Phần 9

9/

Có vẻ như Châu Kha Vũ cũng đã để ý thấy ánh mắt của em, anh vốn đang muốn đang muốn duy trì vẻ ngoài lạnh lùng của mình trước mặt fan, nhưng cuối cùng cũng khẽ di chuyển, dưới ánh mặt trời gay gắt anh quay đầu lại nhìn, đôi mắt còn đang híp lại tránh nắng của anh bỗng trở nên hoảng hốt, có lẽ ngay trong khoảnh khắc ấy anh đã nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của em, anh không kịp suy nghĩ nhiều mà vội vàng đỡ lấy em, cúi người xuống sát bên tai em hỏi: "... còn có thể gắng gượng một chút không, thi xong thì tới bệnh viện nhé, có được không?"

Trương Gia Nguyên cuối cùng cũng khôi phục được thần trí, em hối tiếc vì khó khăn lắm Châu Kha Vũ mới có thể dùng giọng điệu dễ chịu như thế này để nói chuyện với em, thế mà em lại chẳng nghe được quá nửa. Nhưng em cũng không có thời gian để nghĩ xem không biết Châu Kha Vũ có bị ma nhập hay không, mà phải cho tay vào lục túi cái đã, Bá Viễn vẫn chưa tìm được thuốc, cũng đúng, dù sao nó cũng đã bị em giấu xuống chỗ sâu nhất rồi.

Bá Viễn chỉ cứ thế ngập ngừng nhìn em, có lẽ anh cũng đang để ý đến sự có mặt của những người khác. Trương Gia Nguyên vỗ vào mu bàn tay Bá Viễn, ra hiệu cho anh biết là mình không sao, rồi lấy nước ra uống một ngụm, sau đó hít thở vài hơi thật sâu, Lâm Mặc thấy sắc mặt của em đã khôi phục được huyết sắc, thì lại tức giận mắng Anti fan, trách họ bị điên thì sao không ngoan ngoãn mà ở trong bệnh viện tâm thần đi, sao lại còn chạy loạn khắp nơi, Trương Gia Nguyên muốn nói thực ra em mới là người thực sự cần phải dành phần đời còn lại của mình trong bệnh viện tâm thần. Nhưng cuối cùng em cũng chỉ bật cười nói: "Em không sao đâu, chắc là bị hạ đường huyết thôi."

Sau đó em còn đánh mắt sang Châu Kha Vũ nhìn một cái: "Ban nãy cảm ơn anh nhé, em đi thi đây baibai!"

Em mang theo túi bút trong suốt và thẻ dự thi nhảy chân sáo vào cổng, đằng sau em là tiếng cổ vũ của đồng đội mình, ngay lúc này đây thứ đầu tiên em nghĩ đến đó chính là, không phải các em cũng có đoàn hồn sao, còn điều em nghĩ đến thứ hai chính là, mặt trời chói chang như vậy, liệu Hậu Nghệ có né tránh không, ánh sáng của nó khiến em hơi buồn nôn, sáng nay Châu Kha Vũ cứ nhìn chằm chằm vào bữa sáng của em, em lại muốn ói chúng ra nữa rồi.

Cuối cùng em cũng tìm thấy phòng thi trong biển người rộng lớn, vẫn còn có vài người chỉ trỏ, bàn tán về em, khiến em phải trầm mặc cảm thán, giới trẻ bây giờ tại sao còn lắm mồm hơn cả mấy bà cô nữa chứ, em tìm được chỗ ngồi, trong lòng lại thấy hối hận vì sao bản thân lại tham gia Minh quá sớm để phải ra xã hội lăn lộn như thế này, mà không chăm chỉ học tập, nhưng mấy lời nói tốt đẹp của Châu Kha Vũ lại khiến em có thể gắng gượng cả một ngày dài.

Trước khi vào thi, em vẫn còn tâm trí mà nghĩ về những thứ linh tinh.

Từ trước đến giờ Trương Gia Nguyên chưa từng quan tâm đến miệng lưỡi thiên hạ, nhưng việc Châu Kha Vũ nghĩ gì về mình Trương Gia Nguyên lại luôn để tâm đến.

Em vò đầu khiến cho nó trông chẳng khác gì cái tổ quạ cả, tiếng chuông đã vang lên, Trương Gia Nguyên ổn định lại tinh thần, cầm bút lên bắt đầu làm bài. Đầu em hơi đau, nhưng vẫn có thể chịu được, Trương Gia Nguyên luôn cảm thấy phòng thi không được yên tĩnh lắm, cứ như vẫn luôn có người liên tục xì xào bàn tán vậy, nhưng em vẫn không dám ngẩng đầu lên nhìn. Tốt xấu gì thì cũng điền kín được hết phiếu thi, đến giờ thi ngữ văn, em đã rất vui vẻ khi đã gặp trúng bài văn mà mình đã học thuộc lòng.

Khi ra khỏi phòng thi, ngoài trời vẫn nóng như lửa đốt, cơn đau đầu cũng theo đó mà càng thêm gay gắt, Trương Gia Nguyên giơ tay lên che trán, đột nhiên em cảm thấy bản thân như đang ở một thế giới khác vậy, nhất là khi nhìn thấy Châu Kha Vũ ở trong biển người kia, chiều cao vượt trội của anh có thể nói là vô cùng nổi bật giữa đám đông, thân hình mảnh khảnh của anh rất thu hút, cho dù những người bên cạnh có giơ điện thoại ra chụp, thậm chí là dí sát chúng vào mặt anh, thì anh cũng chỉ cau mày,bcúi gằm mặt xuống xem điện thoại, với chiếc airpods trên tai, anh dường như đã hoàn toàn thờ ơ với mọi thứ xung quanh.

Fan nói rằng anh bẩm sinh đã xuất thân cao quý, là một Cupid nhỏ đa tình.

Trương Gia Nguyên rất muốn tặng anh bài hát 《Loạn Thế Cự Tinh》

Trương Gia Nguyên đi xuyên qua đám đông, nhận lấy túi xách của mình từ trên tay Châu Kha Vũ. Những người khác đều bị công ty gọi về đi làm rồi, chỉ còn lại Bá Viễn, người lúc nào cũng lo lắng cho em; Lâm Mặc, có lẽ anh ở lại là vì không muốn bỏ lỡ lần thi đại học quan trọng của em; AK, nhất định là vì Lâm Mặc nên anh ta mới ở đây, Lâm Mặc mà không ở đây thì anh ta chắc cũng chạy từ lâu rồi. Nhưng chỉ duy nhất có một người khiến Trương Gia Nguyên không thể hiểu nổi tại sao anh vẫn còn ở lại: Châu Kha Vũ sao lại vẫn còn lãng phí thời gian ở chỗ này vậy. Em vừa ngốc nghếch gãi đầu, vừa vui vẻ vì đề thi tiếng Anh là cùng một dạng với câu hỏi mà Châu Kha Vũ từng nói cho em nghe trước đây, mặc dù lúc đó em không hiểu gì, nhưng cuối cùng em vẫn nhớ được đáp án đó.

Trương Gia Nguyên chưa từng hiểu được suy nghĩ của Châu Kha Vũ, nên em luôn luôn ghi nhớ những lựa chọn của anh.

Một đoàn người hùng hổ ngồi lên xe công ty. Lâm Mặc và Lưu Chương ngồi ở đằng sau không ngừng tán gẫu, Bá Viễn thì nghe điện thoại: "Tiểu Vũ, bọn anh đón được Gia Nguyên rồi, lập tức quay về đây... hả? Em ấy không sao, không cần đi bệnh viện, thật sự không sao mà, anh đã hỏi em ấy rồi..."

Châu Kha Vũ ngồi bên cạnh Trương Gia Nguyên thì đang dựa người vào cửa sổ chơi điện thoại, em âm thầm thở dài trong lòng, có lẽ bản thân thực sự quá đáng ghét, nên Châu Kha Vũ thà cắm đầu vào chơi điện thoại chứ cũng chẳng thèm nói với mình một câu. Mọi người rất ăn ý, không một ai hỏi em làm bài thi thế nào cả, dù sao thì trong những năm qua cũng có không ít sĩ tử đen đủi tự tin cho rằng bản thân làm được bài nhưng vẫn thi trượt. Trương Gia Nguyên cúi xuống nhìn tin nhắn wechat, người trong nhà đều rất lo lắng, gửi rất nhiều tin nhắn cuống cuồng hỏi thăm từ đề ngữ văn đến đề toán. Trương Đằng hỏi em tối nay có ra ngoài uống rượu không, còn dặn là nhớ dẫn theo Mặc Mặc. Trương Gia Nguyên bấm ngón tay, có lẽ đây là lần cuối cùng em gặp được Trương Đằng trước khi anh ấy gia nhập đoàn làm phim, thế là lập tức nhắn lại một chữ 'được'.

Ban đêm đèn hoa rực rỡ, Bắc Kinh về đêm vô cùng sôi động với những dòng người đông đúc, gió mùa hạ không hề dịu dàng như những gì được miêu tả trong tiểu thuyết, cứ hết cơn gió nóng này lại đến cơn gió nóng khác quét qua mặt Trương Gia Nguyên và Lâm Mặc đang ủ rũ bên cạnh em.

Cả quãng đường đi mặt Lâm Mặc cứ xị cả ra, khi đến nơi hỏi kỹ thì anh mới ưỡn ẹo lên tiếng, hóa ra là chiều nay anh và AK đã cãi nhau chuyện bánh ú mặn hay bánh ú ngọt ngon hơn, mà Lâm Mặc thì cãi thua, anh liền tranh thủ thời cơ đó, à không, phải là trong cơn giận dữ đã nói chia tay luôn rồi. Trương Đằng, Phó Tư Siêu, ngay đến cả Trương Gia Nguyên nghe xong cũng phải sửng sốt, nhưng cũng lười không khuyên anh nên làm hòa hay chia tay, mà cả bọn chỉ nháy mắt ra hiệu cho nhau là đừng để ý đến anh.

Lâm Mặc thấy bộ dạng bất đắc dĩ của mọi người, thì đau lòng nâng cốc bia lạnh lên đổ vào miệng. Trương Gia Nguyên trêu anh: "Hay là em chụp ảnh anh rồi gửi cho AK nhá?"

Lâm Mặc say sưa nói: "Mày, mày có wechat của Eigei từ lúc nào, hả? Sao anh ta lại kết bạn với nhiều người thế --- nuôi cá sau lưng tao sao?"

Nói rồi anh lại cầm chai rượu lên nhe nanh múa vuốt, đòi đi đến Avengers báo danh.

Trương Đằng lắc đầu nói: "Tên ngốc chìm đắm trong tình yêu này..."

Phó Tư Siêu nghe vậy thì cũng hơi giật, liền nhéo Trương Đằng một cái.

Lâm Mặc nhảy dựng lên: "Tình yêu cái gì chứ? Hả, hả? Ai thèm yêu đương chứ? Ai mà cần chứ, em và Eigei, cái đó... chúng em là anh em xã hội chủ nghĩa, anh biết Quan Vũ và Trương Phi không... Trương Gia Nguyên thì sao? Hỏi nó xem nó có phải cũng ở trong cái boys group của Wajijiwa không? Ở thì em còn có thể tha thứ cho nó, đồng đội mà, có thể đồng cam cộng khổ." Sau đó anh trầm ngâm một lúc rồi cười lạnh: "Còn không, thì bảo nó mang đầu đến đây gặp em, để em xem xem hai người đó dây dưa với được bao lâu rồi?"

Trương Gia Nguyên ở bên cạnh cầm chai rượu, đang cùng hai người còn lại bàn bạc xem có nên trực tiếp đánh Lâm Mặc bất tỉnh luôn không. Nhưng cuối cùng cả bọn lại thống nhất nâng ly, quyết định thông báo cho bạn trai cũ của Lâm Mặc đến đây đón người.

Chưa được bao lâu thì Lưu Chương đã tới nơi rồi, nửa đêm nửa hôm anh ta vẫn còn đội mũ len, vội vàng chào hỏi mọi người, sau đó nói với Trương Gia Nguyên: "Ngày mai đừng quên đến công ty họp đấy."

Trương Gia Nguyên hơi sững người lại, sau đó lớn tiếng nói: "Hả? Ngày mai làm sao cơ?"

Phó Tư Siêu gào lên bên tai em: "Ngày mai đi họp! Hôm nay Hệ Ngân Hà cũng vừa họp xong!"

Trương Gia Nguyên ấp úng 'ừ' một tiếng.

Lâm Mặc vắt vẻo ở trên vai Lưu Chương đi càng ngày càng xa, hình như anh ấy vẫn còn đang la lối hú hét.

Hôm nay em không còn chút khái niệm nào về âm thanh nữa, ngẩng đầu lên một cái là xung quanh đều sẽ trở nên vô cùng ồn ào, thế giới đột nhiên cũng trở nên rộng lớn hơn.




__________

Ngủ ngon nha các bác

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip