Chương 7 : Phát Sốt



Bởi vì sự kiện đùa "Rượu đế" lần trước trong nhà Taeyeon , quan hệ Taeyeon cùng Tiffany vẫn thực khẩn trương, biểu hiện cụ thể trong việc Taeyeon chiếm lấy bánh bích quy gấu nhỏ, Fany cư nhiên trơ mắt nhìn Taeyeon rắc rắc ăn bánh bích quy, không chém. không giết, mặt lạnh nghiêm túc ghé vào giường nhỏ, chỉ dùng mông nhỏ đối với Taeyeon .

Tuy nói không bị Tiffany khi dễ xem như chuyện thật đáng mừng, nhưng là Tiểu Taeyeon lại không vui vẻ, bằng tính cách quái gở của bé sẽ không có bạn bè, hiện tại khen ngược, duy nhất Tiffany vừa thấy một cái liền quấn quít lấy bé cũng không để ý, tâm nho nhỏ bắt đầu khổ sở, mân miệng, mỗi ngày ngồi ở góc tường nhà trẻ nhìn các bạn nhỏ lui tới vui cười đùa giỡn, không nói lời nào, cũng không tham gia.

Một màn thê thảm này trùng hợp lại bị Umma tan tầm tới đón Taeyeon phát hiện, nàng mang theo túi xách nhỏ của Taeyeon , nhìn Tiffany , nhìn lại Taeyeon , lắc đầu, ôm lấy Taeyeon , trong lòng thầm than .

Thật không nghĩ tới, bảo bối nhà ta bảo bối cư nhiên trong long còn có M, thiếu Tiffany S này thật đúng là không được.(SM: ở đây có lẽ tác giả muốn nói Taeyeon thích bị ngược)

Miệng quạ đen miệng chính sinh ra như vậy, ngày hôm sau, thiếu Tiffany Taeyeon ghé vào giường nhỏ trong nhà trẻ ngủ trưa mà không thể ngủ được, người ta nói trong lòng buồn bực, thân thể cũng sẽ có biểu hiện, biểu hiện cụ thể của Taeyeon thân mình nóng lên, đầu phát nóng, sốt cao ba mươi tám độ.

Thầy giáo Heechul kêu bác sĩ bên ngoài tới khám cho Taeyeon , trong long có bao nhiêu buồn bực, mấy ngày hôm trước còn vui vẻ như thế nào hai ngày không thấy liền ủ rũ thành như vậy, thầy giáo Heechul cân nhắc, một tiếng khóc thê lương đánh gãy ý nghĩ của hắn, chỉ thấy mông nhỏ trắng nõn của Taeyeon bị tiêm một cái thật đau.

Lúc đó, làm đám bạn nhỏ vốn ngủ say xung quang bừng tỉnh, mọi người xoa ánh mắt không biết làm sao nhìn Taeyeon , lại nhìn nhìn bác sĩ bên người nàng mặc áo blu dài, tất cả đều theo bản năng lui về phía sau.

"Không tốt, bác sĩ tới chích người!".

Onew đạp chân nhỏ, ở trên giường kêu to, nhà trẻ trong nháy mắt loạn thành một đoàn, đa số khóc nước mắt nước mũi nhất có thể xả vài thước dài, số ít thông minh còn lại chạy trốn, không ít bạn nhỏ trực tiếp đem tay áo làm cổ áo, lão đại bị lắc cơ hồ sung huyết, tiếng khóc tiếng kêu rên cơ hồ xốc lên nóc nhà, thầy giáo Heechul lớn đầu nhìn đám trẻ chung quanh, mà bác sĩ đã chích xong cho Taeyeon trợn mắt há hốc mồm nhìn mọi người.

"Tất cả đều câm miệng cho tớ!".

Rốt cục, người lãnh đạo xuất hiện , chỉ thấy bạn nhỏ Tiffany mặc váy ngắn nhỏ màu đỏ được sửa lại từ váy lông cũ của mẹ Tử, tóc cài một cái cài tóc nàng cho rằng thời thượng nhất, trên mặt còn mang theo dấu son môi của lần hoá trang thất bại, đứng trên giường, khàn cả giọng gào thét.

"Chúng ta nhiều người như vậy, các cậu sợ cái gì, cùng lắm thì giết người diệt khẩu!".

Thầy giáo Heechul vừa nghe lời này, thở dài, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, ở trong lòng nguyền rủa hiệu trưởng.

Nên! Cho ông nói khai thác các phương diện tinh thần duộc sống cho đứa nhỏ,nhìn hiện trường "Trong thôn có sơn đại vương" này đi, tốt lắm, đều phải giết người diệt khẩu .

Không hổ là nữ đại vương, một câu Tiffany nói ra, các bạn nhỏ vừa rồi còn khóc làm cho loạn thành một đoàn nháy mắt im ắng, mở to hai mắt nhìn Tiffany , mà trong đôi mắt ướt át ánh mắt rõ ràng viết:

Đại vương uy vũ!

Tiffany đem hai tay béo chắp lại sau người, ánh mắt âm trầm nhìn bốn phía, nhìn đến Onew đổ mồ hôi vì mặc sai áo lông , ánh mắt trợn to, dép cũng chưa mang, theo trên giường của nàng nhảy lên, không bình thường chạy đến chỗ Onew , Onew nguyên nhân vì đem tay áo long tròng lên đầu khổ sở không biết làm như thế nào cho thích hợp, không có tâm tư quản chuyện người khác. Thẳng đến khi các bạn nhỏ từng trận tiếng hít khí vang lên, thẳng đến khi Fany hét lớn một tiếng.

"Không phải sợ, tớ đến đây!".

Onew mới cắn răng, thần kinh toàn thân căng thẳng .

Quả nhiên, Fany không phụ sự mong đợi, trong cái nhìn chăm chú của mọi người một cước dẫm nát ngực nhỏ của Onew , tóc dài vung lên, hai tay bắt lấy áo lông bắt đầu ra sức kéo ra bên ngoài.

Bác sĩ lần đầu tiên đến hoảng sợ nhìn màn trước mắt này giống như cảnh tượng cô gái vượt qua mặt cỏ, đói bụng một năm chưa ăn cơm, thật vất vả nhìn thấy một cây cải củ béo mập, quay đầu, không biết làm sao nhìn thầy giáo Heechul . Chỉ thấy Thầy giáo Heechul vẻ mặt lạnh nhạt nhìn hắn, nhẹ nhàng nói.

"Thói quen thôi, thói quen thôi.".

"......".

Nháo một hồi, làm cho tiểu Taeyeon vừa rồi sợ hãi khóc kêu đau ở trên giường im lặng, nàng yên lặng nhìn Onew đã muốn phát ra tiếng kêu khóc của các loài thú, lại nhìn thầy giáo Điền không hề có nhân tính, vẻ mặt tập mãi thành thói quen, tay nhỏ bé nhẹ nhàng che hai mắt của mình, lắc đầu.

"Onew , kiếp sau không nên làm nam sinh!".

Giết gà dọa khỉ, chính là cảnh tượng hiện tại, trải qua cảnh tượng Fany nương tử tóm cây củ cải, không có một bạn nhỏ nào dám khóc, mọi người đều lui trên giường, hoảng sợ nhìn Tiffany liền ngay cả bác sĩ vẫn mở lớn miệng chưa kịp khép lại quay đầu, cực kỳ buồn bực nhìn thầy giáo Điền.

"Tôi sẽ đem cục cưng nhà tôi cục cưng đến để con bé xem xem cảnh trận hôm nay, không chừng nếu mang đến về sau đi ngủ sẽ không phải dỗ"

"Vì cái gì?".

Thầy giáo Heechul kinh ngạc hỏi.

Thầy thuốc than nhẹ, vẻ mặt hối hận.

"Lần sau không ngủ được, tôi có thể nói "còn không ngủ? chị Fany sẽ lại đây nhổ cây củ cải!"".

"......".

Tiffany lại một lần phát huy uy vũ, nhà trẻ lại khôi phục yên tĩnh, các bạn nhỏ thấy thế tất cả đều an ổn nằm ngủ trên giường nhỏ, chỉ có hai cái giường có tình huống dị thường.

Một cái đó là Onew .

Onew vuốt da đầu hồng hồng của mình, nhìn ngoài cửa sổ, khóc.

"Mẹ ơi, sớm biết nghe lời người nói, lễ mừng năm mới không ăn nhiều thịt đầu heo, thật sự là báo ứng .".

Mà cái giường khác còn lại là giường Taeyeon .

Taeyeon lẳng lặng lui bên trong giường, nháy mắt to đáng thương hề hề nhìn chằm chằm Fany.

"Fany......".

Taeyeon nho nhỏ vừa nói, Fany gật gật đầu, làm bộ dáng như tiểu đại nhân lấy tay sờ sờ đầu của nàng.

"Làm sao vậy, còn đau không?".

Taeyeon lắc đầu, phải biết rằng nàng vừa rồi bị cảnh tượng Tiffany đánh Onew đã sớm dọa ra một thân lạnh lẽo, so với uống một chén lớn canh khương còn đáng sợ hơn.

"Fany, tớ đem bánh bích quy gấu nhỏ đều cho cậu được không, đừng đánh tớ......".

Tiffany nháy mắt nhìn Taeyeon mắt ngập nước, chu cái miệng nhỏ nhắn.

"Tớ chỗ nào như vậy, tớ không phải đến vì bánh bích quy, chính là muốn nhìn cậu một chút còn khó chịu không, mẹ tớ nói, phú quý còn có cái gì dâm / tiện không thể di, uy vũ cái gì chỉ có thể khuất, Taeyeon , cậu không cần đem Fany nghĩ như vậy"

Taeyeon híp mắt nhìn Fany , cân nhắc qua lại mấy câu nói ý tứ kia, có chút nghi hoặc , vì cái gì Umma Kim nói cùng mẹ nói không giống nhau?

Lắc đầu, nhẹ nhàng thở dài một hơi, Tiffany cầm tay nhỏ Taeyeon .

"Taeyeon , tớ biết cảm giác cậu hiện tại, tớ trước kia cũng từng phát sốt, cả người nóng khó chịu, đầu cũng đau, luôn muốn mát mẻ một tí đúng hay không?".

Taeyeon cảm động gật gật đầu, mở to hai mắt nhìn Tiffany , nàng rất thích Fany hiện tại, thật sự ôn nhu!

Fany nhẹ nhàng cười, đưa lưng về phía Taeyeon , một bên hai tay loay hoay bên eo nhỏ, một bên nói.

"Taeyeon , cậu biết không, tớ vẫn chờ một ngày nhà trẻ có bạn nhỏ phát sốt, bởi vì, tớ đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, nhất định có thể cho cậu mát mẻ!".

Taeyeon nháy ánh mắt hoang mang nhìn Fany, đã sớm chuẩn bị? Mát mẻ?

Không đợi nàng nghĩ thông suốt, Fany chậm rãi xoay người lại, Taeyang hé khuôn mặt nhỏ nhắn, hoảng sợ mở lớn miệng, chỉ thấy Tiffany cầm trong tay một cái súng bắn nước lớn, bởi vì đổ đầy nước nên khá nặng, Fany chỉ có thể dùng hai tay ôm lấy, khẩu súng nhắm ngay Taeyeon , Fany không lưu tình chút nào bóp cò.

Một dòng nước phun ra, Taeyeon hoàn toàn cảm nhận được cái kêu lạnh tận xương, nàng rụt lui bả vai, nhìn Onew đối diện còn xoa đầu, khóc lớn một tiếng.

"Mẹ, tớ muốn mẹ!".

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip