Chapter 20

Hê lô mọi người, tui đã trở lại sau chuỗi ngày bị tư bản đè ép, từ nay tui sẽ chăm chỉ post hơn nha, truyện còn 8 chương chính và 4 phiên ngoại nữa thoi, hy vọng sẽ xong truyện trước tết. Nay bù trước cho mọi người một chương nè.



Reng...Reng...

Lâm Mặc đang ngủ bị đồng hồ báo thức ầm ĩ làm cho lòng phiền ý loạn, thật sự là xui xẻo, tối hôm qua lúc ngủ cậu quên chỉnh lại đồng hồ báo thức.

Cánh tay vươn ra từ trong chăn, khi tiếp xúc với không khí lạnh từ điều hòa thì co rúm lại một chút, cậu cuộn mình lăn lộn trên giường một lúc, có lẽ là kinh nghiệm rất nhiều, thoáng cái đã chính xác bắt được thủ phạm của tiếng chuông lớn, sau đó không chút lưu tình cắt ngang tiếng chuông ầm ĩ, vạn vật yên tĩnh khôi phục hòa bình.

Cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc yên ổn.

Lâm Mặc kéo chăn qua đỉnh đầu, định nằm liệt luôn một chỗ trong kỳ nghĩ hiếm hoi này, lúc sắp rơi vào giấc ngủ lần thứ hai, điện thoại di động đặt trên bàn rung lên, kèm theo tiếng chuông điện thoại dồn dập bắt đầu vang lên, Lâm Mặc nhắm chặt hai mắt, muốn cứ như vậy giằng co cùng nó, một lát sau, âm thanh ầm ĩ đến đau đầu rốt cục cũng yên tĩnh.

Lâm Mặc âm thầm đắc ý, xoay người duỗi thẳng thân, đang định ngủ, chuông điện thúc giục lại vang lên, lần này giống như rất kiên nhẫn, tiếng nhạc kéo dài liên tục làm cho Lâm Mặc căn bản không thể xem nhẹ được, cậu co chân lại nằm trên giường.

"Ah ah! ! Rốt cuộc là ai, sáng sớm không ngủ sao? "

Lâm Mặc đè mái tóc đang rối như nhím biển đè xuống, gian nan đứng lên, cầm lấy điện thoại di động vẫn đang hát nhìn qua, trên màn hình điện thoại hiện ba chữ "Quỷ độc miệng".

"Sáng sớm chị gọi điện thoại liên hoàn là có ý gì hả?" Lâm Mặc cau có hỏi.

"Đừng ngủ nữa, đừng ngủ nữa."

Sa Sa nhận thấy được ý giận dữ trong giọng nói của cậu, sau đó ý thức được mình quấy rầy Lâm Mặc ngủ, cô cảm thấy tâm tình thoải mái.

"Chị lập tức tới đón cậu, sao cậu còn đang ngủ nữa? Thu dọn nhanh lên. "

"Đón em?" Lâm Mặc vẻ mặt hoang mang, khó hiểu nói, "Đón em đi đâu? "

"Chị đã nói người ngủ nhiều là thành ngốc mà."

Sa Sa nhíu mày một chút, gặm miếng táo trong tay, vừa nhai vừa nói: "Hôm nay là tiệc sinh nhật của Miểu nhi nhà chị, không phải chị đã nói từ tuần trước rồi sao? Sao cậu có vẻ quên hết rồi? "

"Hôm nay là sinh nhật của chị Miểu?"

Lâm Mặc khởi động đầu óc hỗn độn nhớ lại một chút, "Không phải chị nói tháng 6... ngày 20 à? "

Sa Sa mỉm cười nói: "Hôm nay ngày mấy? "

Lâm Mặc liếc mắt nhìn lịch treo cửa, chậm rãi nói: "Tháng 7... ngày 29. "

Sa Sa tiếp tục mỉm cười, " Lúc chị nói với cậu tuần trước không phải đã là tháng 7 rồi à?" "

"Bộ não thông minh của ngài sao không nghĩ ngày chị nói là ngày 20 tháng 6 âm lịch hả?"

"Em làm việc không quản ngày đêm, đâu rảnh nhớ cái này?" Lâm Mặc chống lưng lớn tiếng phản bác trong điện thoại di động, "Nói lịch âm với em làm gì? Em có dùng lịch âm đâu. "

"Được rồi, mau thu dọn đi, đừng có dong dài." Sa Sa lười nói nhiều với cậu, "Mệt chết được, nếu không phải hôm nay Lý Miểu Nhi tổ chức sinh nhật, nhất định chị phải đá cô ấy qua đón cậu, cũng không phải không phải không có chân, còn muốn người qua đón tận nơi, cúp máy đây, chị đang lái xe. "

Lâm Mặc nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đã kết thúc, tức giận đánh một cái vào không khí, bây giờ trang điểm quần áo cái gì cậu cũng không làm, cũng đừng nói đến làm tóc, ngay cả tóc cũng rối bù do mới ngủ dậy.

Ở trong phòng tắm vội vàng rửa mặt qua loa, sau đó tùy ý cào cào mái tóc một chút, trên mặt thì bôi chút chống nắng là tốt rồi, Lâm Mặc hài lòng nhìn mình trong gương, quả nhiên nhan sắc cũng không tệ. Lại đi vào tủ quần áo chọn một món đồ mới của mùa, miễn cưỡng hoàn thành tạo hình.

Lúc mở cửa ra, Sa Sa nhìn thấy Lâm Mặc không khỏi mở to mắt, chậc chậc nói: "Thật không hổ là minh tinh, có gánh nặng như vậy, chỉ là một bữa tiệc rất riêng tư, đều là bạn bè và bạn học của Miểu nhi, lại không có giới truyền thông, cậu có lòe loẹt cho lắm vào cũng không ai nhìn. "

"Vậy tốt xấu gì cũng phải chỉnh trang một chút, dù gì cũng là một bữa tiệc."

Lâm Mặc thấy Sa Sa mặc một chiếc váy áo thun đơn giản, còn đi một đôi giày vải, khiếp sợ nói: "Chị cứ như vậy đi sao? Như vậy, ... Tự do? "

"Vậy thì sao? Sao cậu làm quá lên thế? "Sa Sa bình tĩnh nhìn cách ăn mặc trên người mình, "rất thoải mái, chị vẫn luôn mặc như vậy. "

"Không phải hôm nay mẹ chị ấy cũng ở đây sao? Chị như vậy cũng không sợ bà ấy châm chọc sao? "Lâm Mặc cau mày khuyên.

"Chị có làm gì thì bà ấy cũng nhìn không vừa mắt, ok?" Sa Sa nhún vai, không sao cả, "Who cares? "

Lâm Mặc lắc đầu với cô, một bên lấy điện thoại di động liên lạc với bạn của mình, một bên nói với cô: "Đu Tử Quận Thành trước đi, em bảo chị Ny phối cho chị một bộ. "

Sa Sa tỏ vẻ kịch liệt phản đối đối với việc này, đáng tiếc kháng nghị không có hiệu quả, Lâm Mặc thừa dịp cô không chú ý cầm lấy chìa khóa xe, sau đó trực tiếp nhét người vào ghế sau.

"Chỉ có cậu nhiều chuyện, chị mặc đẹp đến đâu thì bà già kia cũng sẽ không thích chị." Sa Sa ôm tay, vẻ mặt khó chịu.

Lâm Mặc cười sờ sờ lông mày, có chút cảm khái nói: "Bây giờ hai người chính thức là mẹ chồng nàng dâu, chị không chủ động quan hệ tốt, còn trông cậy vào bà ấy xuống nước tìm chị à? Chị cũng đừng để chị Miểu khó xử chứ. "

"Sớm biết là đã không kết hôn, nhà cô ấy thật là lắm chuyện." Sa Sa không nói gì, trợn trắng mắt một cái, "còn đặc biệt chạy tới Đài Loan đăng ký, Lý Miểu Nhi kéo chị mỗi ngày ăn ngọt không cay, cậu tin nổi không? "

Giống như tất cả bạn đời, đều vĩnh viễn đều có oán giận không dứt đối với nửa kia, Sa Sa ngồi ở ghế sau tay múa chân lẩm bẩm, một khi cô bắt đầu chửi bới sẽ không dừng lại được, nói Lý Miểu Nhi từ lời nói cử chỉ đến cơm áo gạo tiền ăn uống sạch sẽ, nói mệt mỏi sau đó cầm lấy nước ngồi đằng sau uống một ngụm nhuận giọng, phát hiện Lâm Mặc vừa lái xe vừa cười vui vẻ.

Sa Sa khó hiểu nói: "Cậu cười cái gì vậy? Có buồn cười không? Chị rất tức giận đấy! "

"Tại vì hai người rất vui vẻ." Lâm Mặc chớp chớp mắt, ngăn nước mắt chảy xuống, "hai người chịu đựng qua nhiều năm như vậy, hiện tại có thể vì quan hệ mẹ chồng nàng dâu phát sầu giống như gia đình bình thường, càm ràm nửa kia không xứng đáng... Thật tuyệt vời".

Lời này mang theo ý buồn, Sa Sa biết Lâm Mặc lại nhớ tới Lưu Chương, cô há miệng, cũng không biết khuyên cái gì, Lưu Chương năm đó không nói lời tạm biệt, chuyển đến tổng bộ URC ở Pháp, mấy năm đầu, Sa Sa cho rằng hai người bọn họ còn có khả năng, cũng giúp an ủi Lâm Mặc, dù sao gia đình Lưu Chương bên này cũng phức tạp, chờ vài năm cũng là vì hai người bọn họ tốt hơn.

Nhưng tuổi tác càng tăng lên, Khương Ẩn mỗi lần đều ấp úng nói không rõ ràng, Sa Sa rốt cục không thể không thừa nhận, Lưu Chương cùng Lâm Mặc đã xong rồi, không phải không đáng tiếc, nhưng cô càng đau lòng cho Lâm Mặc, Lâm Mặc một mình đứng tại chỗ chờ nhiều năm như vậy, kết quả cái gì cũng không có.

Nhưng Lâm Mặc cũng không nghe lời khuyên, cậu chính là một người như vậy, có tính tình không nhu thuận như vẻ bề ngoài, chuyện đã quyết, dù có mười con trâu cũng không kéo trở về nỏi, bình thường cậu không nói cũng không đề cập đến, nhưng trong lòng nghẹn đến mức mọi người ai cũng có thể nhìn ra.

Sa Sa thở dài, không nói gì nữa, trong xe hai người đều im lặng mang tâm sự .

Sau khi đến Tử Quận Thành, Lâm Mặc mang theo cô đi đến một nơi chọn lễ phục tùy chỉnh, sau khi ném cô cho stylist, một mình cậu nhàm chán dạo vòng quanh, mấy căn biệt thự trong Tử Quận Thành này đều được thợ trang điểm nổi tiếng trong giới thuê lại làm phòng làm việc, bởi vì phần lớn khách hàng là nghệ sĩ và quý phụ phu nhân, an ninh đảm bảo là việc rất cần thiết.

Lâm Mặc đi dạo đến một cửa hàng giày cao gót bên cạnh, bên trong có một người phụ nữ da trắng đang thử giày, trên cổ đeo một khăn lụa màu trắng nạm vàng, nhẹ nhàng tung lên bên vai cổ.

Nhìn thấy cảnh này, Lâm Mặc tự dưng nghĩ đến đêm đầu năm mới năm 2013, trận tuyết dưới ánh đèn Đế Đô, đêm đó không khí lạnh như băng, chóp mũi cậu bị lạnh đỏ bừng, nhưng người kia cách chăn ôm cậu, lại vô cùng ấm áp.

Sao lại nghĩ về anh ta nữa? Lâm Mặc khẽ thở dài, tính toán vứt bỏ cảm xúc không tốt, tiếp tục đi dạo về phía trước.

"Lâm Mặc?"

Giọng nói từ sau lưng truyền đến, quen thuộc mà xa lạ khẽ gọi, giống như dây leo mang theo gai nhọn, mạnh mẽ đánh mạnh vào lưng Lâm Mặc, cậu phảng phất cảm nhận được run rẩy từ sâu trong linh hồn lan tràn ra, cậu cứng ngắc, từng chút từng chút xoay người.

Người ở sâu trong trí nhớ đang đứng ở trước mắt, bộ dáng đẹp trai ngời ngời dường như không thay đổi chút nào, chỉ là trong mắt chồng lên dấu vết năm tháng chìm nổi, bên trong có một mảnh sương mù dày đặc, khiến người ta nhìn không rõ.

Trong phút chốc, Lâm Mặc có chút hoảng hốt, không phân biệt được đây là mộng hay là hiện thực, cổ họng giống như bị keo chặn lại dính lại, không có cách nào nói ra một âm tiết.

Chín năm sau, cuối cùng anh cũng đứng trước mặt cậu, nhẹ giọng gọi tên cậu.

"LâmMặc, đã lâu không gặp

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip