chap 12 part 2 - End chap
Chap 12 (part 2)
Ánh mắt buồn đến nao lòng của Tae Yeon ứa đầy nước mắt, cậu cúi gằm mặt rồi lấy tay quệt những giọt lệ chuẩn bị trực trào rơi. Xốc cặp lên vai và khẽ quay đi, bỗng dưng một hình ảnh đập vào mắt Tae Yeon khiến cậu ngạc nhiên.
- Kwon Yuri??
Từ trên bục cao của sân thượng, một chàng trai mái tóc đỏ rực trong bộ quần áo phá cách đen từ trên xuống dưới nhảy xuống chỗ Tae Yeon đứng với nụ cười ngạo nghễ:
- Đã lâu không gặp! Kim Tae Yeon…!
Yuri cười nhếch môi đứng chắn trước mặt Tae Yeon, cậu ta dường như thay đổi hoàn toàn so với lần cuối hai người gặp nhau, à không, cái bản chất khinh người của cậu ta vẫn vậy, chỉ có điều, nó đang ở một cấp độ khác.
- Có chuyện gì không? – Giọng nói Tae Yeon vang lên nhè nhẹ, dù trong trường hợp nào cậu cũng bình thản đến lạ
Yuri vẫn giữ trên khuôn mặt mình nụ cười nửa miệng khinh khỉnh ấy, cậu đút tay vào túi quần và chậm rãi tiền đến ngang người Tae Yeon, thì thầm thật nhỏ vào tai chàng trai kia:
- Làm lao công ở căng-tin vui chứ? Món quà đó, tôi tặng cậu đấy
Dứt lời, tiếng cười của Yuri vang lên một cách giễu cợt, cậu đẩy nhẹ vai Tae Yeon ra và bước đến xoay người dựa vào lan can:
- Món quà ý nghĩ đúng không?
Nói vậy…………. chẳng lẽ…………….
- Là cậu làm?
- IQ cậu thấp đến thế à?
Vậy thì được rồi, có lẽ chỉ cần nghe đến đây thôi. Khóe môi Tae Yeon khẽ nở một nụ cười, đôi mắt cậu ánh lên một niềm hạnh phúc.
“Rốt cuộc thì em không phải là người ấy”
Cậu đã có một câu trả lời thích đáng, một câu trả lời mà cậu mong mỏi bấy lâu.
Chỉ cần biết người làm việc đó không phải em là quá đủ.
Trái tim Tae đập rộn rã trong lòng ngực, cậu lập tức cất bước đi mà không ngoái đầu lại nhìn Yuri dù chỉ một cái.
Người kia giận dữ nẵm chặt bàn tay lại, đối với cậu hành động của Tae Yeon chẳng khác gì một sự khinh bỉ. Tại sao hết lần này qua lần khác, cậu chẳng bao giờ thắng được đứa con trai ấy? Hắn có cái gì mà cậu không có chứ? Thậm chí cậu còn hơn hẳn hắn về mọi mặt. Vậy mà tại sao, bất cứ lần nào đối diện với con người này cậu cũng cảm thấy mình thua cuộc, thậm chí là thua cuộc một cách thảm hại không có gì cứu vãn. Cậu nhớ rất rõ đôi mắt của Tiffany nhìn cậu ngày hôm đó, một đôi mắt giận dữ đầy căm hờn, để rồi sau ngày hôm ấy cậu thậm chí còn không dám đối mặt với cô thêm bất cứ lần nào mà chỉ dám đứng nhìn cô từ xa. Rồi đến khi hình ảnh Tae Yeon khẽ đặt nụ hôn lên trán Tiffany hôm trên sân thượng, hình ảnh đó làm Yuri như phát điên lên, suýt chút nữa đã định xông tới để kéo Fany ra khỏi người Tae Yeon. Nhưng suốt ngày hôm đó cậu đã thấy cô khóc , rất nhiều, vì Tae Yeon đã từ chối tình cảm của cô, điều đó làm trái tim cậu đau đến tê dại. Cậu chỉ biết đến một điều, Tae Yeon nhất định sẽ phải trả giá cho những gì cậu ta đã làm với Tiffany. Vậy nên, những việc mà Yuri đã làm “cho” Tae Yeon suốt cả thời gian vừa rồi chẳng có gì sai cả!
- Đứng lại! – Lời nói vang lên nhưng Tae Yeon vẫn tiếp tục cất bước
Yuri tức giận chạy xồng xộc đến nắm chặt lấy cổ áo của Tae Yeon:
- Cậu coi thường tôi??? *Gằn rõ từng tiếng* CẬU COI LỜI NÓI CỦA TÔI LÀ TRÒ ĐÙA À
Đôi mắt Yul đỏ ngầu giận dữ, tuy nhiên đáp lại cậu vẫn chỉ là sự im lặng từ phía của Tae Yeon, điều đó làm cậu như phát điên lên.
“Bốp”
Một cú đấm mạnh giáng xuống mặt của Tae. Tae Yeon đưa tay lau đi vệt máu trên khóe môi mình, cậu loạng choạng đứng lên sau cú đánh trời giáng ấy. Yuri lại một là nữa đi tới xốc cổ Tae Yeon, tay siết chặt cố áo đến mức khiến người đối diện phải nghẹt thở:
- Tiffany thậm chí đã khóc vì mày đấy thằng khốn. Sao mày dám từ chối cô ấy? Mày là cái thá gì mà dám làm cô ấy phải buồn như thế?
Càng nói cánh tay Yuri càng nắm chặt lấy cổ áo Tae Yeon hơn bao giờ hết, sự giận dữ đến mức tột cùng hiện rõ lên mặt cậu, nhưng trước khi Yuri có thể nói thêm bất cứ thứ gì thì một cú đấm từ Tae Yeon đã được giáng xuống bụng Yuri khiến người cậu khuỵu xuống một cách đau đớn:
- Vậy thì tại sao không ơ bên chăm sóc cô đi? tại sao không tự hỏi cái loại như cậu đã làm gì mới khiến cô ấy phải tránh xa nhưthê?
Giọng nói lạnh ngắt đến rợn sống lưng. Một câu nói hết sức lạnh lùng khiến người đối diện như chết lặng ngay tức khắc. Mặc kệ Yuri đang thẫn thờ ngồi im không động đậy dưới đất Tae Yeon bình thản bước qua, nhặt chiếc cặp bị rơi từ nãy lên và rời khỏi sân thượng ngay lập tức. Cậu đã có quá nhiều thứ cần phải biết trong cuộc nói chuyện này, nhưng có lẽ cậu chỉ cần quan tâm đến một thứ duy nhất.
----------------------------------------------
Bước chân vào căn biệt thự rộng lớn, hình ảnh người cha đáng kính hiện ra ngay trước mắt khiến Jessica hơi sững sờ. Ông Jung cầm tờ báo trên tay, miệng hỏi:
- về rồi sao?
- Vâng thưa ba
- Đã làm được yêu cầu của ta chưa?
- Thưa ba, c-con…………k..không …làm .đ…được *Lí nhí*
Ông Jung lập tức mở to cặp mắt nhìn con gái mình, giọng nói lạnh nhạt ghê rợn vang lên:
- Lý do?
- Con thật sự không làm được, con xin lỗi
- VÔ DỤNG *Đập bàn* Con lại để cảm xúc lấn chiếm?
Jessica giật mình khi tiếng đập bàn mạnh mẽ vang lên, cô cuí gằm mặt, chỉ cần ngẩng lên mà nhìn vào đôi mắt của ba cô lúc này thì cô sẽ không thể thở nổi mất
- Thật đáng thất vọng JUNG SOO YEON! Ta đã sai lầm khi tin tưởng con quá nhiều - Ông Jung giận dữ đứng lên
- Appa, con xin lỗi. nhưng con thật sự muôn sống cuộc sống của mình
Nghe xong câu đó, sự giận dữ của ông lại tăng lên ngày càng nhiều. Ông vo nát tờ báo trên tay và vứt nó ngay xuống mặt bàn một cách thô bạo:
- HỖN XƯỢC! Ta nuôi dạy con bao lâu và đây là những gì con trả lại ta? Không thể ngờ trong cái nhà này lại có một đứa con bất hiếu.
Từng lời nói xỉ và làm Jessica thấy sợ hãi, nhưng cô vẫn sẽ giữ ý chí của mình mà không thay đổi. Người đàn ông kia quay đi bước ra khỏi biệt thự ngay lập tức sau khi kết thúc câu nói cuối cùng:
- Ngươi không xứng làm con ta
Jessica vứt phịch cái cặp sách xuống đất và ngã người lên giường. Ôm chặt khung ảnh của mẹ vào lòng, cô lại khóc.
Chưa bao giờ cô thấy mình yếu đuổi như thế này. Cô vốn là một đứa con gái mạnh mẽ và lạnh lùng, đã từng rất giống cha cô. Nhưng giờ sẽ khác, những tư tưởng và cách suy nghĩ của ba, cô sẽ gạt bỏ hết. Sẽ sống một cuộc đời dưới cái nhìn nhận của chính mình.
Và rồi những giọt nước mắt chảy ra ngày càng nhiều hơn khi một hình ảnh hiện lên trong tâm trí cô. Hình ảnh Tae Yeon quay lưng bước đi một cách lạnh lùng và vô tâm ngay trước mắt. Tại sao cô lại cảm thấy như thế này ? Tại sao lại yếu đuổi khi nghĩ về cậu ta ? Cảm xúc của cô thay đổi từ lúc nào đây? Đến cả ánh mắt nhìn con người ấy cũng đã khác trước rất nhiều. Nhưng....từ bao giờ ? Chẳng lẽ là khi cô bắt gặp sự căm thù trong đôi mắt cậu ấy ? Đôi mắt đỏ ngầu giận dữ của Tae Yeon xoáy sâu vào người cô khi đó làm cô thấy sợ, thực sự rất sợ. Sự tự tin và mạnh mẽ của cô hoàn toàn bị cái nhìn ấy vùi dập. Con người ấy, cùng một lúc đem đến cho cô những cảm xúc kỳ lạ, và bây giờ, mớ cảm xúc rối ren ấy và tỉnh cảnh gia đình đè nặng lên người cô, làm Jessica thấy mệt mỏi không còn lấy một sức lực.
Có lẽ......Cô cần thứ gì đó để quên đi.......
End chap 12 part 2 :3
Xin lỗi vì part 1 mình up ngắn quá, nhưng giờ part 2 đã bù đắp được rùi ha ^^
Vậy là up đầy đủ của chap 12 rùi nhé, xin lỗi mọi người vì up chậm trễ T^T
Zầy chúc RDs đọc truyện zui zẻ ha ^^ Nhớ để lại cmt cho mình nhé, tks all~~ !!
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip