Chương 1

Đại tiểu thư sốt cao không lùi, mấy lần rơi vào hôn mê, nhưng sau khi hạ sốt tỉnh lại thì vẫn nhốt mình trong phòng, không nói một lời. Thị nữ thiếp thân duy nhất của Quảng Linh Linh là Đình Nhi thấy thế, khó tránh khỏi bận lòng, thỉnh thoảng vẫn lén lút nhìn người thiếu nữ bên trong qua cửa sổ bên ngoài.

Nếu không phải bởi vì giấc mộng này quá dài, quá mức chân thực, Quảng Linh Linh sẽ vẫn hoài nghi giấc mộng này phải chăng chỉ là mộng mà thôi. Thật là vậy, mà cũng đau đến thế, tan nát cõi lòng đến nỗi khi tỉnh lại một lần nữa, Quảng Linh Linh vẫn bần thần từ những ký ức mịt mờ cũ xưa.

Quảng gia bị diệt môn, hoàn toàn vì nàng mà ra. Nếu năm đó nàng không lấy Lý Quân Hạo làm chồng, vậy người Quảng gia giúp đỡ không hẳn là Lý Quân Hạo, hắn cũng không hẳn sẽ trở thành hoàng đế. Nếu không phải vì nàng chìm vào hư tình giả ý do Lý Quân Hạo tạo ra, thì Lý Quân Hạo sẽ không lấy được binh quyền vào thời điểm Quảng gia suy yếu. Nếu không phải vì muốn chu toàn mối quan hệ giữa Quảng gia và Lý Quân Hạo, thì sẽ không để đến lúc Lý Quân Hạo đối phó Quảng gia, người nhà nàng hoàn toàn không có lực phản kích.

Nhớ đến đời trước trên dưới trăm miệng ăn nhà Quảng đều vì nàng mà chết, nỗi hối hận trong lòng Quảng Linh Linh không thể sút giảm dù chỉ một phần. Nàng hận không thể có một cây chủy thủ trong tay để tàn nhẫn đâm vào tim Lý Quân Hạo. Nàng hận Lý Quân Hạo bao nhiêu, lại càng hận bản thân mình đời trước bấy nhiêu.

Không nghĩ tới, thật sự không nghĩ tới nàng còn có thể sống lại, trở về năm mười bảy tuổi, tất cả vẫn còn kịp. Lý Quân Hạo, đời này, ngươi đừng mong leo lên ngôi vị hoàng đế. Nghĩ đến đây, Quảng Linh Linh nở một nụ cười lạnh lùng.

Nàng đứng dậy, đi đến trước cửa sổ, đưa tay ra đón những tia nắng mặt trời rực rỡ, nhiệt độ xuyên suốt trên từng ngón tay dường như muốn nói cho nàng biết tất cả những điều này không phải là mộng. Nàng nhìn cảnh sắc ở phía xa xa, đây rừng trúc, đây trạch viện, cảnh cũ người xưa, tất cả mọi người trong phủ Quảng vẫn còn khỏe mạnh, làm cho nàng được chút an ủi trong lòng. Đời này, nàng tuyệt đối không để ái tình trói buộc, đời này nàng nhất định phải bảo vệ gia tộc an toàn, là nàng đã nợ Quảng gia.

Đình Nhi thấy đại tiểu thư đi đến trước cửa sổ, ngày xuân sáng rỡ chiếu lên mặt nàng, trên gương mặt vốn đã xinh đẹp như được phủ thêm một tầng ánh sáng, xinh đẹp vô cùng. Thiên hạ này ắt hẳn sẽ không bao giờ tìm được người có thể vừa đoan trang vừa mỹ lệ như đại tiểu thư, dù là công chúa cũng không thể sánh bằng. Chợt đột nhiên nhớ đến Trần gia tam tiểu thư, tuy nhỏ hơn đại tiểu thư hai tuổi nhưng khi trưởng thành cũng vô cùng xinh xắn động lòng người. Tuy vẻ đẹp của nàng và đại tiểu thư rất không giống nhau nhưng đều đồng thời làm cho người khác ấn tượng khắc sâu. Chỉ có điều về mặt tư tâm, Đình Nhi vẫn cho rằng đại tiểu thư nhà mình cao hơn một bậc.

"Đình Nhi, giúp ta thay y phục, sửa soạn trang điểm" Quảng Linh Linh cất tiếng, nàng biết Đình Nhi đang chờ đợi ở bên ngoài, hệt như năm đó lúc nàng ở lãnh cung, Đình Nhi vẫn luôn tuyệt đối trung thành, hầu hạ ở cạnh nàng, vì nàng gìn giữ một chút tôn nghiêm sau cùng.

"Ta đến đây." Đình Nhi vui vẻ đáp lời, lập tức đi vào phòng, cuối cùng đại tiểu thư cũng trở lại bình thường rồi.

Sau khi đi vào lập tức giúp Quảng Linh Linh thay y phục. Không biết có phải ảo giác của riêng mình hay không, Đình Nhi phát hiện đại tiểu thư so với bình thường trầm ổn đoan trang dường như càng trở nên có khí thế hơn trước. Đây không phải là ảo giác của Đình Nhi, trước khi Quảng Linh Linh được ban chết, nàng đã ba mươi bốn tuổi, cho dù bây giờ quay về năm mười bảy tuổi thì thực tế trong tâm tưởng nàng đã hơn ba mươi, còn có hai năm làm cô hồn dã quỹ, sớm đã không còn nông nỗi tuổi thanh xuân, thêm vào tám năm hoàng hậu, càng cao quý không sao tả xiết.

Sau khi Đình Nhi giúp Quảng Linh Linh điểm trang xong, nàng liền dắt theo Đình Nhi dạo bước đến rừng trúc phía sau Quảng gia.

"Đại tiểu thư vừa hết bệnh, cũng nên đi ra ngoài nhiều hơn." Đình Nhi vui mừng nói với Quảng Linh Linh đang đi bên cạnh.

"Đình Nhi..." Quảng Linh Linh nhìn Đình Nhi hiện tại vẫn còn non trẻ, chợt nhớ đến một Đình Nhi đến chết không rời không bỏ, vạn phần cảm thán trong lòng.

"Đại tiểu thư muốn phân phó điều chi?" Đình Nhi hỏi.

"Không có gì, cứ tùy ý đi theo ta thôi." Bao nhiêu lời trong lòng nhưng Quảng Linh Linh chỉ có thể nuốt vào, há có thể vài ba câu là nói cho rõ được.

Đình Nhi nhìn theo bóng lưng đại tiểu thư, cảm thấy sau trận bệnh này đại tiểu thư như có điều thay đổi. Xấu tốt thế nào không quan trọng, chỉ thấy trong rừng trúc gió nổi lên rồi, liền nhanh chóng lấy áo choàng khoác thêm lên người Quảng Linh Linh.

"Ngày kia là tiệc mừng thọ của Trần phủ lão thái quân, mời đến tất cả nữ quyến nhà đại thế gia, đại tiểu thư có đi không? Hay vẫn nên ở nhã tĩnh dưỡng thêm vài ngày?" Đình Nhi hỏi.

"Đi." Quảng Linh Linh nhớ lần đại thọ của Tiêu lão thái quân cũng chính là ngày lần đầu tiên mình gặp Lý Quân Hạo. Ngày đó mình cưỡi một còn ngựa bất tuân ngoài tầm kiểm soát, suýt chút nữa bị hất văng từ trên yên ngựa. May nhờ có Lý Quân Hạo ra tay cứu giúp, mình mới cảm mến Lý Quân Hạo ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên. Đại yến quan trọng thế này sao có thể không đi.

"Đại tiểu thư, người mới qua cơn bệnh nặng, bên ngoài gió lớn, không nên ở lâu." Quảng Hà, quản gia của Quảng gia vừa thấy đại tiểu thư từ sau rừng núi trúc đi đến, vội vàng nghênh đón.

Quảng Tấn thân là một trong bát đại trụ quốc tướng quân, quân công hiển hách. Vì vậy tiên hoàng liền đưa người con gái của công thần từ nhỏ nuôi ở trong cung nhận là nghĩa nữ, phong làm Dương Thành công chúa, gả cho Quảng Tấn làm vợ. Sau khi cưới, hai người phu thê tình thâm, sinh được một trai một gái đều là con do Dương Thành công chúa sinh ra. Sau khi sinh con trai trưởng Quảng Thành thì khó sinh mà chết, Quảng Tấn vô cùng đau khổ, hết hạn mãn tang cũng không tái giá, nạp thiếp càng không, cô độc đến giờ. Ái thê sinh ra ái nữ, y xem như hòn ngọc quý trên tay, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, thương yêu vô bờ, mức độ sủng ái vĩnh viễn hơn người con trai độc nhất.

"Đừng lo." Quảng Linh Linh thản nhiên nói.

"Mấy ngày trước đại tiểu thư bị sốt hôn mê, tướng quân lo lắng đến độ ăn ngủ không ngon, giờ khắc nào cũng ở bên cạnh trông nom cho người. Nay thấy thân thể đại tiểu thư không còn đáng ngại, mới dám yên tâm rời phủ."

"Ta biết phụ thân luôn yêu thương ta. Phụ thân ra ngoài tuần thành sao? Khi nào trở về?" Quảng Linh Linh hỏi, nàng nhớ lần này phụ thân ra ngoài dò xét các thành, sau ba ngày mới trở về. Vì vậy, phụ thân không kịp đến tham gia đại thọ của Tiêu thái quân.

"Sau ba ngày sẽ về." Quảng Hà hồi đáp.

"Có dắt theo Thành nhi không?" Quảng Linh Linh lại hỏi, nếu như nàng nhớ không lầm, lần này phụ thân và đệ đệ Quảng Thành sẽ tiêu diệt bảy mươi tám tên cường đạo. Tất cả những điều này, nàng đều cần nghiệm chứng một lần nữa.

"Vâng đúng vậy, tướng quân mang theo công tử đi cùng." Quảng Hà hồi báo.

"Đúng rồi, Trần phủ Tam tiểu thư đến thăm bệnh, đại tiểu thư có muốn gặp không?" Quảng Hà bẩm báo.

"Trần Mỹ Linh?" Quảng Linh Linh nhớ rõ đời trước, Trần Mỹ Linh không hề đến đây thăm bệnh. Đời trước mình chỉ bị phong hàn nhẹ mà thôi, nếu không phải lần này mình trải nghiệm một đời trước đây, cũng không nghiêm trọng kéo dài đến bốn năm ngày.

Nói đến thời điểm hiện tại, nàng và Trần Mỹ Linh cũng hiếm khi gặp gỡ, có lẽ vì bản thân nàng tự cao tự đại, chưa bao giờ đặt Trần Mỹ Linh vào trong mắt. Nhưng điều nàng tuyệt đối không ngờ chính là người Lý Quân Hạo yêu chân chính lại là Trần Mỹ Linh. Khi biết Lý Quân Hạo vẫn lén lút cho mình dùng thuốc tránh thai, còn Trần Mỹ Linh vừa bắt đầu đã sinh hạ hoàng trưởng tử, lòng đố kỵ đã khiến nàng từng thiết kế âm mưu hãm hại mẹ con Trần Mỹ Linh, hận không thể diệt trừ mối họa này mới có thể an tâm.

Sau khi trải qua hai năm làm cô hồn dã quỹ, hành động của Trần Mỹ Linh làm cho nàng vô cùng bất ngờ. Trần Mỹ Linh không chỉ hậu táng cho nàng, thậm chí còn đem huyết thống duy nhất còn sót lại của Quảng gia, chính là con gái nhỏ của đệ đệ nuôi ở bên người, đối xử rất tử tế. Đến lúc đó, nàng mới phát hiện Trần Mỹ Linh là một nữ nhân nàng nhìn không thấu. Sau khi Lý Quân Hạo chết, những gì Trần Mỹ Linh biểu hiện tuyệt đối không phải là nữ nhân đơn giản. Cuối cùng, tất cả quyền thế, vinh quang đều thuộc về mẹ con các nàng. Họ, mới chính là người thắng cuộc. Nghĩ đến đời trước, nàng đã chú ý đến nữ nhân này quá muộn.

"Vâng, là nàng." Quảng Hà đáp.

"Đi mời nàng vào viện của ta." Quảng Linh Linh thản nhiên nói.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip