Chương 30
Quảng Linh Linh nhìn lại Trần Mỹ Linh, nàng biết Trần Mỹ Linh nhận ra mình, nhưng chẳng qua chỉ là một thân nam trang thôi mà, có cần nhìn lâu vậy không?
Lúc này Trần Mỹ Linh mới phát hiện xung quanh mình có rất nhiều người, nàng nhìn chằm chằm Quảng Linh Linh lâu như vậy rất không phải phép, trên mặt không khỏi có cảm giác thẹn thùng nhưng nàng lập tức áp chế cảm xúc này rất nhanh. Cũng may Quảng Linh Linh không phải nam tử, bằng không nếu nàng cứ nhìn chằm chằm một tên nam tử như vậy, thế nào cũng nhận lấy vô số lời ra tiếng vào.
Vốn ban đầu trọng tâm của mọi người đều đặt lên việc kết hôn của Trần Mỹ Linh, nhưng sau khi hôn sự đã định thì đa số sự chú ý lại quay về với bản thân người trong cuộc, chính là Trần Mỹ Linh và Quảng Thành. Ngũ quan và dáng dấp của Quảng Thành khá tương đồng so với Quảng Linh Linh, theo lý cũng sẽ vô cùng tuấn tú nếu hắn trắng trẻo hơn, thậm chí đủ ngang tài ngang sức nếu so với Lý Quân Hạo. Chẳng qua từ nhỏ hắn đã theo phụ thân ra vào quân doanh, làn da bị phơi nắng nhiều nên chẳng khác gì như màu đồng cổ, có khi còn đen hơn Quảng Tấn, chính vì vậy mới không hợp với thẩm mỹ của thế nhân đương thời. Tiêu chuẩn thẩm mỹ của người thời nay là mặt như quan ngọc và bạch diện thư sinh, cho nên đối với Lý Quân Hạo và Quảng Linh Linh đang giả nam trang lúc này mà nói, hai người tuyệt đối có thể xếp vào tiêu chuẩn hàng ngũ mỹ nam.
Chính vì vậy nên tất cả mọi người nhanh chóng bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài nam trang của của Quảng Linh Linh. Người ta ai cũng nói nhan sắc Ngô Vương thế tử Lý Quân Hạo chẳng khác gì Phan An tái thế, vậy mà giờ đây so với mỹ nam trước mắt này, hoàn toàn không thể so sánh được.
Cũng bởi vì quá mức anh tuấn nên những người tinh tường bắt đầu phát sinh hoài nghi về giới tính của vị nam tử này. Người này cùng với Quảng Thành ngoại trừ khác biệt màu da, ngũ quan thật sự trông chẳng khác gì nhau. Có vài người hoài nghi đây có lẽ là tiểu thư Quảng Linh Linh giả dạng, hơn nữa Quảng Thành còn để cho hắn đứng phía trước, chín phần mười là đáp án chính xác rồi. Chỉ có một số người suy nghĩ tương đối đơn giản mới tưởng nam tử tuấn tú này là thân thích của Quảng gia.
Nữ tử vốn trưởng thành nhanh hơn nam tử, Quảng Linh Linh lại lớn hơn đệ đệ hai tuổi nên so với Quảng Thành vẫn trong độ tuổi phát triển chiều cao thì hắn thấp hơn nàng một chút. Đã vậy Quảng Thành còn nhường vị trí của mình cho Quảng Linh Linh, dù gì khi ở nhà, cả nhà hắn chẳng ai quan tâm đến phép tắc nam nữ gì. Huống hồ Quảng Tấn rất sủng ái Quảng Linh Linh, địa vị của nàng từ trước đến giờ đều chỉ dưới một mình phụ thân, nên vị trí tiếp theo đương nhiên mới đến lượt Quảng Thành. Chính vì thế, xưa nay Quảng Thành luôn luôn tự giác đặt tỷ tỷ ở phía trước mình, hoàn toàn không nhận thức được, bất tri bất giác như một thói quen.
Chưa kể người Trần Mỹ Linh nhìn từ đầu đến cuối đều là Quảng Linh Linh, tập trung tất cả mọi điều lại, mới khiến tất cả mọi người đều khẳng định và có loại ảo giác rằng, người nam tử tuấn tú này mới đích thị là tân lang ngày sau.
Quảng Thành liếc qua nhìn Trần Mỹ Linh, đối với loại nữ tử yếu đuối này, từ trước đến giờ hắn không có ấn tượng gì sâu sắc, nếu có chỉ xem như đại khái mà thôi. Bây giờ có dịp nhìn kỹ, dáng vẻ quả nhiên chẳng có gì đáng kinh ngạc. Cũng chỉ là tiểu thư văn gia nhu nhược, thân thể quá mức gầy gò, trên người chắc chẳng có mấy lạng thịt, trước ngực lại càng bằng phẳng. Hắn xưa nay chỉ yêu thích những nữ tử có vóc người đẫy đà, mà nhìn lại Trần Mỹ Linh kia còn chưa hoàn toàn dậy thì, làm sao phát sinh hứng thú nổi. Dáng người yếu ớt thế này đến lúc lên giường chắc chắn không thể chịu nổi giày vò, chỉ cần hơi thô bạo một tí thì lên đường chầu ông bà, thử hỏi làm sao tận hứng. Cứ tưởng rằng nữ tử tỷ tỷ thích ít nhiều gì cũng giống với tỷ tỷ, chẳng phải người ta hay nói ngưu tầm ngưu mã tầm mã sao. Vậy mà nhìn bây giờ xem, rõ ràng khác xa với tỷ tỷ hoàn toàn, hay là thẩm mỹ của nam tử so với nữ tử thì khác xa nhau nhỉ.
Mặc dù Trần Mỹ Linh mới mười lăm tuổi nhưng đối với những người biết thưởng thức mà nói, nàng vô cùng có sức hấp dẫn. Dáng vẻ nàng tựa như một nhành liễu yếu ớt, tư thái tĩnh lặng mà đầy vẻ quyến rũ, còn có vẻ ý vị chẳng khác nào lan trúc trong bốn phẩm vị mai lan cúc trúc, nói chung dù trong hay ngoài, ở nàng đều có thể mang đến đủ loại cảm giác. Mỹ nữ dễ tìm, nhưng một mỹ nữ vừa có sắc đẹp bên ngoài lẫn bên trong, hình thái ý vị đều là cực phẩm, nữ tử như vậy hết sức khó tìm.
Từ nhỏ Quảng Thành không thích đọc sách, mấy quyển sách là do phụ thân ép buộc mãi hắn mới học xong. Làm con nhà võ, mong muốn của hắn đối với phụ nữ thập phần đơn giản, thậm chí có thể nói là thô lỗ. Cơ thể chỉ cần chỗ nào cần lồi thì lồi, chỗ nào cần lõm thì lõm, tính tình quyết đoán, không già mồm cãi bướng, đối với chuyện trên giường thoải mái tận hưởng không quá nhiều câu nệ, sau đó sinh thêm mấy đứa con khỏe mạnh là được. Nếu không thì ít nhất phải giống như tỷ tỷ vừa xinh đẹp vừa hung dữ, cho nên hiển nhiên Trần Mỹ Linh dù phương diện nào cũng không đáp ứng được tiêu chuẩn của hắn. Nếu không phải tỷ tỷ yêu thích Trần Mỹ Linh, hắn đối với hôn sự này không chút hứng thú nào, có lẽ sau này phải nạp nhiều tiểu thiếp một chút, chính thê xem như cưới về làm mẫu cho tỷ tỷ giải sầu.
Dù sao Trần Mỹ Linh cũng là khuê nữ đang chờ gả, việc thảo luận chi tiết hôn lễ như thế nào, nàng ở đây sẽ rất bất tiện nên liền tìm cớ rời khỏi. Trước khi đi còn không quên liếc nhìn Quảng Linh Linh lần nữa, dáng vẻ tuấn tú đến mức làm nàng chỉ hận không thể mang về trong viện của mình nhìn cho sướng mắt.
Một khi Trần phủ đã đáp ứng hôn sự này, không thể không mở cửa đón sính lễ của Quảng phủ vào. Đội ngũ đưa lễ rất dài, mất rất nhiều thời gian mới đem được vào hết. Phòng kho của Trần phủ đầy đến mức không chứa hết được, phải để lại ngoài sân.
Quảng Linh Linh nhìn hết thảy sính lễ đều đã đưa vào Trần gia, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Trần phủ thu nhận sính lễ, hôn sự này chỉ cần một bên đồng thuận thì bên còn lại không cách nào đổi ý.
Trần Mỹ Linh trở lại trong viện, cảm thấy Trần phủ hôm nay thật quá náo nhiệt, thanh âm từ bên ngoài cũng có thể truyền thẳng tới hậu viện.
Tâm trạng Trần Mỹ Linh đến giờ vẫn chưa ổn định lại được, không phải vì ồn ào bên ngoài mà do hình dáng Quảng Linh Linh vẫn hiện hữu trong đầu. Trong lòng vừa quyết liền đi tới trước bàn sách, lấy một tờ giấy vô cùng tinh xảo trải rộng lên bàn, vẽ hình dáng nam trang của Quảng Linh Linh vào.
Chưa tới một canh giờ, bức tranh Quảng Linh Linh đã được vẽ vô cùng liền mạch. Chỉ thấy Quảng Linh Linh một thân áo trắng, dáng vẻ phong lưu, tuy trong trang phục nam tử nhưng rất dễ dàng nhận ra đây là nữ tử, khí chất vừa xinh đẹp quyến rũ vừa khí khái hào hùng cùng hòa quyện vào nhau, đây mới là Quảng Linh Linh trong mắt Trần Mỹ Linh. Thực sự càng xem Trần Mỹ Linh càng vừa lòng, nàng cảm thấy không ai có thể vẽ hình tượng Quảng Linh Linh chính xác đến vậy, nội tâm Trần Mỹ Linh có mấy phần đắc ý.
"Mỹ Linh..." Giọng nói của Trần Nghệ Tuyền đột nhiên truyền vào, Trần Mỹ Linh nghe vậy vội vàng cuốn bức họa Quảng Linh Linh lại, giống như sợ bí mật của mình bị người phát hiện.
"Muội đang làm gì thế?" Trần Nghệ Tuyền thấy muội muội đang cuộn bức tranh nên tiện tay cầm lấy nhưng bị Trần Mỹ Linh tránh được.
"Đang luyện chữ, nhị tỷ tìm ta có việc gì?" Trần Mỹ Linh để tranh qua một bên, đánh lạc hướng hỏi.
Quả nhiên Trần Nghệ Tuyền bị phân tâm.
"Hôn sự của muội đã quyết định rồi, sao muội vẫn có vẻ thờ ơ như vậy, muội thật sự muốn gả cho Quảng gia sao?" Trần Nghệ Tuyền hỏi, vừa nãy nàng có gặp Lý Quân Hạo, thấy dáng vẻ ảm đạm của hắn nàng rất không đành lòng.
"Sính lễ của Quảng gia đều đã mang vào rồi, dĩ nhiên là phải gả." Đây là việc đã định, câu hỏi này của nhị tỷ quá mức thừa thãi.
"Ta thấy Ngô Vương Thế Tử thật sự rất yêu thích muội, vừa nãy gặp hắn, xem ra tâm tình rất sa sút..." Trần Nghệ Tuyền biết hiện tại nói điều này đã không còn ý nghĩa gì, thế nhưng nàng vẫn không nhịn được muốn nói cho Mỹ Linh biết.
"Tháng sau ta đã gả vào Quảng gia rồi, nhị tỷ còn nói chuyện những nam tử khác với ta làm gì, rất không đúng lúc." Lý Quân Hạo như thế nào, Trần Mỹ Linh không có hứng thú muốn biết. Vì thế khi nói đến Lý Quân Hạo, thái độ Trần Mỹ Linh luôn luôn lạnh nhạt.
"Hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, quả nhiên muội không yêu hắn chút nào." Trần Nghệ Tuyền cảm thấy tuy tiểu muội nhà mình luôn có vẻ hiền lành trí tuệ, mỗi khi nói chuyện luôn có tri thức hiểu lễ nghĩa, khiến người ta nhìn không ra khuyết điểm của nàng, giống như nàng làm chuyện gì cũng hợp tình hợp lý vậy. Nhưng bây giờ nhìn lại, Trần Nghệ Tuyền mới thấy trong nội tâm tiểu muội đôi khi thật sự rất vô tình, phàm là những chuyện không liên quan tới nàng, biểu hiện luôn luôn hết sức lạnh lùng.
"Nhị tỷ đối xử tốt với hắn hình như cũng có vẻ không bình thường." Trần Mỹ Linh nhìn về phía Trần Nghệ Tuyền, mỉm cười nói.
"Có thể nguyên do vì chuyện em rể đột nhiên thay đổi, ngươi cũng biết ta không thích Quảng gia mà." Trần Nghệ Tuyền bối rối nói.
"Ra vậy." Trần Mỹ Linh chỉ đáp hai từ rồi không truy hỏi nữa. Nàng tiếp tục mở một trang giấy khác, bắt đầu chuẩn bị luyện chữ. Nàng không muốn nói thêm về hôn sự của mình, càng không có ý bàn về Lý Quân Hạo nữa.
Trần Nghệ Tuyền nhìn muội muội của mình, dường như náo nhiệt bên ngoài chẳng liên quan gì đến nàng vậy, ngay cả chính bản thân mình với nàng mà nói, cũng không có gì quá quan trọng. Đối với tiểu muội, xưa nay không có chuyện gì nàng không thể nói với muội muội, đương nhiên những chuyện đó là nàng đơn phương tự nguyện nói ra. Muội muội trước giờ đều là nghe nhiều nói ít, đến bây giờ nàng mới phát hiện, muội muội chưa bao giờ nói chuyện trong lòng của mình cho nàng nghe. Trong phút chốc, nàng bỗng nhiên thấy người em gái này thật là xa lạ.
Trần Nghệ Tuyền yên lặng lui ra ngoài, nàng không thích suy nghĩ nhiều, nếu đã không nghĩ được thì dứt khoát không nghĩ nữa, chuẩn bị ra ngoài phủ đi tìm bạn bè của nàng. Toàn thành hiện giờ đều đang bàn luận về tiểu muội nhà nàng, cũng nói tới đại tỷ của nàng nữa, chỉ có nàng là không ai bàn tới. Nàng cảm giác mình lẽ ra nên vì tiểu muội mà vui mừng, nàng biết nàng không so được với đại tỷ, càng không so được với tiểu muội, nhưng chẳng hiểu sao trong nội tâm vẫn có cảm giác khó chịu.
Hôm nay Trần Mỹ Linh vốn cố ý lạnh nhạt nhị tỷ, để nhị tỷ cảm thấy không có gì vui sẽ không ở lại lâu, không ngờ việc này lại dẫn đến việc nhị tỷ suy nghĩ quá nhiều.
Trần Nghệ Tuyền vừa đi, Trần Mỹ Linh lập tức mở bức họa lúc nãy ra lần nữa, dường như Quảng Linh Linh bên trong cũng đang nhìn mình thật chăm chú. Nàng còn cố ý vẽ ánh mắt sắc sảo của Quảng Linh Linh nhu hòa lại vài phần, càng nhìn càng có cảm giác hai bên đang nhìn nhau làm cho tâm trạng Trần Mỹ Linh giống như gió xuân phơi phới.
Trần Mỹ Linh nhìn chân dung Quảng Linh Linh, hoàn toàn không phát hiện ánh nhìn của mình vừa chuyên chú vừa có vẻ si mê. Nhìn một lần là nhìn đến nửa canh giờ, mãi đến khi đến giờ dùng cơm trưa, nàng mới thôi không ngắm nữa, cẩn thận cuộn lại rồi cất đi. Nàng nghĩ sau này gả vào Quảng gia rồi, nhất định phải nghĩ cách dỗ dành Quảng Linh Linh mặc nam trang cho mình xem, nếu không sợ rằng Quảng Linh Linh sẽ không bao giờ mặc nữa.
Sính lễ đưa xong, Quảng Tấn cùng quan mai ở lại Trần phủ dùng cơm trưa, bàn bạc cho xong các chi tiết trong ngày thành hôn. Riêng Quảng Linh Linh và Quảng Thành cùng đội ngũ tướng sĩ còn lại hồi phủ trước.
Quảng Linh Linh cưỡi ngựa đi phía trước, Quảng Thành cưỡi ngựa ở một bên, các tướng sĩ nghiêm túc đi đằng sau, vừa nhìn đã thấy thật uy phong, người qua đường ai cũng không nhịn được dừng bước chú ý.
"Tâm tình tỷ tỷ ắt hẳn rất tốt." Tuy đây là lễ đính hôn của mình nhưng Quảng Thành rõ ràng cảm giác được tâm tình tỷ tỷ dường như còn tốt hơn mình nhiều. Nếu không phải tỷ tỷ là nữ tử, Quảng Thành đã hoài nghi tỷ tỷ đây là đón dâu cho mình.
"Việc kết hôn đã định, cuối cùng cũng coi như không uổng phí tâm tư của ta, trước khi Trần Mỹ Linh mười tám tuổi, các ngươi không được động phòng, tự đệ đi tìm một hai nha hoàn động phòng đi." Quảng Linh Linh giao phó.
"Nàng ta vừa chán phèo vô vị vừa chẳng có tí thịt thà nào trên người, nếu không phải vì tỷ tỷ yêu thích, ta còn lâu mới cưới, vừa nhìn đã biết không chịu nổi chuyện quần nhau trên giường. Tốt nhất là không động vào, lỡ nàng ta bị hỏng hóc chỗ nào, đối với Trần gia biết nói năng thế nào, chưa kể tỷ tỷ cũng mất một cô bạn giải sầu, mà tóm lại, tỷ tỷ yêu thích nàng ta ở điểm nào vậy?" Quảng Thành nói. Hắn cũng không có hứng thú chạm vào Trần Mỹ Linh, nữ tử này chỉ cần dùng lực chút chắc chắc sẽ bị bóp chết. Điều không ngờ là tỷ tỷ lại yêu thích loại phụ nữ như này, trong trí nhớ của hắn, từ trước đến giờ tỷ tỷ không thích nữ tử nhu nhược như vậy.
Dáng người Trần Mỹ Linh mềm mại như liễu lại bị người ta nói thành quá mức gầy yếu tẻ nhạt, tuy rằng từ trước đến giờ Quảng Linh Linh luôn luôn đố kị với Trần Mỹ Linh, nhưng nàng cảm thấy đệ đệ thật là quá mức không biết thưởng thức mỹ nhân, thật sự có cảm giác như một đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu. Có điều nghĩ đến kiếp trước đệ đệ cưới thê thiếp, tất cả đều là hát hay múa giỏi, mũm mỉm đẫy đà, không hề nhu nhược chút nào thì nàng cũng không cảm thấy kỳ lạ nữa. Xem ra Trần Mỹ Linh hoàn toàn không phù hợp với tiêu chuẩn của đệ đệ mình, nên nếu nàng ta đã bị Quảng gia cưỡng ép cưới về, bản thân nàng cũng phải có trách nhiệm với người ta, ít nhiều cũng phải che chở cho nàng ấy.
"Trần Mỹ Linh là một nữ tử thông tuệ, còn đệ từ nhỏ đã không thích đọc sách, nhất định phải cần một nữ tử am hiểu thi thư làm thê tử, ngày sau còn giúp đệ bày mưu tính kế thì tỷ tỷ mới yên tâm. Trần Mỹ Linh là một nữ tử có thể làm nên đại sự, hoặc ít ra vẫn có thể giúp đệ dạy dỗ được một hài tử văn võ song toàn, giống như phụ thân mới tốt." Tuy đệ đệ vũ dũng có thừa nhưng mưu trí không đủ, tất cả nguyên nhân đều do hắn ít đọc sách.
Nói đến người thừa kế Quảng gia, tất nhiên phải giống như phụ thân văn song võ toàn, một nam tử mưu lược vô song. Nàng nhớ kiếp trước, nhi tử của đệ đệ đều có tư chất bình thường, kỳ thực mà nói đối với Lý Quân Hạo không có bất kỳ uy hiếp gì nhưng hắn vẫn không buông tha Quảng gia. Nàng nghĩ có lẽ do Lý Quân Hạo hận mình, không ngờ kiếp trước mình lại khiến Lý Quân Hạo hận như vậy.
Phải biết rằng kiếp trước Trần Mỹ Linh chỉ sinh được cho Lý Quân Hạo một đứa con trai, mà đứa con này lại thông minh vô cùng. Nếu Trần Mỹ Linh có thể vì Quảng gia sinh một đứa con thông tuệ giống vậy thì còn gì tốt hơn cho bằng. Nghĩ như vậy, Quảng Quảng Linh Linh càng cảm thấy cưới Trần Mỹ Linh là điều đúng đắn nhất trên đời.
"Tỷ tỷ toàn nghĩ đến chuyện lâu dài, phụ thân cũng cảm thấy ta chỉ có thể xung phong ra trận, không thể bày mưu tính kế, ta cuối cùng đã để phụ thân thất vọng rồi. Nhưng trời sinh ta đã không thích đọc sách, mấy quyển binh thư phụ thân đưa ta đọc không hiểu gì cả, tự bản thân ta cũng buồn lắm. May mà có tỷ tỷ tốt để ta cưới Trần Mỹ Linh làm vợ, sau này có nàng đốc thúc ta đi học." Quảng Thành cảm thấy bản thân thật là may mắn. Có thể được tỷ tỷ ca ngợi như vậy, chắc chắn Trần Mỹ Linh rất thông minh. Tuy rằng Quảng Thành không thích đọc sách, thế nhưng đối với người thông minh hắn vẫn luôn bội phục.
"Bản tính trời sinh khó sửa, chỉ còn cách tìm một trợ thủ đắc lực cho đệ. Mặc dù nàng ta không phải loại người đệ yêu thích nhưng chung quy vẫn là chính thê của đệ, đệ phải đối đãi với nàng ấy như đối đãi với ta." Quảng Linh Linh dặn dò lần nữa, dù sao nàng cũng từng hứa hẹn với Trần Mỹ Linh sẽ đối xử tốt với nàng ấy.
"Tỷ tỷ, yên tâm đi, bên nặng bên nhẹ thế nào đệ hiểu mà, đương nhiên sẽ không bạc đãi nàng." Quảng Thành biết đối với thê tử được cưới hỏi đàng hoàng, dù không yêu thích cũng phải kính trọng mấy phần. Huống hồ tỷ tỷ còn thổi phồng Trần Mỹ Linh lợi hại như thế.
Lời tác giả:
Trần Mỹ Linh: Cũng may thẩm mỹ Quảng Linh Linh không giống đệ đệ của nàng, nếu không thì toi đời!
Quảng Linh Linh: Tuy rằng thẩm mỹ của ta bình thường, nhưng ta là gái thẳng
Trần Mỹ Linh: Ta không sợ thẳng, ta chỉ sợ không biết nhìn hàng.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip