Chap 2

Sung Yeol khó khăn hé mắt ra. Mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi khiến cậu khó chịu. Sung Yeol ghét bệnh viện. Từ khi tỉnh dậy sau vụ tai nạn đó,cậu đã có cảm giác bài xích với cái nơi trắng toát thoang thoảng mùi thuốc khử trùng này rồi. Sung Yeol chống tay ngồi dậy,cậu phải ra khỏi chỗ này càng sớm càng tốt.


- Tiền viện phí tôi đã thanh toán hết rồi. Cậu không không cần vội như vậy!


Giọng nói trầm thấp từ trên đầu giường phát ra khiến Sung Yeol giật mình. Thì ra trong phòng còn người khác.


Cậu quay lại nơi phát ra tiếng nói. Do quay hơi nhanh nên đầu cậu có chút váng vất. Đưa tay đỡ trán,cậu nhìn lên khuôn mặt người đàn ông xa lạ. Anh ta rất đẹp trai,đôi mắt đen thanh tĩnh nhìn chằm chằm vào cậu. Không hiểu sao khi đối diện với người này,Sung Yeol lại có cảm giác mình thật nhỏ bé. Thật ra Sung Yeol cũng rất cao,nhưng dáng người lại hơi mảnh khảnh,khác xa với vẻ cao to vạm vỡ của người đàn ông này. Khuôn mặt anh ta lạnh lùng,nhưng lời nói thì lại khiến Sung Yeol nghẹn họng.


- Tôi không mướn anh trả tiền viện phí cho tôi. Mà anh đụng xe vào tôi,thanh toán viện phí cũng là lẽ đương nhiên thôi. - Sung Yeol thản nhiên nhướng mày nhìn anh ta. Gì chứ? Ngang bướng là bản tính trời sinh của cậu đó.


Myung Soo khẽ cười,tiếng cười loáng thoáng ngữ điệu châm chọc khiến cậu bực bội.


- Cậu nhóc à,cậu nói chuyện ngang thật đấy! Rõ mười mươi là cậu qua đường lúc đèn chuyển tín hiệu,bây giờ lại đổ lỗi cho tôi. Muốn xem lại camera trên đường không?


Câu nói của Myung Soo khiến Sung Yeol vừa tức vừa quê. Cậu chống chế:


- Mặc xác anh! Không liên quan đến tôi.


Myung Soo không nói gì,chỉ nhếch mép cười cười. Sung Yeol khó chịu với cái vẻ mặt đó của anh vô cùng,cậu mím môi,quay mặt sang nơi khác.


Myung Soo âm thầm quan sát cậu. Năm năm trôi qua,cậu thay đổi thật nhiều. Cậu gầy đến đau lòng. Cằm nhọn hẳn ra. Đôi má phúng phính trắng mịn như sữa ngày xưa anh thích nựng không còn nữa. Sự hồn nhiên trong đôi mắt to tròn đã bị thay thế bằng vẻ lãnh đạm. Đáng quan tâm hơn cả...là cậu hình như chẳng có vẻ gì là nhận ra anh. Lòng Myung Soo có chút lạnh lẽo. Cậu...quên anh rồi sao?


- Sung Yeol ah con không sao chứ?


Bà Lee xông vào phòng,theo sau là ông Lee. Khi nghe tin cậu gặp tai nạn bà lập tức chạy vào đây. Dù có hay ép uổng nhưng không phải là bà không thương Sung Yeol. Bà rất sợ sự việc năm năm trước lại xảy đến với cậu.


- Ơ..là Myung Soo à? - bà Lee tròn mắt ngạc nhiên.


- Vâng! Con chào hai bác ạ! - Myung Soo lễ phép cúi đầu.


Sung Yeol hết nhìn ba mẹ mình rồi lại nhìn người đàn ông được gọi là Myung Soo kia. Cậu lên tiếng:


- Mẹ biết người này sao?


- Sung Yeol à,đây là Kim Myung Soo,CEO của LK.


Sung Yeol chợt vỡ lẽ. Cậu cười mỉa mai. Trái đất đúng là tròn thật!


Phía bên này Myung Soo không khỏi mừng thầm. Anh vốn cũng chẳng mặn mà gì với chuyện xem mắt hay liên hôn. Anh căn bản là không để ý đến chuyện này,chỉ là ba mẹ anh muốn có cháu bồng nên ra sức đi tìm mối tốt cho anh. Trước đó Myung Soo đã từ chối rất nhiều cuộc gặp mặt. Cho đến mấy hôm trước,mẹ anh đề nghị anh đi gặp Lee Sung Yeol - con trai giám đốc TC. Nghe đến ba chữ "Lee Sung Yeol",tim Myung Soo đập mạnh một nhịp. Liệu đó có phải là Lee Sung Yeol - người nắm giữ con tim anh từ thời niên thiếu mà anh luôn tìm kiếm? Lòng Myung Soo dấy lên tia hy vọng. Anh đồng ý gặp mặt,trong lòng không ngừng cầu nguyện người đó là cậu. Ông trời quả nhiên không phụ lòng người,cuối cùng cũng đã mang người anh thương nhớ trở về bên anh.


- Con không bị làm sao chứ? Đầu có đau chỗ nào không? - ông Lee lên tiếng.


- Không con không sao hết. Bây giờ con muốn nghỉ ngơi một chút.


Sung Yeol nằm quay mặt vào tường. Cuối cùng thì chạy trời cũng không khỏi nắng,vẫn phải gặp mặt kẻ mà cậu không muốn gặp. Lòng Sung Yeol dấy lên một nỗi buồn bực vô cớ.


Ba người biết ý đi ra ngoài,để lại mình cậu trong phòng.


- Myung Soo à,sao con lại ở đây thế? - bà Lee chủ động lên tiếng.


- Thật ngại quá,là con đã lỡ đụng trúng Sung Yeol ạ. - anh cười trừ.


- Vậy à? Lúc đụng trúng đầu nó có đập vào đâu không con?


- Dạ không. Em ấy chỉ là do hoảng sợ mà ngất đi thôi ạ. Con xin lỗi hai bác vì đã bất cẩn đụng vào em ấy.


- Không sao đâu con à,đây là chuyện không ai muốn mà. Đầu nó không bị làm sao là tốt rồi.


- Đầu Sung Yeol...bị làm sao hả bác?


- À do trước đây nó từng bị tai nạn,não bị chấn động nhẹ nên bác rất sợ lại có chuyện xảy đến với nó.


Myung Soo bất ngờ. Không ngờ cậu lại gặp nạn khi không có anh ở bên.


- Sung Yeol có bị di chứng gì không bác?


- Mọi chuyện vẫn ổn. Chỉ là có một số chuyện nó không nhớ đến mà thôi.


Myung Soo trầm ngâm. Một lát sau,anh lên tiếng:


- Trễ rồi hai bác về nghỉ ngơi đi ạ. Sung Yeol để con trông chừng là được rồi. Về chuyện kết hôn,con sẽ nói với ba mẹ con tìm ngày gặp hai bác rồi bàn tính sau được không ạ?


- Được vậy thì tốt quá! Trông cậy vào con nhé Myung Soo. - bà Lee mừng rỡ. Nói như vậy thì anh đã chịu kết hôn với Sung Yeol rồi còn gì.


Lúc Myung Soo trở về phòng thì Sung Yeol đã ngủ tự khi nào. Ngồi bên cạnh giường,anh khẽ đưa tay gạt vài sợi tóc lòa xòa trên trán cậu.


~ - Não của bệnh nhân Lee Sung Yeol đúng là từng bị chấn động,và hậu quả là cậu ấy bị mất trí nhớ có lựa chọn.


- Mất trí nhớ có lựa chọn?


- Đó là tình trạng mất trí nhớ xảy ra khi não của nạn nhân bị chấn động,và trong lúc bị chấn động não sẽ xóa đi những kí ức mà nạn nhân muốn quên đi.~


Lời của bác sĩ lặp đi lặp lại trong đầu khiến tâm tình Myung Soo rối loạn. Lúc nãy,vì muốn hiểu hơn về tình trạng của cậu nên anh đã đi tìm bác sĩ điều trị cho cậu để hỏi cho rõ. Và kết quả thật bất ngờ,bác sĩ nói cậu muốn quên anh đi. Buông một tiếng thở dài,Myung Soo nhìn người con trai đang ngủ,gương mặt cậu khi ngủ rất đỗi đơn giản và bình yên,nhưng không ai biết được tâm tình cậu phức tạp tựa mê cung,sâu không lối thoát.


- Lúc không có anh ở bên đã xảy ra chuyện gì vậy Yeollie? Tại sao em lại trở nên khó đoán như vậy? Tại sao lại muốn quên anh đi?


Vuốt nhẹ lên đôi mắt đang nhắm nghiền,Myung Soo khẽ thì thầm.


Hôm ấy trong giấc ngủ chập chờn do thuốc an thần,Sung Yeol nghe loáng thoáng có ai đó gọi cậu là "Yeollie",người đó nói gì cậu không nghe rõ,nhưng ngữ điệu lại dịu dàng và bất lực đến đau lòng. Sung Yeol không rõ đó là thực hay mơ,nhưng cảm xúc lại rất chân thực,khiến một giọt nước mắt bất giác rơi ra khỏi khóe mi đang nhắm chặt của cậu. Là ai đang nói chuyện với cậu? Tại sao lại dịu dàng như thể bao nhiêu yêu thương đều dồn vào từng câu chữ thế kia?


∞end chap 2∞

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip