Xe chạy đến một khu nhà cao cấp, kiến trúc sang trọng, xa hoa. Mỗi căn biệt thự đều có một khu vườn độc lập trồng nhiều cây xanh, Hoàng Tử Thao nghiêng mặt nhìn cảm thấy nơi này rất xa lạ, trong trí nhớ cậu khu này không phải là chổ ở lúc trước mà Ngô Diệc Phàm đưa cậu tới
-" Đi đậu vậy, đến nhà Chung Nhân à?"
Tử Thao thuận miệng hỏi người bên cạnh
-" Không, nhà của chúng ta, sắp tới cùng nhau ở đây đi"
Ngô Diệc Phàm ôm Triều Ca trong lòng, bàn tay với những ngón thon dài chậm rãi vuốt lên tóc đứa nhỏ. Đôi mắt thâm tình liếc nhìn Hoàng Tử Thao
-" Tôi còn tưởng trước kia mới là nhà anh "
-" À, hồ quá lớn, nguy hiểm với trẻ con"
Tử Thao nghe vậy mới nhớ ra, căn biệt thự lúc trước cậu từng đến, bên trong có một hồ cá nhân tạo vừa lớn vừa sâu, đúng là rất đẹp nhưng cũng nguy hiểm nếu như rơi xuống mà không biết bơi
Cả chuyện này hắn cũng đã lo nghĩ
__________________
Căn biệt thự không quá lớn nhưng đủ để cho gia đình ba người thoải mái
Hoàng Tử Thao vừa vào cửa đã có người làm chạy ra đón tiếp, là một người phụ nữ trung niên có vẻ mặt phúc hậu, người nọ thấy cậu nhìn mình liền thân thiết mỉm cười, ân cần nói
-" Tôi là thím Mai, cậu Ngô thuê tôi giúp việc bán thời gian trong nhà. Nghe bảo cậu từ Ma Cau về, đi đường có mệt lắm không cậu?"
Thím Mai thấy thanh niên trước mặt vẻ ngoài tinh xảo, đặc biệt xinh đẹp còn có Ngô Diệc Phàm luôn luôn đi bên cạnh từ bên ngoài cho tới khi vào nhà cũng không hề rời xa quá 1 mét liền biết cậu là người được nhắc đến lúc mình đến nhận việc - Hoàng Tử Thao
-" Cháu thấy ổn ạ. Cảm ơn thím Mai "
Tử Thao trước giờ luôn tạo cho người khác cảm giác gần gủi bởi ngữ điệu ăn nói của mình huống chi còn có vẻ ngoài như vậy không được yêu thích cũng khó
Nói được vài câu thím Mai liền bảo với cậu bên trong còn có người đang đợi cậu, còn nói là đã đến từ rất sớm khiến cho cậu lấy làm lạ
Ai lại tìm mình chứ?
Cứ như vậy ôm một bụng nghi vấn vào phòng khách
-" Thao nhi!"
" bịch " một tiếng, túi xách trên tay Hoàng Tử Thao nặng nề rơi xuống
Cậu dùng sức chớp mắt vài cái sau đó nhìn thật kĩ người phụ nữ có vẻ đẹp tây phương phía trước, tóc vàng, mắt xanh nhưng vẫn mang vài phần cổ điển của người phương đông. Người nọ hướng cậu cười rạng rỡ, khóe mắt lấp lánh nước, sắc mặt hồng hào sinh động không còn vẻ bệnh trạng như trước
-" Bảo bối, con về rồi"
Liên Y nhìn cậu dịu dàng chất chứa muôn vạn thương yêu
-"... Mẹ "
Hoàng Tử Thao cảm thấy mình vui mừng đến mức hít thở cũng khó khăn, nhìn mẫu thân khỏe mạnh đứng trước mặt cậu có điểm không thể tin nổi
-" Mẹ "
Như hài tử xa cách mẫu thân thật lâu rồi cậu thật nhanh chạy đến ôm trầm lấy mẹ Hoàng
-" Bảo bối "
Cả hai ôm lấy nhau, có muôn vàn lời muốn nói thế nhưng một chữ cũng không thoát ra được, chỉ có tiếng khóc nghẹn mà thôi
-" Tiểu Thao "
Cậu nghe thấy một giọng nói quen thuộc khác nhanh như gió ngước nhìn. Không ngoài mong đợi
-" Cha "
Gia đình ba người đoàn tụ trong những giọt nước mắt vui vẻ
Khóc đủ, cậu mới lấy lại bình tĩnh, dịu dàng dắt tay đứa trẻ vẫn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh từ đầu tới trước mặt cha mẹ Hoàng
-" Cục cưng ngoan mau gọi ông bà nội đi "
-" Tiểu Ca chào ông nội bà nội
Giọng nói non nớt, gương mặt bầu bĩnh của đứa nhỏ liền chọc người yêu thích
-" Cháu trai ngoan lại đây với ông nội"
Cha mẹ Hoàng dường như đã biết trước mọi việc cho nên không có kinh ngạc như cậu nghĩ. Cũng tốt, đỡ cậu phải lựa lời giải thích với cả hai
Triều Ca rất nhanh đã thích ứng, cũng biết hai lão thành này là song thân của ba ba mình cho nên ra sức bán manh lấy lòng, khiến cho hai người lớn vui đến cười không khép miệng
Hoàng Tử Thao lúc này mới có thời gian chú ý tới, Ngô Diệc Phàm không thấy bóng dáng đâu nữa, Khánh Thù và Chung Nhân thì đang ở phòng bếp cùng thím Mai, người kia đâu rồi?!
Thoáng nghĩ hẳn là bận việc đi
____________
Sau giờ ăn tối đã đến lúc mọi người ra về, Tử Thao có ý muốn cha mẹ Hoàng ở lại nhưng họ từ chối bảo là thích nhà ngoại ô yên tĩnh sẽ dễ ngủ hơn
Khánh Thù nói mấy câu cùng cậu cũng cười tít mắt vào xe ngồi cùng người yêu ở ghế trước
-" Con trai mới về nước, có lẻ còn chưa quen đi, mau trở vào nghỉ ngơi cậu Kim sẽ đưa cha và mẹ về, đừng lo "
Mẹ Hoàng nắm bàn tay trắng nõn mượt mà của Tử Thao, đôi mắt xanh lơ phản chíu hình bóng đứa con duy nhất của mình, thật tốt, cuối cùng vẫn còn có thể gặp lại
-" Con đã biết, cha mẹ về cẩn thận "
-" Tiểu Thao"
Hoàng Minh đứng bên cạnh lúc này giống như không yên lòng lên tiếng
-" Nếu như cậu ta bắt con làm điều con không muốn vậy thì cứ mặt kệ cha mẹ đi, đừng ép buộc bản thân, cha không..."
-" Cha "
Cậu khẽ cắt ngang lời ông, mỉm cười trấn an
-" Tiểu Thao biết mình làm gì mà, hai người đừng nghĩ nhiều kẻo lại ảnh hưởng sức khỏe "
Nói một lúc thì cha mẹ Hoàng cũng lên xe rời đi, Tử Thao đứng đấy nhìn theo bóng chiếc xe
Buổi chiều trên bàn ăn, cậu được nghe rất nhiều việc cho nên mới biết khoảng thời gian cậu mất tích Ngô Diệc Phàm không biết tại sao lại đi tìm cha mẹ cậu, sau đó giúp mẹ cậu thay tủy, sức khỏe mẫu thân dần hồi phục thì đón họ về nước, không những vậy tiền bảo hiểm của cậu cũng được hắn trao đến tận tay hai người. Cha Hoàng nhiều lần hỏi lý do nam nhân chỉ cười nhạt rồi bỏ đi nửa câu cũng không nói. Mặc dù săn sóc nhưng Ngô Diệc Phàm chưa bao giờ có ý định làm thân với họ, hắn luôn giữ khoảng cách nhất định
Cậu biết hắn vẫn không quên chuyện xưa, với tính cách đó mà có thể tha cho cha mẹ cậu không những vậy còn làm rất nhiều việc... Tử Thao cảm thấy mình ngoài chuyện cũ xảy ra đã lâu thì không còn nguyên nhân gì chán ghét hắn nữa
Cậu xoay người nhìn toàn cảnh căn biệt thự, khẽ mỉm cười
_________________
Tử Thao vào nhà liền nhìn thấy thân ảnh bé nhỏ của Triều Ca đang ngồi xem ti vi
-" Cục cưng, thấy nhà mới thế nào hả?!"
Thím Mai đã hết giờ làm nên về từ sớm, trong nhà cũng chỉ còn có hai ba con
-" Đẹp lắm ạ, con rất thích, thím Mai dắt con lên xem phòng thì oaaaa... ba ba biết không nó to ơi là to còn có rất nhiều mô hình nữa "
Đứa nhỏ vừa háo hức nói vừa khoa tay múa chân diễn tả một lượt trông cực kì đáng yêu
-" Con trai thích là tốt rồi "
Nói rồi đưa tay xoa đầu đứa nhỏ, từng sợi tóc nâu bồng bềnh đan vào ngón tay gây nên xúc cảm cực kì mềm mại
Chờ đến khi Triều Ca xem xong chương trình thiếu nhi, ngoan ngoãn vào phòng ngủ thì cũng tối muộn. Tử Thao nhìn đồng hồ thầm nghĩ người kia có vẻ như rất bận đi! Vốn dĩ có việc muốn nói nhưng xem tình hình thôi để mai vậy
Xong cũng tự giác trở về phòng, theo như thím Mai nói hành lí của cậu để ở phòng trên lầu 2, nên cũng lật đật đi lên trên tìm phòng, cũng tốt cùng lầu với Triều Ca khiến cậu cũng an tâm hơn
Mở ra, đập vào mắt cậu là cái giường rất lớn, chăn đệm thoạt nhìn rất cao cấp, cảm giác có chút bất an, đôi mắt to tròn đảo một vòng liền phát hiện rất nhiều đồ sinh hoạt mà số lượng đều cho hai người
Đến đây không cần nghĩ nữa, cậu âm thầm cười khổ. Cứ tưởng biệt thự nhiều phòng liền có thể thoát cảnh chung chăn chung gối với Ngô Diệc Phàm hóa ra là cậu ngây thơ rồi!
Cậu đứng ngốc một lúc, cuối cùng vẫn là cam chịu lấy quần áo đi tắm
______
#PiN#
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip