nữ tử, đời này càng chẳng muốn giao hảo với nữ tử nào, đặc biệt là Trần Mỹ Linh, nhưng sao người này cứ ra vẻ ta muốn tha thiết kết bạn với Linh Linh tỷ tỷ là thế nào ấy nhỉ?
Thật ra Quảng Linh Linh không biết, dù những cô gái khác có cảm tình sâu sắc đến đâu, Trần Mỹ Linh cũng chưa từng chủ động lấy lòng ai. Nếu biết được điều này rồi, có lẽ nàng sẽ còn khó chịu hơn.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip