Chap 25

Trước cửa phòng cấp cứu đèn còn sáng màu đỏ, tất cả sự hiện diện của hai con người bỗng trở nên lãnh khốc.

Hyomin nàng thật phẫn nộ, cưng nhiên dám hại Jiyeon trước mắt nàng, người này quá liều lĩnh đi. Vậy ra tai nạn kia là có sắp đặt, vậy mục đích nhắm vào nàng hay muốn huỷ hoại những người nàng yêu quý? Nếu như vậy, người này quả là rất biết rõ xung quanh mối quan hệ của Hyomin nàng.

Dù là ai, Jiyeon cũng thật sự gặp nguy hiểm đi, đứa trẻ không có chút đề phòng này, làm sao đối phó được? Hyomin nghĩ nửa ngày, rất muốn dùng quyền lực mà bảo vệ tốt bảo bối của mình.

Sống tới giờ, lãnh đạo tập đoàn phát triển, Hyomin suy nghĩ mãi vẫn không tìm ra được ai là kẻ thù đi, nhớ rằng trên thương trường nàng chưa từng tuyệt đường sống của ai, cũng không đẩy ai đến bước đường phá sản.

Vậy rốt cuộc kẻ khốn kiếp đấy là ai?

Cửa phòng cấp cứu bật mở, Jiyeon được đưa ra nằm yên bình trên giường đẩy, không còn cái nhíu mày đau đớn nữa, Hyomin như gỡ bỏ được một gánh nặng.

''Không có nguy hiểm gì, bệnh nhân cần nghỉ ngơi và tiến hành kiểm tra sau khi tỉnh dậy''

''Không bị sao?''

Soyeon nhìn vị bác sĩ nhếch môi lên hỏi, có kẻ nào liều lĩnh dằn mặt chỉ đơn giản muốn đối phương không bị sao? Đùa con nít à?

''Kết quả sẽ đưa tới sau đó, chúng tôi cần làm xét nghiệm mẫu máu của bệnh nhân, tạm thời đã ổn định''

''Cảm ơn bác sĩ''

Nàng qua loa một tiếng rồi theo chân y tá đẩy giường bệnh của Jiyeon tới phòng nghỉ ngơi.

Phòng nàng giờ quả thật có hai chiếc giường, đúng ý nguyện của ai kia rồi nhé.

''Không có camera ở hành lang, thật là người này biết cả điểm mù ở cửa phòng...''

Soyeon xoa xoa mi tâm, ở đâu chuyện trên trời rớt xuống đất vậy nè. Chợt nhớ đến bạn thân Qri của Jiyeon vẫn chưa biết tình hình đi. Lúc nãy quả là một màn thuyết phục khát khô cổ rồi sau đó là võ hổ vồ làm bạn Soyeon choáng váng cả mặt mày.

Bạo lực, bạo lực ghê luôn a!

''Có cần báo với Qri không?''

''Không cần đâu, Qri chắc là đi học rồi''

Hyomin nàng nằm trên giường ôm ôm ấp ấp, không đặt Soyeon vào mắt, kệ chứ, bảo vật của nàng, nàng phải chăm sóc.

''Chói cả mắt...''

Đấy, Soyeon thiếu gia đã bất lực lên tiếng.

''Nói cậu không thích đi?''

Nàng xoắn vào tim đen họ Park, ngày trước tên này còn thể hiện sự yêu mến với Jiyeon, rõ ràng có chút tình ý nhưng khi gặp Qri, cậu ta lại bị con hổ nhỏ ấy chọc khoáy, quên luôn ý định kia.

Nhưng mà, cái gì gọi là cảm giác thực sự khó quên đi.

''Đúng đấy, thật ghen tỵ...''

Soyeon đá đểu một câu.

''Cậu có thật lòng với Qri không vậy?''

Nàng trừng mắt, có gì cần đùa sao?

''Không cần cậu quản, không cướp Jiyeon của cậu là được''

''Soyeon...''

Hừ, Soyeon bản lĩnh không thiếu, không cần ra sức khẳng định đi.

Hyomin nàng chỉ có vài bạn thân, thật không muốn vì ai mà đối đầu.

''Cậu là gia đình của mình, Soyeon''

Hyomin trầm mặc cả đêm, một trận cãi vả với Soyeon thật khiến nàng bận tâm. Soyeon ngày ấy có tình ý với Qri không ngại để lại một câu đầy ý tứ, mặc dù vậy vẫn còn để một mắt lên Jiyeon.

Bạn thân là rất quan trọng, người yêu cũng quan trọng, nàng không muốn vì tình cảm mà trở mặt với nhau, thực sự không muốn chút nào.

Jiyeon chóng mặt điên cuồng, một trận buồn nôn khi tỉnh dậy rút cạn sức lực, nằm không nhúc nhích nỗi. Thật khiến người ta chán nản, máu bị nhiễm độc, cần điều trị, nghe thôi cũng thấy đáng sợ rồi.

Tiếng vang của chuông điện thoại khiến không khí im lặngg bị phá vỡ, Hyomin thò tay vớ lấy di động ở trên bàn. Chiếc điện thoại model cũ mà nàng tặng Jiyeon vẫn dùng tốt, hiện lên một cái tên khiến nàng sửng sốt.

''Em vẫn còn lưu số chị ta sao?''

Jiyeon ngơ ngơ không hiểu liền cầm điện thoại từ tay nàng dời qua mắt mình, ngạc nhiên đến mở to hai mắt, nhìn không dứt cái tên hiện lên.

''Choi Hae''

''Nếu không muốn thì đưa đây...''

Nàng chau mày xoè tay ra.

''Không cần''

Jiyeon vừa dứt lời nhấn nút xanh bắt máy, Hyomin tâm càng siết lại, đưa tay kéo hộc bàn lấy ra một dây phone, nhanh chóng cấm vào di động, một bên tai mình, một bên gắn vào tai Jiyeon, như vậy mới an tâm ngồi im lắng nghe.

''Có việc gì sao?''

Khủng long con dùng lời lạnh lẽo nhất hỏi chuyện. Bên kia có tiếng cười vang thích thú, thời gian trôi qua không nhiều nhưng con người ta thực sự thay đổi đáng kinh ngạc đi.

''Biết tao sao?''

''Chị thành ma thì tôi vẫn nhận ra...''

Đừng tưởng dùng lời lẻ ngày xưa doạ nạt được Jiyeon, Jiyeon yếu đuối câm lặng ngày xưa đã chết rồi, đã thay đổi, lớn lên, tự tin hơn và biết có thù phải trả.

''Sao? Món quà tao tặng mày và Hyomin có thích không?''

Nghiến răng...

Hyomin nàng tay đã nắm chặt thành quyền, mắt đăm đăm nhìn phía trước, nàng phẫn nộ, cực kì phẫn nộ đi.

''Tại sao là tôi? Rốt cuộc chị muốn gì?''

''Mày không biết thật sao? Cũng phải, từ từ sẽ thấy nên chết đi thì tốt hơn, haha...''

Như nuốt phải lưỡi dao, cổ họng đau đớn đến ức nghẹt, Jiyeon nhắm mắt bất lực lại một thoáng, trên tay truyền đến hơi ấm quen thuộc, liền mở mắt nhìn xuống, cảm động đến động tâm, nước mắt rớt xuống không ngừng.

Phải, Park Jiyeon là đứa trẻ gió thổi đứng không vững nhưng không có nghĩa là mặc kệ kẻ khác chà đạp.

''Choi Hae...''

''...''

''Chết ư? Tôi không thích...''

Jiyeon nặn ra một nụ cười tự tin.

''Nếu đã làm việc xấu thì đừng để bị nắm chứng cứ, nếu không thì không phải trại tập trung đâu mà là nhà tù đang đợi chị đấy...''

''Mày đang doạ tao sao?''

Đầu dây bên kia rống giận.

''Không, là tôi cảnh báo ấy chứ, tạm biệt!''

Cúp máy cái rụp, Jiyeon như gạt được tảng đá lớn đè trong lòng, thở ra một hơi dài, thật sự khiến người ta gặp cơn địa chấn đi, sau đó quay sang Hyomin vui vẻ hỏi một câu.

''Em làm tốt chứ?''

Nàng nhướng mày vài giây bất ngờ, không nghĩ khủng long con lại có cảm giác như vừa chiến thắng một cuộc thi, liền nhúng vai chu mỏ.

''Không biết có phải ăn trúng trái ớt không?''

''Cái gì?''

Đáng ghét, lá gan của Jiyeon rất nhỏ, để làm được như thế giống như luyện linh đơn tám tỷ năm. Cư nhiên cái con người này lại đem ra chọc cười a.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip