Screen 18
CHƯA CÓ LÚC NÀO TÔI LẠI CẢM THẤY THẤT VỌNG NHƯ BÂY GIỜ.
Tôi nghĩ nếu như trái tim tôi mà vỡ ra, tôi chắc chắn sẽ đếm được nó có bao nhiêu mảnh vụn.
Trước đây tôi đã trải qua rất nhiều thứ xoay quanh bạn bè, gia đình và đây là lần đầu tiên tôi nếm trải mùi vị của tình yêu. Tôi cứ nghĩ rằng nó sẽ ngọt ngào như mật ong hoặc êm đềm như dòng sông, thế nhưng tình yêu của tôi lại hết chua rồi đắng ngắt. Tôi không rõ được tâm tư của Sarun, càng chẳng biết cậu ta thật sự bận việc hay không muốn gặp mặt tôi? Cuối cùng thì có là lý do gì đi chăng nữa, tôi cũng không trách Sarun đâu.
Đối diện tôi là cậu bạn tôi nghĩ là có vẻ thân với cậu ấy, sắc mặt cậu ta thoáng chút bất ngờ như tôi nhưng rất nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh, giơ tay chào để tôi không hoảng sợ như bao lần hai chúng tôi đụng độ trong trường.
Chứng sợ hãi và lo âu lại lựa thời điểm này vây lấy tôi, tôi cúi gầm đầu nép mình vào cửa sổ, tay chân không được tự nhiên cho lắm mời cậu trai kia ngồi xuống.
- Mời...mời cậu ngồi.
Mắt tôi vô thức nhắm lại lúc nào không hay, bên tai nghe tiếng kéo ghế của cậu kia thay vì ngồi đối diện thì ngồi phịch xuống cạnh tôi. Tiếp theo sau đó là bầu không khí im lặng đến lạ lùng, còn sót lại bên tai tiếng tim đập của bản thân.
Nhịp tim tôi dần dần ổn định lại một chút, tự nhủ mình phải trở lại bình thường nếu không sẽ doạ cậu trai kia sợ chết mất. Tôi dần dần hạ bàn tay mình xuống, vốn định xoay người qua nhìn cậu ấy nhưng cậu ấy đã chạm nhẹ vào tay ngăn tôi lại.
- Nếu việc nhìn người lạ có thể khiến anh hoảng sợ thì anh đừng nên xoay qua, tôi sẽ giả vờ như mình không tồn tại.
Giọng nói của cậu ấy rất nhẹ nhàng, cảm giác như có một ngàn chiếc lông vũ đang vuốt ve trái tim run rẩy bên trong lồng ngực tôi. Nếu để ý thì cậu ta cố tình ngồi kế bên tôi chứ không phải đối diện và tôi cũng không ngờ cậu ấy để ý đến "thói quen" mỗi khi gặp người lạ này của tôi.
- Anh đã bình tĩnh hơn để giảng bài cho tôi chưa?
Tôi chậm lại vài giây suy nghĩ xem sao giọng nói này quen thuộc đến vậy, dường như tôi có nghe qua ở đâu rồi mà chẳng thể nào nhớ nỗi.
- Được.
Tôi trả lời lại một câu rồi mở sách ra, bắt đầu đi từ bài đơn giản lên để cậu có thể hiểu hết được. Suốt cả buổi học hôm đấy cậu ta không nói một câu, lẳng lặng ngồi cạnh theo dõi bài giảng cho tôi một cảm giác thoải mái nhất. Ấy thế mà lại hiểu quả, ngồi được cỡ một tiếng là tôi bắt đầu thư giãn cơ thể hơn, đôi mắt lâu lâu liếc qua nhìn xem cậu ta là một người như thế nào nhưng chẳng mấy can đảm để nhìn rõ hết khuôn mặt cậu.
Đương lúc tôi đang giảng bài không để ý thì một caia bánh quy chìa sang tôi. Cái hành động cậu ta không nói không rằng đưa qua để đó thật sự rất dễ thương, tôi nhận lấy cái bánh bỏ tọt vào miệng và hoàn toàn đổ gục trước sự ngon ngọt của nó.
- Cảm ơn cậu nhé.
Tôi quay sang cúi đầu cám ơn cậu và được nhận lại một cái gật đầu nhẹ nhàng.
- Tôi có thể biết tên anh không?- Bỗng dưng cậu lên tiếng hỏi tôi.
- Tôi...tôi...- Đối với một người luôn căm ghét bản thân thì ngay đến cả cái tên tôi cũng tự thấy ghê tởm, vì vậy rất khó khăn để nói với người khác. Chắc do vậy mà cậu ta phủi tay, không hỏi nữa rồi bỏ qua luôn.
- Thôi được rồi, tôi không ép anh.
- Ừm...vậy cậu tên gì?- Tôi gãi đầu tỏ ra áy náy, thầm hiểu mình không có bạn bè đều là cách cư xử kỳ lạ khó có thể bỏ này.
- Đến khi nào anh có thể nói tên mình thì tôi sẽ nói, như vậy sẽ có động lực hơn cho anh.
Tôi ngẩn người trước sự tốt bụng đến là dịu dàng đấy của cậu ta.
Chúng tôi hoàn thành nốt công việc của mình rồi cậu ta xếp đồ chuẩn bị ra về. Trước khi để cậu ta ra về hẳn thì tôi có gọi với lại nhờ cậu ấy nhắn dùm Sarun rằng cứ học hết những gì tôi chỉ thì chắc chắn qua môn.
- Được rồi, tôi sẽ nhắn cho cậu ta.
Cậu bật ngón cái về phía tôi đoạn định xoay người đi thì lại quay đầu nhìn tôi rồi nhoẻn miệng lên cười.
- Anh rất đẹp trai, nên hãy tự tin lên và cưa đổ Sarun nhà tôi đi.
Dứt lời, cậu ấy mở cửa rời đi để lại một tôi ngồi ôm hai má đỏ ửng xoay tới xoay lui vì lời khen. Sống biết bao nhiêu năm rồi nhưng đây chính là lời khen đầu tiên mà tôi được nhận lấy. Trong đầu tôi chỉ còn lại mỗi câu "anh rất đẹp trai" cùng với cảm xúc thật sự khó có thể diễn tả bằng lời. Tôi ngồi ngây ra đó nhìn mãi trần nhà, chẳng nhận ra miệng mình đang hả ra cười trông ngốc nghếch cực kì.
Đối với một người luôn trải qua nghiệt cảnh như tôi thì khi thấy ai đối tốt với mình, tôi nhất định sẽ vui hết nguyên ngày đồng thời ghi lại điều đó trong lòng. Vì đó giờ chẳng ai khen một đứa xấu xí như tôi là đẹp trai cả.
Đương lúc đang lắc qua lắc lại vì hạnh phúc thì có một bóng người bước về phía tôi, tôi giật mình chút ít rồi nhận ra đó là ai thì đưa tay lên chào.
- A, anh Kim Taehyung tới rồi à? Anh mau ngồi xuống đi.
Kim Taehyung kéo ghế ngồi xuống, chống cằm nghiêng người nhìn tôi từ đầu tới cuối một lượt.
- Nay cha bảo tôi đi kiếm cậu, vì nghe cậu đi ra ngoài hơi lâu nên có chút lo lắng. Rất may là cậu không trầy xước miếng nào.
- Cha với anh làm như em là con nít không bằng!
Kim Taehyung là anh cùng cha khác mẹ với tôi, tuy mẹ tôi là vợ trước của ông nhưng lại có con sau nên tôi nhỏ hơn Taehyung một tuổi. Anh học năm cuối chung trường với tôi mà anh lại không có thời gian để gặp tôi trong trường. Hôm nay tự dưng anh muốn gặp tôi để đi ăn, đi chơi chút đỉnh thật sự khiến tôi rất bất ngờ.
- Mấy nay học hành sao rồi?
- Vẫn ổn anh ạ.
- Cậu có người yêu chưa?- Anh tự dưng hỏi vu vơ mà trúng cũng nhiều thứ.
- Chưa, nhưng em nghĩ em đang thích một bạn.
- Ồ, crush à? Ai đấy?- Anh xoay xoay chiếc bút trong tay, mắt nhìn chằm chằm tôi khiến tôi có hơi mất tự nhiên.
- Ừm, là là Min Yoongi.
Cây bút đột nhiên văng xuống đất, Taehyung chán nản nhìn chứ không có ý định lượm lên. Khoé môi anh cong lên vẽ thành nụ cười rất kì quái, nhưng rồi lại trở về nụ cười ấm áp rạng rỡ như bao ngày.
- Anh biết mà.
- Anh biết gì?
- Biết rằng em sẽ tìm được người em thích thôi.
- Nhưng em...em thật sự không biết làm sao để người ta cũng thích lại em.
- Nói là có cách cũng không đúng, em cứ dùng sự chân thành kèm theo điên cuồng của mình thôi.- Anh tựa lưng vào ghế, mắt nhìn xa xăm như đang hồi tưởng về điều đó.
- Chà...cái cậu ta cần cũng là một người yêu cậu ta chân thành thôi. Nào, mình đi ăn đi. Anh đói rồi.
Vừa nói dứt lời thì Taehyung phủi mông đứng lên và đi ra cửa trước, tôi lật đật thu xếp sách vở rồi chạy ra theo anh.
- Này, cậu có hút thuốc không?
- Không anh.
- Cái tay Yoongi đó, thích một người hút thuốc.
Anh lại nói những câu khó hiểu như đã quen Yoongi từ trước vậy, đoạn để một điếu thuốc lên môi châm lửa rồi vừa đi vừa nhả khói. Tôi nhìn theo bóng lưng cô đơn của anh một lúc và lật đật theo sau.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip