Chap 13. Cuộc điện thoại bất ngờ

  Park Hyomin đứng hình, đôi mắt tràn ngập rối loạn nhìn thẳng vào cái nhìn đầy chân tình của Park Jiyeon, chầm chậm mở miệng:
"Không thể nào, tôi...tôi chỉ yêu mỗi Junhyung"

- Em hiểu điều đó nhưng em sẽ cố gắng thay thế vị trí của người đó trong tim chị, sẽ không lâu đâu. Có hơi hụt hẫng nhưng Park Jiyeon vẫn kiên định mà nói. Động tác dước thân cũng càng tăng nhanh.

  - Vô ích thôi...ưm... Bên dưới đột ngột gấp gáp khiến cô hơi đau nhói.

  - Em sẽ làm được. Giọng nói khàn khàn, nghiêm túc nói.

  Park Hyomin không nói gì, Park Jiyeon thuận thế mà xâm chiếm triệt để thân thể cô. Trong phòng tắm, nhiệt độ càng ngày càng tăng cao, xen kẽ tiếng nước chảy nhẹ là tiếng thở dốc và rên rỉ. Tất cả đã hoà thành một thứ thanh âm thật độc đáo và kích tình.

Không biết đã trải qua bao nhiêu lâu thì những âm thanh ấy cũng không còn. Park Jiyeon ôm lấy thân thể đầy mệt mỏi của cô bước ra khỏi phòng tắm, nhẹ nhàng đặt lên giường rồi dùng chăn che lại.

Park Hyomin hiện tại không còn một tí sức lực mà gây sự nữa, thậm chí còn không đủ sức để mà mặc đồ. Đành phải tuỳ ý cho Park Jiyeon an bài mọi thứ nhưng ánh mắt tức giận vẫn luôn không ngừng bắn về phía người kia.

  - Đừng động vào tôi. Thấy Park Jiyeon vừa nằm xuống muốn ôm lấy cô thì Park Hyomin liền cất giọng mệt mỏi nói.

  - Em sẽ không làm gì chị đâu. Park Jiyeon nhỏ giọng nài nỉ.

  - Không được, nếu cô không chịu thì cứ việc về phòng của mình. Cô cứng rắn cự tuyệt.

  - Được rồi, em sẽ không động vào chị, như thế được rồi chứ? Bất đắt dĩ thoả hiệp, nhích thân mình tránh xa ra một khoảng, không dám động chạm vào cô.

Park Hyomin không nói lời nào, nằm quay lưng về phía người kia sau đó thì mệt mỏi, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

  Còn Park Jiyeon thì cứ lăn qua, lăn lại mãi. "Ôn hương nhuyễn ngọc" ngay trước mắt mà lại không thể ôm, thật sự rất đau khổ a.

  Một lúc sau, nghe thấy hơi thở đều đều của cô, Park Jiyeon biết rằng cô đã ngủ. Thân thể bất giác nhích lại gần cô, cánh tay bạo gan giơ lên ôm cô từ phía sau.

  Cảm thấy thân thể đột ngột ấm áp. Park Hyomin vô thức xoay thân mình đối diện với Park Jiyeon. Cái đầu nhỏ dụi dụi vào hõm cổ người kia, hai cánh tay bất giác ôm lấy thân người đối diện như tìm kiếm hơi ấm từ nơi đây. Nhưng thân thể Park Hyomin lúc này lại hoàn toàn không mặc gì mà cọ sát vào Park Jiyeon. Park Jiyeon nuốt nước bọt nghĩ thầm: "Xem ra đêm nay khó mà ngủ rồi".

-------------

Sáng sớm, Park Hyomin thức giấc, cảm thấy trước mắt tối mịt liền cảm thấy có gì đó không đúng. Ngước mắt lên thì gương mặt xinh đẹp của một người đập thẳng vào mắt. Cô không khỏi hoang mang, nhất là tư thế hiện tại của mình - cô không khác gì một con gấu trúc, hai tay ôm chặt eo Park Jiyeon, dầu thì dụi sát vào hõm cổ và đặc sắc nhất là hai chân cô lại quấn chặt lên bắp chân người kia. Rõ ràng cô chính là đã xem Park Jiyeon như cây trúc để mà đu bám rồi, thật quá mất mặt mà.

  - Không cần phải cảm thấy mất mặt đâu, dù sao thì nguyên đêm chị cũng đều xem em như gối ôm mà ôm chặt không buông như vậy rồi. Park Jiyeon đang nhắm mắt đột ngột lên tiếng càng khiến cho cô chỉ muốn đào một cái lỗ mà chui xuống thôi. Thật sự quá mất mặt đi.

  - Tôi...tôi chỉ là đêm qua bị dày vò đến nổi mất đi ý thức nên không thể kiểm soát được hành động thôi. Cô vội vàng đem hết mọi tội lỗi đổ lên đầu Park Jiyeon.

  - Này, em là bị oan đấy! Đã bị dày vò không ngủ được cả một đêm còn bị đổ hết tội danh lên đầu. Park Jiyeon ấm ức kêu oan.

  - Aaaaa~ PARK JIYEON! VÔ SỈ, BIẾN THÁI, BỈ ỔI! Cô vừa mắng vừa chỉ tay thẳng mặt Park Jiyeon. Lúc muốn đứng dậy để tránh xa người kia thì Park Hyomin liền sốc đến nỗi há hốc mồm. Park Jiyeon cũng ngỡ ngàng nhìn chầm chầm.

Tình hình hiện tại của cô đang "trần như nhộng". Đã thế, đêm qua lại còn như gấu trúc mà ôm chặt lấy Park Jiyeon, Park Hyomin thật sự muốn giết người. Tất cả cũng do tên ác ma kia đêm qua dày vò cô không tha, báo hại cô mệt mỏi đến nổi không kịp mặc áo đã lăn ra mà ngủ. Đối với cô lúc này thì "trăm sai, vạn sai cũng đều là do Park Jiyeon sai".

- Em...em, em đêm qua thật sự không có động vào chị. Chỉ là chị...chị quay sang em mà ôm chặt không buông, em cũng phải khổ sở kìm nén cả đêm đấy. Park Jiyeon lắp bắp nói, không quên kể khổ chuyện đêm qua với cô.

- Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe. Cô đi ra ngoài cho tôi. Càng nghe Park Jiyeon kể thì sắc mặt cô càng trầm trọng, thẹn quá hoá giận mà hét lớn.

- Chị đừng giận, là em sai rồi. Park Jiyeon sợ bị cô đuổi đi nên đành vội vàng nhận sai mặc dù đêm qua rõ ràng là mình bị Park Hyomin siết lấy không buông.

- Tôi muốn thay đồ, cô muốn ở đây nhìn sao? Park Hyomin bực dọc nói.

- À! Park Jiyeon thở phào nhẹ nhõm. "Không sao, dù gì thì cái cần thấy cũng đã thấy, cái không cần thấy cũng đều thấy luôn rồi. Chị còn cái gì để mà che giấu nữa sao? Giọng nói lưu manh cất lên.

- Park Jiyeon! Một vừa hai phải thôi, đừng khiến tôi phải phẫn nộ. Cô nói lớn

- Thôi được rồi, giờ em đi tắm rửa. Chị cứ thay áo đi. Park Jiyeon vội vã tránh đi, khoé miệng nở ra một nụ cười đắc ý.

- Renggggg! Chiếc di động trên bàn vội reo lên. Lần này Park Jiyeon đã sơ ý để quên ở đây.

Park Hyomin vội vãi chụp lấy điện thoại, trên màn hình liền xuất hiện một cái tên khiến những giọt nước mắt cô cố kìm nén mấy ngày nay bất giác rơi xuống: "Junhyung!"

End chap 13

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip