Chap 26
"Cậu đang làm gì vậy? Có thể ra ngoài với mình một chút được không?"
Sung Yeol đang nằm đọc sách thì Jin Ki gửi tin nhắn đến. Mấy hôm nay quanh quẩn trong nhà với dì Kang suốt ngày cũng buồn,Sung Yeol nhắn lại:
"Được thôi. Cậu cho mình địa chỉ đi."
Jin Ki nhận được tin nhắn của cậu thì mừng như mở cờ trong bụng. Anh vốn không hy vọng mấy rằng cậu sẽ đồng ý.
Sung Yeol đẩy cửa bước vào,không khó để cậu tìm thấy Jin Ki. Anh ngồi ở một bàn gần cửa sổ,khuôn mặt sáng sủa,bộ vest phẳng phiu làm nổi bật vóc dáng cao lớn. Trông anh như một viên ngọc trai sáng lấp lánh,khiến mọi thứ xung quanh đều bị lu mờ.
- Cậu chờ mình có lâu không? - Sung Yeol kéo ghế ngồi đối diện anh.
- Không hề! - Jin Ki nở nụ cười tỏa nắng,rạng rỡ đến chói mắt - Cậu uống gì?
- Cho mình một Americano.
Đợi mãi mà không thấy Jin Ki nói gì,Sung Yeol đành lên tiếng:
- Cậu gọi mình ra có chuyện gì muốn nói à?
- À không có gì. Mấy hôm trước vì muốn giúp cậu nên mình đã hỏi một số bạn học chung với chúng ta xem có biết gì về tai nạn của cậu không. Và mình nhận được một vài câu trả lời.
- Họ nói gì?
- Mình không biết có nên tin không. Vì lúc cậu bị tai nạn là vào buổi tối,khi ấy mọi người đang trong phòng tự học. Nên khi mọi người biết tin thì sự việc đã xảy ra rồi. Hầu hết các câu trả lời đều rất mơ hồ. Có người nói cậu vì buồn chuyện tình cảm nên tự tử,có người nói cậu bị ai đó xô xuống,cũng có người nói cậu bị mộng du trượt chân nữa.
Sung Yeol nuốt ngụm cà phê,cố gắng để khỏi sặc. Cậu cười gượng gạo:
- Tin đồn thật đáng sợ.
- Ừ. Đúng là đáng sợ thật.
- Cám ơn cậu Jin Ki. - Sung Yeol mỉm cười chân thành.
- Mình đã giúp được gì đâu mà cám ơn? Toàn thu nhặt được mấy câu trả lời vớ vẩn. - Jin Ki cười xòa.
- Không đâu. Mình thấy rất có ích đấy chứ.
- Mình vẫn có thể giúp cậu chứ?
- Nếu cậu không thấy phiền. - Sung Yeol cười.
- Tất nhiên là không rồi. À,mình phải về công ty rồi. Hẹn gặp cậu vào hôm khác nhé. - Jin Ki xách cặp đứng dậy.
- Uhm. Tạm biệt cậu.
- Tạm biệt.
Sung Yeol bước ra khỏi quán cà phê thì vừa hay gặp Sung Jong đi ngang qua.
- Hey! Đi đâu vậy? - Sung Yeol bước lại vỗ vai cậu.
- Tao trốn việc.
- Sao vậy?
- Suốt ngày ngồi trong phòng chán lắm mày ạ. Ngồi một chỗ trong phòng máy lạnh thì cũng không có vấn đề gì,khổ nỗi không thể mở nhạc lớn tiếng được. Cái thể loại như tao nếu không có EDM thì không ngồi yên một chỗ được. Còn mày đi đâu đây? Myung Soo đâu mà để mày đi một mình?
- Tao đi gặp người quen thôi. Myung Soo đi công tác mấy hôm nay rồi.
- Vậy mày ở nhà một mình mấy hôm nay à?
- Ừ.
- Vậy qua nhà tao chơi mấy hôm đi. Dù gì cũng vui hơn ở một mình.
- Ok.
Căn hộ của Sung Jong nằm trong một khu chung cư cao cấp mới xây,khá yên tĩnh. Sung Yeol đứng trên ban công nhìn xuống,chỉ thấy các mái nhà nhỏ bé san sát nhau thu vào tầm mắt,bỗng chốc có cảm giác như đang làm chủ cả thế giới. "Thảo nào Myung Soo cao ngạo như vậy. Thì ra là đã quen ở trên cao điều khiển người khác." Nhắc đến Myung Soo,Sung Yeol lại thấy lòng chùng xuống. Anh đã không ở bên cạnh cậu mấy hôm nay rồi. Dù mỗi ngày anh đều gọi điện về cho cậu,nhưng những cuộc điện thoại đó làm sao lấp đầy được nỗi nhớ cậu dành cho anh?
- Em vẫn ổn. Công việc gặp khó khăn gì à? Sao trông anh có vẻ mệt mỏi vậy? Uhm em đang ở nhà Sung Jong.
"Vài ngày nữa anh về với em. Nhớ em quá rồi!"
- Xạo quá đi! Ngày nào cũng video call mà nhớ nhung nỗi gì? - Sung Yeol cười cười.
"Video call làm sao mà bằng người thật được chứ. Bộ em không nhớ anh à?"
- Uhm...một chút.
"Một chút thôi à?"
- Thì nhiều hơn một chút.
Myung Soo nở nụ cười hài lòng.
"Em đang nghe nhạc à?"
- Ừ.
"Bài gì vậy? Hát cho anh nghe một đoạn xem!"
Sung Yeol hắng giọng,cất tiếng hát:
- Losing him was blue like I'd never known
Missing him was dark grey all alone
Forgetting him was like trying to know somebody you've never met
But loving him was red.
Sung Yeol hát xong,Myung Soo bật cười,cậu cũng cười.
Đánh mất anh là sắc lam như em chưa từng biết đến
Nỗi nhớ anh là xám cô đơn
Quên anh đi như thể cố gắng biết đến một người chưa từng gặp gỡ
Nhưng yêu anh lại là sắc đỏ nồng nàn...
Sung Jong mang hai lon bia vào phòng,vừa hay thấy Sung Yeol tắt ipad,mặt thoáng buồn.
- Mới nói chuyện với Myung Soo xong à? - Cậu đưa cho Sung Yeol một lon.
- Ừ.
- Chừng nào anh ta về?
- Mấy hôm nữa.
Sung Jong nhấp một ngụm bia:
- Rốt cuộc yêu một người có cảm giác như thế nào?
- Sao lại hỏi tao câu đó? Chẳng phải mày vốn là playboy sao? - Sung Yeol liếc mắt khinh thường.
Sung Jong cười khổ:
- Thì vì là playboy nên tao có yêu ai thật lòng đâu? Đến lúc gặp được thiên hương của mình thì lại không biết phải làm thế nào.
- Hả? Mày yêu ai rồi à? Ai xui xẻo vậy? - Sung Yeol ngạc nhiên.
Sung Jong đập cái gối vào đầu Sung Yeol:
- Thằng mất dạy. Không hiểu sao tao lại chơi với mày được nữa.
- Hahahaha - Sung Yeol cười điên dại - Được rồi đừng đánh nữa. Tao không chọc mày là được chứ gì? Nghiêm túc đi,ai vậy?
- Mày biết Yoo Ji Ae không?
- Yoo Ji Ae? Tinh anh đàm phán? - Sung Yeol trợn đôi mắt vốn không nhỏ của mình lên. - Cô gái này không đùa được đâu. Là dạng vô cùng sắc sảo đó. Đến đàn ông còn phải nể cô ta vài phần.
- Đúng vậy. Tuần trước tao vừa bị cô ấy hạ đo ván đây. Chưa đến một tiếng đã khiến tao phải ngậm đắng nuốt cay,hạ giá thầu xuống 5%.
Sung Yeol cười đến chảy nươc mắt:
- Ôi ai mà ngờ được Lee Sung Jong nổi tiếng lời nói có dao mà lại bị hạ gục nhẹ nhàng như vậy sao?
- Shut up! Mày chỉ có cười lên nỗi đau của người khác là giỏi. Đợi đến lúc Myung Soo rơi vào hoàn cảnh như tao xem mày có cười nổi không.
Sung Yeol tắt nụ cười khi nghe Sung Jong nhắc đến Myung Soo.
- Sao thế? Lại nhớ rồi à? - Sung Jong đẩy đẩy vai cậu.
- Ừ.
- Trái tim đúng là thứ kì lạ nhất trên đời. Người mình ghét nhất lại hóa ra là người mình yêu nhất.
Góc cầu thang thoát hiểm tối om,Sung Yeol không thể nhìn rõ được bất cứ thứ gì xung quanh. Có vẻ là có vài người chắn trước cậu. Tiếng xô xát,tiếng bước chân dồn dập chồng chéo lên nhau,loáng thoáng giọng ai lạnh lùng là tất cả những gì cậu cảm nhận được. Đầu bỗng đau khủng khiếp,Sung Yeol ngồi thụp xuống ôm đầu,bất lực hét lên:
- AAA!
- Sung Yeol! Có chuyện gì vậy?
Sung Yeol mở mắt ra,đập vào mắt cậu là khuôn mặt lo lắng của Sung Jong.
- Mày làm sao vậy? Mơ thấy ác mộng à?
- Ừ. - Sung Yeol ôm trán,người cậu rịn đầy mồ hôi. Cơn đau đầu vẫn chưa tan hết.
- Trong người có làm sao không? Còn ngủ lại được không?
- Không sao. Ngủ thôi. - Cậu phẩy tay.
Sung Yeol nằm xuống,thật sự thì cậu không ngủ nổi nữa. Những giấc mơ,cả những cơn đau đầu,vốn đã không tồn tại được một thời gian,sao giờ đây lại xuất hiện?
∞end chap 26∞
----------
Firstly,vô cùng xin lỗi vì ra chap trễ. Mình bị homework teamwork các kiểu đè cho bẹp dí thở không nổi ==!
Secondly,tên Yoo Ji Ae là mình mượn thôi,không có ý đồ gán ghép các kiểu đâu. Hy vọng các bồ không xem đó là tội lỗi và xem mình là tội đồ đem ra hành quyết các kiểu. Và cũng đừng ghét lây Ji Ae mà tội nghiệp.
Finally,thành thật với nhau một lần đi! Mấy chap sau mình viết chán lắm hay sao mà lượt view héo hon thảm thiết? Góp ý thật lòng đi cho mình chấn chinhr bản thân. Đội ơn mấy bồ.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip