Chương 160 -161
Quảng Linh Linh đã biết những sách xuân cung đồ của Trần Mỹ Linh là từ đâu mà có, Quảng Linh Linh cùng Lục Ngưng Tuyết trước đây chỉ có duyên gặp mặt một lần, chỉ nhớ rõ là rất có tư sắc, còn để nàng ghen một chút, ngược lại không có nhớ dáng dấp ra sao. Cho nên lúc gặp lại Lục Ngưng Tuyết, Quảng Linh Linh còn có chút bất ngờ, văn tĩnh nhã nhặn như thế, nữ tử nhìn mười phần thẹn thùng vậy mà lại to gan đi vẽ sách xuân cung đồ.
Lúc đầu Quảng Linh Linh đối với việc Trần Mỹ Linh đem Lục Ngưng Tuyết nuôi dưỡng ở trong phủ hơi có chút ý kiến, nàng luôn cảm thấy Trần Mỹ Linh thích nữ sắc, phàm là đối với nữ tử có chút tư sắc luôn đặc biệt ưu đãi, Quảng Linh Linh ghen tị như vậy đương nhiên là ăn dấm.
Trần Mỹ Linh trấn an Quảng Linh Linh nên nàng kể với Quảng Linh Linh tình cảnh của Lục Ngưng Tuyết.
Quảng Linh Linh vốn là người dễ mềm lòng, nghe xong lại cảm thấy Lục Ngưng Tuyết đáng thương, lại yếu đuối, cộng thêm trong lòng đã có người thương cho nên cũng không còn ghen nữa.
—
Gần đây Quảng Linh Linh đang gấp rút luyện binh bởi vì Trần Mỹ Linh nói không tới nửa tháng nữa là xuất binh tham chiến.
Ngày thứ hai sau khi Tô Thanh Trầm vào phủ tướng quân, Trần Mỹ Linh liền nhận được tin tức, liền lập tức triệu hồi ba người Quảng gia từ quân doanh về phủ.
"Con đã nhận được tin tức mới nhất, Ngô Quân đang có ý đồ đánh chiếm thành Tương Dương, Tương Dương từ trước đến nay là vùng giao tranh, ý của Lý Quân Hạo đã rất rõ ràng, lấy được Tương Dương, sẽ thẳng đến Kinh Châu Võ Xương, phụ thân thấy thế nào?" Trần Mỹ Linh hỏi Quảng Tấn.
"Nếu như Lý Quân Hạo lấy được Tương Dương, tất nhiên sẽ mạnh thêm, như vậy không thể để cho hắn lấy được Tương Dương, ta dự định sẽ xuất binh đánh chiếm đất phong Ngô Vương của hắn, nếu Lý Quân Hạo quay lại cứu viện thì không còn gì tốt hơn, chúng ta có thể thừa cơ phục kích viện quân của hắn, còn nếu hắn không quay lại, hắn vất vả đi mở rộng địa bàn liền bị Quảng gia nuốt mất, đối với Ngô Vương phủ là tổn thương rất lớn." Quảng Tấn vuốt râu nói, Lý Quân Hạo xác thực có năng lực, chỉ mới ngắn ngủi tám tháng, Lý Quân Hạo đã đánh bốn năm trận thắng, địa bàn khuếch trương cũng đã lớn thêm ba bốn lần, đã trở thành thế lực tương đối mạnh, nhưng Quảng Tấn thấy Lý Quân Hạo vất vả tám tháng qua sẽ chỉ đều là công toi.
"Phụ thân, con có ý nghĩ khác, không biết có thể thực hiện không? Nếu như tiến đánh hang ổ của hắn, dựa vào những gì chúng ta biết về hắn, hắn tất nhiên sẽ bỏ tay giữ mạng, sẽ bỏ hang ổ, mặc dù tổn thất nặng nề, nhưng chỉ cần lấy được Tương Dương, bảo trụ thế lực chủ, nhìn xa so với giữ hang ổ thì trọng yếu hơn. Con cảm thấy chúng ta nên tập trung phục kích thế lực chủ đạo của hắn, không nên vì lợi ích trước mắt làm cho mê hoặc. Lý Quân Hạo mang binh tiến đánh Tương Dương, cũng sợ đêm dài lắm mộng, hắn tất nhiên sẽ mang quân chủ lực tinh nhuệ nhất đi đánh Tương Dương, muốn trong thời gian ngắn nhất lấy được Tương Dương. Chúng ta đến lúc đó cần phải làm là bọ ngựa bắt ve hoàng tước tại hậu, chờ ngay lúc Lý Quân Hạo công hạ sắp xong Tương Dương thì bao vây đánh Lý Quân Hạo, diệt quân tinh nhuệ chủ lực của hắn, sau đó tiện thể lấy thành Tương Dương, phụ thân cảm thấy thế nào?" Trần Mỹ Linh hỏi Quảng Tấn.
"Cũng có thể." Quảng Tấn nguyên dự định lấy Ngô Vương phủ trước, sau đó tiến đánh Tương Dương, không cho Lý Quân Hạo có cơ hội nghỉ ngơi, mặc dù lúc đó đánh Tương Dương so với Mỹ Linh đề nghị thì hơi khó khăn hơn một chút, nhưng Quảng gia thắng nhờ có được nhiều tinh binh hãn tướng nhất, ưu thế tuyệt đối, Lý Quân Hạo nếu như lấy được Tương Dương thành, nhưng muốn giữ vững Tương Dương thành cũng không phải là chuyện dễ dàng. Ông dự định đem Ngô Vương phủ tiêu diệt trước, sau mưu đồ thiên hạ đại thế. Ông biết Trần Mỹ Linh đưa ra ý muốn lấy Tương Dương trước là Trần Mỹ Linh cũng có suy tính. Trần Mỹ Linh hiển nhiên không xem Ngô Vương phủ ra gì, mà nhìn ở thế cục thiên hạ, ở trong mắt Trần Mỹ Linh, Tương Dương thành so với đất phong Ngô Vương phủ quan trọng hơn nhiều, nhưng là bất cứ cách nào đều là một thương tổn lớn đối với Ngô Vương phủ. Thế là Quảng Tấn đồng ý với đề nghị cùa Trần Mỹ Linh.
"Phụ thân, lần này thật sẽ xuất binh chứ?" Quảng Thành thập phần hưng phấn hỏi.
"Đúng, sẽ đánh." Quảng Tấn gật đầu nói.
Quảng Linh Linh nắm chặt lấy chuôi đao bên hông, nàng nhớ ở kiếp trước, phụ thân trận đầu cũng là đánh Tương Dương, không nghĩ tới kiếp này trận đầu cũng là ở Tương Dương, chỉ là khác địch nhân.
Chương 161
"Con muốn đi cùng với mọi người." Trần Mỹ Linh nói, mặc dù có Quảng Tấn nên vấn đề sẽ không lớn, nhưng nàng vẫn là có chút không yên lòng để Quảng Linh Linh một mình ra chiến trường.
"Không được!" Quảng Tấn cùng Quảng Linh Linh đồng loạt cự tuyệt.
Quảng Tấn cảm thấy Trần Mỹ Linh nhất định phải ở lại thủ thành, mặc dù ông cảm thấy sẽ không ai dám chủ động trêu chọc Quảng gia, nhưng vẫn phải đề phòng địch nhân thừa cơ, Trần Mỹ Linh thủ ở hậu phương thì ông tương đối yên tâm.
Quảng Linh Linh càng cảm thấy Trần Mỹ Linh yếu ớt không thích hợp ra chiến trường, trên chiến trường đao kiếm không có mắt, sợ có lúc không chú ý đến nàng, làm cho Trần Mỹ Linh bị thương. Hiện tại Trần Mỹ Linh là ở tận đáy lòng nàng, Quảng Linh Linh không muốn Trần Mỹ Linh lâm vào bất kỳ nguy hiểm nào.
"Con sẽ an bài hết thảy công việc trong thành, sẽ không để cho địch nhân thừa cơ." Trần Mỹ Linh biết chuyện Quảng Tấn lo lắng.
"Ta tin Mỹ Linh, nhưng Mỹ Linh không tin vi phụ sao?" Quảng Tấn hỏi, dù sao ông tung hoành sa trường đã ba bốn mươi năm, phải lấy được Tương Dương thành là tình thế bắt buộc. Mà Quảng gia đại bản doanh, chín thành trì đã bồi dưỡng nhiều năm không được sơ thất, đặc biệt là lương thực nhiều như vậy, rơi vào tay quân địch mà nói là hậu quả không tưởng tượng nổi, lương thực nhiều như vậy là vốn liếng lớn nhất để đoạt được thiên hạ.
"Đương nhiên là con tin tưởng phụ thân, vậy Mỹ Linh sẽ ở lại thủ thành." Trần Mỹ Linh cũng không cố chấp nữa, dù sao nàng cũng biết rõ nặng nhẹ, chín thành trì của Quảng gia quá trọng yếu, cũng sợ lỡ có gì, mình khó tránh tội lỗi, mình thủ thành thì tương đối an toàn một chút.
"Nếu không thì Quảng nhi cùng Mỹ Linh ở lại thủ thành, Thành theo ta đi Tương Dương." Quảng Tấn nói.
"Không, phụ thân, con nhất định phải theo người cùng đi tiêu diệt Ngô Quân." Quảng Linh Linh kiên định nói, nàng đợi ngày này đã quá lâu.
Quảng Tấn thấy nữ nhi kiên trì như vậy nên cũng chìu theo ý nàng.
"Dụng binh trọng thần tốc, Quảng nhi với Thành nhi, lập tức theo ta đi quân doanh sắp xếp binh tướng, ngày mai giờ Mão xuất phát tiến về Tương Dương." Quảng Tấn nói với Quảng Linh Linh cùng Quảng Thành xong, liền quay người rời khỏi phòng nghị sự. Quảng Linh Linh cùng Quảng Thành theo sát phía sau, ba người thúc ngựa nhanh về quân doanh.
Trần Mỹ Linh nhìn Quảng Linh Linh vội vàng rời đi, trong lòng thấy mất mát, nàng hận không thể sớm ngày đoạt được thiên hạ, Quảng Linh Linh không cần phải khổ cực như thế nữa.
Vào giờ Hợi, Quảng Linh Linh từ quân doanh tranh thủ trở về phủ một chuyến, trước khi xuất binh nàng muốn gặp Trần Mỹ Linh.
"Ta biết, ngươi ban đêm sẽ về đây." Trần Mỹ Linh không ngủ, ngồi đọc sách chờ Quảng Linh Linh, thấy Quảng Linh Linh đi vào, liền buông sách xuống, lập tức đứng lên, cười đi lại phía Quảng Linh Linh.
"Ngươi vẫn đợi ta sao?" Quảng Linh Linh hỏi, đã đến giờ Hợi, Trần Mỹ Linh vẫn còn mặc y phục chỉnh tề, hiển nhiên là chưa có chuẩn bị đi ngủ.
"Ừm." Sau khi Quảng Linh Linh đi vào, Trần Mỹ Linh liền ôm lấy eo Quảng Linh Linh, áp mặt vào trước ngực Quảng Linh Linh. Quảng Linh Linh thân mang áo giáp, gương mặt mịn màng của Trần Mỹ Linh dán vào sắt lạnh.
"Nếu ta không về, ngươi chẳng lẽ là chờ cả đêm sao?" Quảng Linh Linh cũng ôm lấy Trần Mỹ Linh, ngữ khí dịu dàng hỏi.
"Chờ ngươi suốt cả đêm cũng đâu có sao, huống chi ngươi sẽ về." Trần Mỹ Linh xem thường nói.
Quảng Linh Linh nghe vậy liền ôm Trần Mỹ Linh chặt hơn nữa.
"Linh Linh ngủ một lát đi, sáng sớm ta sẽ gọi dậy." Trần Mỹ Linh biết sáng mai Quảng Linh Linh sẽ hành quân liền khuyên nàng ngủ một lát.
"Không ngủ được, tựa như năm đó lần đầu tiên ra chiến trường." Quảng Linh Linh nói, đại khái bởi vì lần này địch nhân là Lý Quân Hạo, tâm có chút không bình tĩnh, cừu hận ở kiếp trước, kiếp này rốt cục muốn được tẩy bằng máu.
"Vậy nằm trên đùi của ta nhắm mắt dưỡng thần một lát được không?" Trần Mỹ Linh vẫn hi vọng Quảng Linh Linh có thể dưỡng đủ tinh thần.
"Ừm." Quảng Linh Linh nghĩ đến ngày mai lại chia xa, liền thuận theo nằm lên một bên trên giường êm, gối đầu lên chân của Trần Mỹ Linh, sau đó nhắm mắt lại.
Trần Mỹ Linh như trước đây xoa xoa huyệt vị cho Quảng Linh Linh, muốn làm cho Quảng Linh Linh cảm thấy thoải mái dễ chịu.
Quảng Linh Linh cứ nghĩ là mình sẽ ngủ không được, nhưng lúc Trần Mỹ Linh ấn ấn huyệt vị, cảm xúc dần dần buông lỏng xuống, chậm rãi ngủ thiếp đi, ở bên Trần Mỹ Linh nàng luôn an tâm.
Trần Mỹ Linh thấy Quảng Linh Linh đã ngủ, liền dừng lại động tác, nàng ngắm nhìn Quảng Linh Linh xinh đẹp, trong mắt tràn đầy nhu tình. Trần Mỹ Linh cứ như vậy ngồi suốt đêm, dưới ánh nến ngắm nhìn Quảng Linh Linh, cho dù đầu gối bị Quảng Linh Linh nằm lên dần tê cứng, nàng cũng không nỡ đánh thức Quảng Linh Linh, mãi tới giờ Dần, Trần Mỹ Linh cũng không nỡ gọi Quảng Linh Linh dậy.
Quảng Linh Linh tỉnh lại, nhìn thấy Trần Mỹ Linh trước mắt, không nghĩ tới mình vậy mà đã ngủ thiếp đi, còn ngủ đến hai canh giờ. Nàng thấy Trần Mỹ Linh cũng còn mặc trang phục như đêm qua, đầu của mình còn gối lên chân của Trần Mỹ Linh, nên liền lập tức ngồi dậy.
"Ngươi sao không đem đầu của ta để xuống gối, bây giờ chắc tê chân rồi phải không." Quảng Linh Linh nhẹ nhàng trách cứ, đưa tay xoa lấy đùi Trần Mỹ Linh.
"Bây giờ cũng không còn sớm, Linh Linh còn phải đi quân doanh." Trần Mỹ Linh nhắc nhở, Đình nhi đã sớm đem chậu nước vào.
"Sau này không cho phép như vầy." Quảng Linh Linh nói với Trần Mỹ Linh xong, mới buông chân Trần Mỹ Linh ra, sau đó đứng lên.
Đình nhi lập tức đem chén nước và nhánh dương liễu đưa cho Quảng Linh Linh chải răng.
Sau khi Quảng Linh Linh đứng lên, chân Trần Mỹ Linh vẫn còn tê chưa hết, nàng đứng lên hơi lảo đảo.
Quảng Linh Linh nhanh tay đỡ lấy Trần Mỹ Linh.
"Chân còn tê mà muốn làm gì?" Quảng Linh Linh hỏi.
"Ngươi phải ra chiến trường, ta làm sao còn có thể ngồi yên được đây? Ta muốn mang mũ giáp cho ngươi, giống như thê tử tiễn đưa trượng phu xuất chinh." Trần Mỹ Linh cảm thấy dù sao cũng nên vì người mình yêu mà làm chút chuyện nho nhỏ tượng trưng cũng tốt.
"Nhìn không ra kiều thê của bản tướng quân lại hiền lành như thế." Quảng Linh Linh vừa cười vừa nói, nàng cảm thấy Trần Mỹ Linh luôn biết nói ngọt, mỗi lần như tâm khảm, làm cho nàng ấm áp.
"Tướng quân hiện tại mới phát hiện phu nhân của ngài hiền lành như thế sao?" Trần Mỹ Linh cũng cười, nhận lấy lược gỗ đào mà Đình nhi đưa tới bắt đầu chải tóc cho Quảng Linh Linh.
Sau khi Quảng Linh Linh mặc trang phục chỉnh tề xong, Trần Mỹ Linh liền tự mình đưa Quảng Linh Linh đến đại môn, lúc này sắp tới bình minh, trời vẫn còn hơi tối.
"Bình an trở về." Trần Mỹ Linh nói với Quảng Linh Linh sau khi ôm lấy nàng trước khi rời đi.
"Nhất định." Nói xong, Quảng Linh Linh lên ngựa, quay đầu nhìn Trần Mỹ Linh một lát rồi thúc ngực đi.
Trần Mỹ Linh nhìn theo bóng lưng Quảng Linh Linh dần biến mất trong đêm cho đến lúc phía chân trời sáng.
—
Lý Quân Hạo dẫn Ngô Quân bao vây thành Tương Dương đã hơn mười ngày, mắt thấy Tương Dương sắp hạ xong, nhưng ngay tại lúc này lại bị Quảng Tấn dẫn quân bao vây lấy.
Hơn nửa năm qua Lý Quân Hạo phát triển khá mạnh, ngắn ngủi trong nửa năm, quân số từ mấy ngàn người đã phát triển đến gần mười một vạn, hắn điều tám vạn quân tinh nhuệ chủ lực tiến đánh Tương Dương. Cũng không ngờ Quảng Tấn vậy mà phái hai mươi vạn quân đến bao vây đánh Ngô Quân của hắn, đây là chuyện Lý Quân Hạo vạn lần không nghĩ tới.
Gọi là tám vạn quân tinh nhuệ, nói tinh nhuệ kỳ thật cũng chỉ là lưu dân xây dựng, căn bản không cách nào so sánh được cùng đại quân chính quy của Quảng Tấn, quân số nhiều hơn, binh sĩ tinh nhuệ hơn, có ưu thế tuyệt đối, Quảng Tấn cũng không phải là tướng soái tầm thường, đừng nói tới tướng sĩ Ngô Quân nghe tới đã sợ, ngay cả Lý Quân Hạo cũng phải sợ, không có một chút phần thắng nào.
Đương nhiên Lý Quân Hạo cũng không phải hoàn toàn không có chuẩn bị trước khi tiến đánh Tương Dương, hắn đã tuyên bố với bên ngoài là Quảng gia đang có lượng lớn lương thực cùng tiền tài, một khi chủ lực Quảng gia xuất ra, Yến Vương xem Quảng gia như miếng thịt mỡ thèm nhỏ dãi đã lâu, tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội. Có một việc mà Lý Quân Hạo cũng không hiểu, đó là luận thực lực, Ngô Vương phủ mặc dù phát triển rất nhanh, nhưng nếu tính thực lực, bây giờ mạnh nhất chính là Yến Vương, mà đất phong của Yến Vương lại ở gần ngay cạnh Quảng gia, Quảng gia lại không đề phòng Yến Vương mà lại đem chủ lực bao vây đánh chủ lực Ngô Vương. Mặc dù Ngô Vương phủ cùng Quảng gia có chút thù riêng, nhưng cũng không đến nỗi làm cho Quảng Tấn nóng lòng muốn trả thù như thế.
Hắn vẫn luôn đề phòng Quảng gia, Quảng gia có thế lực rất mạnh, lại luôn án binh bất động, lại có đại lượng lương thực, làm cho hắn vô cùng kiêng kỵ. Nhưng Quảng gia một mực bất động, làm cho hắn buông lỏng cảnh giới, cảm thấy mình có thể dùng Yến Vương kiềm chế Quảng gia nên mới tiến đánh Tương Dương. Quảng gia chưa chắc sẽ xuất binh, mà nếu như xuất binh, cũng chưa chắc sẽ đánh Tương Dương, có khả năng sẽ đánh đất phong Ngô Vương phủ, bởi vì khoảng cách gần, càng có lợi điều binh trở về. Mà nếu coi như muốn đánh Tương Dương, cũng sẽ không phái nhiều quân như vậy. Nghĩ như thế, Lý Quân Hạo mới quyết tâm xuất binh đánh Tương Dương, càng nhanh càng tốt, nhưng không ngờ Quảng gia vậy mà đối với Ngô Vương của hắn coi trọng như vậy, vượt qua cả Yến Vương, không nhìn cách cục thiên hạ, xuất ra nhiều tinh binh như vậy, cơ hồ không cho Ngô Vương con đường sống, cái này làm da đầu Lý Quân Hạo cảm thấy run lên. Thực lực cách xa, quân Ngô Vương phủ của hắn quả thực thành cá trên thớt.
Lý Quân Hạo chỉ hi vọng Yến Vương nhanh lên một chút, thừa cơ mà tiến đánh vào thành trì của Quảng gia, như vậy thì Quảng gia không chừng sẽ vì muốn cứu viện ở nhà mà từ bỏ bao vây mình.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip