Chương 107

"Đối sách như Mỹ Linh nói đã là cách tốt nhất, phụ thân không còn gì để bổ sung thêm, đáng tiếc Mỹ Linh là nữ tử, nếu không dựa vào tài năng như Mỹ Linh, tất nhiên sẽ làm được việc lớn" Quảng Tấn nhìn Trần Mỹ Linh nghiêm túc nói.

Quảng Linh Linh nghe phụ thân nói vậy, luôn cảm giác chỗ nào đó không phải, nhưng không biết là chỗ nào.

Quảng Thành hoàn toàn không đếm xỉa đến, nghe cha hắn nói chuyện với Trần Mỹ Linh, hắn hoàn toàn không chen lời vào, dứt khoát thức thời không nói lời nào, chỉ nghe là được.

Trần Mỹ Linh nghe Quảng Tấn khen tặng, nghĩ thầm, Quảng Tấn lấy lòng như vậy thật khiến người ta không chịu đựng nổi.

"Phụ thân quá khen, con chỉ là so với nữ tử bình thường suy nghĩ sâu hơn một chút, đối với nữ tử như vầy thì chưa chắc đã tốt". Trần Mỹ Linh khiêm tốn nói.

"Mỹ Linh quá khiêm tốn, Quảng nhi và Thành mưu trí không thể bằng, ngày sau bọn hắn còn cần Mỹ Linh chiếu ứng" Quảng Tấn nói, ông đối Trần Mỹ Linh đã toàn vẹn ưu đãi, Trần Mỹ Linh ngày sau hẳn là sẽ thiện đãi các con của mình. Trần Mỹ Linh dù sao cũng là con dâu của Quảng gia, nếu có thể vì Quảng gia sinh một đứa bé thì có thể mình đỡ lo một chút. Nhưng xem tình huống trước mắt, Trần Mỹ Linh hiển nhiên không thích Quảng Thành, chỉ quan tâm Quảng nhi, đáng tiếc hai nữ tử không thể sinh hài tử. Quảng Tấn nghĩ Trần Mỹ Linh có thể là do nội tâm có chí nam nhi, không thích các nam tử khác, cho nên mới thích nữ tử như Quảng nhi.

Quảng Linh Linh cùng Quảng Thành nghe đều có hơi khó chịu, đặc biệt là Quảng Linh Linh, mặc dù cũng không hài lòng lắm với bản thân mình, nhưng là nàng từ trước đến nay luôn được phụ thân nâng ở trong lòng bàn tay, làm có gì không tốt thì phụ thân đều an ủi nàng, bây giờ ngay trước mặt Trần Mỹ Linh, phụ thân rốt cục cũng cho là mình với đệ đệ đều vô dụng.

"Mỹ Linh may mắn, có thể giúp cho phu quân cùng Linh Linh. Nhắc mới nhớ, Mỹ Linh hiện tại đã mười tám tuổi, cũng nên chuyển về hậu viện phu quân". Trần Mỹ Linh nói qua chuyện khác, trực tiếp nhắc tới chuyện chuyển chỗ ở làm cho cha con Quảng gia kinh ngạc nhìn Trần Mỹ Linh, không biết Trần Mỹ Linh mới nói gì, nhất là Quảng Tấn mới vừa còn đang suy nghĩ chuyện Trần Mỹ Linh với Quảng Linh Linh.

Quảng Linh Linh hiển nhiên cũng có chút giật mình, nàng biết Trần Mỹ Linh vừa rồi nói qua, không phải là tùy tiện, nàng cũng biết tính Trần Mỹ Linh chỉ cần quyết định chuyện gì, từ trước đến nay đều sẽ làm. Việc kia Quảng Linh Linh không cách nào chập nhận, giờ phút này càng thêm khó chịu, nên nàng có chút tức giận không nhìn mặt Trần Mỹ Linh.

Quảng Tấn nhìn Trần Mỹ Linh, Trần Mỹ Linh mặt lạnh nhạt, không biểu hiện gì, ông lại nhìn về phía Quảng Linh Linh, thấy thái độ nữ nhi khác thường, rõ ràng như cùng Trần Mỹ Linh giận dỗi nên lãnh đạm, nói là lãnh đạm, kỳ thật Quảng Tấn biết nữ nhi đây là đang bực. Ông nghĩ không ra, rõ ràng tại yến tiệc đêm qua, hai người ngồi chung một chỗ dính sát lấy nhau, ông cũng có thể cảm giác được niềm vui tiểu biệt thắng tân hôn, vậy mà làm sao mới qua một đêm lại thay đổi nhanh như vậy? Hai người lại giận dỗi, cảm giác không đúng a! Dù sao mình cũng là đàn ông, căn bản không hiểu tâm tư nữ nhi, tóm lại giờ phút này Quảng Tấn cũng là không hiểu suy nghĩ Trần Mỹ Linh cùng Quảng Linh Linh đây là thế nào?

"Các ngươi không phải... (luôn ngủ chung một chỗ a?)" Quảng Thành không hề nghĩ ngợi tính đem nghi ngờ của mình ra hỏi.

"Phu quân, chờ ta dọn qua hậu viện sẽ nói với ngươi sau" Trần Mỹ Linh cắt ngang câu hỏi của Quảng Thành.

Quảng Linh Linh vốn chính là người ghen tị, nàng hiện tại đã biết tâm tư chính mình đối với Trần Mỹ Linh đã có lòng muốn chiếm hữu, bây giờ nghe Trần Mỹ Linh gọi Quảng Thành là phu quân, chỉ cảm thấy từ phu quân rất chói tai, tựa như gai đâm vào lòng của mình, làm cho Quảng Linh Linh cảm thấy cực kỳ khó chịu. Quảng Linh Linh lại không thể phát tác, chỉ có thể ép xuống, vấn đề là gai sắc ở trong lòng làm sao có thể biến mất được, sẽ càng ngày càng khó chịu mà thôi, nhất là thái độ Trần Mỹ Linh lạnh nhạt, làm cho Quảng Linh Linh cảm thấy Trần Mỹ Linh giống như không hề coi trọng mình, mặc dù nàng cũng biết Trần Mỹ Linh chỉ là giả bộ, nhưng so với tư thái trước đây cực kỳ thân mật, cảm giác chênh lệch lớn như thế làm nàng rất khó chịu.

Trần Mỹ Linh mặc dù ra vẻ lạnh nhạt, nhưng tầm mắt của nàng lại luôn quan sát cảm xúc Quảng Linh Linh, hiển nhiên Quảng Linh Linh phản ứng so với mình tưởng tượng còn muốn càng kịch liệt hơn, quả nhiên giống như mình nghĩ, tâm có chút xao động. Để ý thấy Quảng Linh Linh như vậy, làm cho Trần Mỹ Linh cảm thấy dị thường vui vẻ, từ khi biết Quảng Linh Linh đến nay, toàn là mình chủ động lấy lòng nàng, bây giờ rốt cục cũng thấy được tâm Quảng Linh Linh như mình mong muốn, việc này khiến Trần Mỹ Linh càm thấy vui sướиɠ giống như nàng có thể đưa tay làm tan mây thấy ánh trăng.

Nội tâm Trần Mỹ Linh mâu thuẫn, một mặt không muốn làm Quảng Linh Linh khó chịu, một mặt lại rất vui khi Quảng Linh Linh đối với mình lưu tâm.

Quảng Linh Linh tâm tình không vui, ăn xong bữa sáng liền trở về hậu viện của mình, thật ra nàng cũng không biết phải làm sao đối mặt Trần Mỹ Linh, những lời muốn phủi sạch quan hệ là chính mình nói, bây giờ người khó chịu cũng là mình, cái này khiến nàng cảm thấy giống như tự mình vác đá đập chân mình, đồng thời lại có chút giận dỗi Trần Mỹ Linh, luôn cảm thấy Trần Mỹ Linh quan tâm mình không bằng trước kia. Chẳng lẽ là bởi vì đã lấy được mình, liền không đối xử như trước.

"Con với Quảng nhi làm sao vậy?" Quảng Tấn lúc đầu cảm thấy mình không nên hỏi đến những việc này, nhưng ông không muốn thấy nữ nhi mình chịu ủy khuất, sau khi dùng xong bữa sáng, Quảng Tấn liền gọi Trần Mỹ Linh lưu lại, cũng không màng chuyện khác, liền hỏi thẳng, dù sao cũng biết Trần Mỹ Linh sẽ có cách xử trí chuyện nàng cùng Quảng Linh Linh.

"Phụ thân xin yên tâm, tâm con yêu Linh Linh một đời cũng sẽ không thay đổi, chỉ là Quảng Linh Linh khó chịu cực kỳ, náo một ít cảm xúc, Mỹ Linh nghĩ sẽ lấy lui làm tiến, sau đó dễ dỗ dành nàng". Trần Mỹ Linh ngữ khí bất đắc dĩ lại dung túng nói, nàng thật là bị Quảng Linh Linh làm cho khó chịu, nên mới không thể không ra hạ sách này, nàng không muốn tính toán tâm tư trên người Quảng Linh Linh, mặc dù từ đó đến giờ, nàng cũng đã làm không ít.

Quảng Tấn thấy Trần Mỹ Linh như vậy, nghĩ lại đúng là Quảng nhi tính kiêu ngạo, lại khó chịu, tâm tư nữ nhi mình không hiểu nhiều, Quảng Tấn quyết định sau này sẽ ít nhúng tay vào chuyện của đôi vợ chồng trẻ, chỉ là ông luôn cảm giác mình nữ nhi sẽ bị Trần Mỹ Linh ăn đến gắt gao.

"Tính tình nàng bị ta chìu hư, làm con vất vả nhiều" Quảng Tấn mặc dù nói khách khí như vậy, thật ra là để Trần Mỹ Linh kiềm chế một chút, biết dừng vừa phải.

"Con cũng yêu tính tình của Linh Linh, xin phụ thân yên tâm, con sẽ không làm cho Linh Linh quá khó chịu, dù sao lòng con cưng chìu Linh Linh tuyệt đối sẽ không ít hơn so với phụ thân". Trần Mỹ Linh nghiêm túc nói, năm đó mình còn không phát hiện mình yêu thích Quảng Linh Linh, mà đã muốn bảo hộ Quảng Linh Linh chu toàn, bây giờ ý nghĩ đó sẽ chỉ càng kiên định hơn mà thôi.

Quảng Tấn hơi kinh ngạc nhìn Trần Mỹ Linh, tư thái này của Trần Mỹ Linh xác thực là khí khái nam tử, cảm giác từ nội tâm bộc phát ra, ông có cảm giác Trần Mỹ Linh không phải là con dâu, mà là con rể, nhưng con rể này lại xinh đẹp yếu đuối.

"Quảng nhi từ nhỏ ta bảo hộ ở lòng bàn tay xem như trân bảo, nếu như có một ngày, con cảm thấy không còn trân quý, thì cũng phải thiện đãi nàng, Quảng Tấn ta ngày nào còn ở đây, Quảng gia tất nhiên sẽ luôn thiện đãi Mỹ Linh, nếu có năng lực, tất nhiên sẽ giúp Mỹ Linh ngao du cửu thiên, cho Mỹ Linh giương cánh bay cao" Quảng Tấn làm nhạc phụ, tư thái này đã rất hạ mình.

Trần Mỹ Linh không nghĩ tới Quảng Tấn sẽ nói như thế, nghe Quảng Tấn nói, nàng liền biết Quảng Tấn vừa rồi kiêng kị cái gì, ông không sợ mình phụ đoạt phu quyền, chỉ sợ mình ngày sau không thể thiện đãi các con ông. Trần Mỹ Linh có chút cảm động, đường đường là đại tướng quân, vì các con mình tính sâu xa nên hạ mình xuống, Quảng Linh Linh có cha như vậy, là may mắn hơn người.

"Phụ thân quá lo lắng, không cần nói đến tình cảm của con đối với Linh Linh. Từ ngày vào Quảng gia đến nay, Quảng gia đối xử không tệ với con, con há lại là người vong ân phụ nghĩa? Con gả vào Quảng gia, chính là cùng Quảng gia một đời, môi hở răng lạnh, nương tựa vào nhau, nếu không ngày sau há có thể đặt chân ở thiên hạ?" Trần Mỹ Linh cảm thấy Quảng Tấn không cần để tâm chuyện này, mặt khác, Quảng Tấn cũng rất không yên lòng đối với các con mình. Nói hổ phụ không sinh khuyển tử, nhưng Quảng Tấn anh minh thần võ, Quảng Thành cùng Quảng Linh Linh so với phụ thân họ xác thực chênh lệch rất xa, Quảng Tấn vì thế rất buồn lòng.

"Ta đúng là đã quá lo lắng, dù sao ngày đó hôn sự của con cùng Quảng gia không phải do Trần gia nguyện ý lựa chọn, mà là Quảng gia ỷ thế ép người, ta sợ Mỹ Linh trong lòng có khúc mắc". Quảng Tấn nghĩ lại cũng xác thực không làm gì có lỗi với Trần Mỹ Linh, duy chỉ có việc ép gả là có chút không tử tế.

"Ngày đó gả vào Quảng gia, phụ thân của con cũng có băn khoăn không đồng ý, nhưng con lại đồng ý gả vào Quảng gia. Mặc dù bây giờ nhớ lại, Linh Linh ngày đó nói với con những lời kia thực sự không nghĩ kỹ, nếu như đổi lại đi nói với người khác, thật sự nguy hiểm. Bất quá hôn sự này, thực ra là chính con muốn gả vào Quảng gia, con khi đó là đã yêu Linh Linh, chỉ là lúc đó còn ngây thơ không biết rõ, chỉ dựa vào hảo cảm cùng trực giác để quyết định". Quảng gia thành thật như thế, Trần Mỹ Linh tự nhiên cũng lấy chân thành đáp lại.

"Quảng nhi có thể được con yêu thích, cũng là vận mệnh của nàng, các con như vậy cũng tốt" Quảng Tấn nghe nói xong an tâm rất nhiều.

"Phụ thân đại lượng như thế, thật là vượt quá mong muốn của Mỹ Linh, con rất cảm thấy rất mừng". Trần Mỹ Linh từ đáy lòng nói.

"Quảng nhi mặc dù dung mạo vô song, nhưng là tính tình quá thẳng, nam tử bình thường sẽ không thích tính như vậy, phụ thân cũng sợ nam tử không thể thiện đãi Quảng nhi, lại sợ nàng một mình cô độc, từ lúc có Mỹ Linh thì cũng không lo ngày sau khỏi tịch mịch". Quảng Tấn cảm thán nói, huống chi biết kiếp trước Quảng Linh Linh bị Lý Quân Hạo phụ tình, tính cách nàng cương liệt, kiếp này chỉ sợ cũng sẽ không dễ dàng thích nam tử, Trần Mỹ Linh làm nữ tử, ngược lại làm tâm Quảng Linh Linh không cần đề phòng, đại khái cũng may mắn.

"Người ta nói phụ thân rất yêu nữ nhi, bây giờ xem ra, phụ thân ái nữ, quả nhiên là thiên hạ đệ nhất". Trần Mỹ Linh cảm thấy có cha như Quảng Tấn, Quảng Linh Linh đời này chắc sẽ đều chướng mắt các nam nhân khác, Trần Mỹ Linh nghĩ đến trong lòng lại có chút mừng thầm.

Quảng Tấn cười cười, lại không nói, ông cuối cùng cũng phải già đi, không bảo vệ được Quảng Linh Linh cả một đời, mười ba tuổi ra chiến trường, hơn ba mươi năm chinh chiến, cũng thụ thương không ít. Mỗi vết thương nặng, đều lưu lại mầm bệnh, lúc tuổi còn trẻ thì chưa cảm thấy làm sao, bây giờ đã lớn tuổi rồi, thường xuyên đau đớn khó chịu. Chỉ là vì làm đại tướng quân, Quảng Tấn so bất luận kẻ nào đều là am hiểu ẩn nhẫn thương thế của mình, cho nên không người nào biết được trạng thái thân thể Quảng Tấn, đều chỉ nhìn thấy uy phong lẫm lẫm.

" Linh Linh nhất định là còn đang rất khó chịu, phụ thân nếu không còn chuyện gì, con xin phép về Thúy Lăng Uyển dỗ dành Quảng Linh Linh". Trần Mỹ Linh thấy Quảng Tấn không còn kiêng kị đối với mình nữa nên liền vội nói để về hậu viện.

"Ừ, đi đi" Quảng Tấn khẽ vuốt cằm.

Trần Mỹ Linh đâu có trở về đi dỗ dành Quảng Linh Linh, nàng rõ ràng là thêm một bước khıêυ khích Quảng Linh Linh. Trần Mỹ Linh từ trước đến nay làm gì cũng quyết đoán, không làm thì thôi, đã làm liền nhất định phải đạt được mục đích.

Quảng Linh Linh trốn ở trong phòng của mình càng thấy ngột ngạt, cơn giận này cũng không biết hướng ai, dù sao nội tâm có cảm giác ngày càng tích tụ, loại cảm giác này so với năm đó lúc Lý Quân Hạo đi sủng hạnh Trần Mỹ Linh càng khó chịu hơn, khi đó nàng đại khái còn có thể trực tiếp đem ghen tỵ và nguyên nhân đều đổ cho Trần Mỹ Linh, biểu đạt bất mãn cãi nhau cùng Lý Quân Hạo. Nhưng là bây giờ, nàng lại không biết làm sao? Nhất là bây giờ nghĩ đến tình cảnh kiếp trước Trần Mỹ Linh cùng với Lý Quân Hạo, hận ý đối với Lý Quân Hạo càng mạnh hơn, nghĩ tới Lý Quân Hạo giờ đang còn sống Trần dao khoái hoạt, Quảng Linh Linh lại càng khó chịu.

Lúc này, nàng nghe được Trần Mỹ Linh mới từ chủ viện trở về phòng bên, trong nháy mắt nội tâm của nàng vẫn là có chờ mong, bản năng hi vọng Trần Mỹ Linh như như trước tới bám cạnh mình, nhưng Quảng Linh Linh lại nghe được Trần Mỹ Linh lệnh Cẩm Nhi thu thập đồ đạc, chuẩn bị dọn đi qua hậu viện Quảng Thành.

Cẩm Nhi nghe lời bắt đầu thu dọn đồ đạc, nghe tiếng động thu dọn đồ đạc sát vách, Quảng Linh Linh đang khó chịu ngồi ở bàn sách, cả người đều ngồi không yên, nàng đứng lên, trực tiếp kéo cửa thông qua phòng Trần Mỹ Linh, động tác hơi quá sức làm cho cửa kéo phát ra tiếng động mạnh.

Cho nên khi Quảng Linh Linh xuất hiện, Trần Mỹ Linh cùng Cẩm Nhi đều nhìn về phía Quảng Linh Linh.

Quảng Linh Linh nhìn thấy Trần Mỹ Linh đang thu dọn kệ sách, cả người đều khó chịu, trong lòng có cơn giận không biết vì sao.

"Ngươi muốn nhanh dọn đi như vậy a?" Quảng Linh Linh ngữ khí có chút bực bội chất vấn.

Trần Mỹ Linh liền ra hiệu cho Cẩm Nhi đi ra ngoài, Cẩm Nhi lập tức buông xuống vật trong tay, liền rời khỏi phòng.

" Linh Linh làm sao lại nói vậy? Ta tất nhiên là không nỡ rời Linh Linh, chỉ là..." Trần Mỹ Linh ra vẻ muốn nói lại thôi, thần tình biểu lộ dáng vẻ như cũng không muốn.

"Nếu đã không nỡ thì cứ tiếp tục ở đây, ta đâu có đuổi ngươi!" Quảng Linh Linh bộ dáng đương nhiên nói.

"Quảng Linh Linh..." Trần Mỹ Linh vẻ mặt khó xử nhìn Quảng Linh Linh.

"Ngươi ấp a ấp úng đến cùng muốn nói cái gì, cứ nói thẳng đi". Quảng Linh Linh liền không thích Trần Mỹ Linh như vậy, mỗi lần như vậy, Quảng Linh Linh đều cảm thấy Trần Mỹ Linh lại đang cùng mình đùa nghịch tâm tư.

" Linh Linh lưu ta ở lại, là nhận tình ý của ta? Nếu là không thể nhận, ta cảm thấy đau dài không bằng đau ngắn, sớm dẹp ý niệm này mới tốt". Thật ra nội tâm Trần Mỹ Linh cũng có chút thấp thỏm, binh thoát hiểm chiêu, nếu mình quyết liệt, đến lúc đó, lỡ như Quảng Linh Linh quyết tâm muốn trốn tránh, mình lại không có đường lui, như vậy rất khó. Mà thôi, nếu lỡ không được thì đến lúc đó tiếp tục da mặt dày đổ thừa Quảng Linh Linh là được, Trần Mỹ Linh cảm thấy từ khi gặp gỡ Quảng Linh Linh, da mặt của nàng càng ngày càng dày như tường đồng vách sắt.

Quảng Linh Linh nghe xong, quả nhiên là do dự chần chờ, nàng chỉ có thể sững sờ nhìn Trần Mỹ Linh, ý tứ Trần Mỹ Linh rất rõ ràng, lưu lại, chính mình là cưỡng chiếm em dâu, không lưu lại, Trần Mỹ Linh liền trực tiếp dọn qua hậu viện Quảng Thành, nói không chắc đêm nay liền cùng đệ đệ Quảng Thành động phòng, nghĩ đến hình tượng kia, Quảng Linh Linh đều nhanh ghen tức điên. Nội tâm Quảng Linh Linh chưa từng xoắn xuýt như thế, cảm giác như có hai bên nắm kéo nàng, muốn đem mình xé thành hai nửa.

Trần Mỹ Linh nhìn Quảng Linh Linh, thấy Quảng Linh Linh xoắn xuýt khó chịu như thế, nàng là thực sự có chút không đành lòng, rất muốn nói cho Quảng Linh Linh không cần như vậy, phụ thân cùng đệ đệ đều ngầm cho phép mối quan hệ của các nàng rồi. Nhưng nội tâm lại có ý niệm, nàng muốn biết Quảng Linh Linh đối với mình rốt cuộc là có bao nhiêu để ý? Phải chăng đã có thể vượt qua sự áy náy của nàng đối với đệ đệ, con người luôn luôn muốn đi đo tình cảm nông sâu của người mình yêu, Trần Mỹ Linh cũng không ngoại lệ.

Nội tâm Trần Mỹ Linh cũng có chút thấp thỏm đang chờ đáp án của Quảng Linh Linh, mà giờ khắc này, hai người đều do dự.

----

Tối nay mình bận nên không up được nha bà con. Tối mai gặp lại nhé 🤓🤓

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip