Chương 41

Cuộc chiến trên bàn ăn khiến cho bữa cơm gia đình Lee kết thúc một cách chóng vánh, bà Lee cùng Yoon Miho cao ngạo ngồi ngoài sofa, kẻ gọt táo người liếc mắt lườm nguýt cậu đay nghiến, rõ ràng hai tâm trí khác nhau, thế nhưng nhân vật chính bọn họ chỉ có một - Lee Donghyuck.

- Miho, con thật chu đáo quá!

Bà Lee nhìn chiếc vòng cổ đính đá sapphire màu tím đẹp mắt, không khỏi khoé miệng cong lên rõ ràng, hoàn toàn thể hiện thái độ nhất mực hài lòng trước mặt Mark và Donghyuck. Jung Sungchan đứng cận một bên hầu thoáng nhướn cao mày lộ sự ngạc nhiên, trong đầu vang lên tiếng nổ bùm.

Con mẹ nó con mắt Yoon tiểu thư quả thực không hề tệ đâu!

Mark Lee một bên chỉ chăm chăm tựa người vào sofa, lười biếng rũ mắt nghịch qua lại mấy lọn tóc rối của cậu, hoàn toàn không thèm nghe nổi hai chữ "chu đáo" từ chính mẹ mình nhấn mạnh. Hắn không cần gấu con của hắn đến đây mang mặt mũi còn thêm quà cáp cồng kềnh. Quan hệ mẹ chồng - con rể giữa hai người bọn họ người ngoài nhìn vào cũng biết là xung khắc, chỉ cần Donghyuck không muốn tặng mẹ hắn, hắn cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ mặc kệ cậu.

Donghyuck tâm thế thoải mái nhìn Miho dịu dàng ngồi sang một bên, bấy giờ chờ hai người bọn họ ướm qua ướm lại cái vòng chán chê mới có dịp đến lượt mình.

- Cảm ơn, nhưng tôi không có hứng thú với đồ của cậu.

Bà Lee tay không thèm chạm vào chiếc vòng của Donghyuck, một cái liếc qua liền cứ nghĩ là xấu xí.

- Mẹ, đồ đã mang đến, mẹ không lấy, con cũng không có cách nào mang về được.

- Vậy vứt đi, cậu cho là tôi sẽ lấy sao?- Lee phu nhân bực bội đáp

- Mẹ, con thấy chiếc vòng này của em ấy khá đẹp, mẹ có nên nhìn qua một chút không?- Mark nhẹ nhàng đẩy chiếc hộp về phía bà Lee, nhận thấy trong tình cảnh này, đối với mẹ vẫn là nên mềm mại một tí, không khí gia đình căng thẳng, mọi chuyện đều có thể là bất lợi lớn sau này cho Donghyuck.

Được cậu con trai tận miệng nói, dĩ nhiên bà Lee không tránh khỏi nhu nhược, rất nhanh liền chậm rãi quay đầu lại, Yoon Miho cau mày thoáng không vui.

Nhận thấy có tín hiệu tốt, Mark nhanh chóng bắt lấy thời cơ tiếp tục khen ngợi.

- Mẹ, tuy hình như không phải sapphire, nhưng màu xanh lục này khá hút mắt.

- Tất nhiên không phải sapphire, đây là emerald, tác phẩm này có tên là Slytherin, biểu trưng cho trí tuệ, tài phú và quyền lực.

Donghyuck xem chừng rất tự tin vào món quà này, cậu chẳng cần tìm hiểu quá nhiều, chỉ cần một lần nói của nhân viên rất nhanh đã ghi nhớ nhiều chi tiết quan trọng.

- Người giàu có không quan trọng món vật sở hữu có cầu kì đến mức nào, quan trọng nằm ở chất lượng và nguồn gốc sản sinh ra chúng, nếu đeo một chiếc vòng không danh không phận, chẳng khác nào treo một cái mã giấy trên người cả.

Yoon Miho nghe đến đây liền tấm tắc, nụ cười méo mó làm sao có thể ngụy trang đủ cho sự cay nghiệt thẳm sâu bên trong cô ta. Donghyuck mạnh miệng trước mặt bác gái nói không thèm suy nghĩ, lại có ý tứ với cô như vậy, là đang chê món quà của cô ta rẻ tiền, hay là đang chê đầu óc cô ta rẻ tiền!?

- Donghyuck a, giá trị không quan trọng, quan trọng là tấm lòng ....

- Tôi lại thấy có lòng mới chính là dám chọn quà có giá trị, huống hồ Miho, cậu nên hiểu chiếc vòng này tôi mua ở một tiệm bình dân trong trung tâm thương mại, cũng chẳng phải quá khoa trương gì mà so với cậu.

Mark ngả ngớn dựa ra đằng sau một cách thoải mái, lười biếng nhìn Miho mặt mày thoáng chuyển sắc lại không có tư cách để mách tội ai, lại nghĩ rằng cô gái này thực sự là đang muốn tranh chấp không trong sáng với bảo bối nhà hắn.

Yoon Miho 14 năm trước, tinh thần khởi sắc, thiện lương hoạt bát, phóng khoáng vô ưu, là một đứa trẻ lớn lên trong sự dạy dỗ đặc biệt của Yoon gia, mới ngày nào giờ đây đã khiến cho Mark nhìn lại con người này bằng một ánh mắt khác. Hắn không mong đứa em gái nhỏ này quá độ trưởng thành với tuổi của cô.

Yoon Miho, càng trưởng thành chỉ càng chứng minh con người cô càng thêm nguy hiểm thôi.

Bà Lee quyết định không phân xử nữa, quà cả hai đem đến đều nhận. Dù sao không thích Donghyuck cũng chẳng liên can gì đến Lee gia, bà xem như trước mặt Yoon gia giữ cho nhà cậu ta một cái mặt.

...

Sungchan ở lại vì một số chuyện với ba Lee, tối nay cậu sẽ tự lái xe về một mình.

- Donghyuck về nhé!

Miho nhẹ nhàng từng bước đi sát cạnh bên Mark, đôi mắt nhu hoà cười đầy chế giễu cùng giọng nói rất không có ý gì tốt đẹp.

- Ừm.

Cậu nhìn cô, tùy tiện gật đầu.

Bây giờ còn ai có tâm trí để dò xét đối phương tỏ vẻ mặt hỉ nộ ái ố sao? Cho xin đi. Ai hiểu được cái cảm giác đối diện với mẹ chồng thật sự là đáng sợ chưa?

Donghyuck chỉ vừa xoay người, Yoon Miho còn chưa kịp nói, Mark đã tự động như một con robot nhanh chóng đi theo sau cậu. Miho ú ớ mất nửa ngày nhìn bóng lưng hắn, khẩn trương nói lớn .

- Anh Mark? Anh đi đâu vậy?

Ai ngờ hắn lại đáp một câu rất hiển nhiên.

- Anh đưa Donghyuck về, có chuyện gì sao?

Cô ta mặt mày như sắp khóc

- Thế là thế nào? Vậy ai đưa em về?

Donghyuck bên trong chỉnh gương chiếu hậu xong xuôi, lại nghe hai người bên ngoài còn nói qua nói lại, trong đầu ong lên một trận phiền phức. Ban nãy không phải Miho do Mark đưa đến sao? Sao bây giờ lại không có trách nhiệm đưa người về thế này?

- Em chịu khó đi taxi đi, anh sẽ gọi giúp em.

Kế sách dở ương như vậy Miho dĩ nhiên không chịu. Cô ta buồn bã đi đến gần hắn, đèn xe chiếu hắt lên gương mặt mệt mỏi

- Hai người đi hai xe, chẳng lẽ  Donghyuck không thế tự lái một mình được sao?

Hai người nam nhân giật thót đồng thanh

- Không được!

- Tất nhiên được!

Lời vừa dứt, Donghyuck mạnh dạn đem cái trừng mắt khó hiểu nhìn hắn đang thản nhiên nhún vai.

Thế nào là không thể tự lái xe một mình vậy?! Donghyuck ngàn lần chỉ tiếc không ngày ngày chê Mark Lee phiền phức, bây giờ còn học đòi nói dối không chớp mắt!? Rõ ràng trước đây cậu không quen kẻ vô liêm sỉ này!

- Bạn trai anh chân yếu tay mềm, tất nhiên lái xe đều do anh hoặc Sungchan phụ trách, để em ấy một mình anh không an tâm.

Nói dối không chút động tâm!

Yoon Miho cắn môi nhìn Mark bức bối.

- Anh có tin em ngay tại đây đánh anh không đứng dậy nổi không?

Cậu nghiến răng gằn từng chữ, nhìn hắn bằng ánh mắt ngập tràn "yêu thương"

Lee Mark cao hứng nhìn biểu cảm khiêu khích tinh nghịch trên gương mặt đáng yêu của gấu nhỏ, không nhịn được cúi xuống tìm đến vành tai nhỏ của cậu mà hít hà, quá đáng ghét còn cắn nhẹ một cái. Donghyuck hoảng sợ rùng mình, hai mắt mở lớn, cơ thể bất động chỉ biết vô dụng nhìn hắn.

Mark cúi thấp người, tay nhanh nắm vào thành cửa xe, mùi hương sau một ngày hoạt động của hắn vẫn khiến cậu không thể nào ngừng lưu tâm.

- Ồ? Vậy sao? Anh cũng biết chút võ, chúng ta về nhà liền tỉ thí xem sao?

Donghyuck ngớ người, chưa hiểu lắm.

Bịch.

- Khoan! Không, không, không! Chờ đã...

Hắn thừa cơ gấu nhỏ lộ sơ hở, nhanh chóng bế cậu ngồi sang ghế phó lái, bản thân cũng nhanh chóng chui tọt vào trong xe, cài dây an toàn ngay ngắn, hoàn toàn xem Yoon Miho ngoài kia là không khí...

Donghyuck khó xử nhìn cô bạn bên ngoài đang há hốc mồm, bên trong dùng lực đánh thùm thụp vào tay hắn, la lớn .

- Mau chở Miho về! Anh xem thế này có được không hả! Hả!

Bị đánh đau quá, hắn nhăn nhó quay sang nhìn cậu, ánh mắt thu hẹp lại như cún con đang tìm kiếm sự yêu thương.

- Anh làm gì có chìa khoá, không thể chở cô ấy về được...

- Sao lại không có chìa khoá!? Anh lại để đâu!? Vừa nãy còn thấy cầm trên tay mà? - Cậu lo lắng nhìn hắn.

Trái lại Mark đối với chuyện này vô củng thàn nhiên, mất còn không lo lắng bằng người ngồi bên cạnh.

- Chắc mất rồi, hoặc có thể em nhìn nhầm thôi...

- Hả!? Mất rồi? Vậy còn cái xe?

- Sungchan sẽ lo vào ngày mai, em chỉ cần biết hiện tại không có chìa khoá anh không có khả năng đưa Miho về, anh sẽ gọi taxi cho cô ấy.

Donghyuck không thèm quản nữa, cậu ngả người ra sau, nhắm mắt lại, mặc kệ kẻ kia hí hứng quay xe về hướng cổng chính, người còn lại bên ngoài thì la hét trong tức giận vì bị bỏ ra rìa.

Sungchan thấy có tiếng vội chạy ra ngoài xem xét, để ông bà chủ thấy y sẽ gặp rắc rối lớn mất. Nhưng cửa lớn vừa mở, xe của Lee thiếu gia đã rời đi, còn cô Yoon Miho đây vẫn đứng đó, vẻ mặt mờ mờ bực bội. Y khó hiểu chạy lại. Đáng ra cậu chủ nên đưa cô Miho về chứ? Tại sao lại không thấy đâu rồi?

- Yoon tiểu thư, cô...

- À, cậu Sungchan đó hả?

Y hỏi.

- Cô để quên đồ sao?

- Không có, tôi đợi xe đến.- Miho gắng gượng hít một hơi thật sâu. Dù là đối với ai, hình tượng nữ nhân gia giáo của cô không thể bị sụp đổ chỉ vì một cơn giận dữ được.

Sungchan gật gù ra vẻ hiểu sự tình, lo lắng nữ nhân này đứng ngoài có thể sẽ không quen lạnh, y vội chạy xuống nhà dưới lấy áo, đi qua mươi bước bất chợt đá vào vật gì đó, tiếng kim loại kêu lách cách vang lên trong không gian chỉ tồn tại hai người, thật rõ ràng.

Y nheo mắt cố nhìn, sau đó lại phát hiện món đồ quen thuộc chẳng biết vì cớ gì lại nằm ở đây.

- Hả? Chìa khoá xe của cậu chủ?

Nhà dưới cách lối đi chính không xa cũng chẳng gần, Yoon Miho nghe xong như hiểu ra, cả người cô ta run lên, miệng lầm bầm như thể cô ta đang nguyền rủa ai đó vậy...

- Mark Lee!









Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip