Chap 12: memory #3
" Ba mẹ nơi ấy có ổn không?"
--- Changes ---
-" Alo, Taeyong hyung? Có vụ gì xảy ra vậy?"
ChaeMi lúc này vẫn luôn giữ khuôn mặt điềm tĩnh, nhưng lòng thì loạn hơn bất cứ ai khác. Cô chỉ vừa mới trải qua một giấc mơ như đau khổ đến tuyệt vọng, vậy mà giờ đây cả đời thực cũng muốn hành cô lên bờ xuống ruộng nữa.
-" Aiss, cuối cùng thì em cũng nhấc máy, trong khu này lại xuất hiện thêm một nhóm đầu gấu nữa rồi. Bọn này có vẻ hung dữ lắm, coi thường cả pháp luật, không thèm để ý đến đền bù nếu chúng bị bắt."
-" Này, anh nói tiếng người dùm. Rốt cuộc là sao?"
-" Thì chúng đánh sập hai nhà cấp 4 của dân cư, còn quán mình thì chúng làm vỡ 2 cửa kính , vẽ bậy lên biển quán, gãy hết tổng là 10 cái ghế, 5 cái bàn, tầng hai gần như không thiệt hại gì cả .... vì hình như chúng không biết có tầng hai"
-" Máy làm cà phê, tủ thực phẩm thì sao?"
-" Tan nát..."
-"Đm, cái lũ khốn khiếp này. Cứ để em bắt được chúng xem, chúng nó sẽ biết thế nào là sống không bằng chết."
-"..."
Đầu dây bên kia bỗng rùng mình cái nhẹ. Không biết Taeyong có định nói gì thêm không, nhưng ChaeMi lúc này đã tự mình cúp máy và sải bước thật nhanh đến quán cà phê rồi.
Trước mặt cô bây giờ là dây cảnh sát bao lấy tòa nhà, Taeyong thì đang đứng nói chuyện với một người cảnh sát, ông còn lại thì đang vào xem tình hình tòa nhà. ChaeMi tiến tới chỗ Taeyong, gửi lời chào tới người cảnh sát, cô thốt lên một tiếng trong lúc đưa mắt nhìn quán cà phê không khác gì đổ nát làm mấy:
-" Thảm, quá thảm..."
Người cảnh sát đối diện Taeyong nói với cô:
-" Đừng lo, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để bắt bọn chúng lại. Không thể để chúng phá an nguy xã tắc được."
ChaeMi không cảm xúc quay mặt lại nhìn cảnh sát:
-" Hwaiting, đến khi bắt được rồi, để xem tôi sẽ xử chúng như thế nào"
Sau đó cô lại quay sang nói chuyện với Taeyong, bàn bạc với anh xem làm thế nào để buôn bán, kinh doanh lại được:
-" Anh định thế nào?"
-" Tất nhiên là phải sửa lại rồi, chắc sẽ phải mất tầm một tháng..."
-"..." ChaeMi đưa cái bộ mặt vô cảm nhìn tòa nhà đang bị vây lại "Anh muốn em ăn cám trong một tháng tới đấy hả?"
Taeyong đứng cách ChaeMi ra một sải chân vì anh biết sát khí của cô lúc này mạnh hơn ai hết. Anh hít một hơi thật sâu rồi đáp lại:
-" Em định làm gì?"
Cô như đang suy tư cái gì đó bỗng quay mặt về phía Taeyong mà hỏi:
-" Quán cà phê còn chút tiền lợi nhuận nào không?"
Taeyong hyung nhanh chóng lôi máy điện thoại ra, check lại sau đó mới đáp:
-" Còn, nhưng không đủ chi trả cho mọi đồ dùng đã bị phá cho quán."
-" Hmm, anh dùng tiền đó để sửa lại kính và biển quán đi. Nhà em vẫn còn 2 chiếc máy cà phê, có thể dùng tạm cho đến lúc có vốn lại. Tất cả bàn và ghế của tầng một thì không cần mua lại nữa, do nguồn tiền của chúng ta chưa có đủ. Em nghĩ mình nên cải tạo lại tầng một thành một triển lãm nhỏ, hoặc một thư viện chẳng hạn. Như vậy, ta sẽ nhanh chóng hoàn thành được thời gian sửa chữa quán."
-" Vậy thì làm thành một thư viện nhỏ đi, nhưng chúng ta sẽ đi đâu để tìm nguồn cung sách đây?"
-" Em sẽ gộp toàn bộ số sách đang có ở nhà để bày lên cửa hàng trước, sau đoa sẽ tìm nguồn cung từ các nhà sách khác. Vả lại, còn có con Dan Hee nữa cơ mà, tất cả truyện tranh, sách trinh thám, viễn tưởng, ngôn lù ở nhà nó là cũng đủ tạo thành một cái thư viện quốc gia phiên bản mini rồi."
Taeyong ngẫm nghĩ một hồi, sau đó mới đồng ý với ý tưởng của cô:
-" Mua kính, tủ, sửa biển quán, ... chắc sẽ mất tầm 2 tuần. Được đó, anh thấy ý kiến của em không tồi."
ChaeMi cười nhạt rồi đáp lại:
-" Vậy thì mai em sẽ sắp xếp công việc đi chuẩn bị sách. Hôm nay em có chút mệt, anh lo chuyện bàn giao với cảnh sát trước đi nhé, em sẽ xoay sở ổn thỏa mấy việc kia."
-" Uk, mệt thì nghỉ trước đi, anh sẽ lo việc ở đây."
Cô uể oải chào tạm biệt Taeyong hyung. Ngày hôm nay quả thực là một ngày mệt mỏi nhất với cô, đau lòng, mất mát trong giấc mơ vào buổi sáng vẫn còn vương lại trong tâm trạng của cô. Tuy lòng không muốn ăn nhưng do giải quyết vấn đề công chuyện cũng mất đến tận trưa, tối qua thì cô ăn mì gói, sáng nay thì skip bữa nên bụng cô từ khi nào đã mở một cuộc nổi dậy vì đói.
Mày cũng bắt nạt tao đây hả? Hôm nay sao ai cũng bắt nạt tao hết vậy?
Cái bụng bé của cô mà biết nói, chắc nó cũng muốn đáp trả mấy câu như kiểu: Rồi ai không cho tôi ăn tử tế đàng hoàng từ tối qua? Rồi ai cứ skip bữa? Đến lúc tôi nhắc cho tôi ăn đi thì bảo bắt nạt? Gì chứ làm cái bụng cũng khổ quá đi TvT
Lúc này cô quyết định sẽ lết thân ra chợ để mua thức ăn về nhà rồi tự nấu. Nếu để bản thân kiệt sức, quán cà phê sẽ quay lại hoạt động muộn hơn so với dự kiến và cô sẽ phải đi ăn xin để sống qua ngày mất. Thiên tài Park này sẽ không bao giờ để cuộc sống mình trở nên nhàm chán như vậy đâu.
__________________
Vậy là một ngày nữa lại sắp trôi qua.
Trong phòng khách, một người con đang buộc tóc đuôi ngựa đang cặm cụi lau chùi những quyển sách. Chiếc tủ gỗ màu nâu trầm trước mặt cô chứa đựng đầy áp những câu chuyện hấp dẫn và li kì, từ những mẩu chuyện tuổi thơ hài hước, đến những câu chuyện nhân văn về đời sống của một con người. Cô cầm từng quyển sách lên, ngắm nghía, cẩn thận lau đi những vết bụi còn lưu lại trên trang bìa. Thời gian trôi dần đi, người con gái ấy cũng đã lau đến quyển cuối cùng trong tủ sách. Nhưng thật lạ thay, khi cô cầm cuốn sách đó xuống, từ trong sách bay ra một tấm ảnh nhỏ, trông có vẻ cũ kỹ, tuy nét mực in trên ảnh đã có vẻ mờ đi, nhưng ChaeMi vẫn nhận ra, đây là ảnh chụp khi cô được ra đời. Trong bức ảnh ấy, nụ cười của mẹ và ba rạng rỡ hơn bao giờ hết, cô được ba ẵm trong lòng, mẹ thì ôm lấy ba. Trong mắt ba là cả một bầu trời sáng đầy hi vọng, là tâm trạng hạnh phúc, là sự ấm áp gia đình. Bàn tay cô chạm nhẹ trên hình ảnh của ba, cô muốn được vuốt ve lấy khuôn mặt của ba mình, muốn ôm chầm lấy ba như cách làm với mẹ trong giấc mơ sáng hôm ấy. Cô không muốn rơi lệ, vì cô đã hứa, cô nén lại nỗi đau đang dâng trào trong tim. Trong không gian yên tĩnh ấy, chỉ nghe thấy tiếng cô nói:
-" Ba mẹ nơi ấy có ổn không?"
-----------------------
Mọi người xem Permission to dance chưa? Chội ôi, 10 điểm đẹp zai luôn💜💜
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip