Chương 74: Anh làm với em đi

" Anh Lộc Hàm......" Cô ta nũng nịu gọi một tiếng, từ từ bước đến bên cạnh hắn ta, bò lên giường nhoài lên cơ thể cường tráng rắn chắc của hắn.

Lộc Hàm mặt vẫn không biểu cảm chằm chằm nhìn lên trần nhà, dường như người phụ nữ trên người không tồn tại vậy.

Bạch Phi Phi cúi đầu hôn lên cổ hắn, hai tay vuốt ve mơn trớn bộ ngực vạm vỡ của hắn, còn không ngừng đùa nghịch ở hai núm nhỏ trên ngực hắn.

Đối diện với người phụ nữ trước mắt, cơ thể Lộc Hàm không hề có chút phản ứng nào.

Bạch Phi Phi nhìn hắn không động tĩnh gì, đành đứng thẳng dậy, cởi bỏ quai áo, chiếc váy lụa trên người cô ta trong tích tắc rơi xuống đất.

Cô ta không một mảnh vải che thân đứng trước mặt hắn, chẳng chút ngại ngùng mà tiếp tục nhoài lên người hắn.

" Ưh....anh Lộc Hàm.......anh làm với em đi........." Cô ta đưa tay kéo đôi bàn tay dài của hắn vuốt ve lên bầu ngực căng tròn của cô ta, dẫn tay hắn mơn trớn khắp người. Cô ta thẳng lưng ngồi trên người hắn, cúi đầu hôn lên môi hắn, ai mà biết Lộc Hàm không động tĩnh hồi lâu gì, lúc này đột nhiên đẩy cô ta ra, chẳng buồn nhìn cô ta mà bước xuống giường.

" Anh Lộc Hàm........." Cơ thể trần truồng của Bạch Phi Phi ngồi trên giường, mặt thất vọng nhìn bóng hắn rời đi.

" Em mặc quần áo lên, đêm nay, anh ngủ ở sofa." Nói xong đang định đi ra sofa, ai mà biết Bạch Phi Phi đột nhiên nhảy xuống giường, chạy đến ôm chầm hắn từ sau lưng, mặt áp sát vào sau lưng hắn: " Anh Lộc Hàm, đừng như thế, đừng tàn nhẫn với em như thế, bác Lộc muốn chúng ta sinh con, ít nhất anh cũng phải chạm vào em chứ?" Cô ta như đang ấm ức mà cầu xin hắn.

Lộc Hàm chẳng nể nang gì, hất tay cô ta ra, không quay đầu lại: " Phi Phi, con, không nhất định phải làm mới có."

" Thế không làm thì có thế nào được?" Bạch Phi Phi đau lòng nhìn hắn nói.

" Xin lỗi, bây giờ anh chưa muốn có con." Nói xong, lên ghế sofa nằm, mắt nhắm lại.

Thực ra, ai mà không muốn có con chứ? Hắn chỉ là không muốn có với cô ta.

Bạch Phi Phi không nói gì nữa, bất lực quay về giường, kéo chăn lên, cả đêm không ngủ được.

............

Địch Lệ Nhiệt Ba và Nam Phong Dịch đang nói chuyện sôi nổi trong phòng bệnh, đồng hồ trên tường đã điểm 12 giờ.

Mã Phi cuối cùng nhịn không nổi, đứng dậy mặt không biểu cảm nhìn Nam Phong Dịch: " Tiểu tử này, đã 12h rồi, có thể đi được rồi chứ? Đừng ảnh hưởng giấc ngủ của Địch tiểu thư."

" Đúng rồi, tiểu Dịch, em về đi, muộn thế này rồi, chị cũng hơi mệt rồi." Nhiệt Ba ngáp một cái, cũng có vẻ buồn ngủ rồi.

Nam Phong Dịch cố tình nhìn Mã Phi, nhìn thấy trong phòng chỉ có mình Nhiệt Ba và hắn ta một nam một nữ, thật là nguy hiểm, thế là đưa ra một quyết định trọng đại.

" Chị Nhiệt Ba, em không đi nữa, em sợ thằng cha này ức hiếp chị, cho nên em cũng phải ở lại đây canh chừng cho chị, không sao, chị yên tâm ngủ đi, bên kia còn có một chiếc giường gấp, em ngủ ở đó, có gì cần chị cứ gọi em." Lời còn chưa dứt. Nam Phong Dịch đã nằm lên giường gấp ngủ rồi.

Mã Phi vừa nhìn, đã cuống lên, tên tiểu tử này thật là được voi đòi tiên, anh ta chạt đến bên cạnh hắn: " Này, cậu về đâu thì về đó đi, ai cho phép cậu ở lại đây?"

Địch Lệ Nhiệt Ba uể oải nhìn anh ta: " Đúng rồi, tiểu Dịch, em nên về nhà đi, em yên tâm, thằng cha này ở bên cạnh chị, anh ta không thích phụ nữ, anh ta thích đàn ông, cho nên chị Nhiệt Ba của em rất an toàn."

Vừa nghe thấy lời Nhiệt Ba nói, mặt Mã Phi lập tức tối sầm lại: " Địch tiểu thư, cô nói chuyện càng lúc càng quá đáng."

Nam Phong Dịch vẫn với bộ dạng chết cũng không đi. Nhìn hai người bọn họ như chẳng có chuyện gì, nhún nhún vai nói: " Cả cái bệnh viện này là của tôi, tôi muốn ngủ ở đâu thì ngủ ở đó, hai người muốn đuổi cũng không được, chị Nhiệt Ba ngủ ngon nhé." Nói xong, anh ta quay người nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

Địch Lệ Nhiệt Ba không biết nói gì nhìn anh ta, quả nhiên, muốn bất cứ thời gian nào cũng có thể làm phiền người bệnh nào đó, một phương pháp hiệu quả nhất chính là mua cái bệnh viện này!

Mã Phi chẳng còn cách nào, đành phải chuyển ghế tựa của mình đến bên cạnh giường, anh ta phải để mắt đến tên tiểu tử này, tránh để hắn ta có hành động gì đó.

..........

Vịnh Tiên Thủy. Ánh nắng le lói hắt vào phòng.

Đợi lúc Bạch Phi Phi tỉnh dậy, trên sofa đã không còn thấy bóng Lộc Hàm đâu.

Cô ta dậy thay quần áo, xuống lầu nhìn thấy một mình lão Lộc đang ngồi ăn sáng trên bàn.

Bạch Phi Phi trở lại tâm trạng, mỉm cười ra vẻ ngoan ngoãn, khéo léo.

" Bác Lộc, chào buổi sáng." Cô ta mỉm cười lên tiếng chào hỏi ông ta.

Lão Lộc quay đầu ngạc nhiên nhìn cô ta: " Phi Phi, sao đã dậy sớm thế? Sao không ngủ thêm lúc nữa? Lộc Hàm vẫn còn ngủ à?" Lão Lộc hỏi dò, nhìn dáng vẻ có chút mệt mỏi của Bạch Phi Phi, trong lòng nghĩ tối qua nhất định bị Lộc Hàm giày vò rất lâu.

Vừa nghe thấy những lời này, mặt Bạch Phi Phi đỏ ửng lên, chuyện này cô ta cũng ngại nói ra, cũng không dám nói với Lão Lộc tối qua bọn họ thực ra chưa xảy ra chuyện gì, chuyện này đối với một người phụ nữ mà nói cũng chẳng hay ho gì, cho nên đành cười mà trả lời: " Bác Lộc, anh Lộc Hàm nói công ty có chút việc, cho nên đã đi từ sớm rồi ạ."

" Ha Ha, tên tiểu tử này thật không biết thương hoa tiếc ngọc," Nói xong cười mấy tiếng rồi lại cúi đầu tiếp tục ăn sáng.

Lúc này, thím Trần từ trong bếp bưng ra một bát canh đặt trước mặt Bạch Phi Phi: " Bạch Tiểu thư, đây là canh ngân nhĩ hạt sen mà cô muốn."

Ai mà biết Bạch Phi Phi chẳng buồn ăn, xị mặt xuống nhìn thím Trần: " Thím Trần, đột nhiên tôi lại muốn uống canh đậu xanh, cái này không cần nữa, thím đổi cho tôi đi."

Thím Trần ngỡ ngàng, bát canh này bà đã phải hầm mất ba tiếng đồng hồ, nhưng cô ta uống một ngụm cũng không uống mà lại bảo bà đổ đi, đây không phải cố ý làm khó bà sao.

" Nhưng, Bạch tiểu thư, cô hôm qua không phải nói......." Thím Trần bối rối nhìn cô ta.

Bạch Phi Phi lườm thím Trần một cái: " Đó là hôm qua, tôi hôm nay không muốn uống nữa, tôi bây giờ chỉ muốn uống canh đậu xanh, thím nhiều lời thế làm gì chứ?"

Thím Trần luống cuống nhìn cô ta, đành phải dọn bát canh ngân nhĩ hạt sen đó đi: " Bạch tiểu thư cô đợi một lát, tôi lập tức đi làm ngay." Nói xong quay người đi, ai mà biết Lão Lộc lại gọi lại bà.

" Ha ha, thím Trần, Phi Phi không thích uống thì đưa cho tôi, tôi lâu lắm rồi cũng không uống canh ngân nhĩ hạt sen mà thím làm, rất nhớ mùi vị này." Lão Lộc vừa nói vừa đón bát canh từ tay thím Trần.

Bạch Phi Phi ngạc nhiên nhìn bọn họ, thái độ của lão Lộc nói rõ địa vị của thím Trần ở cái nhà này không phải đơn giản chỉ là người làm, nhất định có quan hệ gì đó, nếu không Lộc Hàm và lão Lộc sao lại khách sáo với bà ta như thế.

Nghĩ như thế, đột nhiên cô ta cười giả dối nhìn thím Trần: " Thôi vậy thím Trần, nhìn bác Lộc uống ngon như thế, tôi đột nhiên lại muốn nếm thử, phiền thím múc cho tôi một bát nhé, canh đậu xanh không cần làm nữa." Thái độ này, khác xa những tận mười vạn tám nghìn dặm so với trước đó.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip