Chương 91
Sáng hôm sau lúc Quảng Linh Linh vừa tỉnh lại, chỉ thấy Trần Mỹ Linh đang gối đầu lên ngực mình, trên gương mặt nàng tóc dài tản mát, nét ngủ điềm tĩnh an ổn, khoảnh khắc đẹp đẽ như vậy làm cho tâm tình Quảng Linh Linh bỗng chốc cảm thấy thật êm đềm. Có điều rất nhanh nàng đã nhớ lại sự tình đêm qua, sau khi Trần Mỹ Linh say rượu thì mình đỡ lấy nàng, rồi Trần Mỹ Linh ngã vào lòng mình, cũng chẳng biết tiếp theo có chuyện gì xảy ra mà nàng và Trần Mỹ Linh lại hôn nhau. Nhớ đến cảm giác mềm mại thơm ngát, nhớ đến bản thân cũng Trần Mỹ Linh môi lưỡi quấn quanh, chỉ mới hồi ức một lát mà mặt của Quảng Linh Linh không khỏi bắt đầu có chút đỏ lên, đặc biệt là lúc này khi nàng nhìn vào đôi môi của Trần Mỹ Linh, trong nội tâm không hiểu sao lại có cảm giác hốt hoảng.
Một chốc bối rối vừa qua, Quảng Linh Linh cũng bất giác tỉnh táo lại. Nàng cảm thấy hôm qua rất có khả năng là Trần Mỹ Linh đặt bẫy cho mình giẫm vào, chỉ là không biết vì sao dù hiểu rõ Trần Mỹ Linh chơi chiêu, trong lòng Quảng Linh Linh vẫn không cảm thấy không vui, ngược lại còn có chút vui sướng khó hiểu. Có điều lát nữa làm sao đối mặt với chuyện mình thân mật với Trần Mỹ Linh, trong lòng Quảng Linh Linh vẫn không có nắm chắc.
Ngay lúc Quảng Linh Linh còn chưa làm tốt chuẩn bị làm sao đối mặt với Trần Mỹ Linh thì nàng đã tỉnh lại, vừa mở to mắt đã thấy Quảng Linh Linh đang nhìn mình, Trần Mỹ Linh không tự chủ được liền khẽ cười với Quảng Linh Linh. Nụ cười kia là xuất phát từ sâu trong nội tâm, mang theo một tia tình ý, một tia vui sướng, một tia chờ mong, tất cả trộn lẫn với nhau giống như một sợi dây nhỏ quấn quanh vào lòng Quảng Linh Linh, quấn lấy trái tim Quảng Linh Linh thật chặt thật chặt.
Bởi vì bị quấn quá chặt đến mức cảm giác như bị trói buộc, làm cho Quảng Linh Linh theo bản năng có cảm giác muốn chạy trốn, nàng bối rối tránh đi ánh mắt của Trần Mỹ Linh.
Trần Mỹ Linh vừa bắt được ánh mắt hốt hoảng của Quảng Linh Linh liền đoán được Quảng Linh Linh vẫn còn nhớ rõ chuyện đêm qua, chỉ là không biết ở tình huống này, Quảng Linh Linh sẽ ứng đối thế nào.
"Linh Linh." Trần Mỹ Linh khẽ gọi tên Quảng Linh Linh.
"Làm sao?" Quảng Linh Linh giống như chim sợ cành cong, bối rối trả lời.
"Linh Linh còn nhớ chuyện đêm qua không?" Trần Mỹ Linh mong đợi hỏi.
"Cái gì? Ta chỉ nhớ ta và ngươi cùng nhau đối ẩm, còn những chuyện sau đó như thế nào ta đều không nhớ. Hôm qua có chuyện gì sao?" Quảng Linh Linh giả ngu hỏi. Nếu như bây giờ thừa nhận mình vẫn còn nhớ rõ chuyện đêm qua, vậy ắt hẳn nàng phải tỏ rõ thái độ vì sao đêm qua mình không cự tuyệt những hành vi thân mật càn rỡ của Trần Mỹ Linh, còn phải lẫm liệt chính án lên án Trần Mỹ Linh làm càn, biểu hiện sự phản cảm của mình, mà những cái này hiển nhiên là đi ngược lại với cảm giác thật sự trong lòng Quảng Linh Linh. Ngược lại, nếu phải thừa nhận cảm giác thật sự trong lòng mình, thừa nhận mình thích hôn Trần Mỹ Linh thì Quảng Linh Linh cũng hoàn toàn không làm được. Thế là giữa cái này cũng không được, cái kia cũng không được, Quảng Linh Linh chỉ có thể quyết định như giả vờ đêm qua mình say, hoàn toàn không nhớ được đêm qua đã xảy ra chuyện gì.
"Linh Linh thật không nhớ được gì sao?" Trần Mỹ Linh hỏi ngược lại. Quảng Linh Linh đã nói mình say, vậy thì thật là tốt, bản thân mình liền thừa cơ đổi trắng thay đen là được rồi.
"Hoàn toàn không nhớ gì cả." Quảng Linh Linh chém đinh chặt sắt nói.
"Sau khi Linh Linh say thì...thì..." Trần Mỹ Linh ra vẻ cứ như có chuyện muốn nói lại thôi.
Quảng Linh Linh nhớ kỹ đêm qua rõ ràng là Trần Mỹ Linh chủ động ôm ôm ấp ấp, chủ động hôn mình cơ mà, bản thân mình đâu có làm cái gì đâu, bây giờ Trần Mỹ Linh còn làm dáng như có chuyện gì ghê gớm lắm là ý gì chứ.
"Ta làm cái gì?" Quảng Linh Linh nhíu mày hỏi, tự nhiên nàng có linh cảm rất không lành.
"Đêm qua sau khi Linh Linh say rượu thì chủ động ôm người ta, để người ta ngồi lên đùi, còn chủ động khinh bạc người ta.." Trần Mỹ Linh vừa nói vừa đỏ mặt, bộ dáng thẹn thùng khôn xiết, giống như đêm qua vừa trải qua động phòng hoa chúc không bằng. Dù gì thì Quảng Linh Linh cũng nói đã quên chuyện đêm qua rồi, vậy nàng cứ cắn ngược lại cho Quảng Linh Linh một cái cho biết, ai biểu dám giả mất trí nhớ?
Nếu không phải Quảng Linh Linh vô cùng khẳng định bản thân mình không hề chủ động đối với Trần Mỹ Linh làm ra chuyện gì, thì giờ phút này nhìn thấy Trần Mỹ Linh đỏ mặt, chắc chắn nàng đã hoài nghi trí nhớ mình phát sinh sai lầm rồi. Rõ ràng là Trần Mỹ Linh chủ động dê xồm mình, vậy mà còn dám đổi trắng thay đen, còn nhất nhất nói là do mình cợt nhả nàng, quả thực là quá đang.
"Không thể có chuyện đó, sao ta lại khinh bạc ngươi được!" Rõ ràng là ngươi dê ta mà! Quảng Linh Linh quả quyết phủ nhận.
"Không phải Linh Linh không nhớ sao? Đêm qua Linh Linh uống rất nhiều rượu, say đến mức ý thức không rõ, cho dù có xảy ra chút hành vi không hợp với quy củ thì ta cũng có thể thông cảm cho Linh Linh mà. Quảng Linh Linh đừng quá để tâm, chỉ cần là Linh Linh, vô luận Linh Linh làm gì ta, ta đều nguyện ý tất cả." Trần Mỹ Linh nói như bản thân rất thông cảm rất hiểu chuyện, còn có bộ dáng như cô vợ nhỏ thập phần kính cẩn nghe lời, chính xác là loại vừa ăn cướp vừa la làng.
Quảng Linh Linh nghe xong thì tức đến mức sắp hộc máu, không ngờ Trần Mỹ Linh lại là cái đồ đổi trắng thay đen! Nãy giờ nàng đã lỡ nói mình không nhớ gì hết rồi, nên bây giờ cũng không có cách nào biện giải cho bản thân, Quảng Linh Linh cảm thấy mình chẳng khác nào vừa tự lấy đá đập vào chân.
Quảng Linh Linh nhìn xem Trần Mỹ Linh, chả trách kiếp trước nàng đấu không lại Trần Mỹ Linh. Từ đêm qua cho đến bây giờ, nàng đều có cảm giác bị Trần Mỹ Linh nắm mũi dắt đi, thật là thất bại. Ở tình thế không thể làm gì nàng chỉ có thể trừng mắt liếc xéo nữ nhân thập phần tâm cơ thâm trầm này, tức giận đến mức không còn muốn nói thêm lời nào với Trần Mỹ Linh.
Trần Mỹ Linh thấy Quảng Linh Linh mắt to trừng mắt nhỏ với mình xong thì không thèm để ý đến mình nữa, trong lòng nghĩ thầm, Quảng Linh Linh đúng là người chẳng biết đùa giỡn tí nào cả. Mà bây giờ Quảng Linh Linh tức giận rồi, người đi dỗ nàng cũng là mình.. Trần Mỹ Linh đột nhiên cảm thấy bản thân mình giống như thông minh quá bị thông minh hại vậy.
Trần Mỹ Linh duỗi tay nắm lấy tay Quảng Linh Linh.
"Tức giận rồi?" Trần Mỹ Linh cẩn thận lấy lòng hỏi.
"Không có." Dù cho Quảng Linh Linh tức giận cũng sẽ nói không có, dù sao hiện tại nàng là người đang giả mất trí nhớ, nếu thừa nhận mình tức giận, vậy chẳng phải đang gián tiếp thừa nhận mình vẫn nhớ rõ chuyện đêm qua sao?
"Ta chỉ hy vọng Linh Linh có thể nhớ rõ chuyện đêm qua thôi qua, bây giờ Linh Linh không nhớ nên trong lòng ta không khỏi có chút thất vọng." Ngữ khí Trần Mỹ Linh đìu hiu nói.
"Nếu không nhớ được, vậy chứng tỏ chuyện đó không có gì quan trọng." Mặc dù lời Trần Mỹ Linh nói làm Quảng Linh Linh có cảm giác khá hơn chút, nhưng nói gì thì nàng vẫn không thích Trần Mỹ Linh làm trò đùa giỡn với mình như vậy.
"Vậy sao? Thì ra trong lòng Linh Linh, ta không có gì quan trọng cả." Mặc dù Trần Mỹ Linh biết lời này của Quảng Linh Linh nói ra trong trạng thái cảm xúc không tốt, nhưng nghe vào trong tai vẫn cảm thấy khó chịu. Quả nhiên đêm qua chỉ là một giấc mơ đẹp, nắng lên mộng liền tan thành mây khói.
"Tự nhiên ngươi kéo bản thân ngươi vào làm gì, chuyện ta không nhớ được và chuyện ngươi có quan trọng hay không liên can gì nhau?" Quảng Linh Linh thấy Trần Mỹ Linh đầy vẻ thất vọng ảm đạm thì không hiểu sao lại nghĩ đến Trần Mỹ Linh trong giấc mơ của nàng đêm qua, lại lập tức mềm lòng.
"Cũng có chút quan hệ mà." Trần Mỹ Linh cố chấp nói, chuyện đêm qua giống như chiếc chìa khóa mở ra sự tham luyến của nàng, để tâm tưởng của nàng giờ đây lại càng muốn được nhiều thứ hơn. Nàng nghĩ Quảng Linh Linh nếu đã không có cự tuyệt, hay nói chí ít là cơ thể không cự tuyệt, vậy nói rõ Quảng Linh Linh không hề bài xích hành động cử chỉ thân mật của nàng, điều này khiến cho lòng nàng tràn đầy chờ đợi. Hiện tại cho dù chỉ có chút xíu hy vọng mà thôi, Trần Mỹ Linh cũng không nguyện ý bỏ lỡ.
"Nhưng mà nếu Linh Linh đã thật quên rồi thì cứ quên đi đi, Linh Linh cảm thấy dễ chịu mới là điều quan trọng nhất." Trần Mỹ Linh lại lập tức bồi thêm một câu, nàng vẫn tương đối khắc chế bản thân mình, không muốn làm cho Quảng Linh Linh cảm thấy mình bị buộc chặt, sợ mọi thứ sẽ bị phản ngược lại.
Giọng nói của Trần Mỹ Linh, còn có dáng vẻ chịu đựng uất ức vì đại cục làm cho Quảng Linh Linh có ảo giác như mình là người bội tình bạc nghĩa vậy. Nhưng mà rõ ràng nàng đâu có làm gì đâu, tất cả đều do Trần Mỹ Linh chủ động cơ mà, bản thân mình mới là người oan ức đây này! Giờ phút này Quảng Linh Linh có cảm giác như ăn phải thuốc đắng, có khổ mà không nói ra lời. Chỉ là giờ phút này, nàng ngược lại không tức giận Trần Mỹ Linh nữa, nàng biết thái độ của mình vừa rồi đã lờ mờ thừa nhận bản thân mình còn nhớ rõ chuyện đêm qua, nhưng thôi mặc kệ, dù sao không nói ra là được.
Tác giả có lời muốn nói:
Quảng Linh Linh: Trần Mỹ Linh là cái đồ xấu xa, cảm giác mình lại bị gài nữa rồi!
Trần Mỹ Linh: Người ta thích gài Linh Linh ấy, gài thế nào cũng không hết chiêu đâu!
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip