Tình không biết khởi đầu từ đâu
"Tiểu Thanh, kịch bản tại sao lại bị đổi?!"
Hạ Thanh chớp chớp mắt, giống như đang bị nàng hù doạ, kịch bản đổi thành thế này đáng nhẽ chị phải thở phào nhẹ nhõm mới đúng chứ, chẳng nhẽ chị đang đau lòng cho người nào đó?
"Chị Trân Ni, đạo diễn nói tình cảm của Kiều Nhụy chỉ là bộc phát, tình cảm sâu nặng như của Mạnh Yên Ly diễn cảnh đó sẽ hợp hơn."
Trong kịch bản có một cảnh chiếc nhẫn của nam chính bị rơi xuống hồ bơi, Kim Trân Ni đóng vai Kiều Nhụy phải lặn xuống đáy hồ để tìm lại chiếc nhẫn, thế nhưng bây giờ đã đổi thành cảnh của Mạnh Yên Ly. Hạ Thanh vẫn luôn lo lắng cảnh này, mấy lần muốn tìm đạo diễn nói chuyện, nhưng đều bị Kim Trân Ni cản lại. Bây giờ đang là trời đông giá rét, hồ bơi cảnh này còn kết một tầng băng dày cộm, muốn xuống nước phải phá lớp băng, hơn nữa Kim Trân Ni vừa mới kết thúc thời kỳ đặc biệt nhất của cơ thể sao có thể ngâm mình trong nước lạnh, e rằng cảnh còn chưa quay xong thì người đã phải vào nhập viện quay rồi.
Thế nhưng không biết vì sao hôm nay đạo diễn đột nhiên tuyên bố cảnh này đổi vai, lý do là loại tình yêu thầm lặng này không thích hợp với hoa hồng đỏ, cho nên tạm thời đổi kịch bản.
Kim Trân Ni nói xong mới phát hiện giọng mình quá lớn, mặt không chút biểu tình ngồi xuống. "Đạo diễn nếu như cảm thấy không thích hợp, vậy sao sớm không đổi đi, lại đúng vào hôm cảnh này quay mới thông báo đổi?"
Lúc thông báo Kim Trí Tú đang ngồi bên cạnh xem kịch bản, ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên, rõ ràng là đã sớm biết rồi. "Cái đồ khốn kiếp đó, không phải là rất thông minh sao, không phải là rất lý trí sao, sao lại làm chuyện bại não như vậy?"
Hạ Thanh thận trọng quan sát sắc mặt nàng, nhỏ giọng hỏi:
"Cảnh đó lập tức phải quay rồi, bây giờ đoàn phim đang chuẩn bị bên hồ bơi, chị Trân Ni, chị có muốn đi không?"
Kim Trân Ni hít một hơi thật sâu, "tôi không thể xuống nước hồ lạnh băng như vậy, chẳng nhẽ Kim Trí Tú thì có thể sao? Chị rõ ràng vẫn chưa khỏi sốt nữa" . Nàng đè nén trái tim không ngừng phập phồng xuống, nhàn nhạt nói:
"Đi."
Kim Trân Ni bây giờ vẫn đang mặc bộ sườn xám lúc quay phim, Hạ Thanh cầm áo khoác bên cạnh muốn khoác lên người nàng, nhưng lại bị nàng hất ra.
"Chị không mặc, bỏ ra đi." Kim Trân Ni chỉ mặc bộ sườn xám tay lỡ đi ra ngoài cửa, gió lạnh thổi đến, nàng vén tóc sang một bên, cái lạnh giống như ngấm đến tận xương tuỷ, từng đợt run rẩy dâng trào không chống cự lại được.
"Chị Trân Ni, mau mặc vào đi, chị bây giờ không thể bị nhiễm lạnh!" Hạ Thanh vội cầm áo khoác đuổi theo, không nói lời nào khoác lên người nàng.
Kim Trân Ni lạnh đến mức ngón tay có chút đông cứng lại nắm lấy áo khoác, nhưng lại không chút do dự kéo xuống, ném lên tay Hạ Thanh. Nàng sải bước chân càng lúc càng lớn, gần như muốn chạy đi, đôi cao gót lạch cạch gõ trên mặt đất. Vạt áo sườn xám hạn chế bước chân của nàng, Kim Trân Ni ngồi xổm người xuống xắn sườn xám lên, một phút cũng không dừng lại chạy đến địa điểm quay.
Giờ đã là nửa đêm rồi, địa điểm quay vốn là ở một thị trấn nhỏ nên càng yên tĩnh hơn, đèn đường trên đường lấm tấm phát sáng, chỉ có địa điểm quay bên hồ là đèn đuốc sáng trưng, sáng giống như ban ngày. Nàng liếc mắt liền nhìn thấy Kim Trí Tú đang ngồi trong đám người, trên người cô mặc một chiếc áo khoác dày cộm, đang cúi đầu ủ rượu tâm trạng. Cô căn bản không dám xoay đầu nhìn về phía hồ bơi, chỉ có thể nghe thẩy tiếng huyền náo của những người xung quanh, tất cả đều đang bận rộn phá vỡ lớp bằng dày cộm trên mặt hồ.
Đoàn kịch thuê xe cẩu đến, mũi khoan to lớn của chiếc xe từ trên cao đi xuống hung hăng phá vỡ lớp băng trên bề mặt, vẫn chưa vỡ, lại đập thêm lần nữa, trên mặt băng chỉ có một vết nứt nho nhỏ. Đến lần thứ ba mới phá được một lỗ, nước hồ trong nháy mắt tràn ra trên mặt băng. Kim Trân Ni ngơ ngác nhìn lớp băng dày cộm trong hồ, cơn rùng mình dọc theo cơ thể nàng chạy thẳng đến trái tim nàng. Đạo diễn và diễn viên ở xung quanh đều mặc áo bông dày còn đội cả mũ ấm, nàng đứng ở trong này giống như một người đang ở mùa hạ xuyên không đến đây.
"Sao không mặc áo khoác?" Âm thanh
lành lạnh mang theo sự tức giận, phía sau đột nhiên phủ đến một tầng ấm áp, áo khoác chặt chẽ bao lấy cơ thể lạnh lẽo của nàng. Hơi thở phả ra trong không khí ngưng kết thành một mảnh sương trắng, Kim Trân Ni cảm thấy từ ngón tay mình đến những sợi tóc đều đang run rẩy, hàm răng bất giác bắt đầu va đập vào nhau, nhưng vẫn cố chấp muốn cởi áo khoác ra.
"Không được, em đi tìm đạo diễn, kịch bản không thể đổi!" Kim Trân Ni ném áo khoác ra bắt đầu lao về phía trước, hoàn toàn không xác định được phương hướng. Kim Trí Tú níu cổ tay nàng, kéo nàng trở lại, để đồ ngốc không bao giờ khiến cô bớt lo nhìn thấy rõ sự tức giận trong mắt cô.
"Đừng quậy!" Mệnh lệnh của Kim Trí Tú rất có sức uy hiếp, động tác cũng rất cứng rắn, kéo nàng đến một góc vắng vẻ. Áo khoác lại được phủ lên người Kim Trân Ni, Kim Trí Tú cau mày, quét mắt nhìn nàng, lấy bao tay và bịt tai từ trong tay Hạ Thanh giúp nàng mang lên. Kim Trí Tú vừa mới cởi bao tay, những ngón tay ấm áp chạm đến da thịt nàng bất chấp cái lạnh, Kim Trân Ni bộc phát run rẩy kịch liệt.
"Kim Trí Tú chị dựa vào cái gì thay em làm chủ chứ, em còn chưa nói không diễn, chị dựa vào cái gì muốn đổi?!"
Sắc mặt Kim Trân Ni càng lúc càng tái nhợt, không biết là vì lạnh hay là vì đau. Kim Trí Tú im lặng không nói, chỉ buộc nút thắt áo khoác của nàng càng chặt hơn. Nơi này né được đám người ồn ào của đoàn phim, cũng không cần lo lắng sẽ bị ống kính hướng đến.
"Không phải vì em, mà vì điện ảnh." Lời này cô nói ra, chính cô cũng cảm thấy lực bất tòng tâm, thế nhưng giọng điệu lại không chút nào mềm dịu. Tiếng mặt băng đang bị phá vỡ giống như tiếng dao vừa rút ra khỏi vỏ, mỗi một lần nghe thấy thì y như rằng có người đâm từng nhát dao lên người nàng, khiến nàng đau đến thấu tận tâm can.
"Đúng vậy, em cũng là vì điện ảnh, em bây giờ đi tìm đạo diễn nói chuyện, bàn xem rốt cuộc ai diễn cảnh này mới tốt!" Kim Trân Ni quay đầu lại muốn đi, Kim Trí Tú không thể nhịn nổi nữa, đè bả vai nàng xuống, đẩy nàng áp vào tường.
"Em đừng có tuỳ hứng như vậy, bộ dạng của em bây giờ không cảm thấy buồn cười sao?" Âm cuối không thể khống chế nhấn mạnh, cô gần như là nghiến răng nghiến lợi. Kim Trân Ni đột nhiên bình tĩnh lại, nàng ngước đầu lặng lẽ nhìn Kim Trí Tú, giống như đang chịu nỗi uất ức gì lớn lắm.
"Chị rốt cuộc muốn làm cái gì vậy, tại sao lại luôn như thế, chị có biết không em cũng sẽ... cũng sẽ đau lòng.." Giọng nói thấp dần, sau cùng gần như không thể nghe thấy. Nàng dùng từ "cũng", Kim Trí Tú giống như đột nhiên bị kim châm phải, lộ ra một chút biểu tình chật vật. Đôi tay đang khoác lên vai Kim Trân Ni run rẩy, trợt đến phần lưng nàng, cô bây giờ chỉ muốn ôm nàng thật chặt. Hai tay Kim Trân Ni tiến sâu vào trong áo khoác của cô, vòng lấy chiếc eo được bộ sườn xám bao bọc, cảm giác được cánh tay trên lưng chậm rãi siết chặt, nàng ở trong ngực cô nhắm hai mắt lại.
"Chị vẫn chưa hết sốt... Em không thể để chị đi..." Giọng nàng gần như mang theo tiếng nấc. Khán giả thường chỉ nhìn thấy sự xinh đẹp ngăn nắp ở bề ngoài diễn viên, cho nên mới có thể không hề kiêng kỵ đánh giá hay chỉ trích, ai biết sau lưng bọn họ phải chịu bao nhiêu cay đắng.
"Chị đã khoẻ rồi." Cái đầu đang chôn trong ngực cô lắc lắc, ngón tay nắm chặt lấy áo của cô, giống như làm vậy thì có thể ngăn cản cô. Kim Trí Tú vỗ vỗ lưng nàng nói:
"Đi thôi, chị phải đi chuẩn bị rồi." Cánh tay Kim Trân Ni đang vòng ở trên hông vẫn không động, nàng vẫn đang lắc đầu như cũ. Kim Trí Tú đột nhiên cảm giác trong lòng rất ấm áp, thân thể cũng không còn cảm thấy lạnh nữa, khoé miệng cô câu lên một đường cong dịu dàng, ôm nàng càng chặt hơn.
"Chị thích em sao?" Kim Trân Ni hỏi xong thì đã hối hận, nàng lại phá vỡ khuôn phép, thân thể ở trong ngực cô co quắp lại. Đêm hôm đó Kim Trí Tú không nói lời nào, chỉ là ném nàng vào xe, một đường im lặng trở về khách sạn.
Cả người nàng gần như chôn ở trong áo khoác của Kim Trí Tú, mím môi im lặng chờ đợi. Kim Trí Tú vẫn không trả lời, nhưng lại theo bản năng siết chặt vòng tay lại, cho dù gió có mạnh hơn nữa cũng không có cách nào xuyên qua được giữa hai nàng, tựa như bọn họ đã gắn với nhau không thể tách lìa.
"Chị có thích em không?" Động tác của Kim Trí Tú đã khích lệ dũng khí cho nàng, cũng khiến nàng trở nên an tâm hơn. Nàng cố chấp truy đuổi đáp án, bất luận hậu quả thế nào, quyết định không chịu quay đầu. Kim Trí Tú hít một hơi sâu, không khí lạnh như băng thu vào trong mũi, xuyên vào thân thể đến đau rát.
"Thích." Kim Trí Tú từ từ nhắm hai mắt chậm rãi nói ra từ này, cô không có cách nào dối lòng đẩy nàng ra nữa, cũng không có cách nào nói ra những lời tàn nhẫn nữa. Cô cũng sợ, nếu như mình cự tuyệt một lần nữa, thì con người này thật sự sẽ không quay đầu lại nữa.
Kim Trân Ni thở phào một hơi thật dài, lúc này nàng mới phát hiện từ nãy đến giờ mình luôn nít thở, kìm nén đến mức lồng ngực cũng phát đau. Luôn muốn được nhìn thấy gương mặt cô, muốn nhìn thấy biểu tình của cô khi nói ra lời tỏ tình, nhưng lại sợ cô đẩy mình ra, cũng sẽ bỏ đi không trở lại. Cho dù sợ hãi như vậy, nhưng trong thâm tâm vẫn muốn nói cho người kia biết. Muốn nghe được cô bày tỏ, ở sâu trong nội tâm vô cùng lo lắng mà còn yếu ớt kêu gọi. Mãi cho đến khi nghe được từ này, mới không nhịn được ngẩng đầu lên, lưu luyến ngắm nhìn cô. Hoá ra cô cũng có thể dịu dàng giống như vậy, trong đôi mắt hẹp dài ấy phảng phất như mang theo độ ấm, không còn lạnh lẽo nữa.
"Trí Tú...." Khoé môi đã mất đi khả năng mở miệng, tình cảm tầng tầng lớp lớp chồng chất trong lòng nàng bức thiết muốn bộc lộ ra, cuối cùng lắng đọng ở đầu lưỡi chỉ có thể thì thào thốt lên tên cô.
"Ừm, đi thôi." Nơi này mặc dù khuất, nhưng cũng không thích hợp ở lâu, nếu đã là một minh tinh thì phải biết đề phòng lúc nào bị ống kính nhắm đến. Hai người một trước một sau từ trong góc đi ra, những tảng băng được vớt lên từ hồ bơi chất đầy bên cạnh hồ, dưới ánh đèn phủ lên một tầng ánh sáng trắng ảm đạm. Phân nửa hồ bơi vẫn còn bị lớp băng dày cộm bao phủ, nửa còn lại là nước hồ trong xanh gợn sóng.
Kim Trí Tú ngồi vào ghế, nhân viên đang giúp cô quấn quần bơi, quấn tầng tầng lớp lớp màng dính bảo hộ bên ngoài. Nửa thân trên của cô mặc dù cũng sẽ ngâm dưới nước, thế nhưng bởi vì phải xuất hiện trong ống kính, cho nên không có cách nào bảo hộ. Kim Trân Ni không yên tâm nhìn, vẫn không nhịn được cầm lớp màng bảo hộ mà nhân viên đưa qua, ngồi xổm người xuống tự mình quấn cho cô.
Ống kính trong đoàn phim đang hướng về hai người họ, cảnh này nhất định sẽ bị truyền phát đi, Kim Trí Tú vân về ngón tay, cũng không ngăn nàng lại. Truyền đi thì cứ cho truyền đi đi, đúng lúc cô cũng cần một cơ hội thẳng thắn với Phác Trí Nghiên. Tất cả ống kính và bối cảnh đều chuẩn bị xong rồi, Kim Trí Tú đứng dậy cởi áo khoác ra, ánh mắt vô tình hay cố ý nhìn sang Kim Trân Ni.
Kim Trân Ni hiểu ý của cô, trên mặt hiện lên một nụ cười miễn cưỡng. Nhân viên cẩn thận dè dặt nâng cánh tay của cô đỡ cô xuống nước, nước ngập đến eo cô, trong nháy mắt cô cảm nhận được thân thể tê cứng đến mức không thể thở nổi. Cô nhắm hai mắt lại run rấy vài cái, ra hiệu cho đạo diễn Chu bắt đầu.
"Action!" Tiếng đạo diễn Chu hô lớn lên, mắt chăm chú đi theo bóng người ở dưới nước, chân mày nhíu lại thật chặt. Ngay cả nhân viên vây quanh cạnh hồ cũng vậy, chỉ cần có một chút gì không bình thường thì có thể ngay lập tức lao xuống nước.
Kim Trân Ni siết chặt áo khoác mà Kim Trí Tú đưa cho, mỗi một lần run rẫy của con người kia đều giống như một nhát dao cứa vào trái tim nàng. Phần khổ cực này đáng lẽ là nàng phải chịu, nhưng bây giờ bị Kim Trí Tú gánh vác lấy...
"Mau kết thúc, mau kết thúc!", Kim Trân Ni lẩm ba lẩm bẩm, tựa như đang cắn nát mấy chữ này trong miệng.
•••••••••••||
End chap 25
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip