19.CÔ NƯƠNG, THỈNH TỰ TRỌNG
CÔ NƯƠNG, THỈNH TỰ TRỌNG
Tác giả:
Thanh Phong Bất Giải Ngữ
Thể loại:
Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại
Nguồn:
minnamin.wordpress.com
Trạng thái:
Full
Tên: Thiên Hạ Tối Nhị (Nguyên danh: Cô nương, thỉnh tự trọng)
Thể loại: ngôn tình, xuyên không, hài, HE
Người convert: armelia – Tàng Thư Viện
Chuyển ngữ: Min với sự giúp đỡ của Yumiko, Zjn Zjn
Chỉnh sửa: Min
Nhân vật chính: Phạm Khinh Ba, Thư Sinh
Phối hợp diễn: Phạm Bỉnh, Giải Đông Phong, Chu Tử Sách, Công Dã Bạch
Cái khác: đáng khinh, khác người, nửa đơn thuần + lưu manh
Nhận xét của converter:
- Truyện siêu hài, siêu thiên lôi, kiểu sấm sét đùng đùng mưa to gió giật á. Cảnh báo với việc vừa ăn uống vừa đọc.
- Nam là phẫn trư ăn lão hổ, nữ là sắc nữ mặc dù k sắc lắm.
- Nhân vật phụ cũng rất dễ thương: cậu nhóc ở chung hơi tưng từng, coi chủ như mạng Phạm Bỉnh, anh thượng thư Giải Đông Phong keo kiệt bủn xỉn k chịu nổi, ông chủ ngầm của cửa hàng ‘dâm thư’ nổi tiếng của kinh thành. Hoàng đế thì hôn quân, ngày xưa hình như là khách ruột của thanh lâu á. Hoàng hậu là tú bà, hoàng đế là lão khách hàng của bà í (Uh mà cặp này coi vậy chứ k có kẻ khác xen giữa đâu, k biết bao giờ tác giả mới viết về bọn họ), ngay cả dân cư cũng hài k đỡ nổi thích đi 888 đến nổi bị tiên hoàng đánh thuế.
Min: phẫn trư ăn lão hổ : giả heo ăn thịt hổ … giống như là sói đội lốt cừu
Nhận xét của Editor Min
Một câu chuyện thích hợp để giải trí, không giang hồ, không cung đấu, một câu chuyện phố phường bình thường…. Và rất khó phân biệt ai là sói, ai là cừu. Nam chính phúc hắc không hẳn phúc hắc, tiểu bạch không ra tiểu bạch… Nói chung là hỗn hợp ra một người rất “bất bình thường”. Nữ chính là kiểu người sống bất cần nhưng rất yêu gia đình. ^_^
Giới thiệu
Trong thành có một Hoan Hỉ Thiên, Hoan Hỉ Thiên có nữ chưởng quầy.
Chưởng quầy họ Phạm tên Khinh Bạc, tam tòng tứ đức có như không.
Xuất đầu lộ diện cứ như thường, thụ thụ tương thân không kiêng kị.
Cử chỉ phóng đãng như sắc nữ, đánh lui hết thiếu niên anh tài.
Đối mặt với bài vè lên án này, Phạm Khinh Ba cảm thấy thập phần oan uổng. Nàng không phải là bán quyển Hoàng Thư sao, nào có trêu ai chọc ai a…..
Võ lâm có một Binh Khí Phổ, Binh Khí Phổ chính trực nổi danh.
Thanh cao – Thư Sinh nhì thiên hạ, soái tựa Quỷ Cốc tựa quỷ ma ….
Hành hiệp trượng nghĩa, tính lương thiện, nhân đạo từ bi khó có được.
Nghiêm chỉnh, lễ giáo, ghét nữ sắc, hiệp nữ giang hồ đều trông theo.
Mặc dù Thư Sinh được xưng tự phế võ công rời khỏi giang hồ, nhưng vẫn không nừng có người tìm tới cửa khiêu chiến. Đối mặt với những người này, hắn luôn tận tình khuyên nhủ: “Tráng sĩ các ngươi đừng như vậy, tại hạ là người đọc sách….”. “Này vị huynh đài tuấn tú lịch sự tác phong nhanh nhẹn, nhìn cũng biết là người phong nhã, không bằng chúng ta cùng đến đây giảng đạo lý…..”
Nữ chưởng quầy Phạm Khinh Ba giải thích: đây không phải thiên hạ thứ hai, mà rõ ràng là thiên hạ tối nhị!
(Kỳ Doanh: Thiên hạ tối nhị theo ta hiểu thì là khắp thiên hạ không có người thứ hai^^~)
Trích:
Hương khói lượn lờ, trong không khí phảng phất có hương gạo, trong con hẻm nhỏ vang vọng tiếng phụ nhân (người phụ nữ) gọi con trở lại, thanh âm đã nhuộm đẫm không khí bữa tối gia đình.
Phạm Khinh Ba nhìn thấy vài đứa nhỏ ham chơi không muốn về nhà đang trốn sau gốc cây cổ thụ, còn hướng lại chỗ nàng nháy mới cùng bĩu môi, ngầm hiều ý sẽ không tiết lộ, hướng bọn hài tử gật đầu mỉm cười, sau đó thản nhiên xoay người. Hướng đến hai vị phụ nhân đằng kia, chủ động tiến lên báo cho họ biết chỗ ẩn thân của những đứa trẻ “ngoan” .
Nghe được phía sau vang lên một chận chi oa quát mắng, tâm tình nhất thời thoải mái rất nhiều, nguyên bản hai vai uể oái cũng tràn đầy sinh khí bừng dậy.
“Trả thù xã hội” quả nhiên là thứ thuốc chữa khỏi cảm xúc tiêu cực rất hay.
Nàng khôi phục tâm tình xong, lại ngênh ngang bước xuyên qua phố hẻm, coi việc chỉ trỏ của người qua đường như không thấy. Mà khi những tiếng nói nhỏ khe khẽ chung quanh biến mất dần, lại càng ngày càng có nhiều người chào hỏi nàng, nàng liền biết, đã gần đến nơi nàng ở….. phường Thanh Mặc
“A, Tiểu Phạm đi chơi với tình lang đã về rồi sao ?”
“Ai, Tiểu Phạm, ngươi tại sao lại sớm như vậy đã trở về ? Sao không tìm một khách điếm ôn tồn một phen a.”
Phạm Khinh Ba tươi cười đầy mặt, chắp tay nhất nhất đáp lại.“Chê cười, chê cười”.”Khách khí, khách khí.”
Hai năm nay nàng cho là đã có thể cực lực hiểu rõ cá tính của bọn họ, nhưng khi phát hiện trình độ kiên trì dây dưa gán ghép của hàng xóm láng giềng không thua gì trình độ kiên trì cầu hôn của Chu Tử Sách, nàng liền chịu thua, buông tha cho việc giải thích.
“A, Tiểu Phạm, người còn sống nha ? Tiểu Tiểu Phạm nhà người đang ngồi ở cửa đấm ngực dậm chân, đụng đầu vào tường, khóc lóc kêu la làm cho đất rung núi chuyển quỷ khóc thần kinh, ta còn tưởng rằng người thực bị đám tiểu thư cô nương ái mộ Tiểu Bá Vương góp tiền chém a.”
Ngũ Tỷ không biết từ nơi nào chạy ra, hay tay ôm lấy mặt nàng nói như vậy.
Mí mắt nàng nhảy dựng lên nhanh chóng, cười gượng nói : “Tiểu tử này lại phát bệnh, Ngũ Tỷ ngươi đừng để ý đến hắn, đã trở thành thói quen rồi.”Tầm mắt vòng vo một chút, lại hỏi : “Bọn người Bì Đản đâu ?”
Đã đến giờ giáo dục bắt buộc, cái bọn quỷ nghịch ngợm gây sự không biết lại chạy đi đâu rồi.
Ngũ Tỷ nghe vậy khoa trương nở nụ cười, kêu lên một cái nét mặt rạng rỡ toả sáng, ” Nga ha ha, đã quên nói với ngươi, ta cùng với một tú tài mới đến phường Thanh Mặc, muốn mở một trường tư thục, nói là tam văn cũng được ngũ văn cũng tốt, tiền học phí tuỳ ý! Về sau không cần phiền toái ngươi nữa ha ha ha ! “
Phạm Khinh Ba chậm rì rì nhìn nàng một cái, nhịn không được nói: “Ngũ Tỷ, tên tú tài kia cho tỷ ăn xuân dược hả?”
Ngũ Tỷ trừng mắt liếc nàng một cái, lập tức lại khống chế không được hướng nàng lắc lắc khăn tay, “Nga ha ha ha ha” nở nụ cười, đúng là trúng tà mà, lắc lắc thân mình hất tóc bước đi.
Thật có lỗi, nói sai rồi, nhìn vẻ mặt của Ngũ Tỷ thế kia, rõ ràng là tỷ ấy cho tú tài kia ăn xuân dược.
Lắc đầu, nghĩ đến Phạm tiểu tử kia ở trong nhà phát bệnh không có người can thiệp, nàng bước chân trở về nhanh hơn. Khi đi qua một cái hẻm nhỏ u ám, lại không tự chủ được cước bộ chậm lại, theo bản năng vểnh tai lắng nghe.
Nghe một chút cũng sẽ không mang thai, chắc cũng không có chuyện gì nguy hiểm?
“Hắc hắc hắc hắc…”
Cư nhiên nàng lại nghe thấy một thanh âm cực kỳ dâm tà!
Chậc chậc, thật sự thật khó nhìn, đây là hiện trường tên biến thái kia “hái hoa” sao ?
Mỗ nữ đáng khinh dính sát tai vào trên tường, kéo dài lỗi tai nghe lén hai mắt sáng lên, nắm tay thật chặt, hai lúm đồng tiền xinh xinh, đã nhiều năm như vậy nàng chưa có lại được xem, lần đầu xem A phiến* cảm giác trong lòng thật nhộn nhạo!
(* A phiến = A 片 = phim AV = Adult video! có nàng nào không hỉu comment ở dưới nha )
Phạm Khinh Ba! Thân là một đoàn viên đoàn thanh niên cộng sản, tuy rằng luôn luôn ôm mộng đến 26 tuổi tự động quá tuổi được đoàn tín nhiệm, nhưng khi ngươi nhìn thấy phạm tội phát sinh lại mang bộ dáng hưng phấn chờ mong thật sự là tốt sao?!
“Chậm đã, hai vị thiếu niên, xin nghe tại hạ một lời, các ngươi tuổi còn trẻ, còn có tương lai tiền đồ cực tốt phía trước, làm sao có thể như thế…”
Ai ai ? Nghe giọng của “bông hoa” sắp bị hái này thì… Nam nam ? Là nam… nam, hay là ba người đi ?!
Trời ạ! Dưới loại tình huống này, thân là một thanh niên cực kì có ý tứ , nếu không cẩn thận quan sát một chút sẽ thật sự không thể nói nổi.
Phạm Khinh Ba dè dặt cẩn trọng ló đầu nhìn, ánh mắt đầu tiên bắt gặp một thiếu niên có thể dùng từ lôi thôi để hình dung, đang giở trò với một đoá hoa vô cùng xinh đẹp, một tên khác còn lại một phen kéo ngân trâm trên đầu “đoá hoa” xuống, mỗi mái tóc dài ngay lập tức xoã xuống trước ngực, càng tăng thêm vài phần xinh đẹp. (Min : đọc đoạn này ta còn tưởng nữ nhân… Amen !)
“Trụ, dừng tay! Đợi chút, các ngươi đừng, đừng như vậy…”
Nha, “đoá hoa” này thanh âm rất cấp lực, không chà đạp ngươi chà đạp ai!
Thiếu niên dùng sức xả một cái, tay nải trung tay “đoá hoa” đều rầm rầm rào rào rơi ra.
Nghe qua có thể thấy mấy tên kia rất cặn bã, dụ dỗ nhẹ nhàng không được liền trở mặt! Áo cà sa? Cư nhiên còn có cả hộp son? “Đoá hoa” này cư nhiên là ni cô bỏ chùa sao? (Min: câu này ta không chắc lắm đâu, mọi người đừng ai ném đá nhé!)
“Khốn kiếp ! Một điểm đáng giá cũng không có ! Toàn vật vô dụng ! Lão tử cũng không tin đầu mang ngân trâm như vậy trên người lại không có bạc ! “
Uy uy ! Ngươi không phải là hái hoa tặc chuyên nghiệp sao ?
“Hai vị thiếu niên, đợi chút, đợi chút, tại hạ có một lời muốn nói. Người xưa có câu, chớ thấy việc ác là nhỏ mà làm, chớ thấy việc thiện là nhỏ mà không làm, chỉ có duy hiền duy đức, mới có thể làm cho người tâm phục khẩu phục. Những chuyện ác vạn vạn lần không được làm, đừng tự huỷ đức hạnh. Còn nữa thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân*, hiện nay là tại hạ bị cướp, tự nhiên các vị coi là không quan trọng, nhưng tương lai nếu là các ngươi gặp phải cường đạo, chẳng phải cũng sẽ chịu đau khổ sao ? Nếu như tình huống nghiêm trọng hơn, chẳng lẽ không phải muốn cha mẹ các ngươi kẻ đầu bạc tiễn người đâu xanh ? Các ngươi có thể nhẫn tâm như vậy sao ? “
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip