loan luan cha nghèo + con ham giàu sang + song tính

BỤI TRẦN VÀ CẨM CHƯỚNG
Chương 1: Bụi Trần

Căn nhà của Trịnh Du nằm sâu trong một con hẻm lầy lội, ẩm ướt. Mái tôn đã hoen gỉ, những bức tường vôi vữa bong tróc để lộ ra lớp gạch đỏ cũ kỹ bên trong. Mọi thứ đều mang một vẻ nghèo nàn, cũ nát. Nhưng giữa không gian tồi tàn đó, lại tồn tại một vẻ đẹp không thuộc về nơi này.

Trịnh Du ngồi bên cửa sổ, vá lại chiếc áo sơ mi đồng phục đã sờn vai cho con trai. Ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà hắt lên khuôn mặt anh, một khuôn mặt mà đến cả những ngôi sao điện ảnh cũng phải ghen tị. Đôi mắt phượng hẹp dài, đuôi mắt cong lên một cách tự nhiên, ẩn chứa một nỗi buồn man mác. Sống mũi cao thẳng, và đôi môi kia, dù không tô son, vẫn đỏ mọng như một trái dâu tây chín. Anh đã gần bốn mươi, nhưng năm tháng và sự khốn khó chỉ càng tô đậm thêm vẻ đẹp mong manh, thanh khiết như một đóa hoa sen mọc giữa bùn lầy của anh.

Nhưng vẻ đẹp này cũng là một lời nguyền. Nó đã không thể giữ chân được người vợ đã bỏ đi mười năm trước vì không chịu nổi cảnh nghèo. Và nó, cùng với cơ thể song tính bí mật của anh, đã trở thành gánh nặng, thành nỗi mặc cảm tội lỗi mà anh mang theo suốt cuộc đời.

Tất cả những gì anh có, niềm tự hào duy nhất của anh, là Trịnh Khang.

Cánh cửa gỗ ọp ẹp mở ra. Trịnh Khang, mười bảy tuổi, bước vào. Cậu ta cao lớn, vóc dáng cân đối của một người thường xuyên chơi thể thao. Khuôn mặt cậu ta là một bản sao hoàn hảo của Trịnh Du, nhưng sắc nét hơn, góc cạnh hơn, và mang theo một vẻ ngạo mạn, bất cần của tuổi trẻ. Cậu ta ném chiếc cặp sách xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc.

"Cha, con về rồi." Giọng cậu ta lạnh nhạt.

"Mừng con về nhà. Con có đói không? Cha có nấu chút cháo trắng với trứng muối," Trịnh Du vội vàng đứng dậy, nụ cười dịu dàng luôn thường trực trên môi.

Trịnh Khang liếc nhìn bát cháo loãng trên bàn, rồi nhìn sang người cha của mình. Anh mặc một chiếc áo thun cũ đã bạc màu, nhưng vẫn không che được vòng eo thon thả và làn da trắng sứ. Một cơn sóng ngầm cuộn lên trong lòng Trịnh Khang. Cậu ta vừa yêu người cha này đến điên cuồng, lại vừa căm ghét chính sự tồn tại của anh, căm ghét việc anh đã sinh ra cậu trong cái nơi khốn khổ này.

"Lại cháo trắng?" Trịnh Khang nhếch môi. "Bạn con hôm nay được bố nó đưa đến nhà hàng năm sao. Còn con thì phải về cái chuồng heo này để ăn cháo trắng. Cha không thấy mình vô dụng sao?"

Những lời nói sắc như dao đâm thẳng vào tim Trịnh Du. Nụ cười trên môi anh cứng lại. "Cha... cha xin lỗi. Tháng này tiền làm thêm chưa có..."

"Lúc nào cũng là xin lỗi!" Trịnh Khang gắt lên, đập tay xuống bàn. "Cha sinh ra con, nhưng lại không thể cho con một cuộc sống đàng hoàng! Tại cha mà mẹ bỏ đi! Tại cha mà con phải sống như một thằng ăn mày! Tại cha mà con không dám dẫn bạn gái về nhà!"

Từng câu từng chữ đều là những lời buộc tội tàn nhẫn, đánh thẳng vào nỗi mặc cảm tội lỗi lớn nhất của Trịnh Du. Anh biết con trai mình nói không sai. Tất cả là lỗi của anh. Là do anh nghèo, do anh bất tài, do cơ thể anh không bình thường.

Anh run rẩy bước tới, nắm lấy tay con trai. "Xin con... đừng ghét cha. Cha sẽ cố gắng... cha sẽ làm thêm việc... cha sẽ cho con một cuộc sống tốt hơn..."

Trịnh Khang nhìn vào đôi mắt ngấn nước của cha mình, một đôi mắt đẹp đến nao lòng. Cậu ta biết mình đã thành công. Cái bẫy "tội lỗi" đã được giăng ra. Giờ là lúc thu lưới.

Cậu ta kéo Trịnh Du vào lòng, một cái ôm đầy chiếm hữu. "Con không muốn cha phải vất vả," cậu ta thì thầm, giọng nói đột nhiên trở nên dịu dàng một cách giả tạo. "Con chỉ cần cha yêu thương con thôi."

Rồi cậu ta ghé sát vào tai anh, giọng nói khàn đi vì dục vọng. "Cha à... con lớn rồi. Con có nhu cầu. Cha không cho con được tiền bạc, vậy thì... dùng cơ thể của cha để bù đắp cho con đi. Được không?"

Trịnh Du sững sờ, cả người lạnh toát. Anh nhìn con trai, không tin vào tai mình.

Thấy cha mình kinh hãi, Trịnh Khang lại giở giọng đáng thương. "Nếu cha không giúp con, con sẽ ra ngoài tìm gái. Lỡ mang bệnh về thì sao? Hay làm con người ta có bầu thì sao? Cha muốn thấy con như vậy à? Con chỉ tin tưởng cha thôi. Cha... sạch sẽ mà."

Nỗi sợ hãi con trai sẽ sa ngã, cộng với nỗi mặc cảm tội lỗi và sự khao khát được con trai yêu thương đã hoàn toàn đánh sập lý trí của Trịnh Du. Anh nhìn vào khuôn mặt đẹp trai nhưng đầy tà khí của đứa con mình sinh ra. Nếu đây là cách duy nhất để giữ con lại, để con không căm ghét anh, vậy thì...

Anh nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài. Anh khẽ gật đầu.

Nụ cười của ác quỷ nở trên môi Trịnh Khang. Cậu ta biết, từ giây phút này, đóa hoa xinh đẹp nhất trần đời này đã hoàn toàn thuộc về cậu.

Chương 2: Đêm Đầu Tiên

Căn phòng ngủ của Trịnh Du chật hẹp và cũ kỹ, chỉ đủ kê một chiếc giường đơn và một cái tủ quần áo ọp ẹp. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt lên hai thân ảnh đang quấn lấy nhau, một lớn một nhỏ, một chủ động, một cam chịu.

Trịnh Khang đẩy cha mình ngã xuống giường. Chiếc giường cũ kỹ kêu lên một tiếng kẽo kẹt thê lương. Cậu ta không vội vàng, mà từ từ chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thuật trước mắt. Trịnh Du nằm đó, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài run rẩy. Cơ thể anh dưới lớp áo mỏng manh khẽ run lên, một vẻ đẹp yếu đuối và đáng thương, càng khơi dậy thú tính của kẻ săn mồi.

"Cha, mở mắt ra nhìn con," Trịnh Khang ra lệnh.

Trịnh Du từ từ mở mắt, đôi mắt phượng xinh đẹp ngập tràn sự đau đớn và tuyệt vọng.

"Đúng rồi," Trịnh Khang mỉm cười hài lòng. "Con muốn cha phải nhìn rõ, người đang làm cha là ai."

Cậu ta cúi xuống, xé toạc chiếc áo thun cũ của Trịnh Du, để lộ ra thân trên trắng nõn. Làn da của anh mịn màng, không một tì vết, đối lập hoàn toàn với cuộc sống lam lũ của anh. Trịnh Khang như một kẻ hành hương, cúi xuống hôn lên khắp người anh, từ cổ, xuống đến xương quai xanh, rồi đến hai hạt đậu nhỏ trước ngực. Cậu ta dùng lưỡi và răng để trêu đùa, day cắn, khiến chúng nhanh chóng sưng đỏ lên.

"A..." Trịnh Du bật ra một tiếng rên khẽ, cả người nóng ran.

"Cha cũng có cảm giác, phải không?" Trịnh Khang cười tà mị. Bàn tay cậu ta di chuyển xuống dưới, luồn vào trong chiếc quần vải rộng thùng thình của Trịnh Du. Cậu ta dễ dàng tìm thấy nơi bí mật của cha mình. Cả dương vật của đàn ông và hoa huyệt của đàn bà.

Trịnh Khang không chạm vào dương vật, mà trực tiếp dùng hai ngón tay thon dài của mình tách hai cánh hoa mềm mại của hoa huyệt ra. Nơi đó khô khốc và khít khao. Cậu ta thô bạo đưa một ngón tay vào.

"Á!"

Trịnh Du đau đến mức cong người lại. "Khang... đau..."

"Đau một chút rồi sẽ quen," Trịnh Khang nhẫn tâm nói, ngón tay bắt đầu ra vào, khuấy động bên trong. "Cha phải nhớ kỹ cảm giác này. Cảm giác bị con trai mình thao."

Nước mắt của Trịnh Du không ngừng rơi. Anh cảm thấy nhục nhã, bẩn thỉu. Nhưng khi ngón tay của Trịnh Khang vô tình chạm vào một điểm nào đó bên trong, cả người anh lại giật nảy lên vì một luồng khoái cảm xa lạ.

Thấy phản ứng của cha, Trịnh Khang cười khẩy. Cậu ta rút ngón tay ra, để lại một vệt dịch trong suốt. Rồi cậu ta cởi bỏ quần áo của mình, để lộ ra cự vật to lớn, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.

Trịnh Du nhìn thấy con quái vật đó, sợ hãi lắc đầu. "Không... to quá... không được đâu..."

"Không được cũng phải được," Trịnh Khang nói, rồi tách hai chân của cha ra, đặt quy đầu nóng rực của mình ngay cửa huyệt. Cậu ta không hề có ý định dạo đầu, mà trực tiếp dùng sức, hung hăng đâm vào.

"Aaaaaa!"

Trịnh Du hét lên một tiếng xé lòng. Cảm giác như bị xé làm đôi. Máu tươi từ nơi bị tổn thương chảy ra, nhuộm đỏ cả ga giường.

"Cha... cha xin con... rút ra đi..." Trịnh Du khóc nấc, van xin.

Nhưng Trịnh Khang không hề động lòng. Cậu ta ghì chặt lấy eo của Trịnh Du, bắt đầu luật động một cách mạnh mẽ và tàn bạo. Cậu ta như một con thú hoang, chỉ biết thỏa mãn dục vọng của mình.

"Cha nhìn đi," cậu ta thở dốc, giọng nói khàn đặc. "Cha đang chảy máu vì con. Cha đang bị con trai của mình làm đến chảy máu. Cha thích không?"

Trịnh Du không còn sức để trả lời. Cơn đau và sự nhục nhã khiến ý thức của anh trở nên mơ hồ. Nhưng giữa sự đau đớn đó, khoái cảm cũng từ từ ập đến, một thứ khoái cảm tội lỗi và chết chóc.

Trịnh Khang thúc vào liên tục, mỗi cú đâm đều sâu và mạnh. Cậu ta nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt, đôi môi bị cắn đến bật máu của cha mình, cảm thấy một sự thỏa mãn bệnh hoạn.

"Cha... gọi tên con..."

"Khang... a... Trịnh Khang..."

"Nói cha yêu con."

"Yêu... yêu con..."

Nghe được lời mình muốn, Trịnh Khang gầm lên một tiếng, bắn tất cả tinh dịch của mình vào nơi sâu nhất trong cơ thể Trịnh Du.

Cậu ta gục xuống người anh, mồ hôi ướt đẫm.

Trịnh Du nằm đó, bất động như một cái xác. Anh không còn cảm thấy đau nữa. Trái tim anh đã chết.

Đêm đó, cậu con trai mà anh yêu thương nhất, đã dùng cách tàn nhẫn nhất để đóng dấu sở hữu lên người anh.

Chương 3: Nghiện Ngập

Sau đêm đầu tiên kinh hoàng đó, cuộc sống của Trịnh Du rơi vào một vòng lặp kỳ lạ.

Ban ngày, Trịnh Khang vẫn là một đứa con lạnh lùng, thỉnh thoảng lại buông lời trách móc, oán hận. Và mỗi lần như vậy, Trịnh Du lại cảm thấy trái tim mình như bị dao cắt. Anh sợ hãi. Anh sợ con trai sẽ lại ghét bỏ mình, sợ con sẽ bỏ đi như mẹ nó.

Nhưng ban đêm, khi chỉ còn hai người trong căn nhà lụp xụp, Trịnh Khang lại trở thành một con người khác. Cậu ta sẽ đòi hỏi Trịnh Du, dùng cơ thể của anh để phát tiết. Và sau mỗi cuộc hoan lạc, khi dục vọng đã được thỏa mãn, Trịnh Khang sẽ trở nên vô cùng dịu dàng. Cậu ta sẽ ôm anh vào lòng, hôn lên những vết bầm tím trên người anh, gọi "cha" một cách ngọt ngào, và nói rằng cậu ta yêu anh.

Trịnh Du, một người cả đời thiếu thốn tình cảm, đã không thể chống lại được sự dịu dàng giả tạo đó. Anh như một kẻ nghiện, biết rõ thứ mình đang dùng là thuốc độc, nhưng vẫn không thể từ bỏ. Anh bắt đầu sợ hãi sự lạnh lùng của con trai vào ban ngày, và mong chờ sự "yêu thương" của nó vào ban đêm.

Anh chấp nhận vai trò là tình nhân, là công cụ phát tiết của chính con trai mình. Chỉ cần được nghe con nói yêu anh, chỉ cần thấy được vẻ mặt dịu dàng của nó, anh sẵn sàng chịu đựng tất cả.

Những cuộc mây mưa của họ cũng dần thay đổi. Trịnh Khang không còn thô bạo như lần đầu. Cậu ta đã học được cách làm cho cha mình sung sướng. Cậu ta khám phá mọi ngóc ngách trên cơ thể anh, biết rõ điểm nào có thể khiến anh rên rỉ, điểm nào có thể khiến anh phải cầu xin.

Đêm nay cũng vậy.

Sau khi Trịnh Khang làm xong bài tập, cậu ta kéo Trịnh Du vào phòng. Cậu ta không nói gì, chỉ im lặng cởi bỏ quần áo của cả hai. Rồi cậu ta bắt Trịnh Du quỳ xuống, đối mặt với bức tường bong tróc.

"Cha, hôm nay con muốn thử tư thế này," cậu ta nói, giọng mang ý ra lệnh.

Trịnh Du ngoan ngoãn làm theo. Anh chống hai tay vào tường, cong mông lên, để lộ ra hoa huyệt mềm mại đã chờ sẵn. Tư thế này khiến anh cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng anh không dám phản đối.

Trịnh Khang đứng phía sau, ngắm nhìn thân thể của cha mình. Vòng eo thon thả, cặp mông tròn trịa, và làn da trắng nõn nổi bật trong bóng tối. Cậu ta nuốt nước bọt, cảm thấy cự vật của mình lại cương cứng.

Cậu ta không vội vào ngay. Cậu ta dùng tay vỗ nhẹ lên mông Trịnh Du, tạo ra những tiếng "bốp bốp" dâm đãng.

"Mông của cha càng ngày càng cong," cậu ta cười khẽ. "Có phải là vì bị con làm nhiều quá không?"

Mặt Trịnh Du đỏ bừng. Anh lí nhí: "Đừng nói nữa..."

Trịnh Khang không nghe. Cậu ta cúi xuống, liếm dọc theo khe mông của anh, rồi dùng lưỡi trêu đùa nơi cửa huyệt.

"Ưm..." Trịnh Du rên lên, cả người mềm nhũn.

Sau một màn dạo đầu ướt át, Trịnh Khang mới chịu đưa cự vật của mình vào. Cậu ta nắm lấy eo của Trịnh Du, bắt đầu thúc mạnh từ phía sau.

"A... a... Khang... sâu quá..." Trịnh Du thở dốc, hai chân run rẩy. Tư thế này khiến cự vật của Trịnh Khang vào sâu hơn bao giờ hết, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu nhất, khiến anh vừa đau vừa sướng.

"Cha có thích không?" Trịnh Khang vừa luật động, vừa cắn nhẹ lên vành tai của Trịnh Du. "Thích bị con trai làm từ phía sau như thế này không?"

"Thích... a... thích..." Trịnh Du trả lời trong vô thức.

Cuộc hoan ái kéo dài rất lâu. Khi cả hai cùng đạt đến cao trào, Trịnh Du gần như kiệt sức, ngã quỵ xuống sàn.

Trịnh Khang bế anh lên, đặt anh lên giường, rồi lau sạch cơ thể cho anh. Sau đó, cậu ta ôm anh vào lòng.

"Cha ngủ đi," cậu ta hôn lên trán anh. "Con yêu cha."

Nghe được ba từ đó, mọi mệt mỏi, đau đớn, tủi nhục của Trịnh Du đều tan biến. Anh rúc vào lòng con trai, tìm kiếm hơi ấm, rồi chìm vào giấc ngủ.

Anh đã hoàn toàn nghiện ngập. Nghiện tình dục. Và nghiện thứ tình yêu bệnh hoạn này.

Chương 4: Cẩm Chướng

Năm năm sau.

Trịnh Khang, với trí thông minh và sự nhạy bén kinh doanh thiên bẩm, cùng với một chút tàn nhẫn và thủ đoạn, đã nhanh chóng gây dựng được một đế chế của riêng mình. Cậu ta, từ một thằng nhóc ở khu ổ chuột, đã trở thành một tổng tài trẻ tuổi, đẹp trai, tài giỏi, là đối tượng trong mơ của hàng triệu cô gái.

Và điều đầu tiên cậu ta làm khi có tiền, chính là đưa Trịnh Du rời khỏi con hẻm lầy lội đó.

Cậu ta mua một căn penthouse sang trọng nhất ở trung tâm thành phố, có tầm nhìn bao trọn cả bầu trời. Cậu ta vứt bỏ hết những bộ quần áo cũ kỹ của Trịnh Du, thay vào đó là những bộ đồ hàng hiệu đắt tiền nhất. Cậu ta thuê người giúp việc, đầu bếp, tài xế riêng. Anh không cần phải làm bất cứ việc gì, chỉ cần ở yên đó, xinh đẹp, và chờ cậu ta trở về.

Trịnh Du như lạc vào một giấc mơ. Anh chưa bao giờ dám tưởng tượng mình sẽ có một cuộc sống như thế này. Anh mặc trên người bộ quần áo lụa là, đi trên sàn nhà đá cẩm thạch bóng loáng, ăn những món ăn mà trước đây chỉ thấy trên tivi.

Nhưng anh không vui.

Đây không phải là nhà. Đây là một chiếc lồng son. Một chiếc lồng son vô cùng xinh đẹp và lộng lẫy, nhưng vẫn là một chiếc lồng.

Và Trịnh Khang, chính là chủ nhân của chiếc lồng đó.

Cậu ta vẫn như cũ. Ra ngoài vẫn cặp kè với vô số cô gái, từ người mẫu, diễn viên đến tiểu thư tài phiệt. Cậu ta chưa bao giờ yêu ai quá ba tháng. Bởi vì trái tim và dục vọng của cậu ta, đã sớm bị lấp đầy bởi một hình bóng duy nhất.

Mỗi đêm, sau khi đã chán chê với những cuộc vui bên ngoài, cậu ta sẽ trở về chiếc lồng son của mình, tìm đến con chim hoàng yến xinh đẹp đang chờ đợi.

Đêm nay, Trịnh Khang trở về với mùi rượu nồng nặc và mùi nước hoa phụ nữ rẻ tiền. Trịnh Du đang ngồi trên sofa đọc sách, thấy cậu ta về, anh vội vàng đứng dậy.

"Con về rồi. Con ăn gì chưa? Để cha hâm lại đồ ăn..."

Trịnh Khang không trả lời. Cậu ta bước tới, đẩy Trịnh Du ngã xuống chiếc sofa da mềm mại. Cậu ta cúi xuống, ngấu nghiến đôi môi của anh như một con thú đói. Nụ hôn mang theo vị rượu và sự ghen tuông vô cớ.

"Cha có nhớ con không?" cậu ta hỏi, sau khi đã hôn đến mức môi của Trịnh Du sưng đỏ lên.

"Có..." Trịnh Du thở dốc.

"Nhớ con, hay là nhớ thứ này của con?" Trịnh Khang cười tà, kéo tay của Trịnh Du đặt lên cự vật đã sớm cương cứng của mình.

Rồi không đợi Trịnh Du trả lời, cậu ta xé toạc bộ đồ ngủ bằng lụa đắt tiền trên người anh. Ngay tại phòng khách, dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, một cuộc hoan ái triền miên lại bắt đầu.

Trịnh Khang càng lúc càng có nhiều chiêu trò. Cậu ta mua về đủ loại đồ chơi tình dục, đủ loại trang phục tình thú, bắt Trịnh Du phải mặc, phải thử. Cậu ta biến người cha của mình thành một món đồ chơi đúng nghĩa, một món đồ chơi chỉ thuộc về riêng cậu ta.

Trịnh Du vẫn cam chịu. Bởi vì anh biết, chỉ cần anh ngoan ngoãn, Trịnh Khang sẽ yêu thương anh.

Cuộc sống của họ cứ thế trôi đi. Một người đóng vai tổng tài hoàn hảo bên ngoài, một người đóng vai chim hoàng yến trong lồng. Họ cùng nhau chìm đắm trong mối quan hệ cấm kỵ và đầy dục vọng này.

Bụi trần của quá khứ đã được phủ lên bằng một lớp lụa gấm xa hoa. Nhưng bên dưới lớp cẩm chướng đó, tội lỗi vẫn đang ngày đêm nở rộ, đẹp đẽ và chết chóc.

Và họ biết, họ sẽ không bao giờ có thể thoát ra được.

Mãi mãi.

BỤI TRẦN VÀ CẨM CHƯỚNG (Phần 2)
Chương 5: Chiếc Bóng Trong Ngôi Nhà Vàng

Thời gian trôi đi, Trịnh Du dần quen với cuộc sống trong chiếc lồng son. Anh có mọi thứ mà người ta mơ ước: tiền bạc, nhà cửa, quần áo hàng hiệu. Nhưng sâu trong đôi mắt phượng xinh đẹp của anh, nỗi buồn vẫn chưa bao giờ vơi đi. Anh khao khát một gia đình đúng nghĩa, khao khát được nghe tiếng trẻ con trong căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo này.

Anh bắt đầu nói với Trịnh Khang về ước muốn được có cháu bồng. Ban đầu, Trịnh Khang chỉ gạt đi, cho rằng cha mình nghĩ ngợi vớ vẩn. Nhưng khi nhìn thấy Trịnh Du ngày càng buồn bã, thậm chí còn lén lút khóc một mình, trái tim của cậu ta bắt đầu dao động. Cậu ta có thể cho cha mình mọi thứ, trừ một danh phận quang minh chính đại và một đứa cháu nối dõi. Nỗi bất lực này khiến cậu ta vừa khó chịu vừa đau đớn.

Cuối cùng, không thể chịu nổi cảnh người mình yêu ngày đêm sầu muộn, Trịnh Khang đã đưa ra một quyết định. Cậu ta sẽ cưới vợ. Một người vợ chỉ để sinh con, một cuộc "hôn nhân hợp tác lợi ích " để hoàn thành tâm nguyện của cha.

Người được chọn là Hiền Chi.

Hiền Chi là bạn học cũ của Trịnh Khang, một cô giáo viên tiểu học có gia cảnh trung lưu, vẻ ngoài hiền lành, dịu dàng. Cô đã yêu thầm Trịnh Khang từ những ngày còn trên ghế nhà trường, nhưng luôn tự ti vì khoảng cách giữa hai người. Khi bất ngờ được sắp xếp đi xem mắt và gặp lại mối tình đầu trong mơ, Hiền Chi ngỡ như mình đã trúng số độc đắc.

Cuộc gặp gỡ diễn ra chóng vánh. Trịnh Khang lạnh lùng đưa ra một loạt các điều kiện kỳ lạ: "Sau khi cưới, cô sẽ ở trong căn nhà của tôi. Cô không được can thiệp vào cuộc sống riêng của tôi và cha tôi. Cô không được vào phòng của cha tôi, và cũng không được vào phòng của tôi nếu không có sự cho phép. Nhiệm vụ duy nhất của cô là sinh cho tôi một đứa con."

Hiền Chi sững sờ, nhưng tình yêu mù quáng đã khiến cô gật đầu chấp nhận tất cả. Cô tự nhủ rằng, chỉ cần được ở bên anh, mọi thứ khác đều không quan trọng.

Đám cưới được tổ chức linh đình, Hiền Chi một bước trở thành "Trịnh phu nhân" mà vạn người ao ước. Cô bước vào căn penthouse xa hoa, choáng ngợp trước sự giàu có của nhà chồng. Và cô gặp Trịnh Du.

Người cha chồng trong tưởng tượng của cô lẽ ra phải là một người đàn ông trung niên nghiêm nghị, nhưng Trịnh Du lại hoàn toàn trái ngược. Anh xinh đẹp một cách phi thực tế, hiền lành và tốt bụng. Anh đối xử với cô vô cùng dịu dàng, luôn quan tâm, chăm sóc cô từng chút một. Không có cảnh mẹ chồng nàng dâu cay nghiệt, ngược lại, Hiền Chi cảm thấy mình thật may mắn khi có một người cha chồng như vậy.

Đêm tân hôn, cũng là đêm duy nhất Trịnh Khang ngủ cùng cô. Cậu ta không hề có một chút dịu dàng nào. Cuộc ân ái diễn ra nhanh chóng, thô bạo, giống như một nghĩa vụ phải hoàn thành. Cậu ta chỉ lặp đi lặp lại một câu: "Sinh cho tôi một đứa con."

Nhưng chỉ cần một đêm đó là đủ. Hiền Chi nhanh chóng mang thai.

Kể từ ngày biết tin mình có cháu, Trịnh Du như biến thành một người khác. Nỗi buồn trong mắt anh tan biến, thay vào đó là niềm vui và sự mong chờ. Anh dồn hết tâm sức để chăm sóc cho cô con dâu. Anh tự tay xuống bếp nấu những món ăn bổ dưỡng, tự mình đưa cô đi khám thai, cẩn thận mua sắm từng món đồ sơ sinh.

Hiền Chi cảm động vô cùng. Cô coi Trịnh Du như cha ruột của mình, vô cùng kính trọng và yêu quý anh.

Mọi thứ đáng lẽ sẽ rất hoàn hảo, nếu không có thái độ kỳ lạ của Trịnh Khang.

Chương 6: Những Vết Nứt

Hiền Chi bắt đầu nhận ra những điều bất thường.

Chồng cô, Trịnh Khang, chưa bao giờ ngủ lại trong phòng của họ. Mỗi đêm, sau khi đi làm về, cậu ta đều đi thẳng lên phòng của Trịnh Du. Ban đầu, cô nghĩ đó là do tình cảm cha con khăng khít. Nhưng chưa có tình cảm cha con nào lại đến mức đêm nào cũng phải ngủ chung phòng như vậy.

Và rồi những cuộc cãi vã bắt đầu.

Mỗi khi Trịnh Du chăm sóc cô, Trịnh Khang đều tỏ ra khó chịu.

"Cha, cô ấy có người giúp việc rồi, cha cần gì phải tự tay vào bếp? Dầu mỡ ám vào người," Trịnh Khang cau có nói khi thấy Trịnh Du bưng một bát canh gà nóng hổi cho Hiền Chi.

"Con bé đang mang thai cháu của cha, cha chăm sóc một chút thì có sao," Trịnh Du mỉm cười đáp lại, nhưng trong mắt lại có một nét buồn bã.

Đêm đó, Hiền Chi nghe thấy tiếng tranh cãi rất lớn từ phòng của Trịnh Du trên tầng. Giọng Trịnh Khang đầy ghen tuông và tức giận.

"Cha quan tâm cô ta hơn cả con! Từ ngày cô ta có thai, trong mắt cha chỉ có cô ta và đứa bé đó! Cha có còn coi con là con trai của cha không?"

"Khang, con nói gì vậy? Đó là con dâu, là cháu của ta mà..." Giọng Trịnh Du yếu ớt, mang theo ý van nài.

Những cuộc cãi vã như vậy xảy ra ngày một thường xuyên. Bất cứ khi nào Trịnh Du thể hiện sự quan tâm đến Hiền Chi, đêm đó Trịnh Khang chắc chắn sẽ nổi giận. Cậu ta ghen. Một sự ghen tuông vô lý và bệnh hoạn. Cậu ta ghen với cả đứa người vợ và đứa con chưa chào đời của mình.

Hiền Chi bắt đầu sợ hãi. Cô cảm nhận được có một bí mật khủng khiếp đang tồn tại trong ngôi nhà này, một bí mật liên quan đến chồng cô và người cha chồng xinh đẹp của anh ta. Cô không dám nghĩ sâu hơn, cô sợ rằng nếu sự thật được phơi bày, thế giới màu hồng mà cô đang sống sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Cô cố gắng lờ đi mọi chuyện. Cô tự nhủ rằng chồng mình chỉ là có tính chiếm hữu cao với cha mình mà thôi. Nhưng sự lừa mình dối người không thể kéo dài được lâu.

Một đêm, Hiền Chi tỉnh giấc vì khát nước. Cô xuống bếp lấy nước uống, khi đi ngang qua phòng khách, cô bỗng nghe thấy những âm thanh kỳ lạ phát ra từ đó.

Những tiếng rên rỉ đầy nhục dục, tiếng da thịt va chạm, và tiếng thở dốc nặng nề.

Hiền Chi chết lặng. Cô từ từ tiến lại gần, nấp sau một cây cột lớn, hé mắt nhìn ra.

Và cảnh tượng trước mắt đã khiến cô như bị sét đánh.

Chương 7: Bức Màn Tội Lỗi

Dưới ánh trăng mờ ảo chiếu qua khung cửa sổ kính khổng lồ, trên chiếc sofa da đắt tiền, hai thân ảnh đang quấn lấy nhau trong một cuộc hoan lạc điên cuồng.

Đó là chồng cô, Trịnh Khang.

Và người đang nằm dưới thân cậu ta, rên rỉ trong khoái cảm, lại chính là người cha chồng mà cô luôn kính trọng, Trịnh Du.

Trịnh Du không mặc gì cả, thân thể trắng ngần, tinh xảo của anh phơi bày hoàn toàn dưới ánh trăng. Đôi chân thon dài của anh quấn chặt lấy eo của Trịnh Khang, cơ thể uốn éo theo từng cú thúc mạnh mẽ của cậu ta. Khuôn mặt xinh đẹp của anh đỏ bừng vì tình dục, đôi môi sưng mọng hé mở, bật ra những tiếng rên rỉ dâm đãng.

"A... Khang... nhanh lên... con trai... ta chết mất..."

"Cha dâm đãng quá," Trịnh Khang gầm gừ, cúi xuống cắn lên đầu vú đã sưng đỏ của Trịnh Du. "Gọi con là chồng đi. nhanh lên"

"Chồng ơi... a... ông xã......"

Hiền Chi đứng đó, hai tay bịt chặt miệng để không hét lên. Cả người cô run rẩy, dạ dày cuộn lên từng cơn. Thế giới của cô sụp đổ hoàn toàn.

Người chồng mà cô yêu thương, người cha chồng mà cô kính trọng, họ lại có một mối quan hệ loạn luân , bệnh hoạn đến mức này. Tất cả sự tốt bụng, hiền lành của Trịnh Du trước mặt cô, tất cả chỉ là giả dối. Cô, và đứa con trong bụng cô, chẳng qua chỉ là một công cụ, một tấm bình phong để che đậy cho mối tình kinh tởm của họ.

Cô không biết mình đã quay về phòng bằng cách nào. Cô ngồi sụp xuống sàn, khóc không thành tiếng. Sự thật còn kinh khủng hơn cả những gì cô có thể tưởng tượng. Ngôi nhà này không phải là thiên đường, nó là một địa ngục được trang hoàng lộng lẫy.

Sáng hôm sau, Hiền Chi xuống nhà với đôi mắt sưng húp. Trịnh Du vẫn dịu dàng như mọi khi, bưng cho cô một bát súp nóng.

"Chi, con sao vậy? Nhìn con mệt mỏi quá."

Nhìn thấy khuôn mặt giả tạo của Trịnh Du, Hiền Chi chỉ cảm thấy ghê tởm. Cô hất đổ bát súp xuống sàn.

"Đừng chạm vào tôi! Đừng dùng bộ mặt giả nhân giả nghĩa đó để đối xử với tôi nữa!" cô hét lên.

Trịnh Du sững sờ. Trịnh Khang vừa từ trên lầu đi xuống, thấy cảnh đó, mặt cậu ta sa sầm lại.

"Cô làm gì vậy?"

"Tôi làm gì à?" Hiền Chi cười một cách điên dại. "Trịnh Khang, anh và cha của anh, hai người thật kinh tởm!"

Bí mật cuối cùng cũng đã bị phơi bày. Không khí trong nhà như ngưng đọng lại. Sắc mặt Trịnh Du trắng bệch, anh lảo đảo suýt ngã.

Trịnh Khang không hề tỏ ra hoảng sợ. Cậu ta chỉ lạnh lùng bước tới, kéo Trịnh Du ra sau lưng mình.

"Cô đã thấy rồi à?" cậu ta bình thản hỏi. "Thấy rồi thì sao? Cô nghĩ cô có thể làm gì?"

"Tôi sẽ nói cho cả thế giới biết! Tôi sẽ hủy hoại các người!" Hiền Chi gào lên, chỉ tay vào hai cha con họ.

Trịnh Khang cười khẩy, một nụ cười tàn nhẫn. "Cô cứ thử xem. Thử xem giữa một cô giáo viên không quyền không thế và chủ tịch của tập đoàn TK, người ta sẽ tin ai. Hay là cô muốn, gia đình cô ở quê sẽ có một 'tai nạn' nho nhỏ nào đó?"

Lời đe dọa của Trịnh Khang khiến Hiền Chi cứng họng. Cô ta run rẩy, nhận ra rằng mình không có bất cứ khả năng nào để chống lại con ác quỷ này.

"Vậy thì ly hôn đi! Tôi sẽ mang con của tôi đi!"

"Ly hôn?" Trịnh Khang nhướng mày. "Ai nói tôi sẽ ly hôn với cô? Cô là Trịnh phu nhân, là mẹ của con tôi. Cô cứ ở yên trong ngôi nhà này, hưởng thụ sự giàu sang của mình đi. Chỉ cần cô ngoan ngoãn im lặng, cô sẽ có tất cả. Còn nếu không..."

Cậu ta không nói hết câu, nhưng sự đe dọa trong ánh mắt đã đủ để khiến Hiền Chi sợ hãi đến tột cùng.

Cô ta đã bị nhốt lại. Bị nhốt trong chính cuộc hôn nhân mà cô ta đã từng mơ ước. Cô ta sẽ phải sống cả đời trong ngôi nhà này, mỗi ngày đều phải chứng kiến cảnh chồng mình ân ái với cha chồng, phải đóng vai một người vợ hạnh phúc trước mặt người ngoài.

Đó là sự trừng phạt cho tình yêu mù quáng của cô.

Chương 8: Địa Ngục Trần Gian

Cuộc sống sau đó của Hiền Chi đúng là địa ngục.

Trịnh Khang không còn che giấu mối quan hệ của họ trước mặt cô nữa. Họ công khai ân ái với nhau, ngay trong phòng khách, trên bàn ăn, thậm chí là trong phòng của Trịnh Khang, ngay bên cạnh phòng của cô. Những tiếng rên rỉ dâm đãng của Trịnh Du mỗi đêm như những mũi kim đâm vào tai cô, hành hạ cô đến mất ngủ.

Trịnh Du không còn dám đối mặt với cô. Anh luôn cúi đầu né tránh ánh mắt căm hận của cô. Sự dịu dàng, tốt bụng trước đây hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự sợ hãi và cam chịu.

Hiền Chi sống như một cái bóng trong chính ngôi nhà của mình. Cô không được phép ra ngoài nếu không có sự cho phép của Trịnh Khang. Mọi cuộc gọi, tin nhắn của cô đều bị giám sát. Cô hoàn toàn bị cô lập với thế giới bên ngoài.

Niềm an ủi duy nhất của cô là đứa con trong bụng. Cô tự nhủ phải sống, phải mạnh mẽ vì con.

Ngày cô sinh con, là một bé trai kháu khỉnh, Trịnh Du đã khóc. Anh ôm đứa cháu vào lòng, những giọt nước mắt của sự vui mừng và cả tội lỗi lăn dài trên má. Trịnh Khang đứng bên cạnh, nhìn cha mình, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Sự ra đời của đứa bé cũng không làm thay đổi được gì. Sau khi sinh, Hiền Chi được nhận một số tiền- trăm ngàn USD gọi là " phí sinh con" với yêu cầu phải " kín miệng và rời khỏi đây" cùng với số tiền đó và cô sẽ được đền bù thêm 1 căn biệt thự hàng trăm tỷ USD để làm "nơi ở mới" . Hiền Chi ngoài sự cam chịu rời đi, cô chẳng còn sự lựa chọn nào khác.

Trịnh Khang rất yêu thương con trai mình, nhưng cậu ta vẫn không hề thay đổi. Đứa con là để hoàn thành tâm nguyện của cha, còn cha mới là tình yêu duy nhất của cậu.

Thời gian cứ thế trôi đi. Đứa bé lớn lên trong một gia đình kỳ quặc, không có bóng dáng người mẹ, mà sống chung với một người cha lạnh lùng và một người ông xinh đẹp luôn mang vẻ mặt buồn bã.

Và ở một góc khuất nào đó trong ngôi nhà, Trịnh Khang vẫn đang ôm lấy Trịnh Du.

"Cha, cha xem, chúng ta có một gia đình thật hoàn hảo," cậu ta thì thầm, hôn lên mái tóc của người tình, cũng là cha của mình.

Trịnh Du không trả lời. Anh chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi hoàng hôn đang buông xuống. Bầu trời đỏ rực như máu.

Mối quan hệ đầy cấm kỵ và dục vọng của họ, được xây dựng trên sự đau khổ của người khác, sẽ được duy trì.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip