5

Edit: Âm thanh của cá nhỏ.

Lúc Đinh Trình Hâm về đến nhà, Mã Gia Kỳ đang lạnh mặt nhìn chằm chằm điện thoại, nghe thấy tiếng động mà cũng không ngước mắt lên.

Đinh Trình Hâm tinh mắt, cởi giày đi vào trong, to gan trực tiếp ngồi lên đùi Mã Gia Kỳ, hai tay không an phận, rút điện thoại của Mã Gia Kỳ ra, đầu tựa vào trong ngực người này, nheo mắt lại, giống như một con mèo lười biếng.

Mã Gia Kỳ liếc mắt một cái, trong lòng tức giận, nhưng vẫn không nhịn được mà xoa đầu người trong ngực.

"Mã Ca, chân cậu ngồi thật thoải mái." Đinh Trình Hâm một bên gảy móng tay, một bên nhẹ nhàng ôn nhu nói.

Mã Gia Kỳ hừ lạnh một tiếng, hắn không có hưng sư vấn tội*, người này ngược lại còn tự mình chủ động nhắc tới.

Hưng sư vấn tội (兴师问罪)

Nghĩa là phát động quân đội đến để lên án, hỏi tội đối phương. Nó còn chỉ việc, khi một người tức giận tập hợp một đám người đi tới trước cửa chất vấn và "xử lý" đối thủ. Cụm từ này có xuất xứ từ thời nhà Tống.

Đinh Trình Hâm thấy Mã Gia Kỳ không đáp lại thì vươn móng vuốt sờ thắt lưng Mã Gia Kỳ một cái.

"Mã Gia Kỳ!"

Mã Gia Kỳ tiếp tục giữ im lặng, mặc kệ người trong ngực làm loạn.

Đinh Trình Hâm nhích lên trên một chút, hai tay nâng mặt Mã Gia Kỳ lên, trừng hai mắt.

"Mã Gia Kỳ!"

Mã Gia Kỳ thấy con mèo nhỏ này nóng nảy, lại mềm lòng dỗ dành.

"Được rồi, cậu không dỗ tớ, còn cáu giận trước." Mã Gia Kỳ ôm eo người trong lòng, Đinh Trình Hâm thuận thế dựa vào trong ngực Mã Gia Kỳ.

"Mã Ca ~ cậu không phải không biết, truyền thông luôn thích cắt câu lấy nghĩa*, tớ không cẩn thận đụng vào người ta, một giây sau liền đứng lên..." Đinh Trình Hâm ấm ức mở miệng.

Cắt câu lấy nghĩa (断章取义)

Lấy một câu trong lời nói của người khác rồi giải thích theo ý mình.

"Hơn nữa tớ còn chưa kịp cảm nhận được chân người ta ngồi thoải mái hay không..." Đinh Trình Hâm chuyển động con ngươi, lại tiếp tục thêm mắm thêm muối.

Mã Gia Kỳ nhíu mày, cúi đầu hôn thật mạnh lên miệng người này, lười nghe cậu nói hươu nói vượn.

Đinh Trình Hâm luôn thích trêu chọc Mã Gia Kỳ, miệng lưỡi chưa bao giờ buông tha cho người khác, Mã Gia Kỳ từ trước đến nay không nói lại cậu, chỉ đành cưng chiều người này.

Ngày Đinh Trình Hâm họp báo ra mắt phim truyền hình mới, bị phóng viên hỏi rất nhiều câu khó trả lời, cũng may đầu óc Đinh Trình Hâm nhanh nhạy, biết ăn nói, dùng vài câu để chuyển chủ đề sang hướng khác, trả lời qua loa lấy lệ.

Sau khi kết thúc, thời gian vẫn sớm, Đinh Trình Hâm bảo tài xế đưa cậu đến bệnh viện của Mã Gia Kỳ.

Lần này không che chắn đầy đủ, chỉ đeo khẩu trang, mấy y tá tinh mắt, liếc một cái liền nhận ra, kích động vô cùng, còn tìm Đinh Trình Hâm xin chữ ký.

Đinh Trình Hâm quay đầu mỉm cười nhờ các cô giữ bí mật, mấy y tá kích động bảo cậu yên tâm, nói là bác sĩ Mã đã sớm dặn dò.

Đinh Trình Hâm ở bệnh viện khá ngoan ngoãn, ngồi chờ bên ngoài phòng nghỉ, mắt thấy thời gian tích tắc trôi qua, sắp đến giờ tan làm, phòng khám của Mã Gia Kỳ có người, chắc cũng là bệnh nhân cuối cùng.

Chỉ một lát sau, cửa phòng khám mở ra, là một cô gái tóc dài có vẻ ngoài ngọt ngào, trông tuổi tác không lớn, đang dùng hai tay che miệng, biểu cảm khá đau đớn, chắc là vừa nhổ răng.

Hai mắt Đinh Trình Hâm sáng lên, đứng dậy đi về phía phòng khám, lại thấy nữ sinh kia quay trở về.

Đinh Trình Hâm đứng ở ngoài cửa, vốn không định nghe trộm cuộc trò chuyện trong phòng, đang chuẩn bị tránh ra.

"Bác sĩ Mã, em có thể xin wechat của anh không?" Cuối cùng vẫn lọt vào lỗ tai của Đinh Trình Hâm.

Vừa nhíu mày, biểu cảm có chút không kiên nhẫn thì nghe thấy Mã Gia Kỳ lịch sự mở miệng.

"Xin lỗi, để người trong nhà biết sẽ tức giận, nếu có bất kỳ vấn đề gì, có thể đến bệnh viện bất cứ lúc nào."

Lúc này Đinh Trình Hâm mới bĩu môi, kiêu ngạo khoanh tay, không nhịn được cười trộm.

Đợi đến khi người đi rồi, Đinh Trình Hâm mới như con mèo bám ở cửa, nhìn trộm người bên trong thu dọn đồ đạc.

Mã Gia Kỳ nhận thấy ánh mắt, quay đầu lại đối diện với ý cười đầy mắt của Đinh Trình Hâm.

Đinh Trình Hâm nhảy vài bước đến trước mặt Mã Gia Kỳ.

"Vận đào hoa của bác sĩ Mã nhà chúng ta cũng không tệ nhỉ?" Đinh Trình Hâm cố ý dùng giọng điệu sặc mùi dấm chua nói.

Mã Gia Kỳ nghe vậy, cúi đầu cong khóe miệng, thay quần áo.

Đinh Trình Hâm thấy Mã Gia Kỳ không đáp lại, đột nhiên ngồi xuống, giọng điệu tủi thân.

"Bác sĩ Mã, tớ bị đau răng!"

"Làm sao vậy? Tớ nhìn xem..." Mã Gia Kỳ nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc, quay đầu đi lấy dụng cụ.

Đinh Trình Hâm vội vàng giữ chặt tay Mã Gia Kỳ.

"Cậu hôn một cái là được rồi..." Giọng Đinh Trình Hâm giọng điệu, nắm tay Mã Gia Kỳ lắc lắc vài cái.

Mã Gia Kỳ nghe vậy, biết người này thích làm nũng giả bệnh, quay đầu dắt người đi ra ngoài, miệng nói.

"Bên trong có CCTV, muốn bị chụp được?"

Đinh Trình Hâm ở ngoài cửa túm góc áo Mã Gia Kỳ dừng lại.

"Vậy... ôm một cái."

Mã Gia Kỳ bất đắc dĩ nở nụ cười, đem người kéo vào trong ngực, nhéo gáy người này.

Nhớ lại, Đinh Trình Hâm từ nhỏ đến lớn bị sâu răng rất nhiều lần, mỗi lần đều bị dạy dỗ một bài, đến khi khỏi rồi lại tiếp tục ăn kẹo.

Vì chuyện này mà khi còn bé Đinh Trình Hâm đáng yêu đã bị ba mắng không ít lần. Sau đó đánh mắng thế nào cũng vô dụng, chỉ đành lén để Mã Gia Kỳ thường xuyên trông chừng.

Lúc đầu thấy Đinh Trình Hâm vụng trộm ăn kẹo còn có thể giành lấy từ tay người này, lâu dần, Đinh Trình Hâm hiểu rõ tính cách của Mã Gia Kỳ, mỗi lần đều làm nũng, lần nào cũng có tác dụng.

Thời trung học, có lần nặng đến nỗi sâu đồng thời ba cái răng, sau khi ra khỏi bệnh viện thì ngoan ngoãn mấy tháng, đến khi đỡ rồi thì tiếp tục không quản được cái miệng.

Mã Gia Kỳ nghĩ, có lẽ người này cả đời cũng không thay đổi được tật xấu thích ăn kẹo.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip