Chương I Dòng Máu Hào Kiệt

LÝ THƯỜNG KIỆT

(Tiểu thuyết lịch sử)

Chương I – Dòng máu hào kiệt

Gió sông Hồng hun hút thổi, mây xám vần vũ trên bầu trời Thăng Long. Đêm ấy, trong một căn nhà bên bờ sông Tô Lịch, đứa bé mang tên Ngô Tuấn cất tiếng khóc chào đời. Không ai biết rằng, tiếng khóc ấy sau này sẽ ngân vang thành tiếng hịch bi tráng, chấn động non sông Đại Việt.

Ngô Tuấn xuất thân trong một gia đình võ tướng, cha là Ngô An Ngữ – một võ quan tận trung với triều đình nhà Lý. Từ nhỏ, Tuấn đã khác người: ánh mắt sáng quắc, dáng đi cứng cỏi, tính tình ngay thẳng, lại có tài văn võ song toàn. Người ta bảo, cậu bé ấy như có sẵn trong huyết quản dòng máu của rồng tiên, của những bậc anh hùng thuở Hùng Vương.

Thăng Long lúc ấy là kinh đô của một quốc gia đang lớn mạnh, nhưng cũng luôn bị giặc phương Bắc dòm ngó. Trong từng ngõ phố, trong từng lễ nhạc cung đình, trong từng bước đi của hoàng đế, đều phảng phất bóng mây chiến chinh. Và chính trong khói lửa ấy, Ngô Tuấn từng bước trưởng thành.

Chương II – Khí phách của kẻ sĩ

Mười tám tuổi, Tuấn đã nổi tiếng khắp kinh thành với tài thao lược. Khi múa kiếm, đường gươm vút lên như ánh chớp. Khi cất bút, lời văn đanh thép như chuông đồng. Vua Lý Thánh Tông vô cùng yêu mến, ban cho cái tên mới: Lý Thường Kiệt – mang ý nghĩa: “Người họ Lý, công nghiệp phải thường còn với đất nước.”

Lý Thường Kiệt trở thành trụ cột trong triều, vừa là nhà quân sự, vừa là nhà chiến lược. Ông biết rõ một điều: để giữ yên bờ cõi, không thể chỉ phòng thủ mà phải đánh phủ đầu, khiến kẻ thù khiếp sợ từ trong gốc rễ.

Chương III – Sông Như Nguyệt dậy sóng

Mùa đông năm 1077. Sông Như Nguyệt đỏ ngầu máu. Quân Tống phương Bắc tràn sang, khí thế hung hãn, muốn nuốt chửng Đại Việt. Nhưng Lý Thường Kiệt đã dựng phòng tuyến vững chắc, biến khúc sông thành tường thành bất khả xâm phạm.

Đêm đêm, quân sĩ nghe vang lên từ đền thờ bên sông một bài thơ kỳ lạ, như lời của thần linh:

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư...”

Binh sĩ Đại Việt nghe xong, sĩ khí ngút trời. Quân Tống thì khiếp sợ, cho rằng có thần trợ chiến. Thực ra, đó chính là mưu kế của Lý Thường Kiệt – dùng lời thơ để dựng nên niềm tin, để cả một dân tộc đứng lên giữ nước.

Cuối cùng, quân Tống thất bại thảm hại, phải rút về trong tủi nhục. Sông Như Nguyệt ghi lại một chiến công bất tử, và Lý Thường Kiệt từ đó được tôn là bậc anh hùng giữ nước.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip