2.
"Tên là Yeh Shuhua? Em không phải là người Hàn Quốc?"
Shuhua hơi ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng lắc đầu.
Cho Miyeon đưa tay chạm tới một bên má của cô bé, ngón tay cái nhẹ nhàng lướt qua vết thương đang chảy máu, lập tức vết máu cùng vết thương biến mất không để lại một dấu tích, hoàn trả lại cho cô bé khuôn mặt trắng trẻo vốn có.
Nhưng em ấy cũng chẳng phải là Thư Hoa của nàng.
Shuhua kinh ngạc nhìn người phía trước, giọng run rẫy khi chứng kiến điều kì diệu mà người ấy làm.
"Chị... là ma sao?"
"Em có thấy con ma nào có thể chữa lành vết thương không?"
Shuhua lắc đầu, em cũng không nghĩ người này là ma, nếu là ma thì ông cha dượng của em đã không thấy được, với lại nếu người này là ma thì đã không thể giúp em. Lại để ý, trên người người này phát ra một luồng khí lạnh lạnh không giống với người bình thường, nàng có thể chạm vào em càng chứng tỏ nàng không phải là ma. Tâm tư Shuhua rối loạn, rốt cuộc người trước mặt là cái gì cũng không biết.
"Ông ấy là gì với em?"
Miyeon hướng mắt đến người đàn ông đang nằm bất động dưới đất kia, lại lướt mắt qua căn nhà này, cũ kĩ lại u tối, nàng thấy âm phủ của nàng còn sáng sủa hơn nơi đây. Dưới đất còn ngổn ngang mấy chai rượu, xem chừng người đàn ông là kẻ nghiện rượu nặng.
"Là cha dượng."
Cô gái nhỏ đáp lại nàng, nhưng giọng nói vẫn còn run run. Shuhua cũng không biết mình sợ điều gì, là sợ cha dượng tỉnh lại hay là sợ chính con người trước mặt đây.
"Mẹ em đâu?"
"Mẹ em mất rồi."
Miyeon cảm thấy hoàn cảnh gia đình này cũng giống như nhiều gia đình kém may mắn khác thôi. Nàng vốn là diêm vương, nàng chứng kiến còn rất nhiều hoàn cảnh nghiệt ngã hơn nữa. Chẳng qua số phận cô gái nhỏ này có lẽ đã được định như vậy. Đáng lẽ ra nàng chỉ nên giúp em một lần này thôi.
Về nguyên tắc, nếu như không phải người chết thì không thuộc phải trách nhiệm của nàng, thế nhưng cô bé này vốn dĩ cũng không có được bình thường lắm, cô bé này có thể thấy được những thứ không thuộc về thế giới của con người.
"Em có thể thấy được linh hồn đúng không?"
Shuhua thật thà gật đầu. Tại sao em cứ có cảm giác người này đang cố tình điều tra về em.
"Có một nơi chỉ toàn những người đặc biệt như em sống ở đó. Em có muốn cùng tôi đến đó sống không?"
Shuhua kinh ngạc trước lời đề nghị của nàng, em chẳng biết nàng là ai, là người tốt hay người xấu nhưng lại nhìn sang bên phía cha dượng đang ngất ở phía kia, Shuhua lại sợ lỡ như ông ấy tỉnh dậy sẽ lại tiếp tục bạo hành em. Nghĩ vậy một lúc, Shuhua đưa tay nắm lấy tay người trước mặt đồng ý để đi theo nàng. Cô gái nhỏ nghĩ, bất cứ nơi đâu đều tốt hơn ở đây.
"Chị không phải là người xấu đúng không?"
"Tôi không phải người xấu, cũng không phải là người tốt. Nhưng tôi cũng không làm hại em, tôi chỉ muốn giúp em thôi."
Miyeon nói rồi lại tự cười trong lòng, thật mỉa mai, không ngờ bản thân mình không phải là người tốt mà là một người cực kì tốt, tốt đến nổi chuẩn bị đem một cô bé người sống về âm phủ. Còn Shuhua thì lại nghĩ chắc chắn mình rất ngốc mới dễ dàng đồng ý theo một người mà bản thân chưa biết gì về người ta như vậy.
"Vậy em có thể biết tên của chị không?"
"Tên tôi là Cho Miyeon." - Nàng tính nói "Thật ra tôi là diêm vương" nhưng chỉ sợ dọa cô bé này chạy mất.
Hai người ra khỏi con hẻm ướt át đã đến được đường lớn. Con đường vắng tanh, im ắng đến nỗi có thể nghe được tiếng gió rít qua từng khung cửa của những toà nhà hai bên. Chính Miyeon cũng không biết nàng đang ở đâu trong cái thành phố này nữa, chỉ có thể dùng phép độn thổ cùng đưa nàng và cô bé này về thôi.
"Em giữ chặt lấy tay tôi. Lần đầu có thể sẽ rất buồn nôn nhưng sẽ không sao đâu"
Shuhua nghe nàng nói liền ngoan ngoãn làm theo, tay em đưa lên nắm chặt lấy cánh tay nàng. Xuyên qua từng lớp áo, em có thể cảm nhận được cánh tay của nàng rất gầy. Miyeon bắt đầu cầm cây dù của mình thực hiện phép. Lúc nàng gõ đầu cây dù xuống đất hai cái, Shuhua cảm giác giống như có luồng điện chạy qua người mình. Em sợ hãi nhắm mắt lại, hai tay bấu chặt vào cánh tay nàng, nhưng rất nhanh sau đó luồng điện như biến mất. Miyeon nói đúng, em đang cảm thấy đầu óc mình choáng váng, hai chân đứng chẳng vững phải nhờ bám vào nàng mới có thể gượng dậy.
Lúc Shuhua mở mắt ra đã thấy cả hai đứng trước một toà nhà cao lớn mang phong cách của Châu Âu thời xưa. Ánh đèn vàng từ toà nhà chiếu sáng cả một vùng, xung quanh tấp nập người qua lại ra vào, ai nấy đều ăn vận rất lịch sự và sang trọng. Ở trên cao còn sáng rực mấy chữ NEVERLAND.
Shuhua tròn mắt kinh ngạc khi biết nơi này là đâu. Khách sạn Neverland sang trọng và lớn nhất thành phố này không ai là không biết. Shuhua tuy lớn lên ở một nơi tầm thường nhưng em cũng có nghe qua về nó từ những người bạn cùng lớp.
"Neverland là nơi mà chị nói sao?"
"Đúng vậy. Nó không phải chỉ là cái khách sạn thôi đâu." - Miyeon nói rồi đưa tay ý muốn dắt cô bé vào bên trong.
Em theo nàng bước vào, bên ngoài vô cùng cổ kính nhưng bên trong lại rất sang trọng và hiện đại. Ở giữa sảnh lớn có một cái đèn chùm tráng lệ to lớn ở phía trên. Trần nhà cũng được chạm khắc rất công phu. Dưới sàn được lót bằng những tấm thảm đỏ với hoa văn đẹp mắt tinh xảo thêu lên trên đó.
Một người đàn ông có tuổi với hàm râu trắng buốt ăn vận một bộ tây phục lịch sự tiến đến kính cẩn cúi chào
"Ngài đã về. Cô bé này là..."
"Cô bé đi cùng với tôi. Shuhua, đây là quản lý Choi"
Nghe Miyeon nói xong, ông ấy vội quay sang cúi đầu chào Shuhua. Em nép sau lưng nàng ngại ngùng cúi đầu chào lại. Sau đó nàng dắt em vào trong thang máy. Shuhua kinh ngạc khi thấy Miyeon bấm lên tầng 81 . Quả thật là tòa nhà cao thật nhưng em ước chừng chỉ khoảng 40 tầng, lấy đâu mà đến tận tầng 81.
"Sẽ hơi lạnh một chút"
Miyeon cởi áo khoác ngoài của nàng nhẹ nhàng choàng vào thân hình nhỏ bé bên cạnh. Nàng nói em mới để ý, lúc thang máy vượt khỏi tầng 40 em đã thấy không khí trong thang máy lạnh đi trông thấy, nhưng cũng may là em đã có áo khoác của nàng đưa cho.
Thang máy dừng ở tầng 81 nhưng cửa mở ra không phải ở đằng trước mà là ở đằng sau lưng của cả hai. Shuhua thấy nơi này có phần tối tăm hơn so với lúc ở tầng dưới nhưng được cái sạch sẽ và trông cũng đẹp mắt.
Vừa bước theo Miyeon ra khỏi thang máy, Shuhua đã thấy một khí lạnh chạy dọc sống lưng, hơi thở của em cũng bắt đầu phả ra khói. Xung quanh mọi thứ đều lạnh ngắt đến đáng sợ. Miyeon đưa em đến một căn phòng lớn, em để ý dường như tất cả các đồ vật trong đâu đều được làm theo phong cách Châu Âu cổ xưa, đa số đều có tông chủ đạo là màu đồng.
"Sứ giả Song?" - Miyeon lên tiếng như lại chẳng có ai đáp lại. Nàng kiên nhẫn gọi thêm một tiếng nữa nhưng thật lâu cũng không ai trả lời. Nàng nhíu mày một cái, dùng cây dù trên tay đập một cái nhẹ xuống sàn, lập tức trên khoảng không xuất hiện một cái lỗ đen, bên trong rơi ra một thân hình nhỏ bé.
"Ui da..." - Cái người vừa từ trên khoảng không rơi xuống rên rỉ vài tiếng, tay xoa xoa cái mông vừa mới phải đáp đất một cách thô bạo của mình trông rất khổ sở.
Shuhua nhìn thấy cảnh này rất mắc cười nhưng lại cố nhịn. Em thấy người phía trước so với Miyeon thì có hơi nhỏ con hơn, cả người mặc toàn bộ một màu đen, mái tóc xoăn tít dài đến nửa lưng, khuôn mặt có nét trẻ con nhưng giọng nói thì hoàn toàn không
"Ngài cũng không cần phải cục súc như vậy. Chỉ cần gọi tôi một tiếng là được mà."
Song Yuqi vừa xoa mông oán trách người trước mặt, Sếp có nhất thiết phải dùng cách thức thô bạo như vậy để gọi nó đến. Sếp chỉ việc gọi một tiếng, đợi một tí, Song Yuqi đây cũng sẽ lon ton chạy đến chỗ Sếp.
"Tôi gọi nhưng lại không thấy cô đâu."
Đúng là Miyeon có gọi một tiếng, đợi một tí nhưng quả thật là chẳng thấy bóng dáng đứa nào chạy tới nên nàng mới mất kiêng nhẫn dùng biện pháp mạnh như thế.
Song Yuqi nghe đến liền lấy tay phủi phủi cười xòa, thật ra một phần cũng do nó mải buôn chuyện cùng mọi người ở tầng dưới nên là không để ý tiếng Miyeon gọi. Nó chợt để ý thấy thân người nho nhỏ đang đứng nép sau Miyeon nên vội đánh trống lãng sang.
"Ủa cô bé xinh đẹp này là ai thế?" - Nó lon ton chạy lại chỗ Shuhua nhưng đến gần mới tá hỏa phát hiện em là con người - "Là con người sao? Còn sống sao? Sao lại đến được chỗ này? Con người còn sống không được vào đây đâu."
Shuhua bị Yuqi liên tiếp dồn dập nhiều câu hỏi vào mặt, em không hiểu Yuqi nói gì những em cũng nghĩ rằng người này chắc cũng không được bình thường cho lắm bởi vì Miyeon nói vốn dĩ nơi này không phải là một nơi bình thường.
"Sứ giả Song." - Miyeon lên tiếng ngăn Yuqi lại trước khi nó tiếp tục làm Shuhua hoảng sợ - "Tìm cho cô bé này một phòng ở, sẵn tiện tìm luôn một đồ mới cho em ấy."
Nghe nàng nói Yuqi mới để ý, trên người cô bé này toàn vết bẩn, không biết nàng ta đã lôi cô bé ra từ ngõ ngách nào nữa. Mà vị cấp trên khó ở này của nó có bao giờ mang ai về "nhà" chơi đâu, hôm nay lại mang một cô bé người thường về, cũng không biết nàng ta sẽ làm gì với em ấy.
"Được thôi. Sứ giả Song nay lại kiêm luôn Bảo mẫu Song thì cũng không có gì to tát" - Song Yuqi miễn cưỡng nhận nhiệm vụ từ cấp trên. Sếp tổng đã đích thân giao thì sao nó dám từ chối được.
Nó ngoắc ngoắc ngón tay trỏ ý bảo Shuhua đi theo nó. Em ái ngại nhìn nó, rõ ràng cái con người này làm em cảm thấy không an toàn bằng ở cạnh Miyeon. Em đưa mắt sang về phía Miyeon thì nhận được một cái gật đầu từ nàng em mới mạnh dạn đi theo vị sứ giả kia.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip