✓ 4.5. Open the door, please (c5)

#4.5. Open the door, please (5)
Viết: _limerance
Beta: Lửng

Note chương 5: Nếu mọi người thấy mình viết Trần Hàn Vũ như nam phụ bách hợp thì mình xin cam đoan là không phải đâu.

Các địa điểm hẹn hò được tham khảo từ một số nơi ở Hà Nội, mọi người có thể đoán =))

P/s: Con fic này flop ghê z tr, không biết có phải là do không hợp gu nhiều bạn không...

"Lúc nãy anh thấy em đi xe ô tô đến đây. Em muốn đi ô tô hết hôm nay luôn hay để anh đưa em đi bằng xe của anh?" Trần Hàn Vũ lúc này đã gửi xe ở một vị trí như ý, thư thả dạo phố cùng Ngụy Vô Tiện. Đi bên cạnh, em lúng liếng đưa đôi mắt nhìn chung quanh khắp nơi, trông thấy cái gì mắt cũng sáng lên. Tay phải Ngụy Vô Tiện còn cầm một cây kem ốc quế, vui vẻ thích thú vừa ăn kem vừa dạo bộ.

Nghe Trần Hàn Vũ hỏi, Ngụy Vô Tiện trả lời: "Đó là xe của bạn tôi thôi, tôi nhờ cậu ấy đưa đến ấy mà." Sau đó, cô nàng quay sang nhìn anh híp mắt cười, "Hôm nay nhờ anh đưa tôi đi vậy nha. Có làm phiền anh quá không?"

Trần Hàn Vũ làm sao mà dám nói là có phiền được. Hiển nhiên, anh ta hết sức hài lòng với câu trả lời này của Ngụy Vô Tiện, đáp lời: "Đương nhiên không phiền. Được đưa đón tiểu thư là vinh hạnh của anh mà."

Thực ra anh ta không hề biết Nhiếp Hoài Tang vẫn đang lặng lẽ theo dõi phía sau.

"Anh cứ nói quá." Ngụy Vô Tiện cười khúc khích. Nhắn tin qua điện thoại thì không phát hiện ra cái gì, nhưng khi nói chuyện với nhau trực tiếp như thế này thì em nhận ra anh chàng này rất là dẻo miệng. Cô nàng âm thầm thêm một gạch đầu dòng vào danh sách tính cách: Chủ động, chu đáo, cẩn thận, và biết nói ngọt. Mẫu người này có chỗ ổn mà cũng có chỗ không ổn, mặc dù bên ngoài em vẫn cười tủm tỉm nhưng bên trong đã lặng thầm đánh giá rồi.

Thoáng nhìn góc nghiêng của anh chàng trông có vẻ khá là điển trai đang ung dung nhàn nhã tản bộ này, em cảm thấy anh ta là một người không dễ đoán. Thoạt nhìn thì anh ta có vẻ dịu dàng, khá biết cách nói lời ngon tiếng ngọt và hay mỉm cười ôn hoà như gió xuân. Nhưng chiêu này Ngụy Vô Tiện đã quá quen rồi. Bản thân em cũng hay dùng gương mặt tươi cười để giao lưu với người khác nên em hiểu rất rõ, song khi Trần Hàn Vũ cười, em lại hoài nghi chẳng biết là chân tình hay giả ý.

Có khi nào do Nhiếp Hoài Tang suốt ngày lải nhải bên tai em phải đề phòng tên này phải phòng bị tên kia nên em cũng bắt đầu trở nên đa nghi như Tào Tháo rồi không? Cô nàng hoang mang ngẫm nghĩ.

Nhưng người đi qua đường thì không nghi ngờ chút gì cả. Trông thấy hai người một nam một nữ nổi bật xuất sắc sóng vai cùng đi như thế, tất cả đều cảm thán thật là trai tài gái sắc, họ đều bất giác hướng ánh mắt nhìn theo. Người thì cười trộm, người thì ngưỡng mộ, người thì ghen tị. Dù là ý tốt hay ý xấu thì theo một lẽ cố nhiên, mọi người đều cho rằng hai người là một cặp.

Một người chụp ảnh lân la tiến đến, mỉm cười hỏi: "Hai bạn có muốn chụp ảnh không? Nếu có thể chụp một bộ ảnh trên con đường này vào mùa sấu thay lá thì thực sự sẽ trở thành một ký ức đáng nhớ đấy."

Trần Hàn Vũ quay sang nhìn em, vừa định mở miệng hỏi thì chợt phát hiện ra một điều: "Ừm… anh gọi em là Vô Tiện được không?"

Ngụy Vô Tiện cảm thấy hơi kỳ quái khi nghe thấy cách xưng hô thân mật đó phát ra từ miệng của một người xa lạ. Nhưng dù sao cũng đang… hẹn hò, em đành gật đầu: "Được ạ."

"Em cũng có thể gọi anh là Hàn Vũ." Anh mỉm cười nói. Ngụy Vô Tiện gật gật đầu nghe theo. Còn người thợ chụp ảnh đứng bên cạnh thì chợt cảm thấy kỳ lạ: Nhìn thì rõ giống một đôi, nhưng tại sao hai người này lại nói về vấn đề cách xưng hô như thể mới quen thế?

Song người chụp ảnh không thắc mắc lâu lắm, bởi vì sau đó Ngụy Vô Tiện đã chủ động nói: "Dạ, nếu có thể thì nhờ cô chụp giúp chúng cháu vài tấm ạ."

Thực ra thời đại 4.0 này mọi người có thể nhanh chóng chụp ảnh và in ảnh ra hết sức dễ dàng nhanh chóng, dù sao cũng là thời mà công nghệ phát triển vô cùng mạnh mẽ. Nhưng Ngụy Vô Tiện cảm thấy chụp ảnh bằng cách truyền thống như thế này rất là vui và đặc biệt, có một sự thú vị rất khác so với việc quá tiện nghi như khi dùng đồ công nghệ cao cấp. Thế nên mỗi khi đi chơi cùng bạn bè hoặc đi theo nhóm, cô nàng đều sẽ lựa chọn thuê người chụp ảnh cho và trải nghiệm cảm giác hào hứng chờ đợi được rửa ảnh.

Trần Hàn Vũ cũng không có ý kiến gì. Cô thợ chụp ảnh là một bác gái tầm khoảng xấp xỉ bốn mươi mấy tuổi, nét mặt hiền hậu, vẫn tràn đầy sự niềm nở và vui vẻ. Mấy người lựa chọn vài góc chụp ảnh, được cô thợ hướng dẫn cho một số cách tạo dáng đẹp để chụp.

Màu nắng xinh đẹp ánh lên, nhuộm tóc nâu của em sáng lên và lung linh hơn nhiều. Thế nhưng dường như cái nắng thu dịu dàng ấy cũng phải khép mình nhún nhường cho nụ cười xán lạn của em, để người khác thưởng thức môi em cười ngọt ngào đáng yêu đến lạ. Sau cùng thì tính tình Ngụy Vô Tiện lúc nào cũng hay cười hay nói, và sức mị hoặc lớn nhất từ em chính là tính cách hòa đồng hay cười đó.

Cô chụp ảnh đã chụp được vài kiểu, nhìn máy ảnh mà cứ tấm tắc khen bạn nữ xinh quá. Trần Hàn Vũ cũng cảm thấy Ngụy Vô Tiện quá xinh xắn đáng yêu, khác hẳn với những người anh từng quen đôi ba lần trước đó. Mà đâu chỉ ngoại hình, tính tình của cô nàng cũng thú vị. Khi thì ngây ngô mà khi thì linh động, cô gái nhỏ này quá khiến người ta muốn che chở và yêu thương.

Đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì bác chụp ảnh chợt lên tiếng cười nói: "Hai bạn có thể đứng gần nhau thêm một chút được không?"

Trần Hàn Vũ thoáng giật mình, chưa kịp nói gì thì đã thấy Ngụy Vô Tiện nhón một bước đến gần anh. Trông em có vẻ như chẳng mấy để tâm chuyện thực ra đôi bên chưa hề có tình cảm gì mà vẫn cứ hành động hơi hướm thân mật theo lời bác gái nói như vậy. Ngay sau đó, anh nhìn thấy mái tóc bồng bềnh và bờ vai ngọc thanh mảnh trắng nõn nà dường như phát sáng của Ngụy Vô Tiện hiện lên rõ ràng trong tầm mắt. Gió và nắng hình như cũng vô tình thả bước chậm lại, để anh ngửi thấy phảng phất đâu đây mùi hoa sen nhè nhẹ lan tỏa. Hương vị nhàn nhạt thanh khiết vờn quanh cơ thể nhỏ bé ấy, khiến Trần Hàn Vũ vô thức ngẩn ngơ nhìn theo từng cái nhấc tay nhấc chân của em, theo bên khóe môi khẽ cong và đôi mắt hơi nhíu lại vì nắng đùa giỡn cùng em trên hàng mi dài.

Cảm giác ngượng ngùng ngây ngô kỳ lạ chợt dâng trào trong lòng Trần Hàn Vũ. Anh vội quay mặt đi, nhưng gò má hơi đỏ ửng đã rơi vào trong mắt Ngụy Vô Tiện. Cô nàng nhạy bén phát hiện ra, hoá ra chỉ cần một hành động nhỏ của mình vậy thôi mà anh ta cũng có thể xấu hổ.

Ngụy Vô Tiện đột nhiên muốn làm "nhân vật phản diện" để thăm dò phản ứng của anh chàng này, bằng cách đùa giỡn hơi ác độc. Em mỉm cười xích lại gần thêm chút nữa, giả vờ như vô tình đưa hai tay ôm lấy cánh tay Trần Hàn Vũ. Cả người anh ngay lập tức cứng đờ, toàn bộ máu nóng dồn lại ở cảm giác ấm áp khi cánh tay rắn chắc được bao bọc bởi lớp da thịt mềm mại…

Nhiếp Hoài Tang đứng ở đằng xa trông thấy mà nghiến răng nghiến lợi: Cái con nhỏ này lại bắt đầu giở trò thả thính trai nhà lành!

Thực ra hắn không biết Ngụy Vô Tiện làm vậy là để thăm dò phản ứng của Trần Hàn Vũ.

Đúng như Ngụy Vô Tiện nghĩ, anh ta nhanh chóng rụt tay lại, hơi hoảng loạn nói lắp bắp: "A-Anh… em…"

Lúc này, em cũng giả bộ như thật, rối rít xin lỗi: "Ôi, tôi xin lỗi tôi vô ý quá… Nếu anh không thích thì-"

"À… à không, không phải vậy…" Trần Hàn Vũ lúng túng trả lời.

Sau khi chụp ảnh xong trong sự xấu hổ, hai người quyết định di chuyển đi chơi ở một địa điểm khác. Lững thững đi theo sau Trần Hàn Vũ, ánh mắt của Ngụy Vô Tiện lúc này không phải hồ nghi như khi nãy mà giờ đã thả lỏng được phần nào.

Ngụy Vô Tiện nghĩ thầm: Mặc dù anh ta biết nói lời ngon tiếng ngọt nhưng có lẽ không phải kiểu người đào hoa bắt cá nhiều tay, ngược lại còn rất dễ ngượng nếu như vô tình có tiếp xúc thân mật. Cái này làm em yên tâm hơn được một chút xíu rồi.

Nhưng mà chỉ một chút xíu thôi, còn trong lòng em vẫn cảm thấy có phần hơi khiên cưỡng. Cũng không biết vì lý do gì, chỉ đơn thuần đứng cạnh một ai đó không thân thiết mà đang có ý đồ tiếp cận mình thì em đều có cảm giác không vui như vậy, thậm chí là có phần xa cách. Nếu mà nói thẳng ra thì có lẽ đây là đối tượng mà em có thể thử yêu (khi không có lựa chọn khác), nhưng để nói là yêu bằng mười phần trái tim thì cũng hoàn toàn không đúng. Cứ có cảm giác thiếu thiếu gì đó vậy.

Em đã từng yêu ai chưa nhỉ?

Ngụy Vô Tiện chợt nhớ đến một buổi chiều nào đó ngồi nói chuyện với Giang Yếm Ly, chị nói rằng em còn nhỏ quá, một tuổi thôi, bởi vì có biết chuyện đời chuyện người như thế nào đâu. Ai nói  nói yêu đương là đeo xiềng vào cổ chứ? Chỉ có đứa nhóc mới nói vậy.

Thế rốt cuộc yêu là gì? Mẹ bảo, yêu là khi nhìn thấy người ta, tim mình sẽ đập nhanh hơn bình thường, mặt mình nóng lên. Yêu là khi nhìn thấy đối phương cười thì mình cũng vui, đối phương khóc thì mình cũng buồn cũng giận, dường như cảm xúc của mình lúc nào cũng đi theo người kia vậy. Nếu mình yêu, mình sẽ muốn dành tất cả những gì tốt nhất cho đối phương, dẫu điều đó có thể khiến mình tổn thương đến mức nào.

Ngụy Vô Tiện ngẩn ngơ nghĩ: Nhân sinh hai mươi mấy năm cuộc đời của mình hình như cũng từng trải qua cảm nhận như thế phải không? Chợt nghĩ, nếu nói có ai có thể khiến mình vui buồn theo họ thì đúng là có thật.

"Kẹo của em chia cho chị một nửa, làm bạn với em nhé!"

"Rượu này thơm lắm nè, chị uống thử cùng em không?"

"Cười một cái đi mà, chị cười lên xinh lắm á."

"Chỉ có chị là hiểu em nhất!"

"Nếu sau này em có người yêu thật thì chẳng lẽ em sẽ mất tự do luôn à? Lúc đấy em không được gặp chị nữa luôn hay sao?"

"Em yêu chị nhất."

Em vẫn thường cho rằng mình rất yêu rất thương chị. Nhưng một chữ này bỗng biến thành một cảm giác khác thật lạ lẫm.

Có phải em đã yêu người đó?

TBC.

khi nghi ngờ có phải mình đang yêu ai đó không thì câu trả lời chính là mình yêu người đó rồi con ạ.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip