Chapter 17

Sáng hôm sau vào lúc 8 giờ, thông thường theo thói quen thì người dậy trước là chị. Nhưng có lẽ vì tối qua quá mất sức nên em là người tỉnh giấc trước. Lúc 4 giờ sáng nay khi chị đã ngất đi thì em đã dọn dẹp lại bãi chiến trường đó, mặc đồ ngủ cho cả hai và lên giường ngủ.

Tỉnh dậy nhìn thấy chị ngủ ngon lành trong lòng ngực mình. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu vào làm khung cảnh thêm yên bình. Dù không muốn rời giường và người thương bên cạnh nhưng em vẫn phải dậy. Nhẹ nhàng lấy tay chị đang ôm eo mình ra, rồi bước xuống giường. Đứng ngay cạnh giường, Yuqi đưa tay nhấc bổng chị mang vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân.

Cả hai bước ra khỏi nhà vệ sinh, chị thì đã tỉnh giấc hẳn. Môi chị có vẻ hơi sưng, còn tên Song Yuqi kế bên thì có vẻ mới bị ai đó cú đầu.

-Nè~ Miyeon a, em chỉ hôn một chút-

-Thôi đi, tối qua chị đã mệt lắm rồi không có sức để hôn với em đâu-

-Mà chị còn đau không, lại đây em bế cho-

-Em còn dám hỏi sao? Lần đầu của chị mà em như vậy, sau này chắc phải cho em ăn chay thôi-

-Ơ! Tối qua do em say thôi mà, em không cố ý đâu yêu-

-Mau bế chị đi thay đồ mau-

-Tuân lệnh vợ yêu!-

-Yah!-

Sau khi thay đồ thì chị đang ngồi ở bàn trang điểm để che bớt vài dấu vết ở dưới cằm và cổ. Còn em thì nhắn tin cho Jimin.

"Ê mày, lát mua hộ tao tuýp thuốc mỡ nhé. Tí tao trả tiền ship cho"

"Mẹ mày, ăn rồi báo tao không!!!"

Em chả thèm rep lại, vì cậu ta nói vậy lát cũng xách cái thân đi mua hộ thôi. Nhìn qua Miyeon đang tỉ mỉ che đi những dấu vết trên cổ mình. Yuqi đi lại phía sau, ôm eo chị, má kề má.

-Thôi, em thấy không che cũng được mà chả ai để ý đâu-

-Có đấy nhé, cả đám ngoài kia thấy thế nào cũng trêu chọc chị và em cho mà xem- Chị vừa nói vừa đưa tay nhéo má em.

-Yêu còn đau không đấy, lúc tối còn chút thuốc mỡ cuối cùng trong đầu tủ em bôi cho chị rồi-

-Còn một chút, nhưng không sao đâu, chị ổn mà-

-Vâng, đau nhớ bảo em nhé-

-Ừm chị biết rồi-

Mất một lúc sau, chị mới có thể che hết các vết xanh đỏ tím trên cổ và hõm cổ. Rồi cả hai cùng nhau đi xuống phòng ăn của khách sạn mà cả bọn đã chờ sẵn ở đó.

Xuống đến nơi, Ning thấy em và chị đến cũng lên tiếng gọi. Nghe được, cả hai đi lại bàn ngồi vào hai chỗ trống.

-Nè cậu lâu quá đó Song Yuqi- Minnie lên tiếng trách em vì để mọi người phải chờ

-Xin lỗi xin lỗi mà, mọi người đã lấy đồ ăn chưa đó-

-Bọn này chưa, đợi cậu đến rồi đi. Giờ đi được rồi-

-Được thôi, chúng ta đi lấy thức ăn-

Yuqi quay sang nói với chị.

-Yêu ngồi ở đây nhé, em và tụi nó sẽ đi lấy đồ ăn-

-Ừm chị đợi-

-Vâng-

Nói rồi Yuqi, Minnie, Yujin, Jimin, Aeri kéo nhau đi lấy thức ăn. Sau khi cả năm rời đi, lúc này những người còn lại xúm vào hỏi chuyện chị.

-Chị Miyeon, tối qua hai người có chuyện gì đúng không-

-Đúng đó-

-Ừm ừm, hai người xảy ra chuyện gì nói mau-

-Có chuyện gì đâu chứ, các em nói gì vậy-

-Thôi chị khỏi nói, bọn em nhìn cũng hiểu rồi. Trên cổ Yuqi có vài dấu răng cắn thế kia. Nhìn sơ cũng biết có loại chuyện gì xảy ra giữa hai người-

-Nói đúng quá Shuhua-

Nghe vậy chị mới vỗ trán bất lực, chị cất công ngồi che mấy vết trên cổ bản thân. Ấy vậy mà quên che đi mấy vết cắn của bản thân trên cổ Yuqi.

-Haiz như các em nghĩ-

-Ây quả là Yuqi, thủ khoa trường cũ chúng ta đó nha-

-Ể? Yuqi là thủ khoa trường trước kia à-

-Vâng, Yuqi không nói cho chị biết sao-

-Em ấy chẳng nói gì với chị cả. Nhưng mà chị cứ nghĩ em ấy học giỏi bình thường thôi. Không ngờ lại giỏi đến vậy-

-Thế là chị không biết rồi, lúc trước khi chị chưa đến dạy. Yuqi được mọi người trong trường hâm mộ rất nhiều về thành tích học tập đáng nể của cậu ấy. Nhưng có vài tên trong trường gọi cậu ấy bằng cái tên cuồng học cơ. Không hiểu khi xưa có mục đích gì mà lại học điên cuồng như vậy-

-Em ấy khi xưa sao lại như vậy nhỉ-

-Lời cậu nói là thật sao Shuhua-

-Ừm ừm, lúc đó cậu ta kì lạ lắm. Chả biết bị làm sao-

...

Bên phía Yuqi cũng không khá khẩm hơn là bao khi đang lấy thức ăn cho chị. Yujin đi lại kế, vỗ vai em.

-Ghê nha Song Yuqi, còn có gần một tháng thôi cưới. Mà mày đã như vậy rồi, nhanh gớm-

-Mà mày làm sao hay vậy, tao nhớ chị Miyeon trước giờ giữ thân rất kĩ mà- Aeri từ quầy bên cạnh bước tới tiếp chuyện.

-Thì do câu hỏi tối hôm qua đấy. Vừa về đến phòng chị ấy đã tra hỏi tao về mối tình đầu của tao. Tao kể hết cho chị ấy, rồi... À mà tại sao tao phải kể cho bọn mày nghe nhỉ-

-Ê đã kể thì kể cho trót đi-

-Giỡn mặt hả mày-

-Kệ bọn mày, tao lấy xong rồi về bàn đây. Ở đó mà cay đi haha-

Yuqi nói xong rồi cười hả hê bưng hai đĩa thức ăn quay lại bàn. Để lại Aeri và Yujin đang cay cú đứng đó.

...

Đến 10 giờ, cả bọn sau khi dùng bữa thì tách ra. Cặp nào ra cặp đó tách lẻ đi chơi riêng rồi ngày mai sẽ đi chung cả bọn.

Em và chị hiện đang ngồi trên chiếc xe đã thuê. Trước tiên em đã đưa chị đến tham quan bảo tàng thủy tinh Jeju. Khi đến nơi, chị có vẻ rất thích thú với những bức tượng thủy tinh ở đó.

Yuqi và Miyeon đã cùng nhau trang trí thủy tinh. Làm những sản phẩm thủy tinh cùng nhau. Và có những bức ảnh kỉ niệm ở đó cũng nhau.

Đến 14 giờ, cả hai ghé vào một quán ăn gần đó. Gọi những món đặc sản ở Jeju, chỉ vài phút sau các mâm hải sản tươi ngon đã được mang ra. Đánh chén xong thì đã là 14 : 45. Em và chị đi đến công viên Hallim để đi ngắm những cây đầy hoa ở đó. Khung cảnh rất đẹp, chị ngắm hoa, còn em ngắm chị ngắm hoa. Lén chụp chị một vài tấm ảnh rồi vội cất đi.

Rời khỏi công viên, cả hai lại lên xe để quay lại biển Hyeopjae gần khách sạn và nơi thuê xe. Đoạn đường khá xa nên đến 16 : 00 mới đến nơi. Vừa đến cũng kịp lúc hoàng hôn đang buông xuống. Một nửa mặt trời ở xa tít ngoài biển. Ánh nắng vàng cam đỏ chiếu trên mặt biển. Em và chị bỏ giày đang mang ra, đi dạo trên cát trắng tinh. Em lùi lại để chị đi trước vài bước rồi vội chụp vài tấm. Xong cũng đi nhanh lên bằng chị, nắm tay dạo bước ngắm biển. Nhưng một lúc sau cả hai lại đùa giỡn chạy đua với cả nhau. Sau khi ngắm biển thì Yuqi Miyeon đi trả xe và đi dạo xung quanh gần khách sạn. Ăn vặt rất nhiều món ngon.

Hiện tại cả hai đang ngồi trên bằng ghế cách khách sạn vài bước ăn kem vừa mua ở gian hàng bên cạnh. Miyeon tựa đầu lên vai em chăm chú ăn nốt phần bánh. Còn Yuqi đã ăn xong từ đời nào. Em chỉ ngồi nhìn lên bầu trời. Em suy nghĩ đủ thứ trên đời, tay thì nắm tay chị nhưng đầu óc thì cứ bay bổng. Em như thế rất lâu, đến khi quay sang chị lại ngủ từ bao giờ.

Trời hôm nay rất đẹp, không trễ, nhưng hàng ngàn vì sao đã phủ khắp bầu trời.

Dù trời rất đẹp, nhưng riêng chị lại đẹp hơn.

Đèn đường vàng nhạt, em đi về khách sạn cùng với người thương trên tay.

***

TBC

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip