Chương 2
Bởi vì có mối quan hệ giữa các gia tộc với nhau, nên đây không phải là lần đầu tiên Trần Mỹ Linh đến phủ của Quảng tướng quân, chỉ có điều mỗi lần đến đây đều đi theo các nữ quyến khác hoặc theo dấu cha anh. Từ trước đến giờ nàng rất ít khi ra khỏi phủ, càng không hề đơn độc mang theo hầu gái đến thăm phủ tướng quân, nên nói gì đi chăng nữa vẫn có chút thấp thỏm trong lòng.
Lại nói, Trần gia và Quảng gia đều là đại thế gia, đương nhiên thường xuyên lui tới thăm hỏi lẫn nhau. Có điều nàng là phận nữ nhi, nên số lần Trần Mỹ Linh gặp Quảng Linh Linh chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Bản thân nàng cũng không hiểu tại sao, nàng đối với Quảng Linh Linh luôn có thứ cảm giác muốn thân cận không tên, biết người ta bị bệnh nhiều ngày, nàng lo lắng liền muốn đến thăm.
Trần Mỹ Linh tự nhiên thoải mái theo chân quản gia bước vào phủ Quảng. Quảng Tấn thân là đại tướng quân giữ nước, đình viện so với Trần phủ lớn hơn nhiều lắm. Quảng Linh Linh lớn lên trong môi trường này, khó trách so với nữ tử bình thường luôn có cảm giác từ trên cao nhìn xuống.
Sau khi Trần Mỹ Linh vào phủ liền nghe thấy tiếng đàn vọng lên. Nàng nhớ lúc bản thân được chín tuổi, đã từng thấy qua Quảng Linh Linh biểu diễn một lần. Cảm giác lúc đó vô cùng kinh diễm, đến nỗi sau khi hồi phủ, nàng đã dành rất nhiều thời gian và công sức để học chơi đàn. Có thể nói, Quảng Linh Linh là một nhân vật rất đặc biệt, ít nhất đối với riêng Trần Mỹ Linh mà nói, nàng luôn nhận định là như vậy. Quảng Linh Linh lớn hơn nàng hai tuổi nhưng cầm kỳ thi họa tất thảy đều tinh thông. Nàng ấy xinh đẹp đoan trang, tự cao tự đại, Trần Mỹ Linh cảm thấy, Quảng Linh Linh xứng đáng với sự kiêu ngạo đó. Trong mắt nàng, Quảng Linh Linh là một người siêu việt mà mình luôn cần phải học theo.
Bước vào viện của Quảng Linh Linh, chỉ thấy nơi đó rừng trúc liên miên. Theo quan điểm của Trần Mỹ Linh mà nói, rừng trúc "tiết tháo kiên trinh" này chẳng có chút nào giống như phong cách của Quảng Linh Linh. Lúc này Quảng Linh Linh trong bộ trang phục màu đỏ bỗng nhiên đứng lên, nhưng không mang lại chút cảm giác đột ngột nào, chỉ thấy nàng ta xinh đẹp động lòng người, vừa đoan trang tao nhã vừa kiêu ngạo chói lòa, để cho Trần Mỹ Linh không khỏi cảm thán trong lòng sao trên đời có loại nữ tử như vậy. Gia đình bình thường đương nhiên không thể dưỡng thành một Quảng Linh Linh vừa có vẻ kiêu ngạo vừa ưu nhã từ trong xương ra rồi.
Trần Mỹ Linh vừa vào viện, Quảng Linh Linh cũng buông tiếng đàn. Nàng nhớ, thiên phú của Trần Mỹ Linh trên phương diện cầm luật rất tốt. Nàng tự nhận rất cả mọi thứ của mình đều không thua kém Trần Mỹ Linh, duy chỉ có âm luật thì chỉ đành chấp nhận bản thân mình kém hơn. Đã từng trải qua một đời phế hậu, đối với tân hậu Trần Mỹ Linh này, nàng lúc nào cũng có cảm giác muốn tranh phong. Mặc dù giờ phút này nàng đối với Lý Quân Hạo không còn tình cảm gì ngoài thù hận thì đối với Trần Mỹ Linh, từ trong tận tâm khảm nàng không muốn chịu thua.
Quảng Linh Linh nhìn thẳng vào Trần Mỹ Linh, người con gái mười lăm tuổi trước mặt so với Trần Mỹ Linh ngày sau chẳng có điểm gì giống nhau. Nàng ta bây giờ, cho dù mỹ lệ nhưng bên trong vẫn là vẻ non nớt, vẫn chưa nhìn ra ở nàng ta có điểm gì đặc biệt. Chẳng trách đời trước nàng chưa bao giờ để Trần Mỹ Linh lọt vào mắt. Nào có ai ngờ, nữ nhân này lại tích lũy dày rộng đến vậy, để ngày sau sẽ bộc phát thành một loại mỹ lệ làm tất cả mọi người không cách nào xem nhẹ. Sau này mãi đến khi Trần Mỹ Linh nhiếp chính, Quảng Linh Linh mới cảm thấy đó là thời khắc Trần Mỹ Linh tỏa sáng nhất, có loại khí độ làm người khác cảm giác tất cả sóng gió đều không kinh sợ được nàng. Quảng Linh Linh cố gắng đem thiếu nữ trước mắt và Trần Mỹ Linh ngày sau kết nối với nhau, tuy rằng cách biệt rất xa, nhưng vẫn có thể mơ hồ thấy được vẻ trầm ổn bên trong con người đó sau này.
Khoảnh khắc khi Quảng Linh Linh nhìn Trần Mỹ Linh, trong nội tâm nàng vô cùng phức tạp. Trước khi được ban chết, bản thân nàng vẫn tràn đầy cảm giác ghen tỵ, căm hận và ghét bỏ Trần Mỹ Linh. Tâm nguyện lớn nhất trước khi chết của nàng chính là loại bỏ Trần Mỹ Linh, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì kết cục của mình thê thảm đến vậy, còn mẹ con nàng lại không cần tốn chút công sức nào đã trở thành người chiến thắng cuối cùng.
Nếu không có hai năm trở thành cô hồn dã quỷ, có lẽ nàng vẫn sẽ căm ghét thống hận sự tồn tại của Trần Mỹ Linh, hận không thể diệt trừ người này để mang lại tâm an cho bản thân. Có ngờ đâu sau đó nàng phát hiện, Trần Mỹ Linh đích xác không có một chút ác ý nào đối với mình. Hàng năm nàng ta còn ở tế điện vào ngày giỗ của nàng, ngẫu nhiên còn có một lần rơi lệ, dù sao với một kẻ đã chết Trần Mỹ Linh không cần thiết phải đóng kịch làm gì. Nhưng cho dù là vậy, giờ phút này đối với Trần Mỹ Linh, trong lòng Quảng Linh Linh vẫn không thể có chút yêu thích nào, vẫn muốn loại trừ người này để có cảm giác yên tâm, chỉ có điều, cảm giác này không còn mãnh liệt như kiếp trước. Đời này, người Quảng Linh Linh muốn bầm thây vạn đoạn nhất chính là Lý Quân Hạo.
Trần Mỹ Linh bị Quảng Linh Linh nhìn đến mức cảm thấy khẩn trương trong lòng, bởi vì nàng cảm giác được Quảng Linh Linh chưa bao giờ cẩn thận quan sát người khác đến thế. Chí ít nàng chưa bao giờ thấy nàng ấy thật lòng nhìn xem qua mình trông như thế nào. Từ trước đến giờ hầu như Trần Mỹ Linh rất hiếm khi để ý đến bề ngoài của mình, nhưng cảm giác mỗi lần đến phủ này, mình đều trang điểm ăn mặc cẩn thận hơn không ít, trong lòng nàng luôn hy vọng mình sẽ không thua kém Quảng Linh Linh quá nhiều. Bất quá cũng may nàng luôn giữ được vẻ bình tĩnh, cho dù nội tâm có trập trùng như thế nào thì ở bên ngoài nàng vẫn là vẻ bình thản, không quan tâm hơn thua, đây là cách đối nhân xử thế của người Trần gia. Tâm tư Trần Mỹ Linh vốn tinh tế nhạy cảm, nàng cảm thấy Quảng Linh Linh so với trước đây có điểm gì đó không giống, nhưng nàng tạm thời không nói ra được bất đồng ở điểm nào.
"Linh Linh tỷ tỷ, nghe nói ngươi bị bệnh nhiều ngày, trong lòng ta thấy lo lắng." Trần Mỹ Linh mở miệng nói.
"Vì sao lại lo lắng? Ta nhớ giữa chúng ta cũng không có cái gì gọi là quen thân." Quảng Linh Linh hỏi rất thẳng thắn, nàng cảm thấy tựa hồ hiện tại Trần Mỹ Linh đối với mình có hơi quá mức để tâm.
Tuy rằng Quảng Linh Linh cao cao tại thượng, kiêu ngạo không để người khác vào trong mắt bao giờ, nhưng về mặt lễ tiết, nàng xưa nay không thất lễ với người. Trước mặt người ngoài đều ôn hòa lễ độ, không chút khó chịu, nàng biết một nữ nhân muốn kiêu ngạo thì không được phép để bản thân có chút khuyết điểm nào. Vốn dĩ song phương giao tình không sâu, giờ lại trực tiếp nói thẳng không khỏi khiến người ta cảm giác lúng túng, giống như Trần Mỹ Linh hiện tại, không biết đáp trả như thế nào.
Quảng Linh Linh phát hiện Trần Mỹ Linh vừa nãy vẫn thong dong bình tĩnh, nay lại có vẻ bối rối.
"Trong lòng Linh Linh tỷ tỷ nghĩ như vậy nhưng không có nghĩa trong lòng muội cũng nghĩ như thế." Sau khi Trần Mỹ Linh lúng túng thì lập tức trả lời, có điều lúc nói xong câu này, trong lòng tự nhiên thấy một chút khó chịu.
"Ồ? Vậy sao." Giọng nói Quảng Linh Linh rất nhạt, phản ứng Trần Mỹ Linh thật ra rất nhanh, quả nhiên năm đó mình đã chú ý đến nàng quá muộn.
Giọng nói Quảng Linh Linh rất nhẹ nhàng, lọt vào tai Trần Mỹ Linh không hiểu sao lại làm nàng đỏ mặt lên. Nàng biết Quảng Linh Linh căn bản không tin, tuy ý tứ của nàng có vài phần khuếch đại nhưng vẫn có mấy phần thật tâm. Quả thật nàng chưa bao giờ lọt được vào mắt Quảng Linh Linh, nhưng bản thân nàng đối với người lại luôn luôn để bụng. Người ta càng không để mình vào mắt, Trần Mỹ Linh càng muốn vượt qua, loại chấp niệm không tên này có lẽ đã gieo xuống trong lòng Trần Mỹ Linh một gốc rễ, nhổ cách nào cũng không xong.
"Sức khỏe Linh Linh tỷ tỷ có khá hơn chút nào chưa?" Trần Mỹ Linh chưa quên mục đích đến đây để thăm bệnh.
"Nhìn ta bây giờ có chỗ nào không tốt sao?" Quảng Linh Linh hỏi.
"Gầy hơn nhiều, nhưng tinh thần đúng là rất tốt." Trần Mỹ Linh thấy Quảng Linh Linh đúng là đã khỏi bệnh, an lòng rất nhiều.
"Ngày kia là đại thọ của lão thái quân nhà ngươi, ngươi không cần ở trong phủ giúp đỡ gì sao?" Quảng Linh Linh hỏi.
"Trong nhà có phụ thân phụ mẫu, huynh trưởng và các tỷ tỷ chủ trì, chưa cần dùng đến ta." Trần Mỹ Linh hồi đáp, nàng là con gái út, cho dù không giống Quảng Linh Linh được phụ thân sủng ái đến toàn thành đều biết, nhưng mức độ sủng ái trong nhà cũng là tốt nhất.
"Nghe nói Trần phủ có mời Ngô Vương, ngươi có biết Ngô Vương thế tử Lý Quân Hạo không?" Quảng Linh Linh hỏi, nàng vẫn cảm thấy cảm tình Lý Quân Hạo đối với Trần Mỹ Linh không phải đột nhiên mà có.
"Từng có duyên gặp mặt mấy lần." Trần Mỹ Linh thật lòng trả lời, chỉ có điều nàng không nói cho Quảng Linh Linh biết, lúc nàng mười ba tuổi Lý Quân Hạo đã từng thỉnh nguyện với phụ thân muốn ngày sau lấy nàng làm vợ.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip