-Phong-
Ngày Seoul trở gió,tôi chờ đợi một người trở về từ phương xa...
Hôm nay là một ngày Seoul bước vào những ngày thu đầu tiên trong năm,những cơn gió se lạnh cứ thế thổi tung những chiếc lá Ngân Hạnh nhỏ bé màu vàng tươi vừa mới rụng.
Những chiếc lá bay bay trên không trung tạo cho Seoul một vẻ đẹp khiến cho lòng người xao xuyến không thôi.Mùa thu, Seoul chìm trong sắc vàng,sắc đỏ của những hàng cây ven đường,một nét đẹp rất thơ.
Mùa thu,mùa của những cơn gió heo may mang theo hơi lạnh khiến cho con người ta cảm thấy dễ chịu sau những ngày hè nắng chói chang,nhưng mùa thu đến cũng là lúc lòng người chợt man mác buồn,một nỗi buồn chẳng biết bắt nguồn từ đâu.
Có lẽ sau khi đứng trước bầu trời mùa hạ rực rỡ đầy ánh sáng thì khi cảm nhận bầu trời mùa thu dịu dàng,con người thường có xu hướng chậm lại để cảm nhận cái tình sâu thẳm trong trái tim.Vậy nên khi nhắc đến mùa thu,người ta cũng sẽ nghĩ đến một sự dịu dàng,hay một chút vẻ tĩnh lặng mang hơi thở của nỗi buồn...
Khi cái nóng ngày hè oi ả biến mất cũng là lúc những khu rừng trên khắp thế giới thay lá - tầng lá xanh dần được thay thế bởi lớp lá vàng, lá đỏ, nhuộm sắc cả không gian. Một chút gió lạnh cuối thu phả vào trong tầng không chút bảng lảng khiến người ta xao xuyến, lặng mình đứng ngắm vẻ đẹp của đất trời
Thu về khiến người ta phải nhớ những câu chuyện không nên nhớ, nhớ những con người vốn đã muốn quên hoặc đã được gói gém một cách cẩn thận trong ngăn kéo mang tên ký ức từ lâu...
Và trong một buổi chiều thu mát mẻ, Kim Hyukkyu chợt nhớ đến đoạn tình cảm đã theo thời gian mà trôi vào dĩ vãn của mình,một mối tình tràn ngập nuối tiếc...
" Hyukkyu huyng ơi, anh ra đây xem em đã tìm thấy thứ gì nè."
Tiếng của một đứa trẻ vang lên xé tan đi cái không khí yên ắng trong con ngõ nhỏ.Thì ra chủ nhân của giọng nói giọng nói ấy là một cậu bé chỉ tầm 5-6 tuổi đang đứng dưới một cái cây Ngân Hạnh cổ thụ khá lớn.Cậu bé ấy vẫy mạnh cánh tay nhỏ bé của mình với một thanh niên đang đứng cách vị trí ấy không xa.Trên gương mặt non nớt ấy còn thể hiện một sự phấn kích rõ rệt.
Chàng thanh niên tên Hyukkyu ban đầu cũng hơi giật mình trước tiếng gọi của cậu bé nhưng vẫn chạy chậm đến trước mặt em.Chống hai tay lên chân,chàng trai cúi thấp người xuống sao cho chiều cao không chênh lệch với cậu bé quá nhiều mà hỏi :
" Sao thế Changmie,có chuyện gì đã làm cho em phấn khích như thế."
"Anh nhìn xem,em tìm thấy gì trên thân của cái cây này này."
Như chẳng thể chờ đợi thêm để có thể nói những phát hiện của mình,cậu bé tuôn ra một tràng dài chẳng ngừng nghỉ.
"Em phát hiện rất nhiều những chữ cái được khắc lên thân cây đó,em tin rằng chúng là những cái tên.Nhưng mà anh ơi,có một dòng này lạ lắm,em chẳng thể hiểu chúng có ý nghĩa gì cả."
"Anh Hyukkyu ơi,anh có thể nào cho Changmie biết dòng chữ đó có ý nghĩa gì được không ạ."
Vừa nói,cậu bé vừa ngước đôi mắt to tròn long lanh của mình lên nhìn chàng trai với vẻ mặt hết sức thành khẩn,cậu bé như muốn dùng đôi mắt của mình mà thuyết phục chàng trai ấy đồng ý với mình.
Sau khi nghe cậu bé nói về những điều mà cậu bé đã phát hiện ra trên thân cây,Hyukkyu cũng đã hiểu ra vấn đề,thứ cậu bé nói chẳng phải là thứ gì cao siêu mà chắc hẳn chỉ là do những cặp đôi yêu nhau đã khắc lên mà thôi.
Hồi cậu còn học cấp 2,chẳng biết bắt nguồn từ ai mà người ta đồn tai nhau rằng nếu như hai người yêu nhau mà khắc tên nhau lên một thân cây Ngân Hạnh thì sẽ có được một tình yêu ngọt ngào,dài lâu.Thế là đã có rất nhiều cặp đôi yêu nhau đã tìm đến những cây Ngân Hạnh mà khắc tên họ lên trên thân cây với mong muốn tình yêu của mình thật vui vẻ và dài lâu.Con người khi yêu nhau lại lạ lùng thế đấy, dẫu cho họ biết rõ rằng tình cảm chẳng thể được điều khiển bởi một vài dòng chữ trên một cái cây nhưng họ vẫn cứ nguyện kí thác tình cảm của mình dành cho người mình yêu lên đó,gửi gắm vào đó sự hy vọng về tương lai,về niềm hạnh phúc của tình yêu...
"Nha nha, Hyukkyu yêu dấu của em".
Cái suy nghĩ đang dần trôi đi xa của Hyukkyu đã được giọng nói ngập tràn vẻ mong mỏi của Changmin kéo lại.
Dở khóc dở cười trước sự tò mò của cậu bé.Chàng trai chỉ còn biết nở một nụ cười dịu dàng mà đưa tay lên xoa đầu em.
"Được thôi,anh đồng ý với em.Nhưng Changmie phải hứa với anh rằng sau khi anh nói cho em nghe về nội dung của những dòng chữ ấy,em phải về nhà luôn nghe chưa,em đã đi chơi quá thời gian mẹ cho phép ngày hôm nay rồi đó."
Cậu bé nghe vậy thì trở nên ỉu xìu,nhưng cậu bé cũng chẳng còn cách nào mà phải đồng ý với anh.Cậu bé rất muốn biết những dòng chữ ấy có nội dung là gì.
"Em đồng ý ạ."
Hyukkyu hài lòng với câu trả lời của em,anh cúi xuống mà bế bổng Changmin lên,cậu bé cũng thuận theo mà ngoan ngoãn vòng tay lên cổ của anh,tận lực giảm bớt trọng lực cho Hyukkyu.
"Được rồi,giờ Changmie chỉ cho anh xem những dòng chữ ấy ở đâu nào."
"Dạ là ở đây ạ."
Cậu bé vừa nói vừa chỉ vào một vị trí trên thân cây.
Sau khi cậu bé chỉ vào đó, Hyukkyu vừa cười hiền vừa đọc lên cho em nghe những gì mà mình nhìn thấy.
"Mùa thu năm xxx,tôi muốn tuyên bố với cả thế giới rằng Lee Sanghyeok yêu Kim Hyukkyu...rất nhiều."
Không gian như được ấn nút tạm dừng,nó yên tĩnh đến lạ,chỉ còn tiếng những cơn gió thu thổi xào xạc qua những tán lá sum xuê của cây Ngân Hạnh to lớn.
Sự yên lặng của đất trời,của Changmin và của cả Hyukkyu nữa.
Cậu không ngờ mình lại là một trong những nhân vật chính được nhắc đến trong dòng chữ ấy...
Và cũng chính dòng chữ ấy cũng đã gợi Hyukkyu nhớ về một đoạn tình cảm xưa cũ,một đoạn tình cảm trong sáng nhưng cũng vô cùng mãnh liệt khiến cậu chẳng thể nào quên.Cậu nhớ về người ấy,nhớ về tình yêu của mình,Lee Sanghyeok-một chàng thiếu niên vô cùng ưu tú,một chàng trai với tính cách rất dịu dàng nhưng không kém phần sâu sắc.Chàng trai ấy đã cùng anh đi qua những tháng ngày đẹp nhất của tuổi trẻ đôi mươi.Quãng thời gian tươi đẹp ấy đã mang đến cho anh những cảm xúc,những kí ức chẳng thể phai mờ.
Chỉ tiếc rằng cậu và người ấy đều quá non nớt trong chuyện tình cảm mà cuối cùng lại đi đến kết cục chia ly,để rồi giờ đây mỗi người một phương.
Đưa bàn tay sờ lên những nét khắc đã có phần mờ đi sau từng ấy thời gian,nhẩm lại từng câu chữ trên đó ,trong đầu Hyukkyu lại hiện lên một dáng vẻ của một cậu thanh niên với thân hình mảnh khảnh cầm bút khắc,khắc từng nét từng nét những câu chữ mang những cảm xúc chân thật nhất của bản thân mà gửi gắm lại nơi đây.
Nhìn lại khoảng thời gian được khắc,chắc hẳn lúc ấy cậu và bạn mới chỉ là những chàng thanh niên 19 tuổi mang trong mình những ước mơ,những khát vọng về tương lai phía trước.
Có lẽ khi viết những dòng chữ này,Sanghyeok đã mơ về một tương lai với cậu,với tình yêu của mình.Cậu ấy cũng giống như bao cặp đôi khác,cũng tin rằng tình cảm của hai đứa sẽ luôn vững bền.Nhưng rồi giờ đây nhìn lại,chỉ còn là những kí ức đã qua.
"Anh ơi,cái người tên Sanghyeok này là ai ạ."
Hyukkyu thoáng im lặng trước câu hỏi từ cậu bé.Một nỗi buồn lướt qua trong đôi mắt của cậu.
"Đó chỉ là tên của một người bạn cũ của anh mà thôi,nhưng mà cậu ấy và anh đã chẳng gặp lại nhau rất lâu rồi."
"Thì ra là vậy,nhưng tại sao anh ấy lại bảo rằng anh ấy yêu Hyukkyu huyng ạ,anh ấy cũng yêu huyng giống em ạ ?
"Em yêu Hyukkyu rất nhiều."
Cậu bé ngây thơ quay qua ôm chầm lấy Hyukkyu để bày tỏ tình cảm yêu thích của mình với anh hàng xóm dịu dàng và yêu thương bé.Cậu bé nở một nụ cười thật tươi,đến nỗi đôi mắt cong lên thành một vầng trăng nhỏ.Cậu bé còn quá nhỏ để hiểu "tình yêu' của bé dành cho Hyukkyu chẳng thể nào giống như của Sanghyeok dành cho Hyukkyu,và Hyukkyu cũng không muốn nói cho bé biết sự khác biệt ấy.
Trước dáng vẻ ngây thơ,đáng yêu và tình cảm của em dành cho mình,Hyukkyu không nhịn được mà bật cười.
"Anh cũng vậy,anh cũng yêu Changmie đáng yêu của chúng ta nhiều lắm.Nhưng mà đã đến giờ em phải về nhà rồi đấy cậu bé nghịch ngợm ạ."
"Dạ..."
Mặc dù chẳng tình nguyện gì cho cam,nhưng Changmin của chúng ta vẫn là một đứa trẻ ngoan ngoãn đó nha.Bé trượt xuống từ người Hyukkyu huyng rồi chào tạm biệt anh trước khi về nhà.Trước khi đi cậu còn làm nũng đòi Hyukkyu ngày mai lại đưa cậu bé đi chơi.Và dĩ nhiên Hyukkyu của chúng ta chẳng thể nào từ chối vẻ đáng yêu của bé mà đồng ý rồi.
Sau khi vẫy tay chào tạm biệt với Changmin,Hyukkyu trầm mặc mà lại bước tới gần cây Ngân Hạnh to lớn.
Đứng trước dòng chữ nhỏ,Hyukkyu không khỏi có chút suy tư..
Cậu nhớ về những ngày tháng cậu và người ấy vẫn còn là người yêu của nhau.Họ đã cùng nhau ngồi trên chiếc xe đạp nhỏ mà đi dạo khắp những cung đường Seoul,họ cũng đã từng nắm tay nhau thật chặt qua bóng cây mát rượi trong công viên vào mùa hè,họ đã từng cùng nhau làm rất nhiều,rất nhiều thứ.
Nhưng giờ đây chỉ còn là "đã từng"...
Chiều thu yên ả,đã đến lúc Hyukkyu phải trở về nhà rồi.
Một cơn gió bất chợt thổi tung lên những chiếc lá Ngân Hạnh rụng đầy gốc cây làm cho Hyukkyu phải nheo mắt lại một khoảnh khắc.
Nhưng có lẽ do cơn gió lớn quá,những chiếc lá Ngân Hạnh bay lên quá nhiều khiến cho Hyukkyu lại nhìn thấy một bóng hình quen thuộc nơi cuối con đường.
Bóng chồng bóng,hình ảnh chàng thiếu niên mà Hyukkyu vẫn luôn giữ trong tim lại có thể trùng khớp với bóng hình mà cậu đang nhìn.Cậu ấy đang ở đây,ở ngay phía trước,cùng với một bó hoa Oải Hương.
Từng bước,từng bước chậm rãi Hyukkyu đi tới nơi cuối con đường nhỏ.Đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một khoảng nhỏ,ánh mắt Hyukkyu vẫn luôn dán chặt vào người ta.Hyukkyu sợ rằng chỉ cần mình chớp mắt,cậu ấy sẽ biến mất...cùng với những chiếc lá Ngân Hạnh vàng.
"Hyukkyu à...Tớ đã về rồi đây."
Tớ về để cùng cậu viết tiếp tình yêu còn đang dang dở của hai chúng mình.
Theo ngôn ngữ của những loài hoa,hoa Oải Hương mang ý nghĩa tình yêu quay trở lại hay lời hứa sẽ trở về bên nhau dù có xa cách,trắc trở.
Mong những người có tình rồi sẽ về bên nhau.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip