Chương 21

"Sao ngươi cứ hở chút là tự tiện vén tay áo của người ta lên vậy?" Quảng Quảng Linh Linh cau mày hỏi.

"Ngươi vì ta mới bị thương, đương nhiên ta phải quan tâm gấp bội rồi." Trần Mỹ Linh trả lời, "À, ta đã chép xong đơn thuốc hôm qua, để ta đi lấy cho ngươi!" Trần Mỹ Linh chuyển đề tài ngay lập tức.

"Ừm." Quảng Quảng Linh Linh ở lại trong sân đợi Trần Mỹ Linh. Ở đây có ba cây đào lớn, hai cây lê đang mùa nở rộ, tỏa hương thơm mát, thu hút không ít ong bướm tung tăng nhảy múa. Quảng Linh Linh chợt cảm thấy sân vườn nhà mình thật vắng vẻ tối tăm, rừng trúc cũng rậm rạp chằng chịt.

Trần Mỹ Linh cầm đơn thuốc đi ra thì nhìn thấy Quảng Quảng Linh Linh toàn thân áo đỏ đang đứng trơ trọi giữa sân. Gió xuân thổi qua làm đào lê khẽ đung đưa, vài cánh hoa nhẹ bay rơi lên tóc Quảng Linh Linh càng tôn lên nét xinh đẹp rạng ngời, hoa cũng thẹn sao không đẹp bằng người. Trần Mỹ Linh say mê ngắm nhìn trong chốc lát liền lấy lại tinh thần, sao nàng lại cảm thấy mình giống kẻ xấu xa vậy nè? Trong mắt nàng toàn chất chứa bóng hình Quảng Linh Linh, lại còn mê mẩn không rời nữa chứ, thật là kỳ lạ!

Trần Mỹ Linh bước đến gần Quảng Linh Linh, đưa đơn thuốc cho nàng.

"Cứ bốc thuốc theo đơn này, điều chế thêm chút là được." Trần Mỹ Linh nhẹ giọng căn dặn.

Quảng Linh Linh nhận lấy đơn thuốc, chỉ nhìn thoáng qua rồi lập tức nhét vào tay áo. Nàng cũng không cất tiếng cảm ơn Trần Mỹ Linh mà chỉ lấy ra quyển sách cổ đem theo lúc nãy đưa cho người.

"Cho ngươi." Quảng Linh Linh bình thản nói.

Trần Mỹ Linh vừa nhận vừa nhìn nhìn, hóa ra là quyển sách cổ rất hiếm, độc nhất vô nhị có tuổi đời hơn 300 năm, quý giá vô cùng.

"Quyển sách cổ này chỉ còn độc nhất một bản, quá quý giá, ta không thể nhận." Tuy trong lòng Trần Mỹ Linh rất thích, nhưng nàng vẫn lựa chọn từ chối, đây gọi là 'không công nào dám nhận thưởng'. Nàng tặng đơn thuốc cho Quảng Linh Linh không phải bởi vì mong Quảng Linh Linh sẽ trả lại cái gì, huống hồ dù đơn thuốc có quý giá đến đâu cũng không bao giờ bì với quyển sách này được.

"Ngươi thích đọc sách nên tất nhiên sẽ giữ gìn cẩn thận, cái này gọi là bảo kiếm xứng anh hùng, sách hay phải tặng cho người yêu và hiểu sách. Huống chi chúng ta sắp thành người một nhà rồi, đồ tốt tất nhiên không giao cho người ngoài, đưa cho người nhà là thích hợp nhất." Quảng Quảng Linh Linh thản nhiên nói.

"Sao Linh Linh có thể chắc chắn ta sẽ gả vào Quảng gia?" Trần Mỹ Linh nhíu mày hỏi. Lẽ nào Linh Linh nghĩ Quảng gia đòi cưới thì Trần gia nhất định phải gả sao?

"Ngươi không được phép không thành thân!" Quảng Quảng Linh Linh kiên định nói.

"Lời này nghĩa là sao?" Trần Mỹ Linh tò mò hỏi. Quảng Linh Linh quá tự tin rồi, chẳng biết niềm tin này từ đâu mà tới.

"Mỹ Linh, ngươi đừng quên hôm qua ta đã cứu mạng ngươi!" Quảng Linh Linh mỉm cười cất giọng.

"Lấy ơn nghĩa để ép buộc hình như không phải hành vi của người quân tử." Trần Mỹ Linh nghe xong liền hiểu rõ mười mươi. Đúng vậy nếu lấy ơn cứu mạng ra đàm phán, Trần gia sẽ lập tức bị dao động. Nếu đây là biện pháp do Quảng Linh Linh nghĩ ra thì quả thật tâm kế của nàng so với trước đây đã tiến bộ không ít.

"Quảng Linh Linh là nữ tử, cần gì biết quân tử hay không quân tử là gì, nhưng một khi Trần gia có ân không báo mới không phải là hành vi của người quân tử. Từ trước đến giờ Trần gia luôn coi trọng đạo nghĩa, liệu có phải Trần gia chỉ nói ngoài mồm, giả nhân giả nghĩa hay đúng là quân tử chân chính?" Quảng Linh Linh cười hỏi, xem ra hôm qua cứu Trần Mỹ Linh là nước cờ chính xác rồi.

Trần Mỹ Linh nghe xong, không kìm được mỉm cười. Đối với chuyện gả vào Quảng gia vốn nàng chẳng thấy chút hy vọng nào, nay bị Quảng Linh Linh quấy rối lung tung lại biến bản thân rơi vào cục diện không thể không gả. Nếu con ngựa kia không phải của Trần gia, Trần Mỹ Linh sẽ hoài nghi tất cả mọi chuyện đều do Quảng Linh Linh giở trò.

Từ lúc Quảng Linh Linh chủ động để nàng chọn ngựa đã lộ ra mấy phần quái lạ rồi, có điều con ngựa kia đã được kiểm tra kỹ càng, xác thực không có ai nhúng tay vào, chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi. Việc Quảng Linh Linh có thể thành công bức hôn, ép Trần gia rơi vào thế bị động khiến nàng phải nhìn Quảng Linh Linh với cặp mắt khác xưa, e là từ nay về sau nàng không thể dùng nhận định chủ quan lúc trước để đối xử với Quảng Linh Linh nữa. Vốn Trần Mỹ Linh không trông mong gì vào việc sẽ gả cho Quảng gia, nhưng bây giờ tự dưng lại thành mong đợi mười phần. Từ khi Quảng Quảng Linh Linh khỏi bệnh, mọi chuyện càng lúc càng vượt tầm kiểm soát. Trần Mỹ Linh rất mong mỏi ngày tháng được chung sống với Quảng Linh Linh về sau, chỉ hy vọng nàng ấy đừng lập gia đình quá sớm.

"Xem ra nhất định phải lấy thân báo đáp rồi, đáng tiếc Quảng Linh Linh không phải nam nhi. Dù sao mạng của Mỹ Linh là do Quảng Linh Linh cứu chứ không phải do Thành công tử cứu." Trần Mỹ Linh cười nói.

"Như nhau cả thôi. Chúng ta đều sẽ trở thành người một nhà." Nghe ra tâm ý thỏa hiệp của Trần Mỹ Linh, Quảng Linh Linh mừng thầm trong bụng, có điều nàng quên béng đi trọng điểm 'Trần Mỹ Linh muốn gả cho mình' trong câu nói vừa rồi.

"Chuyện hôn nhân vẫn do cha mẹ làm chủ. Dù Mỹ Linh có muốn báo ân thì cha mẹ cũng phải đồng ý mới được." Trần Mỹ Linh vẫn lấy lý do bảo thủ chờ phụ mẫu đồng ý rồi hẵng nói.

"Chỉ cần Mỹ Linh muốn gả, ta nghĩ Trần đại nhân và Trần phu nhân tất nhiên sẽ vui vẻ đồng thuận." Quảng Quảng Linh Linh cảm thấy Trần Mỹ Linh chắc chắn có bản lĩnh thuyết phục cha mẹ nàng đồng ý.

Trần Mỹ Linh cười cười, gì mà 'tự mình muốn gả', rõ ràng là Quảng Linh Linh cưỡng bức mới đúng! Coi như mình lấy thân báo đáp cũng phải gả cho Quảng Linh Linh, ai bảo Quảng Linh Linh không phải nam nhi làm chi!? Quảng Thành chỉ là một phương án dự phòng thay cho một lựa chọn tốt hơn, liệu có mấy phần chấp nhận được? Nếu Quảng Thành không có tỷ tỷ xinh đẹp như hoa thì nàng cũng chẳng muốn gả chút nào.

"Mỹ Linh không hiểu vì sao Linh Linh lại dùng trăm phương ngàn kế muốn Mỹ Linh gả vào Quảng gia. Ta muốn Linh Linh giải thích mối nghi hoặc này cho ta, nếu trong lòng không có nghi ngờ thì Mỹ Linh mới có thể cam tâm tình nguyện gả vào Quảng gia." Trần Mỹ Linh cảm thấy không cam lòng khi bị người ép buộc. Tuy nàng không bài xích việc gả vào Quảng gia, nhưng nàng muốn biết nguyên nhân vì sao Quảng Linh Linh làm vậy, cũng không muốn lập gia đình một cách hồ đồ.

"Mỹ Linh có nhớ câu nói hôm qua của Trương Đạo Phàm không?" Quảng Quảng Linh Linh cất tiếng hỏi, nàng hoàn toàn không có ý định giấu giếm Trần Mỹ Linh. Có lẽ do ký ức đời trước nên nàng chắc chắn Trần Mỹ Linh sẽ không làm mình tổn thương.

"Câu nào?" Trần Mỹ Linh hỏi.

"Tiêu thiều cửu thành, Phượng Hoàng lai nghi." Quảng Quảng Linh Linh nói ra một trong số nhiều nguyên nhân.

"Ta không cảm thấy Quảng Linh Linh sẽ vì tài đánh đàn của ta mà bắt ta gả vào Quảng gia." Trần Mỹ Linh không tin nguyên nhân này lắm.

"Trần Mỹ Linh, phượng lai nghi." Kiếp trước, Trần Mỹ Linh là hoàng hậu, có đứa con là hoàng đế, tất nhiên tương lai sẽ được liệt vào sử sách đời đời kiếp kiếp. Đến kiếp này Trương Đạo Phàm vẫn tiên đoán Trần Mỹ Linh là hoàng hậu, nàng không thể không tin. Huống hồ kiếp trước tiên đoán của hắn cho nàng và Trần Mỹ Linh đều thành sự thật, vậy nên thà tin còn hơn không.

"Ta có thể trở thành hoàng hậu sao?" Trần Mỹ Linh cảm thấy quá hoang đường. Nàng muốn thành hoàng hậu thì phải gả cho hoàng tử mới đúng chứ! Nhưng tại sao Quảng gia lại muốn cưới nàng, vậy thì...

Trần Mỹ Linh cả kinh khi phát hiện dã tâm của Quảng gia, nàng ngẩng đầu nhìn Quảng Linh Linh, chỉ thấy người kia đang mỉm cười nhìn nàng.

"Chỉ là cắt câu lấy nghĩa, chỉ sợ Quảng gia vui mừng uổng công rồi." Trần Mỹ Linh từ tốn nói. Nàng cho rằng Quảng Linh Linh lý giải lời tiên đoán kia theo kiểu 'cắt câu lấy nghĩa' chứ hoàn toàn không có căn cứ chính xác. Đến lúc Quảng gia mừng hụt, ai biết có giận chó đánh mèo với mình hay không.

"Nếu Mỹ Linh thật sự có số mệnh này, Quảng gia chúng ta dĩ nhiên rất vui mừng. Nếu Linh Linh lý giải sai, Quảng gia chúng ta cưới Mỹ Linh cũng không có gì bất lợi." Quảng Quảng Linh Linh dửng dưng nói. Nếu Quảng gia cưới được Trần Mỹ Linh, đối với nàng chỉ có lợi chứ không có hại, nàng biết hiện giờ Lý Quân Hạo rất khó chịu trong lòng.

"Quảng gia có tâm mưu phản, nếu ta gả vào Quảng gia há chẳng phải nhảy vào hố lửa sao? Huống hồ vì sao Linh Linh lại yên tâm nói ra mưu cầu của Quảng gia cho Mỹ Linh nghe? Giống như chắc chắn Mỹ Linh sẽ giả câm vờ điếc vậy?" Trần Mỹ Linh hỏi. Quảng Linh Linh tin tưởng nàng thái quá rồi, nàng cũng không biết bản thân có gì đáng giá để Quảng Linh Linh tín nhiệm đến thế.

"Quảng gia có lòng phản nghịch hay không thì đối với ngươi mà nói đều là hố lửa, đây cũng chính là nguyên nhân phụ thân ngươi liều mạng cự tuyệt chuyện cưới hỏi. Nhưng Quảng gia có phải thật là hố lửa hay không thì chưa biết được. Sở dĩ ta nói cho Mỹ Linh biết vì ta tin ta và ngươi sẽ trở thành người một nhà, ai bảo ta có ân cứu mạng Mỹ Linh làm gì cơ chứ?"  Quảng Linh Linh cảm thấy thay vì để nàng nghi ngờ phỏng đoán thì cứ nói thẳng cho rồi. Để Trần Mỹ Linh gia nhập Quảng gia xem như thêm một phần trợ lực, dù sao thì khi Trần Mỹ Linh lên làm thái hậu nhiếp chính, nàng đã thể hiện mình có đủ dã tâm, quyết đoán và thủ đoạn, chí ít thì lá gan tuyệt đối chẳng hề nhỏ, không đến nỗi biết Quảng gia có dã tâm mà sợ hãi.

Quả thật lá gan của Trần Mỹ Linh không nhỏ chút nào. Bản thân nàng hiện tại không có chút dã tâm nào, nghe Quảng gia nói ra mưu cầu, trong lòng nàng chỉ có chút phức tạp. Quảng gia bị hoàng đế kiêng kỵ nên có dã tâm cũng là chuyện hợp lý. Nhưng nàng vốn nghĩ đó là chuyện của nam nhân Quảng gia, không ngờ Quảng Linh Linh cũng dấn thân vào đó. Hóa ra Quảng Linh Linh cũng có dã tâm, sự thật này khiến nàng có hơi bất ngờ. Quảng Tấn quả thật là tướng tài, nhưng bây giờ thiên hạ thái bình, nếu cử binh mưu phản thì phần thắng không lớn. Hơn nữa Quảng Tấn chỉ có duy nhất đứa con trai là Quảng Thành, tên Quảng Thành này dũng mãnh có thừa, nhưng mưu lược vĩnh viễn không thể so được với cha hắn. Hắn chỉ có thể làm tiểu tướng, đại tướng khó thành, làm đế quân càng khó hơn, làm sao cũng không được người coi trọng. Điều này khiến Trần Mỹ Linh nảy sinh sự quan tâm vô hình với Quảng Linh Linh, lỡ như phân tranh thất bại thì chính là tai ương diệt tộc. Tuy Quảng Linh Linh có tâm của loạn thần tặc tử, nhưng nàng không hề hy vọng Quảng Linh Linh gặp chuyện, càng không muốn nhìn thấy Quảng Linh Linh chết.

"Đương kim bệ hạ thánh minh, quốc thái dân an, hiện tại cử binh khởi sự không phải là lựa chọn tốt." Trần Mỹ Linh cảm thấy Quảng gia nên an phận thủ thường thì tốt hơn.

"Nhưng hoàng thượng tuổi đã già, hơn nữa chưa lập thái tử. Hiện giờ các hoàng tử liên tục tranh đấu, đến lúc hoàng đế băng hà, thế cuộc tất nhiên bất ổn, đó chính là thời cơ tốt nhất!" Quảng Quảng Linh Linh đã trải qua một kiếp, nàng há có thể lãng phí tiên cơ của bản thân?

"Phụ thân ngươi tuổi cũng đã già." Trần Mỹ Linh nói một câu như giội nước lạnh. Nàng không tin Quảng Linh Linh không biết em trai mình bất tài hơn cha.

"Phụ thân ta là võ tướng, đương nhiên khỏe mạnh hơn hoàng thượng, chắc có thể sống thọ hơn hoàng thượng mấy năm." Kiếp trước cha nàng sống thọ hơn hoàng đế tới bốn năm.

"Nhưng đệ đệ của ngươi không phải là đế vương tài giỏi. Coi như phụ thân ngươi đoạt được giang sơn, chỉ sợ đệ đệ ngươi không giữ được." Trần Mỹ Linh nhìn thấu sự tình. Quảng gia đoạt giang sơn là danh bất chính, ngôn bất thuận nên sẽ khổ cực gấp đôi, coi như đoạt được thì cũng phải cần người có năng lực cực mạnh nối nghiệp mới an ổn được triều cục.

"Chẳng phải còn có ta và ngươi sao?" Quảng Linh Linh không thể không thừa nhận Trần Mỹ Linh bất phàm. Bản thân nàng phải trải qua một đời mới có thể thấy rõ thế cuộc, nhưng Trần Mỹ Linh chỉ mới mười lăm tuổi đã thông suốt được cục diện rồi. Chẳng trách mưu đồ cỏn con của mình chẳng thể hãm hại được người này, nói không chừng lúc đó Trần Mỹ Linh đã sớm nhìn thấu trò vặt của nàng rồi cũng nên. Nghĩ đến đây, Quảng Linh Linh lại cảm thấy thất bại ê chề. Mặc dù nàng không thích Trần Mỹ Linh, nhưng giữa các nàng cũng không có thâm thù đại hận nào, vì thế kéo Trần Mỹ Linh về chung thuyền là một quyết định chính xác, nàng phải nghĩ cho đại cục.

"Linh Linh có dã tâm sao?" Trần Mỹ Linh hỏi, nàng không nghĩ mình và Quảng Linh Linh có khả năng xoay chuyển càn khôn, nhưng nghe lời Quảng Linh Linh nói xong mới phát hiện người có thật sự có dã tâm trong Quảng gia chính là Quảng Linh Linh, nàng chưa từng nghĩ Quảng Linh Linh đối với quyền lực lại cảm thấy hứng thú như thế.

"Đúng vậy, không thể không có. Dù sau này ai lên ngôi hoàng đế thì cũng sẽ không để yên cho Quảng gia. Một khi phụ thân ta không còn, Quảng gia nhất định suy yếu, mặc người xâu xé. Vậy tội gì không đánh trước một trận?" Quảng Quảng Linh Linh hỏi ngược lại.

"Nói cũng đúng." Đây cũng là lý do tại sao phụ thân lại chần chừ không đồng ý chuyện hôn nhân này.

"Vậy Mỹ Linh có thể cùng Quảng gia nắm tay đánh trận này hay không, có muốn cùng Quảng gia đồng sinh cộng tử?" Quảng Linh Linh hỏi. Đến tận bây giờ nàng vẫn luôn suy nghĩ lý do vì sao với thân phận này, Trần Mỹ Linh lại cam chịu làm thiếp của Lý Quân Hạo, phải chăng cũng biết Lý Quân Hạo lúc ấy có dị tâm? Hoặc cho rằng Lý Quân Hạo sẽ thành công nhờ có sự trợ giúp của Quảng gia, rồi Lý Quân Hạo sẽ trao hậu vị cho nàng trong tương lai? Ngoại trừ lời giải thích này ra, nàng thật sự không nghĩ được nguyên nhân nào khác, cho nên nàng tin Trần Mỹ Linh có dã tâm.

Trần Mỹ Linh nghe Quảng Quảng Linh Linh nói xong liền có ảo giác Quảng Linh Linh đang cùng mình thề non hẹn biển. Nàng đang nghĩ liệu Quảng Linh Linh rốt cuộc có lương tâm hay không!? Nếu có thì tại sao lại kéo nàng lên thuyền giặc? Nếu không thì tại sao lại thật lòng nói huỵch toẹt hết chuyện nhà cửa với mình như thế?

Lời tác giả: Mọi người nghĩ Quảng Linh Linh là nữ phụ độc ác, vậy cứ cho nàng là nữ phụ độc ác đi. Có điều Quảng Linh Linh không thông minh như Trần Mỹ Linh, nhưng cũng không hẳn là ngu ngốc đúng không?

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip