| Chap 46 |
- Jackson! Jackson! - Mark trong cơn mơ vẫn gào tên hắn, đến khi tỉnh dậy lại thấy mình nằm trên giường bệnh, bên cạnh lại là Jin Young
- Cậu tỉnh rồi - Jin Young nắm chặt tay Mark kêu lên
- Jackson .... Jackson sao rồi? - Mark cũng chẳng quan tâm đến việc tại sao mình lại ở đây mà chỉ nhớ đến việc Jackson bị tai nạn
- Vẫn đang cấp cứu - Jin Young xụ mặt xuống - Tình hình có vẻ khá nguy kịch. Cấp cứu cũng được gần 2 tiếng rồi.
Mark nghe Jin Young nói xong liền vội vã chạy đi tìm phòng cấp cứu.
- Sao rồi? - Mark ngồi xuống bên cạnh BamBam
BamBam không nói gì mà chỉ còn biết lắc đầu.
Lúc này một nhóm y tá từ phòng cấp cứu đi ra.
- Cho tôi hỏi .... - Mark còn chưa kịp hỏi đã bị ngắt lời
- Bệnh nhân thiếu máu trầm trọng, đang trong tình trạng hết sức nguy kich, mong người nhà chuẩn bị tâm lý
Rầm
- Mark! - Jin Young từ đăng xa thấy bạn mình như chiếc lá khô vô hồn ngã xuống liền hoảng hốt kêu lên
Jae Bum cũng đã vội vàng chạy ra đỡ
Nhưng Mark vẫn như cũ, toàn thân vô lực, đôi mắt trống rỗng.
Cái gì là chuẩn bị tâm lý
Cậu và hắn còn chưa kịp làm hòa
Cậu còn chua kịp nói lời tha thứ cho hắn.
Cậu và hắn còn chưa được huổng trọn vẹn hạnh phúc
Vậy thì vì cái gì mà phải chuẩn bị tâm lý
- Các người lại đang đùa tôi đúng không? - Mark đột nhiên đứng dậy túm lấy cổ áo Jae Bum - Nói đi, hãy nói rằng lần này cũng chỉ là đùa đi. NÓI ĐI!!!
- Mark, cậu bình tĩnh lại đi - Jin Young tách Mark ra khỏi người Jae Bum
- Nếu chỉ cần nói đây là đùa mà mọi thứ thực sự trở thành giả vờ thì tôi nói cả đời cũng được - Jae Bum lạnh lùng nói.
- Không thể nào - Mark hoảng hốt lắc đầu, nước mắt một lần nữa rơi xuống - Không thể nào .... Không thể nào ....
- Mark. anh cứ bình tĩnh đã - BamBam nhìn Mark mà nước mắt cũng lại rơi - Anh YoungJae cũng chưa ra khỏi phòng phẫu thuật có nghĩa là vẫn còn hi vọng mà.
- Lần này tôi sẽ tha thứ hết .... sẽ không hận Jackson nữa .... cũng sẽ không giận Jackson nữa ..... tôi hứa sẽ trở về cùng Jackson .... vì thế làm ơn .... làm ơn đừng để cậu ấy chết ..... làm ơn .....
Mark cứ như vậy, cả người mềm nhũn không chút sức lực, miệng không ngừng lẩm bẩm, ngồi bần thần trên chiếc ghế đợi ở trước cửa phòng cấp cứu
Đã 4 tiếng rồi.
- Mark, cậu ăn chút gì đi để còn lấy sức! - Jin Young mang chút đồ ăn đến trước mặt Mark
Nhưng cậu bây giờ thì làm sao có thể nuốt được thứ gì cơ chứ.
Mark lặng lẽ lắc đầu
- Cậu không ăn thì làm sao có sức để tiếp tục chờ đợi được - Jin Young nhìn đứa bạn mình mới có mấy tiếng mà tưởng như sắp chết đến nơi luôn rồi
Mark nghe xong liền miễn cưỡng cầm lấy hộp đồ ăn
Mỗi một miếng cho vào mồm, cậu chỉ thấy một vị duy nhất là đắng ngắt
Người thân duy nhất của cậu, người mà cậu yêu thương nhất, người mà sẵn sàng hi sinh cả tính mạng vì cậu đang nằm trong kia, chưa biết sống chết thế nào. Vậy mà bắt cậu ngồi đây ăn được sao?
Cạch
- YoungJae .... Jackson sao rồi - Mark nhìn thấy YoungJae bước ra liền vứt ngay hộp đồ ăn xuống lao ra hỏi.
- Không sao rồi - YoungJae khuôn mặt đẫm mồ hồi, thở phào nhẹ nhõm - Mark, cho bọn em xin lỗi
Mark cúi đầu không nói gì.
- Haizzzz - YoungJae khẽ thở dài - Anh biết không, Jackson thật ra cũng đã từng tự tử đó
Mark ngạc nhiên nhìn lên
- Lần đó là hắn cắt cổ tay nhưng mà bị em phát hiện nên không có mấy nguy hiểm.
- Cắt tay?!
- Hắn bảo anh đã từng làm thế vì đau khổ nên hắn cũng muốn cảm nhận thử xem sao - YoungJae kể lại đầy xót xa - Hắn đúng là bị điên đúng không?
- Công nhận là điên thật - Jin Young từ bên ngoài cũng phải nói xem vào
- Thì lúc đó hắn điên vì lời anh nói mà, phải không Mark?
Mark biết YoungJae đang nói đến chuyện đêm đó.
Hắn muốn cắt tay tử tự là vì bị cậu từ chối đêm đó sao?
- Em biết mình không thể thay Jackson nói bắt cứ thứ gì nhưng em chỉ mong anh có thể nhìn thấy những gì hắn đã phải chịu đựng. Cái giá như vậy là quá đắt rồi.
Mark gật đầu.
Phải.
Mọi chuyện nên dừng lại ở đây thôi.
Hận thù hay giận dỗi gì thì cũng dừng lại thôi
- Chắc chỉ 2 -3 hôm là Jackson sẽ tỉnh thôi - YoungJae khẽ mỉm cười - Bây giờ Jackson vẫn đang được chăm sóc đặc biệt nên mọi người cứ về nhà nghỉ ngơi, khi nào được chuyển về phòng bệnh thì em sẽ báo cho.
Mọi người cũng lần lượt ra về nhưng Mark thì hình như không có ý định đấy
- Anh cứ về đi, em sẽ bào cho anh đầu tiên - YoungJae nhìn ra ý định ở lại của Mark
Biết là cũng chẳng thể ở lại nên Mark đành phải ra về.
Nhưng mà chỉ hơn 1 tiếng sau Mark lại quay trở lại bệnh viện làm YoungJae cũng chẳng biết phải làm gì nên đành để Mark ngồi chờ trong phòng làm việc cùng với mình.
Mãi đến tận gần nửa đêm, Jackson mới được chuyển về phòng bệnh thường. Và kể từ lúc đó Mark không rời Jackson nửa bước. Cậu muốn người đầu tiên hắn thấy sau khi tỉnh dậy phải là cậu
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
/2 hôm sau/
- Người cậu sắp bốc mùi rồi, mau về tắm rửa đi - Jin Young vừa vào phòng thăm Jackson đã liền kêu lên
- Cậu có muốn chết không hả? - Mark bực mình quay ra lườm Jin Young. Cơ mà đúng là mấy hôm nay cậu không có rời Jackson dù chỉ nửa bước. Cơm ăn cũng là BamBam mang đến. Cùng lắm là chỉ những lúc phải đi vệ sinh thôi.
- Ở đây có tớ, Jae Bum cùng BamBam rồi thì sao không về qua nhà tắm rửa qua đi.
- Jin Young hoàn toàn không quan tâm đến lời đe dọa cảu đứa bạn - Mà sao không nhờ BamBam lấy cho một bộ rồi vào phòng tắm mà thay, có phải là không có phòng tắm đâu. Phòng như tổng thống thế này cơ mà.
- Đúng là đau đầu - Mark cuối cùng cũng chịu đứng lên - Tớ chỉ chạy về nhà vài phút lấy ít đồ mang đến đây rồi quay lại luôn đấy, nghe chưa?
- Không ai vác Jackson của cậu đi bán đâu mà lo - Jin Young nói xong làm mấy người trong phòng cũng phải phì cười
- Chỉ được cái mồm là giỏi thôi - Jae Bum bên cạnh cũng khẽ vò mái tóc nâu của cậu, khẽ trách
- Thấy chưa, Jae Bum cũng sắp không chịu nổi cái mồm của cậu rồi - Mark cũng chẳng vừa, phải cố nói thêm câu nữa rồi mới chịu đi ra.
- Cuối cùng cũng quay trở lại rồi - BamBam nở nụ cười hạnh phúc - bây giờ chỉ còn chờ cậu chủ tỉnh nữa thôi
- Tôi tỉnh nẫy giờ và chứng kiến mấy người bắt nạt Mark của tôi - Giọng nói yếu ớt từ phía giường vang lên khiến cả 3 giật mình
- A! Tỉnh rồi - Jin Young là người đầu tiên có phản ứng sau đó là BamBam vội vàng đi gọi YoungJae vào kiểm tra
YoungJae cũng nhanh chóng đẩy Jackson tiến hành kiểm tra sức khỏe sau khi tỉnh. Nửa tiếng sau, khi xong xuôi hết mọi thứ, Jackson mới được đưa trở lại về phòng bệnh của mình
- Ổn hết rồi! Giờ thì giải quyết nhanh nốt chuyện tình cảm của cậu đi - YoungJae nhìn Jackson - Cậu làm anh em chúng tôi mệt mỏi muốn chết rồi
- Có chuyện gì vậy? - Mark lúc này cũng đã quay trở lại và thấy mọi người vây quanh Jackson
- Jackson của cậu tỉnh rồi - Jin Young vui vẻ kéo tay Mark vào
- A! - Mark nhìn thấy Jackson liền không biết phải nói gì.
- Xin chào! - Jackson là người mở lời trước. Hắn giơ bàn tay đến trước mặt Mark - Em là Jackson!
Tất cả mọi người đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cái này là do tai nạn ảnh hưởng đến não bộ chăng?
Mark quay ra nhìn YoungJae nhưng thấy YoungJae cũng ngạc nhiên không kém.
Trên môi Jackson vẫn giữ nguyên nụ cười ấm áp
- Em quyết định rồi, em sẽ theo đuổi anh lại từ đầu. Mark Tuan, rất vui được gặp anh!
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip