Xa tận chân trời hóa ra lại gần ngay trước mắt

Tối hôm đó Kim Trân Ni mệt mỏi bước vào nhà, nhìn thấy Trí Tú đang ngồi xem TV ăn mì gói. Trí Tú thấy Trân Ni trở về, nàng liền trông thấy sắc mặt mệt mỏi của Trân Ni, hỏi ngay

"Chị làm sao vậy? Công việc có phải rất vất vả?"

Trân Ni ngồi xuống, tựa cả người vào Sofa thở dài trả lời

"Công việc không vất vả, chỉ có người chủ biến công việc đơn giản của nhân viên trở thành vất vả"

Trí Tú nhíu mày khó hiểu, Kim Trân Ni rốt cuộc chị ấy đang nói cái gì vậy chứ.

"Chị làm ơn nói rõ hơn một chút được không ạ?"

Kim Trân Ni lấy hơi kể cho Trí Tú nghe đầu đuôi câu chuyện, vừa kể Kim Trân Ni vừa uất ức. Trí Tú thì lại cười thành tiếng, cảm thấy thương hại Trân Ni.

"Chị Trân Ni, đúng thật là xui xẻo rồi. Đụng phải tổ ong"

"Em còn tâm trạng cười chị được nữa hả?"

Trí Tú không buồn trả lời lại Trân Ni, đứng dậy đi vào bếp nấu mì cho Trân Ni.

"Thôi được rồi, hôm nay em tăng ca nên làm về trễ không thể nấu ăn, chị ăn đỡ mì gói. Ngày mai về sớm sẽ nấu cho chị những món ăn ngon bù đắp tin thần tổn thương"

"Còn em thì sao? Chị trông thấy thần sắc em cũng không khá hơn chị. Thế nào? Tổng Giám Đốc của em có làm gì em không"

Trí Tú nghe xong câu nói này của Trân Ni thì hành động của nàng dừng lại. Nhớ lại buổi sáng vừa rồi, thật sự Trí Tú cảm thấy đau đầu vì một cái tên Lalisa Manoban. Nàng để ý, kể từ ngày Lalisa Manoban trở về nắm giữ công ty nàng làm thì tất cả những ngày đó nàng đều gặp chuyện ngoài ý muốn. Mà mọi thứ đều xuất phát từ Lalisa Manoban. Ngay cả môi nàng còn chưa có ai chạm đến vậy mà Lalisa Manoban lại cả gan cướp lấy nụ hôn đầu tiên của nàng, không những vậy mà đã bị Lisa hôn tận hai lần. Nhưng kỳ thực, mỗi lần mà Lisa hôn nàng là mỗi lần trái tim nàng đập nhanh khó tả. Nếu tự bản thân nàng nhận ra mình đã rung động trước Lisa thì chắc chắn một điều nàng cũng sẽ tự dằn vặt chính mình, nàng tự cảm thấy có lỗi với Triệu Gia Hạo bạn trai hiện tại của nàng. Nói gì thì nói, dù sao trong mối quan hệ của nàng và Gia Hạo nàng không nên làm điều gì có lỗi với anh ta dù cho nàng thật sự không có cảm giác với anh ta. Nàng không cho phép bản thân mình rung động trước Lisa khi mối quan hệ của nàng cùng Gia Hạo chưa kết thúc. Nhưng càng né tránh, trái tim càng thêm rung động.

"Trân Ni tỷ, chị có suy nghĩ thế nào về người đồng giới?"

Trân Ni không chần chừ trả lời nàng ngay

"Chị nghĩ khi hai người yêu nhau, quan trọng là tâm hồn và trái tim của họ thuộc về nhau thôi. Dù là cùng giới hay khác giới cũng không vấn đề gì. Nhưng đây là đối với chị, còn với xã hội ngoài kia họ vẫn có thành kiến với những mối quan hệ đồng tính"

Trí Tú thở dài, bưng tô mì lại đưa cho Trân Ni. Ngồi bên cạnh tiếp tục trò chuyện với cô.

"Em thật sự không biết bản thân mình đang cần gì và muốn gì. Em không biết trái tim mình rốt cuộc thế nào"

"Trí Tú, em đã có gì đó với Tổng Giám Đốc đúng không?"

Kim Trân Ni nói trúng tim đen của nàng, Trí Tú đứng hình nhìn Trân Ni, Trân Ni nói tiếp.

"Trí Tú chị nghĩ em cần có thời gian để suy nghĩ thật kỹ, cuối cùng trái tim em nó mách bảo điều gì. Cuối cùng em nên làm điều gì tốt cho bản thân em và cả Triệu Gia Hạo. Chị có thể nhìn ra được cách em nói về Tổng Giám Đốc của em, cách em không muốn nhắc đến Tổng Giám Đốc là vì em muốn né tránh, không muốn làm trái tim mình đi quá giới hạn"

"Chị Trân Ni, nếu thật sự em có tình cảm với Tổng Giám Đốc thì sao?"

"Nếu em cảm nhận được tình cảm này là thật thì sao không thử một lần đối mặt"

"Ý của chị là muốn em kết thúc mối quan hệ hiện tại với Gia Hạo, theo đuổi cảm xúc thật sự của trái tim mình?"

"Em gái, chị chỉ nói vậy thôi. Mọi quyết định là do em. Suy nghĩ thật kỹ rồi hãy quyết định"

Một tuần trôi qua, Trí Tú kể từ ngày nói chuyện cùng với Trân Ni xong, nàng suy nghĩ rất nhiều nhưng vẫn không thể can đảm đưa ra quyết định mà nàng mong muốn. Vẫn tiếp tục duy trì mối quan hệ với Gia Hạo nhưng mà nàng không tiếp xúc nhiều với Gia Hạo nữa, đi làm rồi về nhà nàng cũng đều tự đi. Gia Hạo thật sự không hiểu vì sao Trí Tú lại trở nên như vậy, muốn hỏi nàng nhưng nàng lại lảng tránh.

Hôm nay là ngày ra mắt sản phẩm của công ty, mở buổi đấu giá. Trang phục công ty chuẩn bị hoàn tất, chỉ chờ người mẫu có vóc dáng đến để mặc trang phục ấy. Nhưng người mẫu chính của buổi đấu giá là một đại minh tinh vì bị tai nạn trên đường đến buổi tiệc đấu giá nên không thể mặc trang phục do chính Lisa thiết kế.

"Tổng Giám Đốc, công ty chủ quản của cô đại minh tinh nói cô ấy trên đường đi bị tai nạn, không thể đến được. Bây giờ những người mẫu nổi tiếng khác cũng không thể nhận lời cho công ty chúng ta vì lịch trình dày đặt"

"Khốn thật"

Lisa đau đầu suy nghĩ, cuối cùng cũng đã tìm được người mặc trang phục do chính mình thiết kế. Đứng bên cạnh cô là KIm Trí Tú, Lalisa Manoban mỉm cười nắm lấy tay nàng kéo đi trong sự ngỡ ngàng của Trí Tú.

"Tổng Giám Đốc, cô kéo tôi đi đâu vậy"

"Tôi đã tìm được người thích hợp để mặc trang phục của tôi rồi"

Bảo vệ dẫn chiếc xe Mô tô của Lisa ra sẵn trước cửa công ty, Trí Tú to mắt nhìn Lisa khó hiểu. Lalisa Manoban cầm chiếc nón bảo hiểm, mỉm cười đội vào cho nàng.

"Tổng Giám Đốc rốt cuộc cô muốn làm cái trò gì nữa. Còn 2 tiếng nữa là buổi đấu giá bắt đầu"

"Chị đừng nhiều lời nữa, lên xe đi. Tôi làm gì cũng đều có mục đích của riêng tôi. Chị chớ bận tâm, chỉ cần làm theo những gì tôi bảo"

Trí Tú vẫn còn nghi vấn, nhưng cũng lên xe để Lisa chở nàng. Vừa ngồi lên xe thì tay nàng bị tay Lisa nắm lấy đặt ở bụng mình. Trí Tú e ngại rụt tay lại.

"Nếu không muốn bị té xuống xe thì ôm tôi chặt vào"

Trí Tú vẫn là không muốn hành động thân mật đó xảy ra.

"Không cần"

Lisa nhếch môi cười một cái, tăng tốc chạy đi. Vì quá đột ngột nên Trí Tú theo phản xạ mà giữ lấy eo Lisa.

"Không có sự lựa chọn nào khác, hãy ngoan ngoãn một chút. Đó là lệnh của Tổng Giám Đốc dành cho nhân viên"

Nàng hết cách, đành giữ yên hai tay mình đặt ở eo Lisa siết chặt. Cảm giác này thật ấm áp

"Nhưng mà đi đâu vậy?"

"Đưa đến nơi làm cho chị hoá thành một tiên nữ vào tối nay"

"Nói rõ hơn đi"

"Ban đầu thật sự không nghĩ đến công ty có một người thích hợp mặc trang phục do tôi thiết kế nhất vậy mà còn đi tìm ở đâu xa xôi"

"Nhưng cô có chắc tôi mặc vào sẽ hợp, sẽ thu hút được khách hàng không?"

"Đôi mắt nhìn người của tôi từ trước đến nay chưa bao giờ là sai. KIm Trí Tú, kể từ nay trở về sau mọi trang phục mà tôi thiết kế đầu tiên đều phải để chị mặc, không để ai có cơ hội mặc nó trước chị"

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip