Chương 93 + 94
Chương 93: Chuyện thú vị xảy ra trên đường về Hàm Châu (3)
Dịch: LC
Gấp rút một đường lâu như vậy, cuối cùng cũng sắp đến được thành Hàm Châu rồi.
Buổi chiều ngày hôm đó, trên bầu trời mây đen che phủ, giống như là sắp đổ cơn mưa lớn. Đoàn người Đề Kiêu trú tạm trong một nhà trọ cũ nát.
Diệp Ly Châu được nha hoàn đỡ xuống xe ngựa.
Nàng mặc váy áo màu xanh nhạt, quấn quanh người một cái áo choàng thật dài, mái tóc đen xõa tung ở sau lưng, trên mặt thì được cái mạng che lại.
Ham muốn chiếm hữu của Đề Kiêu quá mạnh, hắn không hi vọng những người khác nhìn Diệp Ly Châu. Hắn hiểu rõ nhất khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Ly Châu. Diện mạo của nàng quá đẹp cũng phiền toái, ai thấy cũng muốn nhìn thêm vài lần.
Nhưng mà, người của Tần Vương, há có thể tùy tiện nhìn nhiều?
Đề Kiêu dẫn Diệp Ly Châu vào phòng. Nàng nhìn bài trí trong phòng, tuy rất cũ kỹ nhưng khá sạch sẽ.
Đồ trên giường thì đều phải thay đổi.
Một người đàn ông như Đề Kiêu thì không để ý tới mấy thứ này, nhưng hắn không hi vọng Diệp Ly Châu ngủ trên cái giường mà người khác đã từng ngủ qua.
Cho nên đã chuẩn bị rất nhiều khăn trải giường cùng với vỏ gối, lần này dùng xong rồi vứt đi luôn.
Hắn có thể không so đo, nhưng không thể không tính toán cho Diệp Ly Châu.
Sau khi đi vào, Diệp Ly Châu ngồi xuống ghế. Băng ghế hơi thấp, ngồi lên cũng không thoải mái lắm.
Nha hoàn rót một chén trà mới bưng qua. Diệp Ly Châu uống trà, đôi mắt long lanh nhìn về phía Đề Kiêu: “Điện hạ, hôm nay sẽ có mưa to phải không ạ?”
Đề Kiêu hành quân đánh giặc đã lâu, nên cũng biết xem thời tiết. Hắn “Ừ” một tiếng: “Buổi tối sẽ mưa.”
Diệp Ly Châu gật đầu: “Có lẽ chúng ta sẽ bị kẹt lại ở chỗ này một thời gian. Sáng mai thức dậy nhìn thấy mặt đất lầy lội, cũng không tiện lên đường.”
Gian phòng quá nhỏ, cửa sổ chỉ lớn có chút xíu, cho nên trong phòng tối vô cùng.
Đề Kiêu biết Diệp Ly Châu ngồi xe ngựa bị lắc lư cũng mệt rồi. Sau khi nha hoàn trải giường xong, hắn để nàng lên giường nằm một lát.
Diệp Ly Châu lên giường đi ngủ.
Mặc dù khăn trải giường đã được thay đổi, nhưng đệm bên dưới vẫn là một tầng mỏng manh, hơn nữa căn phòng quá cũ kỹ, cho dù quét tước sạch sẽ, cũng có chút xíu mùi nấm mốc nhàn nhạt. Thân thể Diệp Ly Châu mỏng manh, nàng lăn qua lộn lại trên giường mà vẫn cảm thấy khó chịu. Diệp Ly Châu cũng khá lạ giường, nhắm lại mắt chưa được bao lâu, lúc sắp ngủ thiếp đi thì không hiểu sao nàng sẽ luôn tỉnh lại.
Diệp Ly Châu day day ấn đường, mở mắt ra.
Nàng không ngủ được nữa, bèn ngồi dậy.
Nhiệt độ bên ngoài đã giảm xuống, gió to nổi lên, các loại âm thanh gào thét, Diệp Ly Châu cũng thấy hơi đau đầu.
Nàng không để cho nha hoàn đi vào, mà tự lấy một viên thuốc từ trong hà bao trong ngực khẽ ngậm trong miệng.
Bởi vì nằm một lát trên giường, mái tóc đen của Diệp Ly Châu có chút lỏng lẻo. Nàng không tìm được gương, nên tiện tay cột tóc lại, rồi phủ thêm áo khoác đi ra ngoài.
Diệp Ly Châu lảo đảo đi xuống cầu thang. Bởi vì mới tỉnh lại không lâu, nàng vẫn còn chút cảm giác choáng váng.
Mùi vị thơm ngát của thuốc viên từ từ tan ra, nàng mệt mỏi vịn lên cánh tay Ngọc Sa, đưa mắt nhìn lướt qua bên dưới. Chỗ này hoang vu hẻo lánh, nhà trọ bình dân cũng đơn sơ, trong nhà trọ vốn dĩ cũng không có bao nhiêu người ở lại. Lần này Đề Kiêu vào ở, bên trong bên ngoài được binh sĩ canh gác kín như một cái thùng sắt vậy, một con ruồi cũng không bay vào được, cho nên phía dưới chỉ có Đề Kiêu và thân tín của hắn đang ngồi uống rượu nói chuyện.
Vốn dĩ Diệp Ly Châu cũng không cảm thấy gì, chẳng qua là có một người chắn tầm mắt của nàng.
Chủ nhà trọ là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi. Bên cạnh ông ta có một cô gái tuổi mười tám xuân xanh, cô gái này cũng có vài phần nhan sắc.
Chủ nhà trọ biết những người này đều là tướng sĩ không dễ chọc vào, hễ là người nào đó nhìn trúng con gái ông ta, thì nhà ông ta sẽ một bước lên mây.
Bởi vậy ông ta cố tình để con gái mình đi ra rót rượu.
Con gái của chủ nhà trọ tên là Thúy Liên. Nàng ta nhanh mồm nhanh miệng, đã từng gặp được không ít khách trọ, cực kỳ biết nịnh nọt người khác.
Nàng ta thấy tướng mạo Đề Kiêu bất phàm, khí chất thì càng không phải là người thường có thể so được, cho nên nàng ta rót rượu cho Đề Kiêu nhiều hơn.
Nhìn từ góc độ của Diệp Ly Châu, có thể thấy ngực của Thúy Liên cũng dán lên lưng Đề Kiêu rồi, nhưng Đề Kiêu không hề nhận ra.
Ngọc Sa bĩu môi, nhỏ giọng nói: “Đúng là cái đồ lẳng lơ.”
Diệp Ly Châu không lên tiếng, nàng vịn tay Ngọc Sa đi xuống dưới.
Thân tín của Đề Kiêu trông thấy Vương phi đi xuống thì rối rít đứng dậy hành lễ.
Những người này đều đã đi theo Đề Kiêu nhiều năm, cùng ra vào chiến trường, trung thành tận tụy với Đề Kiêu. Bao nhiêu năm đã qua, tất cả mọi người đều biết tính Đề Kiêu.
Tần Vương có yêu cầu nghiêm khắc với thuộc hạ, tôn ti trật tự được phân biệt rõ ràng, không thể vượt qua, luật trong quân thì càng nhiều hơn. Có thể nói, những người lưu lại bên cạnh Tần Vương đều là dũng tướng có năng lực xuất chúng, đầu óc thông minh, ngàn dặm mới tìm được một.
Những người này, chuyện gì cũng dám làm, duy chỉ không dám nhìn mặt của Tần Vương phi.
Cùng là đàn ông thì đều hiểu được ham muốn chiếm hữu của đàn ông. Không thể thách thức Tần Vương, người phụ nữ của Tần Vương cũng không thể nhìn một cách tùy tiện.
Cho nên, lúc Diệp Ly Châu đi xuống, mọi người chỉ đứng dậy hành lễ, không dám nhìn nhiều hơn.
Đề Kiêu nói: “Sao nàng lại xuống đây?”
Diệp Ly Châu liếc đôi mắt hoa đào long lanh về phía Thúy Liên đang rót rượu. Lúc Thúy Liên nhìn thấy Diệp Ly Châu thì giật mình, nàng ta có vài phần nhan sắc, nhưng nha hoàn bên cạnh Diệp Ly Châu so ra đã hơn nàng ta rồi, lại càng đừng nói tới bản thân Diệp Ly Châu.
Có điều, tục ngữ nói, hoa nhà không bằng hoa dại, vợ không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm. Trong nhà cho dù có người có địa vị, nhưng Thúy Liên làm bộ không nhìn thấy Diệp Ly Châu.
Đề Kiêu chỉ uống một ngụm rượu trong chén, nàng ta lại rót đầy, rồi cười nói: “Đại gia, mười dặm tám thôn đều biết Nữ nhi hồng mà nhà chúng tôi cất là mạnh nhất. Ngài uống đến giờ mà vẫn chưa say, thực lợi hại!”
Đề Kiêu cười nhạt, thoáng liếc nhìn Diệp Ly Châu.
Diệp Ly Châu nhìn rượu đục trong chén rồi cầm lên.
Đề Kiêu giữ chặt tay nàng: “Nàng không uống được.”
Rượu này đúng là không so được với rượu ở nhà, Đề Kiêu lo nàng uống xong sẽ không khỏe.
Thúy Liên cũng cười: “Tiểu nương tử, cô không uống được mấy thứ này đâu. Rượu này có tính mạnh, một chén rượu vào bụng thôi là chắc chắn cô sẽ say đó.”
Ngọc Sa nhiều chuyện nói: “Nữ nhi hồng thì có thể mạnh thế nào? Rượu gì phu nhân nhà ta cũng uống được hết.”
Ngọc Sa nhìn Thúy Liên ngứa mắt. Thúy Liên vẫn dựa sát lên trên người Đề Kiêu, chỉ sợ người ta không nhìn ra suy nghĩ của nàng ta thôi.
Đề Kiêu thì lại không hề nhìn ra tính toán nhỏ của Thúy Liên, hắn chỉ coi như đứa con gái nhà buôn không coi trọng cấp bậc lễ nghĩa, không chú ý tới mấy chuyện vụn vặt mà thôi.
Đề Kiêu lấy đôi đũa sạch bằng ngà voi ở trên bàn, chấm đầu đũa vào rượu, sau đó chấm lên môi Diệp Ly Châu: “Nếm thử một chút.”
Một chút xíu cảm giác cay cay lan ra đầu lưỡi, khuôn mặt của Diệp Ly Châu thoáng cái đỏ ửng.
Đề Kiêu cười ha hả: “Say rồi hả?”
Diệp Ly Châu nhìn cả người Thúy Liên cũng sắp dán lên lưng Đề Kiêu, nàng nói: “Còn chưa có say đâu.”
Diệp Ly Châu bưng chén rượu đó lên, uống một hơi cạn sạch.
Đề Kiêu cũng không ngờ rằng Diệp Ly Châu sẽ uống một hơi cạn chén, trước đây hắn đều cho nàng uống một chút xíu rượu có nồng độ thấp. Với Đề Kiêu mà nói, rượu ở nơi này mặc dù không tính là rất mạnh, nhưng cơ thể Diệp Ly Châu tuyệt đối chịu không nổi.
Đề Kiêu xoa môi nàng, đút cho nàng một ngụm trà: “Có cay không? Ngọc Sa, đi dặn người nấu chút canh giải rượu mang tới cho phu nhân.”
Diệp Ly Châu lắc đầu: “Không cần đâu.”
Nàng đứng dậy rời đi.
Chuyện của chủ nhân, bọn thuộc hạ đều không dám suy đoán cũng không dám nhìn nhiều. Đề Kiêu cũng không đoán ra cảm xúc của Diệp Ly Châu, người ngoài lại càng không đoán ra được.
Khoảng thời gian ở bên ngoài, tất cả mọi người đều gọi Đề Kiêu là tướng quân, gọi Diệp Ly Châu là phu nhân.
Bọn thuộc hạ rất có ánh mắt, ca ngợi trước mặt Đề Kiêu: “Phu nhân có tửu lượng tốt.”
Thúy Liên buồn bực trong lòng, tửu lượng tốt? Không phải chỉ là một hơi cạn một ly rượu thôi sao? Nàng ta cũng có thể một ngụm cạn sạch đấy!
Đề Kiêu khiêm tốn: “Bình thường thôi.”
Một gã thuộc hạ khác nói: “Phu nhân có dũng khí, quả nhiên là vô cùng xứng đôi với tướng quân.”
Thúy Liên càng cảm thấy buồn bực hơn, uống một chén rượu mà thôi, cũng không phải là thuốc độc, thế nào là rất can đảm? Nói như vậy, khắp thiên hạ đều là người can đảm rồi.
Đề Kiêu lại thừa nhận cái này: “Đúng là lá gan lớn, râu hổ nàng cũng dám rút, lúc bình thường thì thích cưỡi lên đầu người ta.”
Mọi người nghe thấy giọng nói nuông chiều của Đề Kiêu thì biết trong lòng điện hạ Vương phi là tốt nhất, chỉ cần không khen dung mạo của Vương phi—— đàn ông bình thường cũng không thích những gã khác khen vợ mình đẹp, những người khác cũng đều luôn miệng ca ngợi.
Lúc Thúy Liên rót rượu thì cố ý run tay, vẩy rượu lên quần áo Đề Kiêu.
Là rất chỗ rất tế nhị, nhưng Thúy Liên lại giả vờ không biết. Nàng ta vươn tay lau cho Đề Kiêu, định chọc ghẹo người đàn ông cao quý này một chút.
Đề Kiêu nhíu mày, tóm chặt cổ tay nàng ta: “Chân tay vụng về, đừng hầu hạ ở chỗ này nữa.”
Thúy Liên ngẩn ra.
Một người hầu khác luôn đi theo bên cạnh vội vàng đuổi Thúy Liên đi xuống.
Từ trước đến nay Đề Kiêu ghét đàn bà con gái chạm vào hắn, trên người bị đứa con gái vụng về vẩy rượu vào, trong nháy mắt tâm tình vốn đang tốt cũng không còn nữa.
Quả nhiên, ngoại trừ Diệp Ly Châu, người khác làm cái gì cũng không được.
Đề Kiêu lo Diệp Ly Châu uống nhiều rượu, thân thể sẽ khó chịu. Một khắc sau, hắn về phòng.
Ngoài mặt Diệp Ly Châu nói mình sẽ không say, quay về phòng không lâu thì ăn một ít thuốc giải rượu, để nha hoàn pha nước mật ong, rồi uống từng ngụm một.
Dù rằng như vậy, sắc mặt của nàng vẫn hơi ửng đỏ.
Đề Kiêu sờ má Diệp Ly Châu: “Không uống được rượu còn cứ đòi phải nếm thử, hiện tại người không thoải mái hả?”
Diệp Ly Châu cụp mắt xuống: “Không có.”
Lúc dùng bữa tối, Diệp Ly Châu không nhìn thấy Thúy Liên đi lên hầu hạ nữa. Nàng uống rượu xong thì đầu óc choáng váng, bữa tối chỉ tùy tiện dùng một chút xíu, sau khi tắm xong thì lên giường nằm.
Ván giường quá cộm người, giường cũng không lớn lắm, hai người nằm có hơi chen chúc.
Men rượu chưa tan hết, Diệp Ly Châu nhích vào trong lòng Đề Kiêu. Nàng không thích mùi nấm mốc tản ra ở xung quanh, trên người Đề Kiêu có mùi mát lạnh sạch sẽ, nàng thích Đề Kiêu hơn.
Đề Kiêu xoa xoa lưng nàng: “Không ngủ được hả?”
Hắn biết Diệp Ly Châu lạ giường.
Men rượu chưa tan, Diệp Ly Châu bỗng nhiên nhớ tới lúc ban ngày, ngực của Thúy Liên cũng chạm vào vai Đề Kiêu thì càng không ngủ nổi.
Ban đêm quả thật trời đổ mưa to, tiếng sấm kèm theo tiếng mưa rơi đùng đùng đoàng đoàng, tiếng vang ầm ầm rơi vào tai người ta.
Trong nhà trọ gần như không có cách âm. Gió thổi mưa rơi, cả căn phòng gần như bị rung chuyển.
Nhưng Đề Kiêu lại không nghe thấy tiếng vang bên ngoài.
Vành mắt Diệp Ly Châu hơi hiện lên màu hồng như hoa đào vậy, bờ môi căng mọng, khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp mê người. Nàng nhìn Đề Kiêu chăm chú, mềm mại đến mức có thể làm tim người ta tan chảy.
Diệp Ly Châu túm lấy tay Đề Kiêu.
Rất nhanh, loạt xoạt một chút, quần áo đã rơi lả tả khắp giường.
Đề Kiêu vốn không định làm chuyện thân mật với nàng ở trong nhà trọ bình dân.
Thứ nhất là giường thực sự quá nhỏ, lại không chắc chắn. Thứ hai, nàng ưa sạch sẽ, ở bên ngoài sẽ luôn có chút bất tiện.
Giọng của Diệp Ly Châu rất nhẹ: “Có phải ta tốt hơn không?”
Tuy Đề Kiêu không hiểu ý nàng, hắn cũng không so sánh nàng và người khác, thế nào là nàng tốt hơn?
Trong đáy lòng hắn, nàng vốn dĩ là tốt nhất.
Có điều, cực ít khi thấy nàng chủ động, Đề Kiêu cũng khó mà kềm chế bản thân.
Hắn dập tắt ngọn đèn.
Bên ngoài mưa to như trút nước, khắp đất trời chỉ có tiếng mưa rơi, che giấu đi hết thảy.
Tất cả âm thanh trong phòng trọ đều bị tiếng mưa gió bên ngoài ép xuống.
Lúc ấy Diệp Ly Châu váng đầu, dám cả gan chủ động mời gọi Đề Kiêu, nhưng về sau, nàng cảm thấy mình sai rồi.
Không nên trêu chọc hắn. Trêu chọc xong rồi nàng sẽ khó mà chạy thoát được.
Thời gian kéo dài vô tận, nàng cũng quá dễ bị hắn dẫn đi lạc lối.
______________________
Chương 94: Chuyện thú vị xảy ra trên đường về Hàm Châu (4)
Dịch: LC
Sau trận mây mưa đêm qua, ngày kế tỉnh lại, Diệp Ly Châu cảm thấy xương cốt cũng rã rời.
Vành mắt nàng hơi đỏ lên. Đề Kiêu hôn nàng một cái, thấp giọng thì thầm bên tai nàng: “Có dậy được không?”
Trên giường là một mảnh bừa bộn, trên người Diệp Ly Châu thì đều là mùi của Đề Kiêu. Lông mi Diệp Ly Châu thoáng run rẩy. Nàng xoay người đi: “Ừ.”
Thực ra cũng còn khá ổn, có thể dậy được.
Đề Kiêu nói: “Nàng yên tâm, sắp đến nhà rồi.”
Đi đường nhiều ngày như vậy, thực ra thì cũng gần đến Hàm Châu rồi.
Đề Kiêu thay quần áo, cho nha hoàn đi vào hầu hạ rửa mặt súc miệng, lúc này mới cùng Diệp Ly Châu xuống giường.
Hắn cũng đã nhận ra, đây là Diệp Ly Châu đang ghen.
Biểu hiện của nàng nhìn qua thì rất bình thường, trên thực tế, nàng cũng có tâm lý bảo vệ. Diệp Ly Châu cực kỳ bảo vệ Đề Kiêu, không thích người đàn bà khác chạm vào hắn.
Sau khi Diệp Ly Châu thay váy áo xong, Đề Kiêu nói: “Yên tâm đi, hôm nay ta sẽ không để cho nàng ta tới hầu hạ nữa.”
Tối hôm qua trời đổ mưa to, mặt đất lầy lội khó đi, căn bản không thể lên đường, bởi vậy đám người Đề Kiêu còn phải trú lại trong nhà trọ này thêm một ngày nữa.
Diệp Ly Châu rửa mặt chải đầu xong thì cùng Đề Kiêu xuống lầu dùng bữa sáng.
Người đi theo bọn họ rất đông, đồ ăn hằng ngày đều là do nha hoàn bên người tự tay chuẩn bị, như vậy cũng cảm thấy sạch sẽ, bởi vì đồ mua ở bên ngoài, luôn được làm không đủ sạch.
Đề Kiêu nhìn nàng tỉ mỉ kẻ lông mày, thì nói: “Không cần vẽ nữa, vốn đã rất đẹp rồi, không trang điểm cũng vẫn đẹp.”
Thật ra thì dáng vẻ đoan trang trời sinh, mấy ngày nay Diệp Ly Châu lại càng trưởng thành hơn, thoạt nhìn xinh đẹp hơn, duyên dáng hơn khiến cho người ta không dời được mắt.
Ngón tay mảnh khảnh của nàng nắm lấy một cây trâm trên tóc, im lặng không nói gì.
Đề Kiêu cười khẽ nói: “Còn đang ghen vì chuyện hôm qua hả?”
Diệp Ly Châu kiên quyết không thừa nhận là mình ghen. Cũng là thông qua đôi câu vài lời cùng với một ít hành động nho nhỏ của nàng đêm qua, Đề Kiêu nhìn ra là Diệp Ly Châu đang ghen.
Thực ra hắn cam tâm tình nguyện nhìn nàng nổi máu ghen.
Từ mức độ nào đó mà nói, Diệp Ly Châu nổi cơn ghen là bởi vì nàng để ý, trong lòng có hắn mới biết ghen.
Lông mi của Diệp Ly Châu thoáng run run: “Không có ghen.”
Đề Kiêu ôm chầm lấy vai nàng: “Là ai hôm qua chủ động tới cầm tay ta? Hửm? Chẳng lẽ là tự ta chủ động chạm vào nàng?”
Ở trước mặt người ngoài thì hắn luôn cao cao ở tít bên trên, không có tính người, trước giờ đều lạnh lùng kiêu ngạo, chỉ có lúc đối mặt với Diệp Ly Châu, Đề Kiêu mới có thể nói ra những lời thế này.
Vành tai Diệp Ly Châu từ từ đỏ lên.
Sắc mặt cũng đỏ ửng.
Hôm qua là nàng giở trò xấu, chủ động dụ dỗ Đề Kiêu.
Đề Kiêu nói: “Ta còn chưa nhìn thẳng vào nàng ta, nhưng cũng có thể nhận ra được, chắc chắn là nàng nở nang hơn nàng ta nhiều.”
Diệp Ly Châu nhớ tới cảnh tượng mà nàng nhìn thấy hôm qua, Thúy Liên sáp đến gần Đề Kiêu như vậy, còn thiếu chút là kê ngực lên người Đề Kiêu, thì trong lòng vẫn có chút không thích ứng được.
Có lẽ nàng thật sự có một ít ham muốn chiếm hữu, như đứa bé giữ chặt đồ ăn vậy, cho dù bản thân tạm thời không ăn, cũng không muốn để người khác ăn đồ của mình.
Tối hôm qua Đề Kiêu một mực an ủi nàng, còn khen nàng, nói nàng tốt đủ kiểu, rằng nàng tốt hơn hẳn những người khác, Diệp Ly Châu mới có thể miễn cưỡng buông chuyện này xuống.
Sau khi dùng xong bữa sáng, Diệp Ly Châu ở trong sân nhỏ nghỉ ngơi. Gió xuân ấm áp, hôm qua mưa cả đêm, hôm nay mặt trời ló dạng, thời tiết thực sự rất đẹp. Đường xá đã lầy lội không thể đi, mọi người bèn thừa dịp thời tiết thế này mà nghỉ ngơi thật tốt.
Ngọc Sa và Hải Đàn kể truyện cười cho Diệp Ly Châu. Diệp Ly Châu nói câu được câu chăng, được ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi, cả người đều cảm thấy nhẹ nhàng ấm áp.
Hôm qua, sau khi Thúy Liên rót rượu bị khiển trách, thì cảm thấy bản thân đã bị mất thể diện rất lớn. Hôm nay nàng ta vốn còn muốn chủ động đi tới trước mặt Đề Kiêu để lấy lòng, nhưng Đề Kiêu bị đông đảo thuộc hạ vây quanh. Mọi người đang chỉnh đốn một ít binh mã, thảo luận một ít việc, Thúy Liên không chen vào được.
Thiếu nữ tơ tưởng chuyện yêu đương, len lén nhìn trộm người đàn ông như mặt trăng được tinh tú vây quanh, trong lòng khó tránh khỏi sẽ có một chút ảo tưởng.
Thân hình Đề Kiêu cao to, tướng mạo thì vô cùng khôi ngô. Tướng sĩ bên cạnh hắn cũng đều là người Hàm Châu, đều là đàn ông tốt ngàn dặm mới tìm được một, nhưng so với Đề Kiêu, vẫn là thiếu rất nhiều thứ.
Đề Kiêu đang mặc trang phục cưỡi ngựa màu đen, tóc dài buộc lên, ngũ quan anh tuấn quyến rũ. Hắn nói năng thận trọng, mặc dù có vài phần lạnh lùng, nhưng lại càng có vẻ trầm ổn đáng tin cậy.
Đàn ông như vậy, dù là ở đâu, đều được vô số phụ nữ yêu thích.
Thúy Liên nhìn Đề Kiêu, lại nhớ tới người con gái đẹp tuyệt trần mà nàng ta nhìn thấy tối hôm qua.
Tuy rằng đã cưới một mỹ nhân, nhưng dường như mỹ nhân này không dễ sống chung. Giả sử nàng ta gả cho Đề Kiêu, thì nhất định sẽ hầu hạ người đàn ông này thật tốt, tuyệt đối sẽ không cáu kỉnh. Nghĩ như vậy, Thúy Liên cầm ấm trà tiến lên, nói: “Đại gia, trời nóng rồi, mọi người có muốn uống một chút nước trà không ạ?”
Sau khi Đề Kiêu biết được Diệp Ly Châu nổi cơn ghen thì không để cho Thúy Liên tới gần nữa. Hắn đưa mắt ra hiệu cho thị vệ ở bên cạnh, ngay lập tức có người sai Thúy Liên đi chỗ khác.
Suy nghĩ của Thúy Liên không khó nhận ra, nhiều người thích Tần Vương như vậy, cô nàng này thực sự là chưa từng nhìn thấy dáng vẻ khi Tần Vương điện hạ giết người, cho nên mới không biết trời cao đất rộng mà nhào vô góp vui.
Người hầu nói: “Cô nương, chủ nhân nhà tôi có chính sự cần trao đổi, không cần cô đi lên bưng trà rót nước. Chúng tôi có chủ mẫu, thân phận của chủ mẫu không kém chủ nhân nhà chúng tôi. Cô tới đây, để cho chủ mẫu nhìn thấy, trên mặt mọi người đều rất khó coi.”
Thúy Liên cắn môi, cảm thấy bị lăng nhục, có điều nàng ta vẫn lui xuống.
Nàng ta rốt cuộc đã hiểu rồi, hóa ra không phải là vị này không tiếp nhận tình cảm của nàng ta, mà là vị mỹ nhân kia có thân phận cao, vị gia này không dám ăn vụng.
Thúy Liên đi vào trong viện, từ xa đã thấy Diệp Ly Châu ngồi trên ghế dựa, mấy người tỳ nữ ăn mặc hoa lệ đang nói gì đó với nàng. Thỉnh thoảng nàng cười một tiếng, nói một câu, giọng nói cũng nhẹ nhàng êm ái.
Thân thể yếu đuối lại hoàn mỹ như vậy, không biết có chịu đựng được sủng ái của vị kia không nữa.
Thúy Liên cũng rót cho Diệp Ly Châu một chén trà. Trong lòng nàng ta luôn có vài phần đố kị cộng thêm không thoải mái, suy nghĩ một chút, rồi nhổ nước bọt vào trong trà.
Thúy Liên đi tới, nói: “Thưa phu nhân, tôi mời người một ly trà.”
Diệp Ly Châu lười biếng nâng mắt lên, cũng không nói gì.
Ngọc Sa không cho phép Thúy Liên tiến lên, nàng nói: “Phu nhân nhà ta không khát, không uống trà của cô.”
Thúy Liên nói: “Phu nhân, tôi là đứa con gái nông thôn, không hiểu được cấp bậc lễ nghĩa. Hôm qua các đại gia để tôi rót rượu, tôi nói nhiều mấy câu, sợ là đã làm mất lòng phu nhân, bây giờ vội tới mời trà phu nhân, nếu phu nhân bằng lòng tha thứ cho tôi, thì uống chén trà này đi ạ.”
Dưới ánh mặt trời, da dẻ của Diệp Ly Châu óng ánh trong suốt, đôi tay ngọc mảnh mai như là thật sự sẽ phát sáng vậy.
Bởi vì nửa nằm nửa ngồi trên trường kỷ, ngày xuân ăn mặc lại phong phanh, cổ áo của Diệp Ly Châu mở ra một chút xíu. Mắt Thúy Liên sắc bén, nhìn thấy được mấy vết đỏ mập mờ mà dụ cho người ta mơ mộng viển vông trên cổ nàng.
Thoạt nhìn Diệp Ly Châu vẫn là dáng vẻ của thiếu nữ, nốt chu sa đỏ giữa chân mày tôn lên da thịt trắng như tuyết, bắt mắt vô cùng.
Nàng khép hờ mắt lại, lười biếng mà nói: “Lời xin lỗi của ngươi ta đã nghe, nước trà thì không uống.”
Giọng nói cũng hờ hững, lạnh lùng, không thân cận.
Ngọc Sa nói: “Không nghe thấy phu nhân nhà ta nói hả? Không uống trà, ngươi cầm xuống đi.”
Ngọc Sa hiểu rõ, thực ra Diệp Ly Châu không phải là không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, thực ra nàng hiểu được, chỉ là bình thường quá lười, cũng lười so đo mấy thứ này.
Đối với người xa lạ đáng ghét, Diệp Ly Châu chính là xa cách lại khách sáo.
Là phụ nữ thì sao có thể không rõ hành động của Thúy Liên ngày hôm qua là có ý gì.
Thúy Liên đứng ở một bên, cắn cắn môi, vẫn cảm thấy bị mất mặt, có chút xấu hổ.
Nàng ta nghĩ mình cũng không phải là người hầu của nhà này, muốn nói cái gì cũng không cần kiêng kỵ nhiều lắm, nên mới lớn mật mà nói: “Hôm qua tôi thật sự không muốn đắc tội phu nhân. Đại gia là đàn ông, rất nhiều chuyện đều bình thường, phu nhân chớ có tính toán chi li. Nếu như phu nhân một mực ghen tuông, sẽ chỉ khiến cho mọi người đều khó coi mà thôi.”
Diệp Ly Châu mở mắt ra, con ngươi trong veo sạch sẽ nhìn về phía Thúy Liên, khẽ mỉm cười: “Đã từng có hai gã đàn ông định lấy lòng ta, ngươi có biết kết cục của bọn họ không?”
Thúy Liên ngẩn người ra, lắc đầu.
“Đã chết rồi. Là phu quân ta giết đó.” Diệp Ly Châu duỗi lưng, “Nếu có nữ nhân lấy lòng hắn, ta cũng nên để hắn làm như vậy.”
Vẻ mặt Diệp Ly Châu nghiêm túc, Thúy Liên có hơi bị hù dọa, vội vàng bê nước trà của mình rời đi.
Chờ cho người đi rồi, Diệp Ly Châu chớp chớp mắt: “Ta thuận miệng gạt nàng ta, còn thật sự lừa cho nàng ta chạy mất.”
Ngọc Sa: “…”
Hải Đàn ấn vai cho Diệp Ly Châu, nhẹ giọng nói: “Vương phi, sau khi người về Hàm Châu rồi, mới phải đối mặt với nhiều khiêu khích đó. Trong mỗi nhà hào phú có quyền có thế ở Hàm Châu đều sẽ có tiểu thư ngoài sáng trong tối thích Tần Vương điện hạ.”
Diệp Ly Châu cũng không biết chuyện này: “Thật à?”
Hải Đàn nói: “Đây là đương nhiên ạ. Danh tiếng của Tần Vương điện hạ ở Hàm Châu còn vang dội hơn là Thái Tử điện hạ và Nhị hoàng tử điện hạ khi đó ở kinh thành. Ngài ấy dẫn người đánh đuổi ngoại xâm, bảo vệ mảnh đất này, đàn bà con gái ái mộ ngài ấy giống như cá diếc qua sông vậy.”
Diệp Ly Châu cau mày, khẽ sờ mặt mình.
Hải Đàn dựa theo chỉ thị của người nào đó, thêu đệt thêm: “Chao ôi, Vương phi, người phải tóm thật chặt trái tim của điện hạ. Điện hạ tốt như vậy, để cho người khác bắt đi thì không xong rồi.”
Diệp Ly Châu nói: “Không đâu, điện hạ không phải người như thế, con người của điện hạ rất tốt.”
Hải Đàn ấn nhẹ xuống vai Diệp Ly Châu: “Cái này có lẽ khó nói được, lòng dạ của đàn ông, như kim dưới đáy biển, người không đoán được suy nghĩ của họ đâu. Chỉ có ngày ngày đi theo họ, tùy thời tùy chỗ dính lấy bọn họ, không để cho bọn họ ăn vụng ở bên ngoài, như vậy mới được, nói như vậy, bọn họ mới chỉ thuộc về một người.”
Diệp Ly Châu cảm thấy những lời Hải Đàn nói đều là ngụy biện.
Hải Đàn nói: “Mấy cô nương nhà giàu ở Hàm Châu đó còn đẹp gấp trăm lần cô nàng Thúy Liên này.”
Diệp Ly Châu nghe Hải Đàn khen người khác đẹp, lúc này mới có chút xíu cảm giác nguy hiểm, nàng hỏi: “Thật không?”
Hải Đàn nói: “Đương nhiên ạ. Vương phi, nếu người sớm tối đều ở bên cạnh điện hạ, vững vàng chiếm lấy thân thể cùng trái tim của điện hạ, thực ra các nàng cũng không phải là uy hiếp gì.”
Lúc đầu Diệp Ly Châu không coi những lời Hải Đàn nói ra gì, nhưng không chịu nổi Hải Đàn cứ ngày ngày nhắc mãi.
Hải Đàn nhắc đi nhắc lại, Diệp Ly Châu cũng cảm thấy có rất nhiều phụ nữ đều đặc biệt thích Đề Kiêu. Vốn dĩ Diệp Ly Châu rất lười. Nàng chính là một tiểu cô nương lười biếng, hiện tại cũng đã bắt đầu lo lắng chuyện sau khi về đến Hàm Châu.
Đề Kiêu thấy Diệp Ly Châu mỗi ngày đều hướng ánh mắt ưu sầu về phía mình thì cũng biết, tiểu cô nương rốt cuộc đã nổi lên lòng cảnh giác, đã biết một mực bảo vệ đồ ăn của mình rồi.
Với hắn mà nói, Diệp Ly Châu là châu báu, là châu báu độc nhất vô nhị, những gã đàn ông khác nếu muốn mơ ước Diệp Ly Châu, khẳng định là không chạy thoát khỏi chém giết của Đề Kiêu.
Hắn không cho phép người khác mơ tưởng người phụ nữ của mình.
Cho nên, Nhị hoàng tử Triệu Dật vốn có thể được miễn trừ tội chết, một mực nhốt lại ở Tông nhân phủ, cũng không có chỗ lộ diện nữa, nhưng Đề Kiêu cứ nhất định phải giết hắn. Lục Huyền Thiên cũng có thể đưa đến Hạ Quốc để Hạ Quốc xử trí, Đề Kiêu cũng nhất định phải giết gã này.
Đề Kiêu coi trọng Diệp Ly Châu như vậy, tự nhiên cũng muốn để Diệp Ly Châu bắt đầu coi trọng mình, kích thích lòng bảo vệ đồ ăn của nàng.
Phương pháp này thực ra rất hay, bởi vì gần đây, Diệp Ly Châu thực sự lại cho hắn ăn no hơn một chút.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip