Chương 66

Quảng Thành và nữ tử dưới thân hắn bị hù dọa, khẩn trương nhìn về phía cửa, quả nhiên thấy Trần Mỹ Linh đang đứng ngay cửa ra vào nhìn chằm chằm hai người bọn họ. Quảng Thành bị dọa đến mức xém chút nữa chỗ đó đã xìu xuống, mà nữ nhân bên dưới hắn cũng hốt hoảng không thôi.

"Phu quân cứ tiếp tục, ta có thể đợi phu quân." Trần Mỹ Linh dịu dàng nói, thần sắc vẫn như thường.

Quảng Thành làm gì còn tâm trạng để tiếp tục làm nữa, nếu Trần Mỹ Linh qua chỗ tỷ tỷ và phụ thân hắn kể tội, khẳng định hắn chịu không nổi. Hắn cảm giác càng ngày mình càng không có địa vị trong nhà, tỷ tỷ và phụ thân còn coi trọng Trần Mỹ Linh hơn hắn.

"Tất cả các ngươi lui xuống đi." Quảng Thành vội vàng xua hai tỳ nữ ra khỏi phòng, sau đó mau chóng mặc y phục vào. Toàn bộ quá trình cả ba người đều mười phần chật vật, chỉ có một mình Trần Mỹ Linh là mặt mày bình tĩnh đối diện với chuyện đang xảy ra.

"Mỹ Linh, sao ngươi lại tới đây?" Quảng Thành bất an hỏi, Trần Mỹ Linh biểu hiện càng đặc biệt bình tĩnh, hắn lại càng bất an.

"Ta nhập môn Quảng gia đã lâu nhưng vẫn chưa từng đến đây hầu hạ săn sóc phu quân, trong lòng có chút thấp thỏm lo âu. Hôm nay xem ra phu quân đã có người hầu hạ, lòng ta sâu sắc vui mừng." Trần Mỹ Linh vừa cười vừa nói.

Quảng Thành nhìn xem Trần Mỹ Linh, cũng không biết lời nàng nói là thật hay giả. Mấy tỳ nữ mà hắn sủng hạnh ở phía sau đều âm thầm tranh giành làm tình nhân của hắn. Vậy mà Trần Mỹ Linh này tựa hồ không quá mức để ý chuyện mình có những nữ nhân khác.

"Mỹ Linh không để ý thì tốt.." Quảng Thành cười bồi, trong lòng vẫn có bất an mơ hồ. Trần Mỹ Linh nhập môn đã nửa năm, hắn biết Trần Mỹ Linh là nữ nhân thông minh, sự thông minh của nàng được phụ thân coi trọng. Một nữ nhân có thể được phụ thân coi trọng, Quảng Thành cảm thấy người nay không hề đơn giản. Mà hắn lại đặc biệt không nguyện ý ở cùng với một nữ nhân thông minh như thế, sẽ cảm thấy mình chẳng khác gì kẻ ngu, trong khi đối phương thì lúc nào cũng ra vẻ "ta chẳng có gì cao thâm". Cho nên thái độ trước giờ của hắn đối với Trần Mỹ Linh đều là kính nhi viễn chi.

*Kính nhi viễn chi: Bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng một đối tượng nào đó, nhưng trên thực tế không muốn tiếp cận, gần gũi với đối tượng đó.

"Kỳ thật, ta đến tìm phu quân là có một chuyện khác.." Trần Mỹ Linh ra vẻ muốn nói lại thôi.

"Là chuyện gì?" Quảng Thành hỏi.

"Kỳ thật cũng không phải chuyện của ta, chuyện là đêm qua ta với tỷ tỷ ngủ chung một giường, có một chuyện tỷ tỷ mãi không bắt được trọng điểm, nên bảo ta tới..." Lúc Trần Mỹ Linh nói đến đây, ngữ khí thẹn thùng, sắc mặt đỏ lên, dáng vẻ bẽn lẽn e lệ mười phần.

"Tỷ tỷ kêu ngươi đến đây làm gì?" Quảng Thành vô cùng hiếu kỳ hỏi.

"Ngươi biết đó, tỷ tỷ nhà chúng ta thích sĩ diện, da mặt lại mỏng, thật không tiện tới..." Nói đến đây, mặt Trần Mỹ Linh tức thì lại càng đỏ ửng hơn.

"Rốt cuộc là tỷ tỷ kêu ngươi qua đây làm gì?" Lòng hiếu kỳ của Quảng Thành đã hoàn toàn bị dẫn dắt ra ngoài.

"Ta và tỷ ngươi đều là nữ tử, có nhiều thứ chúng ta không tiện đi tìm, nên đành phiền phu quân giúp chúng ta tìm một thứ." Trần Mỹ Linh tựa như lấy hết dũng khí để bộc bạch với Quảng Thành.

"Nhưng là thứ gì mới được?" Quảng Thành gấp gáp hỏi.

"Thì là...xuân cung đồ nữ nữ* đó." Trần Mỹ Linh nói xong, mặt cũng đỏ lên.

*Nói dễ hiểu theo ngôn ngữ hiện đại là hentai thể loại yuri. Hay thuần việt là truyện tranh người lớn thể loại nữ nữ.

Quảng Thành vừa nghe xong, cái miệng há ra thật to, đôi con mắt muốn rớt ra ngoài. Ra là hôm qua tỷ tỷ ngủ chung với Trần Mỹ Linh, không nắm được "trọng điểm" cho nên muốn mình giúp các nàng tìm nữ nữ xuân cung đồ, ôi ông trời ơi, các nàng vậy mà lại như thế! Quảng Thành có cảm giác như bừng tỉnh đại ngộ, giờ mới vỡ lẽ ra, chả trách, chả trách tỷ tỷ lúc trước đột nhiên bắt mình cưới Trần Mỹ Linh cho bằng được, còn không cho mình động phòng với nàng ta nữa chứ! Lúc ấy hắn buồn bực biết bao nhiêu, trên đời này thiếu gì nữ tử mười lăm mười sáu tuổi đã lấy chồng, nhưng chưa từng nghe nói có ai nhỏ tuổi nên không thể động phòng, còn phải chia phòng ba năm. Đã vậy tỷ tỷ còn để cho Trần Mỹ Linh ở tiểu viện của mình, rõ ràng là có tư tâm!! Chả trách lúc nãy Trần Mỹ Linh nhìn thấy một màn kia lại chẳng thèm để ý gì, bởi vì nàng với tỷ tỷ có tư tình. Ái chà chà, tỷ tỷ và Trần Mỹ Linh có tư tình, Quảng Thành vậy mà cảm thấy rất tốt, một kẻ luôn chán ghét chuyện nam nam như hắn vừa nghĩ tới tỷ tỷ và Trần Mỹ Linh hết xxoo lại ooxx, không hiểu sao lại cảm thấy hưng phấn lạ kỳ.

"Yên tâm đi, nếu tỷ tỷ đã muốn đọc, hôm nay ta sẽ ra ngoài giúp tỷ tỷ tìm xem sao. Việc này cứ để ta lo!" Quảng Thành vỗ ngực đảm bảo, hiện tại hắn chỉ hận không thể mọc cánh, giúp tỷ tỷ tìm ra ngay.

"Phu quân, nữ tử đều thận trọng. Hơn nữa tính tỷ tỷ thích sĩ diện, da mặt mỏng, phu quân nhớ trước mặt tỷ tỷ phải làm như không biết chuyện gì, tránh làm cho tỷ tỷ xấu hổ. Chừng nào phu quân tìm được, cứ âm thầm đưa cho ta là được rồi, đừng để tỷ tỷ biết." Trần Mỹ Linh dặn dò.

"Tính tình tỷ tỷ ta hiểu mà, thế nào tỷ ấy cũng xấu hổ. Yên tâm đi, ta sẽ làm như không biết gì hết." Quảng Thành gật đầu nói.

"Vậy Mỹ Linh không quấy rầy phu quân nữa, ta trở về đây." Trần Mỹ Linh nói.

"Ừ, vậy ta bây giờ sẽ ra ngoài tìm ngay." Quảng Thành vừa nghĩ tới tỷ tỷ và Trần Mỹ Linh thế này thế kia thì hưng phấn dị thường, đối với chuyện này đặc biệt mười phần để tâm. Quảng Thành vốn có chứng tỷ khống, có đôi khi hắn thường thầm nghĩ, về sau chẳng biết nam nhân nào tốt số sẽ cưới được tỷ tỷ tuyệt sắc nhà hắn. Là một nam nhân, hắn cảm thấy trên đời chẳng có nam nhân nào tốt, càng không có người xứng với tỷ tỷ của hắn. Không nghĩ tới tỷ tỷ vậy mà lại thích nữ nhân, thật là làm cho hắn chỉ biết câm nín.

*Tỷ khống: nghĩa là chứng cuồng tỷ tỷ quá mức. Có nhiều loại khống như thủ khống (thích bàn tay), nhan khống (thích sắc đẹp), v...v

Trần Mỹ Linh trên đường trở về, tâm tình rất tốt. Hiện tại trong lòng Quảng Thành mình là nữ nhân của tỷ tỷ nhà hắn, một chiêu này đúng là giết nhanh diệt gọn, không chừa lại tí hậu hoạn nào. Hơn nữa Trần Mỹ Linh vừa mới tiếp nhận vỡ lòng không lâu, đối với chuyện của nữ nữ nàng đích thực hiếu kỳ vô cùng. Có điều nàng thân là nữ tử, đối với những vật này rất khó tìm, cũng không tiện đi tìm, để Quảng Thành giúp nàng đúng là không còn gì tốt hơn, đúng là nhất cử lưỡng tiện. Chỉ là bây giờ ở sau lưng cùng kéo Quảng Linh Linh xuống nước, nàng vẫn là có chút chột dạ. Bất quá vừa nghĩ tới chuyện đêm qua Quảng Linh Linh muốn giao mình cho Quảng Thành, chút chột dạ ấy lập tức biến mất không còn tí tăm hơi nào.

Lúc Trần Mỹ Linh trở lại tiểu viện của Quảng Linh Linh, nàng còn cố tình tự nhéo bản thân mình mấy cái, gạt ra mấy giọt nước mắt, để đôi mắt đỏ hoe nhìn ủy khuất vô cùng.

Từ lúc Trần Mỹ Linh đi đến giờ, Quảng Linh Linh đều đứng ngồi không yên. Trong đầu nàng ngập tràn suy nghĩ Trần Mỹ Linh đi tiểu viện Quảng Thành để làm cái gì, chẳng lẽ thật sự cùng Quảng Thành bồi dưỡng tình cảm sao. Vừa nghĩ đến Trần Mỹ Linh lấy lòng Quảng Thành cũng chẳng khác gì lúc lấy lòng mình, trong nội tâm nàng liền xuất hiện cảm giác không thoải mái. Nhưng nàng lại không thể hiểu nổi cảm giác không thoải mái của mình từ đâu mà có, vì sao lại không thoải mái chứ, người ta là vợ chồng, cho dù có thân mật cũng là điều hợp lý. Hơn nữa bọn họ còn là đệ đệ và em dâu của mình, mình đáng lẽ phải nên mong mỏi quan hệ hai người hài hòa, vợ chồng ân ái mới đúng.

Loại cảm giác không thoải mái này làm Quảng Linh Linh cảm thấy có điểm giống như lúc Lý Quân Hạo đi cùng các nữ tử khác ngày xưa. Nàng biết loại cảm giác này gọi là ghen tuông, mặc dù không mãnh liệt như kiếp trước, nhưng dù gì cũng tính là tương tự. Quảng Linh Linh bắt đầu tự cảm thấy mình có bệnh, người ta là em dâu của mình, ghen ghét cái nỗi gì? Nàng biết gần đây nàng và Trần Mỹ Linh tương đối thân mật, chiếu theo cách nhìn của thường nhân, nàng và Trần Mỹ Linh có thể tính là bạn thân chốn khuê phòng. Có lẽ vì kiếp trước nàng chưa từng có bạn thân, chưa từng có tình tỷ muội hay hữu nghị nào khác, cho nên kiếp này sau khi giao hảo với Trần Mỹ Linh, mới để ý đến mối quan hệ với Trần Mỹ Linh đến vậy. Tính của nàng nếu đã để ý đến người nào, đại khái sẽ không thích phải chia sẻ với người khác. Thế là Quảng Linh Linh lại phát hiện được một sự thật còn tồi tệ hơn, đó chính là so với kiếp trước kiếp này nàng còn ghen tị hơn, ở kiếp trước nàng chỉ đố kỵ tình yêu nam nữ, kiếp này ngay cả tình tỷ muội tình bạn nàng cũng sinh lòng đố kỵ là thế nào!

Trần Mỹ Linh rời đi bao lâu, Quảng Linh Linh đứng bên ngoài tiểu viện ngây người bấy lâu. Ngay vừa lúc nhìn thấy Trần Mỹ Linh, trong lòng Quảng Linh Linh thở dài một hơi. Chỉ là lúc Trần Mỹ Linh đến gần, Quảng Linh Linh phát hiện đôi mắt Trần Mỹ Linh đỏ hoe, dường như vừa mới khóc qua, biểu lộ của nàng còn giống như bị ủy khuất, hiển nhiên nàng ủy khuất là từ Quảng Thành mà ra, chuyện này làm cho trái tim Quảng Linh Linh theo bản năng nhói lên một cái.

"Ngươi làm sao vậy?" Nàng vội vàng bước nhanh đến chỗ Trần Mỹ Linh, quan tâm hỏi han.

"Quảng Linh Linh.." Trần Mỹ Linh vốn chỉ là giả vờ ủy khuất, nhưng giờ nhìn thấy biểu tình lo lắng của Quảng Linh Linh, trong chớp mắt ủy khuất giả liền biến thành ủy khuất thật. Nàng ủy khuất vì sao Quảng Linh Linh không hiểu cho lòng mình, ủy khuất vì sao Quảng Linh Linh lại giao mình cho Quảng Thành. Sự ủy khuất này không cần phải tự nhéo mình nữa, nước mắt cứ thế ào ào tuôn ra, hành động không cần trải qua đại não cho phép đã lao vào lòng Quảng Linh Linh, giống như bị cái gì ấm ức lắm vậy.

"Quảng Thành đã làm cái gì, ngươi cứ nói với ta, ta sẽ thay ngươi giáo huấn hắn!" Quảng Linh Linh nhìn thấy Trần Mỹ Linh ủy khuất như thế thì áy náy trong lòng, áy náy chuyện Quảng gia ép cưới Trần Mỹ Linh cho bằng được, cũng áy náy chuyện tối qua bắt Trần Mỹ Linh đi tìm Quảng Thành. Nàng chỉ hận không thể chộp Quảng Thành đến đây ngay để hung hăng đánh cho một trận.

"Phu quân hắn..." Trần Mỹ Linh muốn nói lại thôi. Kỳ thật nàng chỉ là muốn hơi diễn diễn một chút thôi, để Quảng Linh Linh áy náy mình một chút, để nàng lần sau không còn dám bán mình cho Độc Thành nữa. Nhưng nhìn thấy bộ dạng khẩn trương của Quảng Linh Linh, nàng không tự chủ được liền biến đùa thành thật, còn diễn giống y như đúc.

"Rốt cuộc là hắn đã làm gì?" Quảng Linh Linh nhíu mày hỏi, quả nhiên chuyện này có quan hệ đến Quảng Thành.

"Được rồi, không có việc gì." Trần Mỹ Linh làm như nuốt xuống tất cả ủy khuất vào bụng, dáng vẻ ủy khúc cầu toàn.

*Ủy khúc cầu toàn: dạng như một sự nhịn chín sự lành.

"Ngươi không nói thì ta sẽ đến hỏi hắn." Quảng Linh Linh rất tức giận. Tên tiểu tử thúi này không phải đã đáp ứng mình sẽ đối xử với Trần Mỹ Linh thật tốt sao, nàng hiện tại chỉ muốn đi qua giáo huấn Quảng Thành ngay lập tức.

"Đừng đi... ta nói.." Trần Mỹ Linh ôm chặt lấy Quảng Linh Linh, không cho Quảng Linh Linh đi tìm Quảng Thành. Nếu bây giờ giằng co trước mặt, để lộ ra sẽ không tốt, hơn nữa hiện tại Quảng Thành cũng không còn trong phủ.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Quảng Linh Linh lại hỏi.

"Vừa rồi đi tìm phu quân, đúng lúc nhìn thấy trong phòng phu quân có hai thị nữ đang cùng hắn hành sự, nhìn xem trong lòng có chút khó chịu. Bất quá bây giờ suy nghĩ lại cũng không có chuyện gì lớn, nam tử tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, không nhìn tới là được." Trần Mỹ Linh thầm nói.

"Bây giờ ta sẽ đi qua đó đánh cho hắn một trận!" Đệ đệ đức hạnh thế nào, Quảng Linh Linh làm sao lại không biết, nhưng chuyện này nhất định phải giáo huấn hắn một trận thật kỹ. Làm bậy bên ngoài, nàng xem như mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng ở trong phủ vẫn nên thu liễm một chút.

"Đừng đi, nếu Linh Linh đi, phu quân nhất định sẽ nghĩ Mỹ Linh tố cáo, dù cho nhất thời thu liễm nhưng trong lòng sẽ không thích chuyện Mỹ Linh lấy Linh Linh và phụ thân ra ép hắn, dần dà sẽ sinh lòng chán ghét Mỹ Linh. Hơn nữa, thiên tính phu quân vốn không thể một lòng, tội gì phải cưỡng cầu hắn, lòng ghen tị sẽ chỉ càng đẩy phu quân ra xa thôi.." Trần Mỹ Linh nói với Quảng Linh Linh.

Quảng Linh Linh nghe Trần Mỹ Linh nói vậy, nghĩ nàng ấy nói vậy cũng đúng. Giống như mình kiếp trước, bởi vì thường xuyên lấy ân tình ra ép Lý Quân Hạo, lại còn hay ghen tị nên chẳng trách Lý Quân Hạo chán ghét mình như thế, lại thích Trần Mỹ Linh.

"Nhưng mà hắn làm ngươi ủy khuất như vậy, là hắn không đúng. Chẳng lẽ cứ bỏ mặc ngươi khổ sở sao?" Cảm giác chuyện gì mình cũng không làm được, Quảng Linh Linh cảm thấy rất hỏng bét.

"Số mệnh nữ tử xưa nay vốn là vậy, làm gì có biện pháp nào khác, đa số đều nhắm mắt làm ngơ. Thôi bỏ đi, với lại nếu Linh Linh thực sự thương ta, hãy để ta ít đến tiểu viện của phu quân một chút." Trần Mỹ Linh thản nhiên nói.

Quảng Linh Linh nghe vậy ngược lại cảm thấy chột dạ, là do mình cải biến số mệnh của Trần Mỹ Linh, ở kiếp trước ít ra Trần Mỹ Linh vẫn được Lý Quân Hạo sủng ái. Lý Quân Hạo đối với mình hung ác là thật, nhưng nàng không cách nào phủ nhận Lý Quân Hạo đối với Trần Mỹ Linh xác thực rất tốt.

"Vậy sau này cứ ít qua tiểu viện của Quảng Thành đi." Quảng Linh Linh nói, Trần Mỹ Linh đã muốn nhắm mắt làm ngơ, vậy về sau đừng thường xuyên đến viện của Quảng Thành là được. Nàng cảm thấy làm một nữ tử, phải biết thông cảm cho một người nữ tử khác mới là chuyện đúng đắn.

Lời tác giả:

Quảng Linh Linh: Trần Mỹ Linh, bản thân ngươi thích xem hentai thì cũng thôi đi, sao còn dám lấy danh nghĩa của ta đi mượn là thế nào? Trả lại trong sạch cho ta mau!

Trần Mỹ Linh: Chờ ta nghiên cứu xong sẽ có thể phục vụ Linh Linh, chờ phục vụ xong, Linh Linh sẽ không còn trong sạch nữa.

Quảng Linh Linh: Ta còn chưa nói đến, hôm nay ngươi còn dám chơi chiêu với ta!

Trần Mỹ Linh: Ơ, không phải ta vẫn luôn chơi chiêu sao?

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip