Woo Seul Gi khi vừa lên 5 tuổi đã được ban hôn cho Nhị hoàng tử. Thế nhưng nàng lại chưa từng mơ mộng gì về mối hôn sự ấy nên nàng thường xuyên lui về ngôi nhà nhỏ ẩn sâu trong rừng trúc để tìm chút bình yên cho riêng mình. Tại nơi ấy, Seul Gi vô tình cứu một sống con cửu vĩ hồ đang bị trọng thương tên là Yoo Jae Yi.
Sau cuộc gặp gỡ định mệnh đó, cả hai dần trở nên gắn bó. Họ cùng nhau trải qua muôn vàn trắc trở, để rồi từng bước khám phá ra những mảnh ký ức luân hồi đã bị ngủ quên trong chính vận mệnh của mình kiếp trước.
Truyện chỉ đăng trên wattpad và wordpress của mình nên nếu đọc được truyện ở đâu thì đó là bọn up lậu đấy.Nếu cảm thấy truyện dịch lỗi hay có chỗ nào không ổn thì các bạn đừng ngần ngại comment nhé. Không có lịch đăng chương cụ thể, khi nào dịch xong một chương là up lên liền =)))Tên truyện: Sau khi nổi tiếng, đại lão hào môn trở thành fan đầu tàu của tôi! Tác giả: Nhạn Phi Hành. Nguồn raw: Shubaow + Pilibook. Editor: Bơ Mặn. Thể loại: Đam mỹ, tình cảm, điềm văn, hiện đại, giới giải trí, vả mặt, ngọt sủng. Tình trạng bản gốc: Hoàn (142 chương).Tình trạng bản dịch: Vẫn lết đều.…
Lần đầu dấn thân vào con đường edit, mong mọi người ủng hộ! VỊ LAI CHI BÁCH NHẬP HÀO MÔNTác giả: Ái Cật Bao Đích Bao BaoEdit+ Beta (Tự công tự thụ -.-): Thủy Tích Thanh ThanhThuộc tính: Tao nhã quý khí công x lãnh đạm ngốc manh thụVăn án:Dạ Vân Sâm từ nhỏ không có cha, trong hoàn cảnh gian khổ nhưng mộc mạc mà cùng mẹ lớn lên. Đến bảy tuổi, bỗng nhiên xuất hiện một phú hào bảo là cha cậu, vì thế bị mang đến trong một ngôi nhà hoa lệ, phú quý nhưng không chút tình cảm mà sống 11 năm. Năm Dạ Vân Sâm 18 tuổi bị chị cùng cha khác mẹ tính kế, buộc phải thay cô ta gả cho một nam nhân. Nghe đồn Cố đại thiếu gia Cố Duệ tuấn mỹ vô song, nhưng lại mắc căn bệnh "bất lực". Nhưng Dạ Vân Sâm vẫn quyết định phải gả cho nam nhân này. Tương kính như tân được một năm, một hồi ngoài ý muốn, Dạ Vân Sâm từ trên giường tỉnh lại. Nhìn bờ ngực xích lõa trước mắt, Dạ Vân Sâm ngơ ngác hỏi:" Không phải anh không thể... sao?"Cố Duệ bình tĩnh nhướng mày:"Lời đồn không thể tin". Nói xong, duỗi tay ôm Dạ Vân Sâm vào lòng:"Thời gian còn sớm, chúng ta tiếp tục".Bối cảnh truyện thuộc về tương lai, hôn nhân đồng tính được chấp nhận, nam tử có thể sinh bánh bao.…
Tác phẩm đầu tay , có gì xin góp ý kiến ^^ À mà bạn nào không thích có thể ngưng đọc , không cần soi mói đâu ^^! Đã là truyện thì không thể giống với đời thật được , ok !?…
Tác giả : Tịch Lãnh Vô Thường Thể loại : Nữ phụ, nữ cường, xuyên sách, hắc đạo, sủng, 1 chọi 1 Văn án : Đang yên đang lành đột nhiên xuyên không? sao cô chấp nhận nổi đây ? Cái gì ? Xuyên thành nữ phụ ngực to não tàn ? Hảo, hảo bà đây nhịn. Cố gắng trốn chui trốn nhủi thật xa đám nv chính cặn bã, lại bị "cực phẩm" bắt về ==' Tên mỗ nam nhân vô sỉ nào đó ngụy quân tử, ngụy mặt lạnh, ngụy chính chắn đem cô ăn sạch đến xương cũng không còn. Mỗ nữ nhân: -Sao ngay từ đầu tôi không nhận ra anh là 1 tên sắc lang chứ??? Anh không đáng mặt quân tử!! ( giận dữ) Mỗ nam nhân cười đến thiên chân vô tà: -Bảo bối! Anh là trên giường lưu manh dưới giường quân tử.…
[1] Hoàn - 2020----------- Tác giả: Nhất Tùng Âm- Thể loại: Đam mỹ, Tiên hiệp, Tu chân, Sư đồ luyến, Niên hạ, 1v1, HE- Số chương: 153- Chuyển ngữ: Trầm Yên----------Văn án:"Trải qua trắc trở, không đổi sơ tâm."------Thẩm Cố Dung cố tỏ ra bình tĩnh, tính toán xem nên dạy dỗ phản diện làm người thế nào.Phản diện nhỏ vẫn chưa lớn, lúc lắc chạy tới cạnh y, mềm giọng làm nũng với y: "Sư tôn ơi, con muốn ăn kẹo!"Nam chính mặt mũi tối tăm, trốn Thẩm Cố Dung như trốn yêu quái, né xa đến tám trượng, khắp khuôn mặt ghi đầy chữ "Ta muốn khi sư diệt tổ!".Thẩm Cố Dung: "...???"Không đúng, rốt cuộc trong hai ngươi ai mới là nam chính? Ai mới là phản diện?...Mãi đến cuối cùng, khi nam chính đã trưởng thành dịu dàng "đại nghịch bất đạo" với y, Thẩm Cố Dung mới hiểu được...Cái nghề nghiệp đặc thù sư tôn này, dù đồ đệ ngươi có là nam chính hay phản diện... thì cũng đều rất nguy hiểm.Nguy hiểm, nguy hiểm, nguy hiểm.****----Ngày nào Mục Trích cũng muốn khi sư diệt tổ, hy vọng sư tôn đạo mạo kia của mình sẽ gặp báo ứng.Mãi tới một ngày nọ, cuối cùng sư tôn của hắn cũng tẩu hỏa nhập ma.Mục Trích còn chưa kịp vui vẻ, trời xui đất khiến kiểu gì mà hắn bỗng phát hiện ra mình nghe được lời nói trong lòng sư tôn rồi....Sư tôn lạnh lùng tựa băng sương, thanh lãnh tựa tiên nhân.Trong lòng lại nói: "Đồ nhi đáng yêu, ta muốn xoa xoa.""Làm ta sợ chết đi được! Có quỷ!""Không muốn tu luyện chỉ muốn ngủ, thật phiền phức."...Mục Trích: "???"------#Thẩm_Cố_Dung_ta_chỉ_muốn_sống_yên_ổn_thôi_màVai chính: Thẩm Cố Dung, Mục Trích…
Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc Converter: Củ Lạc Editor: Camtusori Thể loại: Xuyên không, cung đình hầu tước, thanh mai trúc mã, (sủng, bàn tay vàng).Số chương: 136 chương + 3 ngoại truyện Giới thiệu Hai nhà ôm nhầm con, một nhà là thương gia, một nhà là hầu phủ, sự sai lệch về địa vị quá lớn! Ngu Tương bất hạnh xuyên qua thành nữ nhi của nhà thương gia bị ôm nhầm đến hầu phủ. Nguyên bản cuốn truyện: khi thân thế được sáng tỏ thì không những hai chân bị tàn phế mà trên đầu còn bị gán cho cái mác 'Tang Môn tinh'. (Ngôi sao chết chóc/ xui xẻo) Rơi vào đường cùng, nàng đành phải ôm chặt lấy đùi của Hầu gia ca ca, trước tiên cứ phải giả mạo, chờ khi chính chủ trở về liền rời đi trong im lặng. Vài năm sau chính chủ trở về, Ngu Tương bọc sẵn quần áo, chuẩn bị tư thế "ôm của chạy lấy người", lại không ngờ kỹ năng ôm đùi của nàng quá chuyên nghiệp, Hầu gia ca ca không cho đi! Hầu gia nâng cốc che đậy ý cười: Ngàn kiều vạn sủng (ngàn vạn cưng chiều) nuôi con dâu từ bé, đâu phải nói đi là đi được? Nhân vật chính: Ngu Tương, Ngu Phẩm Ngôn, Thẩm Diệu Kỳ / Phối hợp diễn: Toàn phủ Hầu phủ, toàn phủ thương hộ ┃ Cái khác: Bệnh kiều (Bệnh làm nũng), ngọt sủng, huynh muội trá hình (giả ).…
Tác giả: Quan Tuyết YếnThể loại: Đam MỹTên gốc: Hữu chủng bài trực ngã_________________________________________Thường thì Hứa Huy hay bị mọi người nói là một nhị thế tổ*, bị nói như vậy nhưng gã cũng không có giận mà cũng chỉ cười cười cho qua, phun một hơi thuốc, nói, nhị thế tổ có cái gì không tốt, này chứng tỏ của cải nhà tôi nhiều.(Nhị thế tổ (二世祖) là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế Doanh Hồ Hợi. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp, như Tần Nhị Thế đã phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua.)Còn có cái gì tốt hơn danh hiệu này nữa chứ?Ngô Cảnh An nghĩ gã ta không phải là ngốc, chỉ là rất kiêu ngạo, người ta chửi gã, gã lại cho rằng đó là nịnh hót, thật không phải người bình thường.Hứa Huy thật không tưởng tượng được có ngày mình sẽ thích Ngô Cảnh An, một người tiền đồ sáng lạn lại đi thích một kẻ bình thường vô vị, đây là chuyện gì!Ngô Cảnh An nghĩ Hứa Huy không phải khẩu vị của anh, một thiếu gia ăn chơi trác táng, miếu nhỏ này thật không hầu hạ nổi.Nhưng không biết vị thần tiên nào không vừa mắt bọn họ, liền đem một sợi tơ hồng, buộc hai người lại với nhau.Ai nói người yêu trước nhất định chịu thiệt, kẻ yêu sau kêu to ủy khuất*, dựa vào cái gì người tỏ tình trước là cậu, đuổi theo sau mông cậu lại là tôi? Thiệt thòi nhất phải là tôi có biết không?(ủy khuất: có điều oan uổng tủi thân mà không nói ra được)…
Tác giả: Thiếp Tại Sơn DươngThể loại: Hào môn thế gia, trọng sinh, hệ thống, xuyên sáchCp: Trọng sinh công x Xuyên sách thụEdit/ Trans: Cá SấuThông tin thêm: Tác phẩm nằm trong list 'Đam mỹ nổi bật năm 2019 của Tấn Giang', dưới hạng mục 'Hiện đại giả tưởng', 'Thế giới trong sách'.---Note: Truyện được chính chủ post ở Wattpad này cùng với wordpress Nhã Ly Các. Các bạn ủng hộ công sức chính chủ, đừng đọc ở những website copy truyện nhé. <3…