Love You
*Author: Ann
*Rating: K+
*Disclaimer: toàn bộ câu chuyện đều thuộc về tác giả.
*Categories: General
*Summary:
Dù không thể cùng nhau đi hết con đường này…
Thì anh vẫn sẽ là người em mãi yêu…
*Characters: Hạnh Nguyên, Minh Hải
LOVE YOU
OST
~*~*~
Một ngày đầu tháng tám, thời tiết mới sang thu mát mẻ, bầu trời trong xanh, nắng vàng nhẹ nhàng len lỏi qua những tán cây mà tìm đến cửa sổ toàn bộ các lớp học của tòa nhà C. Tại căn phòng to nhất nằm chính giữa tầng ba, cô gái trẻ tên Lý Hạnh Nguyên đang mải mê nhìn ngắm lại cảnh vật xưa. Cô ấy từ tốn đi đến bên bục giảng, cầm viên phấn trắng nhẹ nhàng viết từng nét chữ như ngày xưa cô đã từng viết.
Rời khỏi bục giảng, cô ấy bước đến chiếc bàn ở cuối lớp, nơi từng gắn bó suốt ba năm trời, nơi cô đã từng có bao nhiêu kỉ niệm. Ngồi lại xuống chỗ của mình, cô không thể không nhớ về những tháng ngày đẹp đẽ ấy. Năm học cuối cấp đã diễn ra một câu chuyện mà cho đến lúc này nó vẫn còn để lại trong cô rất nhiều trăn trở.
Cô gái ấy, người tên Lý Hạnh Nguyên không ai khác mà chính là tôi. Sau một thời gian tôi đã trở lại nơi đây. Mọi thứ hầu như chẳng đổi khác, duy chỉ có tâm trạng là đã khác đi nhiều. Chẳng thể nào vô tư, hồn nhiên như thủa ấy mà trái lại, trong tôi là một nỗi cô đơn chẳng thể nào nói lên thành lời…
Cạch
Cánh cửa lớp học từ từ bị đẩy vào trong, tôi giật mình quay ra. Gió lùa vào khắp phòng thổi tung mái tóc tôi. Trong lúc cố giữ cho nó yên vị một chỗ, tôi lờ mờ nhìn thấy một bóng người. Dáng người cao ráo đầy thân quen khiến con tim tôi như ngừng đập. Mọi kí ức vội vàng ùa về, không thiếu một chút gì dù là nhỏ nhất. Gương mặt tôi bần thần, toàn thân đông cứng trong khi trên mặt, nước mắt lã chã rơi…
“Có phải… là anh không?”
~*~*~
Lần đầu tiên gặp gỡ giữa tôi và anh không ồn ào, vui vẻ mà trái lại, nặng nề đến mức có lẽ chẳng ai nghĩ rằng chúng tôi sẽ có thể tiến xa hơn. Ngày hôm đó cũng là một ngày đầu tháng tám và chúng tôi mới trở lại trường sau những ngày hè nghỉ ngơi sảng khoái. Anh là học sinh mới chuyển đến và được cô giáo sắp xếp ngồi cạnh cô Bí thư năng động, nhiệt tình là tôi đây. Nhưng tôi lại hoàn toàn không để ý gì đến anh, coi anh như không tồn tại.
Anh gọi tôi không thèm thưa, anh hỏi tôi không buồn trả lời. Ngay cả đến nhìn, tôi cũng không dành cho anh thêm một lần nào sau giây phút bất ngờ khi thấy anh ngồi xuống cạnh mình.
Cả ngày hôm ấy đầu óc tôi trống rỗng, không thể chú tâm vào làm việc gì cho ra hồn. Trong đầu cứ quanh quẩn hình ảnh Chí Long và Lệ Linh tay trong tay hạnh phúc. Bản thân tôi hoàn toàn không kìm nén được cảm xúc, tôi đã rơi lệ, những giọt nước vừa có vị mằn mặn lại có vị đắng. Có lẽ rằng hơi quá khi nói trái tim tôi đau đớn đến rỉ máu, đau từ tận sâu bên trong nhưng cảm giác hụt hẵng, thất vọng là điều không tránh khỏi.
Những ngày sau, nhờ những lời khuyên như mắng của cô bạn thân Tâm Chinh mà tôi đã dần nguôi ngoai, tâm trạng khá lên nhiều hơn. Tôi cố gắng gạt bỏ hình ảnh hai người kia trong đầu để bắt đầu cho một năm học mới đầy gian nan và thử thách.
Choang
“Hạnh Nguyên, có chuyện gì vậy?”
“Dạ, thưa thầy…”
“Tại sao ống thí nghiệm của em lại vỡ tung như thế này?”
Thầy giáo nhìn tôi ánh mắt vừa khó hiểu vừa tức giận. Tôi không biết giải thích với thầy ra sao, có lẽ lúc trước tôi đã cho nhầm dung dịch nên nó mới như vậy.
“Em xin lỗi!”
“NaCl đâu có dùng trong thí nghiệm này, em làm gì mà lại không tập trung như thế?”
“Thưa thầy, là do em đưa nhầm lọ cho Hạnh Nguyên nên bạn ấy mới bị vỡ ống thí nghiệm.”
“Em đưa sao?”
Trong lúc tôi đang cố gắng để đưa ra một lời giải thích hợp lý nhất cho thầy giáo thì Thẩm Minh Hải cũng chính là anh đã lên tiếng bênh vực cho tôi. Tôi quanh sang nhìn anh không thể ngạc nhiên hơn còn thầy giáo thì vẫn nhìn tôi, xong thầy nói sẽ bỏ qua và chỉ bắt chúng tôi đi rửa đồ coi như phạt.
Thực sự thì thầy giáo nổi tiếng nghiêm khắc trong trường, học trong giờ của thầy mà không chú ý sẽ bị khiển trách ngay. Thầy không nói gì chắc chắn tôi sẽ phải mừng lắm nhưng sao, tôi lại chẳng hiểu cảm giác trong mình lúc này là gì? Không phải là sự vui sướng mà chỉ là câu hỏi không có đáp án, tại sao anh lại giúp tôi?
Tôi đem theo thắc mắc đó cùng anh ra đến khu vệ sinh. Một mình anh rửa còn tôi thì đứng suy nghĩ vu vơ.
“Lúc nãy tại sao cậu lại nhầm lẫn như vậy, Hạnh Nguyên?”
Anh hỏi nhưng tôi không đáp lại, thật ra thì tôi đâu có chú tâm nên không biết anh đang hỏi điều gì.
“Cậu không muốn trả lời cũng không sao.”
Thấy tôi im lặng anh lại tiếp tục rửa đống đồ thí nghiệm. Tôi len lén nhìn xuống chỗ anh như muốn thăm dò nhưng khi bắt gặp ánh mắt anh, tôi vội vã quay đi.
“Tại sao cậu lại giúp tôi, cậu không sợ bị thầy giáo phạt à?”
Lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau tôi mới nói chuyện với anh, vừa nghe thấy giọng tôi anh liền vui mừng ngẩng lên. Nhưng nụ cười trên môi anh không tồn tại lâu, thay vào đó anh bối rối đến kì lạ.
“Vì… chúng ta… là cùng một nhóm mà. Cùng nhóm thì phải giúp đỡ nhau chứ.”
Nghe anh nói vậy mà tôi lại càng khó chịu hơn, lí do chỉ đơn giản thế thôi ư?
“Nhưng xưa nay tôi không muốn nợ ai cả.”
Tôi nói một câu đầy lạnh nhạt và vô tình. Rồi tôi quay người bước đi, nhưng chưa được ba bước thì bàn tay anh đã níu tôi lại, cảm giác đó mới ấm áp làm sao. Tôi đứng trơ ra như tượng, không biết phải phản ứng thế nào? Lần đầu tiên có một người con trai nắm tay tôi chặt như thế.
“Vậy cậu hãy làm gì đó cho tôi, coi như trả ơn.” Câu nói của anh kéo tôi trở về với thực tại. tôi cố gắng quay người lại trong khi tay vẫn ở nguyên như cũ.
“Được, nếu thế… tôi sẽ mời cậu một bữa coi như…”
“Không cần, chỉ cần cậu đưa tôi đến nơi đẹp nhất ở thành phố này, nơi mà cậu thực sự muốn đến.”
~*~
Giữ đúng lời với anh, ngày chủ nhật được nghỉ học tôi đưa anh đến tòa nhà Kim Thánh, nơi cao nhất thành phố. Đứng trên sân thượng của tòa nhà có thể ngắm nhìn toàn bộ khung cảnh của thành phố, và với tôi, đây chính là nơi đẹp nhất.
“Ở đây thực sự rất tuyệt, cám ơn Hạnh Nguyên vì đã đưa tôi đến đây.”
“Không có gì, tôi chỉ thực hiện lời hứa của mình thôi.”
Tôi vẫn cư xử với anh bằng một thái độ dửng dưng và lạnh nhạt nhưng anh dường như không bận tâm đến điều đó, vẫn luôn mỉm cười và trao cho tôi những cái nhìn đầy trìu mến.
Đứng trên tòa nhà cao tầng và ngắm nhìn cảnh vật ở dưới, chúng thật nhỏ bé. Tôi thấy tâm trạng thật thư thái, cảm giác mọi phiền muộn đều nhanh chóng bị gió cuốn đi. Gió cũng là nguyên nhân khiến mái tóc dài của tôi bị thổi đến mức tôi không tài nào giữ nổi chúng. Sau cùng tôi đành bất lực để gió “trêu đùa” với mái tóc của mình. Tôi vẫn đứng và nhìn về phía xa xăm mà không để ý, có một người đã luôn dõi theo tôi từ phía sau, mỉm cười một mình. Người đó không ai khác chính là anh, chàng trai chỉ muốn nhìn thấy nụ cười của tôi và luôn bên tôi mỗi khi tôi không vui.
“Hạnh Nguyên, uống nước đi.”
“Cám ơn.”
Tôi đưa tay ra đón lấy lon nước từ anh, là nước ép bưởi, thứ đồ uống yêu thích của tôi. Tôi đưa mắt nhìn sang anh, vẫn là cái cảm giác ấy, kì lạ và khó hiểu. Anh vào lúc này đã không chú ý đến tôi nữa mà chỉ mải ngắm cảnh. Và giờ đến lượt tôi nhìn ngắm anh.
Ở một khoảng cách gần như vậy, tôi đã được nhìn rõ vẻ bề ngoài của anh. Anh thực sự rất đẹp trai, gương mặt anh tuấn, vầng trán cao, tròng mắt màu cà phê mang lại cho người đối diện sự thu hút và ấm áp lạ thường.
Tôi cứ như vậy đứng nhìn anh, quên đi mất sự tồn tại của thời gian. Trời giờ đã ngả sang màu đồng, mặt trời cũng đang dần khuất núi. Giật mình vì chút nắng cuối ngày chiếu thẳng vào mắt, tôi thôi không nhìn anh nữa.
“Muộn rồi, chúng ta về đi.”
“Hạnh Nguyên, có muốn viết thiệp không?”
“Tôi… không thích.”
Bất ngờ nhận được lời đề nghị viết thiệp rồi gắn lên lan can như mọi người khi lên đây thường làm nhưng tôi đã thẳng thừng từ chối. Anh thấy tôi như vậy thì không nói gì nữa và lặng lẽ theo tôi ra thang máy để đi xuống dưới. Thật ra thì không phải là tôi không thích mà là tôi đã từng nói, tôi sẽ chỉ viết thiệp với người tôi yêu, tôi muốn lưu giữ kỉ niệm với người khiến trái tim mình trật nhịp.
~*~
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, tôi đã dần trở lại với cuộc sống của mình. Thái độ dành cho Minh Hải cũng không còn lạnh như trước nữa. Chúng tôi đã nói chuyện nhiều hơn, dù tôi vẫn giữ khoảng cách thì mỗi lần nói chuyện tôi lại thấy trong mắt anh ánh lên niềm vui. Tôi thực sự chẳng bận tâm quá nhiều, cho đến một ngày tôi được nghe từ chính anh những lời nói mà tôi chỉ có thể khẳng định là nó rất chân thành.
Chiều hôm ấy như thường lệ tan học là tôi về nhà. Bình thường tôi đi xe đạp nhưng vì xe bị hỏng nên tôi phải đi xe buýt. Lúc tan trường vì muốn đi dạo ngắm cảnh nên tôi đã không đón xe, một mình lang thang trên các con đường.
Tôi bước đi thật chậm, nhìn người ta hối hả trở về nhà sau một ngày lao động mệt nhọc. Chợt mỉm cười một cách khó hiểu rồi tôi lại bước đi, những tia nắng nhạt cuối ngày như cứ muốn theo chân tôi cho đến khi tắt hẳn vậy.
“Hạnh Nguyên!”
Nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình, tôi giật mình nhìn xung quanh.
“Sao cậu lại đi bộ thế?” Anh bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi, làm tôi vội vã lùi lại.
“Xe đạp tôi hỏng, mà tôi lại không thích xe buýt nên đi bộ.”
“Nhưng cậu là con gái, đi một mình như vậy nguy hiểm lắm.”
“Có sao đâu.”
“Để tôi đưa cậu về nhé!” Anh mỉm cười nhìn tôi, nhiệt tình nói nhưng tôi lại lườm anh rồi bỏ đi.
“Hạnh Nguyên!”
“Cậu về đi, mặc kệ tôi.” Tôi gắt, đẩy anh sang một bên rồi bước đi tiếp.
Rào… Rào…
Cơn mưa bất thình lình trút xuống, trong lúc tôi bối rối chưa biết tìm chỗ nào để trú thì đã thấy mặt mình không ướt nữa. Vừa mới quay sang, không kịp hỏi điều gì thì đã bị anh nắm lấy tay và kéo tôi chạy. Chúng tôi chạy một đoạn khá xa mới gặp một trạm xe buýt để trú mưa.
Tôi thì nhờ áo khoác của anh nên không ướt quá nhiều nhưng anh thì từ đầu đến chân không chỗ nào không ướt. Tôi có chút áy náy, cảm thấy bản thân đối xử với anh tệ như vậy mà sao anh vẫn luôn quan tâm đến tôi?
“Cầm lấy đi.”
Tôi lại gần chỗ anh và đưa gói giấy ăn ra, anh nhìn tôi mỉm cười như không có chuyện gì. Tôi trả lại áo cho anh rồi lại ra một góc đứng. Hai người chúng tôi mỗi người một góc trạm xe buýt, chỉ đứng nhìn mưa rơi mà chẳng ai nói với ai câu nào.
“Hạnh Nguyên!”
Một lúc sau cơn mưa vẫn không ngớt. Anh đi về phía tôi, định nói gì đó nhưng tôi đã cướp lời anh.
“Tại sao… lại quan tâm đến tôi như thế?”
“…”
“Không phải là tự dưng mới làm vậy phải không? Hãy nói đi, cậu muốn điều gì ở tôi?”
“Tôi không muốn điều gì ở cậu.” Anh kéo tay tôi lại để tôi phải quay ra nhìn anh. “Mà chỉ là bản thân không muốn cậu phải chịu tổn thương.”
Lần đầu tiên tôi nhìn thẳng vào mắt anh, tròng mắt màu cà phê thật đẹp, thật cuốn hút. Những lời anh nói khiến tôi vừa bất ngờ vừa cảm động. Tại sao lại có người chịu hy sinh, muốn bảo vệ cho tôi nhiều như thế?
Tôi ngại ngùng rút tay mình lại, lại quay ra nhìn mưa chứ không nhìn anh nữa. Dù không nhìn nhưng tôi biết là anh vẫn đang nhìn tôi chăm chú bằng ánh mắt ấm áp và trìu mến, anh đối với tôi vẫn luôn là như vậy. Trong lòng tôi lúc này chợt có một cảm giác khó tả, vui và thấy… hạnh phúc.
Sau hôm bị dính nước mưa anh đã phải nghỉ học mấy hôm. Không thấy anh đến lớp khiến tôi rất lo lắng, chỉ vì che cho tôi nên anh mới bị cảm. Tôi thấy bản thân mình có lỗi thật nhiều, muốn đến nhà xem anh ra sao nhưng phần không biết địa chỉ, phần lại sợ. Tôi biết anh sẽ không trách tôi nhưng lương tâm tôi không thể thôi không cắn rứt, chỉ mong anh sẽ không có chuyện gì.
Khi anh đi học trở lại, tôi đã rất vui. Thái độ dành cho anh cũng đã đổi khác, thân thiện và cởi mở hơn. Khỏi phải nói cũng biết là anh vui như thế nào, nụ cười trên môi anh đã nhiều nay lại càng xuất hiên dày đặc thêm.
~*~
Thấm thoắt mà đã hai tháng trôi qua, chúng tôi đã bắt nhịp được với lịch học dày đặc của năm cuối. Dù bận rộn học tập nhưng cũng nhờ quãng thời gian này mà tôi với anh lại càng trở nên gắn bó hơn. Chúng tôi thường xuyên trao đổi, làm bài tập với nhau. Cái nhìn của tôi dành cho anh khác xưa rất nhiều nhưng trong tôi vẫn có một cảm giác rất khó để giải thích.
Trong dịp nghỉ lễ Quốc Khánh, anh đã hẹn tôi đi chơi công viên giải trí. Vì cũng muốn thư giãn sau những ngày học tập căng thẳng nên tôi đồng ý. Anh chở tôi trên chiếc xe đạp của anh, chầm chậm lướt qua những con phố.
Chúng tôi đến công viên và chơi gần hết các trò chơi ở đây. Tôi đã có những giây phút rất vui vẻ và anh cũng vậy.
“Cám ơn cậu, ngày hôm nay tôi rất vui.”
Tôi đưa cho anh một cây kem, coi đó thay như lời cám ơn của tôi. Anh mỉm cười nhận lấy nó, nhưng tôi lại có cảm giác nụ cười ấy không còn như mọi khi.
“Hạnh Nguyên!”
Tôi chỉ mải ăn cây kem của mình mà không nhận ra anh ngồi im lặng nãy giờ, cây kem trên tay còn nguyên. Tôi ngạc nhiên nhìn anh, sao hôm nay trông anh không tươi tỉnh chút nào vậy?
“Thật ra… từ trước đến giờ anh đã nói dối em… Anh xin lỗi…”
“…”
“Anh hiện là sinh viên chứ không phải học sinh mới chuyển trường, chỉ vì muốn ở cạnh em nên anh đã xin chuyển đến trường em.”
“Cậu… đang nói gì vậy?”
Tôi lắp bắp, người đơ ra, chẳng hiểu anh đang nói gì nữa. Đầu óc tôi rối tung cả lên, cùng một lúc lắm thong tin như vậy, mà lại toàn cái khó hiểu thì bảo sao tôi không rối.
Anh đột nhiên cầm lấy tay tôi, nhìn tôi chân thành. Tôi cũng nhìn anh, gương mặt chưa hết bàng hoàng nhưng tôi biết anh không hề nói dối.
“Vậy… tại sao cậu… tại sao anh lại muốn ở cạnh em?”
“Vì anh thích em. Ngay từ lần đầu nhìn thấy em ở buổi giao lưu giữa hai trường con tim anh đã trật nhịp, anh luôn muốn có cơ hội để làm quen với em.”
“…Là vậy ư?”
“Anh…”
“…Em… chuyện này bất ngờ quá, hãy cho em thời gian để suy nghĩ.”
Sau câu nói của mình tôi vội vàng đứng lên và rời khỏi công viên giải trí. Tâm trạng tôi hoàn toàn rối bời, không thể nghĩ được điều gì. Cả buổi tối hôm đó tôi nhốt mình trong phòng, cố gắng nghĩ lại mọi chuyện. Đúng là anh đối với tôi rất lạ, sao tôi không nhận ra được là anh có tình cảm với mình? Tôi thật sự ngây thơ hay là tôi quá vô tâm? Còn bản thân tôi nữa, đối với tôi, liệu anh có vị trí nào trong trái tim không?
Ngày hôm sau tôi đến lớp rất sớm, câu hỏi trong đầu vẫn không thể tìm ra được đáp án. Nhưng anh lại không đi học, tôi thấy thật may vì tôi chưa sẵn sàng để đối diện với anh. Qua ngày hôm sau nữa anh vẫn không đến lớp. Vì trước đó thi thoảng anh cũng nghỉ học hai đến ba hôm nên tôi không lấy làm lạ. Nhưng một tuần trôi qua, tôi không hề thấy bóng dáng anh.
Tôi cảm thấy rất lo lắng, không biết đã xảy ra chuyện gì? Anh chưa bao giờ nghỉ lâu như vậy, lẽ nào ngày anh rủ tôi đi chơi là điềm báo cho tất cả chuyện này.
Tôi hỏi xin địa chỉ nhà anh từ phòng giáo vụ nhưng khi đến nơi, hàng xóm cho tôi biết gia đình anh đã đi Mĩ từ hai hôm trước. Tôi như rơi xuống địa ngục, mọi chuyện rốt cục là như thế nào? Anh tệ bạc đến thế ư, bày tỏ với tôi xong đùng một cái không nói không rằng bỏ đi, anh coi tôi là gì đây?
Cứ nghĩ anh là người tốt, là người sẽ có thể bảo vệ cho tôi nên tôi đã muốn cho mình một cơ hội nhưng cái mà tôi nhận được, là một sự thật phũ phàng quá. Tôi ghét anh, ghét rất nhiều, đã từng vứt bỏ những thứ anh đã tặng tôi, cố xóa bỏ hình ảnh anh trong tâm trí mình.
Nhưng càng cố quên lại càng nhớ, tôi không thể gạt bỏ anh ra khỏi đầu óc của mình. Đặc biệt khi một tháng sau đó tôi nhận được email từ anh. Anh nói xin lỗi và mong tôi tha thứ. Nếu có duyên phận thì một năm nữa, sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi hãy đến lớp học của chúng tôi và chờ anh.
Tôi đã khóc rất nhiều vào ngày hôm đó, tôi ân hận vì đã bỏ lỡ quá nhiều thứ, không trân trọng quãng thời gian được ở bên anh. Nhưng tôi tin anh và chính vì thế, tôi không để mọi thứ ảnh hưởng đến mình nữa. Tôi cố gắng học tập thật tốt và tôi sẽ chờ ngày anh trở về bên tôi.
~*~*~
“Hạnh Nguyên!”
Tôi mỉm cười khi nghe người ấy gọi tên mình, vui mừng khi bóng dáng người ấy dần xuất hiện trước mắt tôi.
“Là cậu à, Chí Long!”
“Không thấy cậu đến nhà hàng nên Tâm Chinh nói tớ đi tìm cậu.”
“Nhỏ Tâm Chinh này lại làm phiền cậu rồi.”
Tôi vỗ vai Chí Long rồi ra hiệu cho cậu ấy ngồi xuống. Tôi cũng ngồi, gương mặt cảm giác đã thoải mái hơn rất nhiều.
“Hạnh Nguyên! Lúc nãy cậu… cậu vẫn nhớ đến Minh Hải phải không?”
Chí Long ngập ngừng hỏi tôi, tôi nhìn cậu ấy rồi gật đầu. Sự thật là tôi vẫn nhớ anh mà, dù tôi biết là anh không trở về gặp tôi như đã nói.
“Tớ xin lỗi, thực ra tớ đã giấu cậu chuyện này.” Chí Long nói rồi lấy từ trong túi ra một thứ gì đó. Tôi nhìn cậu ấy chăm chú rồi chợt nhận ra thứ cậu ấy muốn đưa cho tôi là một bức thư. “Đây là thư Minh Hải để lại cho cậu.”
Tôi vội vàng cầm tờ giấy Chí Long đưa và đọc nó. Nét chữ quen thuộc của Minh Hải khiến tôi không kìm chế được cảm xúc, nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng.
“Vì anh ấy nói phải chờ sau này mới được đưa cho cậu nên tớ đã cất đi. Email mà cậu nhận được là do tớ gửi, Minh Hải không biết gì cả.”
Tôi dừng đọc thư, gạt nước mắt rồi mỉm cười nhìn Chí Long.
“Tớ không sao, cậu không cần xin lỗi.”
“Hạnh Nguyên, nếu cậu cần một bờ vai thì…”
“Tớ không sao thật mà, mọi chuyện tớ biết từ lâu rồi.” Tiết lộ của tôi khiến Chí Long vô cùng ngạc nhiên, cậu ấy nhìn tôi chờ đợi lời giải thích.
“Sau khi nhận được email tớ vẫn tin là Minh Hải gửi cho tớ. Nhưng sau đó tớ gặp cô giáo Lâm, cô đã kể cho tớ nghe hết.”
“…”
“Minh Hải bị bệnh và vì thế anh ấy mới phải ra nước ngoài để chữa trị.”
“Vì yêu cậu nên anh ấy mới xin chuyển vào trường trước khi đi.”
“Ừ, vậy nhưng tớ lại chẳng thể nhận ra điều đó. Tớ đã quá dửng dưng và vô tâm, để rồi bây giờ có hối hận thì cũng đã muộn.”
Tôi đứng lên và rời khỏi chỗ của mình. Chí Long cũng đứng dậy ngay sau tôi.
“Chúng ta đến nhà hàng đi không mọi người chờ.”
“Hạnh Nguyên!”
“Cậu còn quên gì à?”
“Không… nhưng Minh Hải…”
“…Anh ấy sẽ không trở về bên tớ nữa, tớ biết. Nhưng trong trái tim tớ sẽ luôn có hình ảnh của anh ấy.”
“Sao… sao cậu lại biết? Tớ mới định nói cho cậu.”
“Sau khi chúng ta thì học kỳ hai xong, tớ tình cờ nghe được cuộc điện thoại của cô Lâm với gia đình Minh Hải. Buồn thì buồn nhưng tớ vẫn phải mạnh mẽ để đứng vững, vì nếu Minh Hải biết tớ như vậy chắc chắn anh ấy sẽ không vui.”
“Cậu… tớ rất khâm phục cậu.”
“Thôi đừng nói nữa, chúng ta đi thôi.”
Tôi kéo tay Chí Long rời khỏi lớp học. Gió vẫn liên tục theo cánh cửa được mở ra ùa vào lớp, thổi bay những hạt bụi li ti. Ngoảnh lại nhìn nơi đây một lần cuối rồi tôi theo chân Chí Long xuống cầu thang.
Hai chúng tôi sánh bước đi dọc sân trường, cùng trò chuyện thật vui vẻ. Dù Minh Hải đã đi xa nhưng trong tim tôi, anh ấy còn sống mãi. Những kỉ niệm giữa hai chúng tôi dù không nhiều nhưng đều là những điều khó quên. Và chúng sẽ theo tôi đi hết cuộc đời này, giống như tình cảm tôi dành cho anh.
Mãi mãi, trong tim em luôn có chỗ dành cho anh. Em yêu anh, Minh Hải!
~*~*~
The end.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip