CHAP 22
Anh khẽ cười một cái:-Không, đã không còn liên lạc từ khi tôi đón cô về nhà!
Nó ngạc nhiên như không tin:-Thật sao?
-Ừ!_nó có chút không dám nhìn thẳng mắt anh
-Vậy tôi có thể hỏi thêm một chuyện được không?
Anh uống một hớp nước:-Ừ!
-Người con gái tên Thanh Lam, quan trọng đối với anh lắm phải không?
Anh giật mình, khựng tay lại, nhìn thẳng vào mắt nó:-Sao cô biết?
"Vậy đúng là người đó rất quan trọng với anh, tình cảm này có lẽ mình nên giữ lại trong lòng"
-Hôm đó... ở Nhật, tôi đã thấy anh! Anh không muốn nói, tôi cũng sẽ không hỏi đến chuyện này nữa_im lặng, bước lên cầu thang, anh không quay đầu, vẫn đứng như vậy
-Phải, là người tôi rất yêu. Yêu đến chẳng còn biết gì cả_đôi chân nó khựng lại, 2 người quay lưng về phía nhau
Anh lại nói tiếp:-Thanh Lam, cũng là tên biệt thự này, đây chính là biệt thự cô ấy thiết kế riêng cho 2 chúng tôi
Nó nhìn xung quanh một lượt "thật sự ngôi nhà này rất đẹp"
-Vậy ra, tôi là không đáng được ở trong căn nhà này!
-Trước đó, căn nhà này rất yên tĩnh, nhưng từ khi có cô, căn nhà tràn ngập tiếng cười, tràn ngập sự ồn ào, không còn cô đơn, tôi và Thanh Lam yêu nhau 3 năm, tình cảm sâu đậm
-Vậy sao cô ấy lại mất_nó thật sự có hứng thú với người mà anh yêu, và nó cũng biết nghe về người đó, nó cũng sẽ tổn thương ít nhiều, nhưng ai bảo nó thích anh cơ chứ, nó thích anh chính là trao cho anh cái quyền làm tổn thương nó, ai bảo nó đơn phương chứ...
Nó muốn nghe anh kể cho nó mọi chuyện, có thể nó không phải là người anh cần nhất nhưng nó sẽ là người luôn có mặt khi anh cần đến, anh thở dài
-Cô ấy mắc căn bệnh ung thư não, không thể chữa trị, chỉ có thể chờ chết, nhưng ngày nào cô ấy cũng tươi cười, vì tôi nói rằng tôi yêu nụ cười của cổ... khi cô ấy mất trong vòng tay của tôi, cô ấy vẫn nở nụ cười tươi
Nó bước xuống, đứng sau lưng anh, chỉ im lặng, anh hít một hơi thật sâu rồi thở dài
-Hàn Bích Ngọc, có khuôn mặt và nụ cười gần giống cô ấy, nên chỉ là người thay thế, tình cảm thì không có
-Vậy anh xem tôi là gì?_anh im lặng, đột nhiên bật cười
-Là thú cưng, một con mèo nhỏ hỗn láo! Hỏi đủ rồi đó, cô lên phòng ngủ đi!
-Nhưng tôi mới ngủ dậy mà!_anh nhìn đồng hồ rồi nhìn nó
-Vậy có muốn cùng tôi ra nhà kính chút không?_nó gật đầu đi theo anh
Nhà kính hôm nay yên tĩnh lạ thường, không còn tiếng cải nhau chí chóe của anh và nó nữa, cả 2 người đều chỉ im lặng, anh thì chìm trong nỗi nhớ thương người con gái mang tên Thanh Lam, còn nó chìm trong suy nghĩ riêng
"Chỉ cần anh ở bên tôi thôi. Mọi chuyện tôi đều không quan tâm, không bận tâm, chỉ cần có anh, chỉ cần anh không đuổi tôi đi, chỉ cần... trong mắt anh tôi vẫn là mèo nhỏ, tình cảm thật sự rất khó để nói trước, ngày nào đó tôi ghét anh, ghét cay ghét đắng, nhưng gần đây lại nhận ra, xa anh lại thấy nhớ, hình ảnh anh xuất hiện trong tâm trí tôi ngày càng nhiều, tôi không nghĩ tôi lại yêu anh một cách mù quáng và sâu đậm, không ngờ rằng tôi lại chấp nhận yêu đơn phương anh, có phải tôi thật ngốc"
-Tiểu Đình!_anh lay vai nó, vậy mà nó vẫn chưa thoát khỏi suy nghĩ, nó giật mình
-A, gì vậy?
-Vào ngủ thôi, cô đang nghĩ gì vậy? bình thường hay cải lại tôi lắm mà_nó lắp bắp
-Tại... tại... không tại gì cả, tôi vào trước đây_nói rồi nó chạy đi, anh đứng khó hiểu nhìn theo...
-CẠCH- đóng cửa phòng lại, nó nhảy lên giường kéo chăn phủ đầu, hít thở không đều, lúc nhanh lúc chậm
"Không được, mình không được để anh ta biết mình thích anh ta, nếu anh ta biết có nghĩ mình là loại con gái dễ dãi không? Mà thôi, không được nói, nếu mình nói ra cũng chỉ để bị từ chối tàn nhẫn thôi, trong tim anh ta chỉ có duy nhất Thanh Lam, mình chỉ là một con mèo nhỏ"
Suy nghĩ được một lúc, nó nằm ngủ li bì chẳng biết gì..
-Cạch-
Anh đứng ở cửa phòng nhìn nó "Hôm nay mèo nhỏ này bị gì thế không biết, mới đi có một thời gian ngắn tại sao lại thay đổi như vậy? trở nên hiền lành hẳn, bộ bên đó lạnh quá hóa rồ sao?, nhưng mà mèo nhỏ nhìn lúc ngủ mới thật đáng yêu"
Anh khẽ cười rồi rời đi, chỗ anh hay ngủ vẫn là sô pha phòng khách, anh định sẽ dọn phòng sách bên cạnh thành phòng ngủ nhưng anh sợ là khi ông nội hay ba mẹ đến thăm biết được, đành chịu khổ, dù gì thì cũng sẽ nhanh chóng tìm cách ly hôn, nhưng mỗi lần nghĩ đến sẽ ly hôn với mèo nhỏ anh lại không đành lòng, cảm thấy thiếu, cảm thấy mèo nhỏ đã là một phần của ngôi nhà này..
Hằng ngày, hằng ngày, cuộc sống của nó yên bình đến lạ thường. Để che giấu tình cảm nó dành cho anh, nó trở lại là con mèo nhỏ hỗn láo của lúc trước, luôn cãi lại lời anh, luôn làm anh bực tức, lâu lâu lại kiếm trò nào đó chọc anh, đơn giản là vì muốn anh xua tan đi cơn mệt mỏi trong công việc, và anh cũng thế, thường ngày lại đi làm rồi về nhà bên mèo nhỏ, thích trêu mèo nhỏ, có lẽ nhìn thấy mèo nhỏ tức giận rất dễ thương, và anh cũng không hề nhận ra được tình cảm mà nó dành cho anh...
...Tập đoàn Vương Gia...
-CỐC CỐC- giọng anh lạnh lùng
-Vào đi
-Cạch- Hàn Bích Ngọc bực mình hung hăng đi vào, thư kí riêng của anh cản lại nhưng không kịp:-Cô không được vào, mau ra ngoài!
Anh ngước lên, khẽ châu mày:-Cậu ra ngoài đi!
Thư kí riêng của anh cúi người rồi đi ra ngoài và đóng cửa lại, anh chống tay lên bàn, nhìn Bích Ngọc, cô ta đi đến cạnh anh
-Tại sao hơn 1 tháng nay anh lại không liên lạc với em, còn đuổi việc em, và thay thư kí khác, có phải anh đã bị vợ 'hờ' mê hoặc rồi không? Sao anh lại tránh em!
-Tôi chưa từng tránh cô
Phải, anh luôn thờ ơ và lạnh lùng như thế, nhưng anh không vô tâm, cô ta nắm tay anh
-Vậy thì tại sao? Anh trả lời em đi_anh nhíu mày
-Vì cô không còn giống Thanh Lam nữa!
Cô ta đơ người, lắc đầu ngầy ngậy:-Em vẫn là em mà
-Thái độ của cô, hôm đó đối với Tiểu Đình, Thanh Lam sẽ không bao giờ cư xử giống cô!
-Em biết em sai rồi, sẽ không có lần sau đâu, anh tha thứ cho em nha anh!
Anh lạnh lùng gạt tay cô ta ra rồi quay người lại:-Mời cô đi ra cho!
-Anh... anh à!
Anh bấm nút gọi thư kí:-Tiễn!
-Vâng!
-Cạch- anh chàng thư kí đi vào mời cô ta đi ra ngoài, cô ta bực tức nắm chặt tay "Được lắm, Hứa Tiểu Đình, cũng vì cô ta mà ra, được thôi, tôi sẽ cho cô biến mất mãi mãi, dám cướp người đàn ông của tôi sao.." Hàn Bích Ngọc cười một cách nham hiểm...
...Biệt thự Thanh Lam...
Nó đang ngồi tĩa hoa quả, nó mới học được từ cô hầu gái phụ trách nấu ăn, cô hầu gái kia thì tĩa rất tỉ mĩ, ra những hình dạng con vật rất đẹp, còn nó thì đứt tay hơn mười mấy lần rồi, mà nhìn chẳng ra con gì hết, đúng là nó rất vụng về, trước kia nó chưa từng đụng vào những thứ này, nhưng từ khi thích anh, nó cũng thay đổi cả thói quen của mình, nó nói với Minh Hằng rằng muốn nghỉ ngơi một thời gian, nhưng thật ra là vì muốn chăm sóc anh, nó biết nó sẽ không bằng cô gái tên Thanh Lam đâu, nhưng nó muốn thay cô gái đó ở bên lo lắng cho anh, sẽ lại mang đến cho anh nụ cười ấy...
Ông quản gia rửa vết thương và băng ngón tay lại cho nó
-Cô chủ, hay là đừng làm nữa!
-Không được, tôi chỉ mới vừa thử thôi mà!
-Nhưng nãy giờ cô chủ chảy máu nhiều quá rồi, hay là nghỉ ngơi một chút!
-Ừm, vậy cũng được!
Ông quản gia thở dài, nó bật cười, mọi người đã lo thái quá rồi, những vết thương nhỏ này có đáng là gì chứ, nó đâu có giống mấy cô gái tiểu thư nhõng nhẽo hễ đứt tay một cái là kêu la rồi khóc này nọ...
-Bầu trời ấy nơi xa thế nào rồi, cũng có mưa rơi vào hay là tuyết đã tuôn rơi.._là Minh Hằng gọi, nó đã nói là muốn nghỉ ngơi một thời gian và không tham gia phim nào rồi mà, thắc mắc nó bắt máy
-Em nghe đây!
Minh Hằng lo lắng:-Em còn bình tĩnh như vậy? có người nào đó đã đưa bằng chứng cho nhà báo nào đó nói rằng Hứa Tiểu Đình đã kết hôn, lừa gạt Fans, em mau đến công ty nhanh, giám đốc muốn gặp em đó!
Nó nhíu mày, nó cũng có vài phần lo lắng cho tương lai của mình nhưng điều nó hiếu kì hơn chính là ai là người công bố với báo chí?...
Thấy nó chạy đi, ông quản gia chạy theo:-Cô chủ, tôi sẽ chuẩn bị xe!
-Không cần, tôi bắt Taxi được rồi_nó nói vội rồi chạy đi...
_______________________
Bình chọn và comment cho truyện nha mấy bạn ❤️ cho xíu động lực nha 💋
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip