CHƯƠNG 37
Hoàng Tử Thao không còn gì để nói, quyết định không cùng nam nhân này đôi co nữa, hắn đã không biết xấu hổ như vậy rồi, rốt cục vẫn là không để cậu được yên.
Ngô Diệc Phàm khóe miệng khẽ cong lên,mang vỏ chai rượu Pháp ở trên tay vứt lên trên so fa, nhanh nhạy bắt lấy tay cậu kéo đi
Bàn chân nhỏ trần trụi bước đi được một chút trên sàn nhà lạnh đến buốt giá, Hoàng Tử Thao liền đứng sựng lại vì cơn đau trên người lại tiếp tục hoành hành
Nam nhân nhìn biểu hiện lạnh nhạt trên gương mặt xinh đẹp cứ nghĩ rằng căn bệnh cứng đầu của cậu tái phát, không chịu hợp tác hoàn toàn không có chú ý đến vết thương hắn gây ra trên người cậu
Ngô Diệc Phàm dùng lực kéo mạnh một phát khiến cho người Tử Thao lao về phía trước, hắn thuận theo vừa lôi kéo vừa áp chế cậu bước đi
Tử Thao dù không muốn nhưng cũng không còn sức lực mà chống cự hay kêu la gì nữa, nhịn xuống cảm giác đau thắt vừa đi vừa chạy theo hắn. Ngô Diệc Phàm vóc người cao lớn, chỉ cần dựa vào đôi chân dài miên man liền có thể phóng đi như bay chỉ khổ cho thân ảnh bé nhỏ vô cùng khổ sở ở phía sau
Cũng may bây gìơ đã hơn 3 gìơ sáng, quán bar sớm đã không còn bóng người từ lâu ,nếu như với bộ dạng này mà để người khác nhìn thấy chắc cậu sau này sẽ không còn mặt mũi mà nhìn ai , xung quanh chỉ còn lại những chiếc bàn trống trơn, sàn nhà và mọi thứ đã được nhân viên vệ sinh quét dọn sạch sẽ, giống như là chưa từng sử dụng qua vậy, ngay cả không khí cũng nhè nhẹ hương bạc hà thay vì mùi bia rượu thuốc lá hỗn tạp
Ngô Diệc Phàm đưa cậu xuống nơi đổ xe riêng, nơi này được dựng để cất giữ một vài chiếc xe thông dụng khi cần thiết có thể lấy ra sử dụng. Mặc dù không phải là siêu xe đắt tiền, số lượng có hạn nhưng cũng là những mẫu mới nhất, công suất tốt nhất khiến nhiều người nhòm ngó thèm thuồng
Nam nhân thô bạo đẩy Tử Thao vào ghế phụ của một chiếc màu đen gần cửa ra vào của tầng hầm, xong tự mình ngồi vào ghế lái. Vài giây sau động cơ được khởi động và con xe phóng đi trong màn đêm
Cậu yên lặng, hắn yên lặng, không ai nói câu nào, chỉ có tiếng máy êm ái vang lên suốt dọc đường. Vạt áo tuy dài nhưng khi ngồi xuống vẫn bị giật ngược lên khiến cho cặp đùi chi chít dấu vết của cậu bại lộ, Tử Thao kỹ lưỡng mang ống tay áo dài thượt phủ lên khéo léo che đi, chút xíu hành động này đương nhiên không thể qua được đôi mắt lạnh lùng kia của nam nhân, nhưng cậu không muốn để ý quay mặt nhìn ra ngoài kính xe
"Hừ, che làm gì? Không phải là lần đầu nhìn thấy, ngại gì chứ?! "
Hắn đột nhiên lên tiếng, thanh âm bỡn cợt. Nhưng mà cậu vẫn thủy chung duy trì im lặng như mình chưa hề nghe thấy
Rồi sau đó nam nhân không nói gì nữa, chuyên tâm lái xe
------------
Biệt thự ngoại ô
Ngô Diệc Phàm một mạch bắt Hoàng Tử Thao đem tới nhà riêng, không nói không rằng lôi cậu đi vào phòng ăn
" Tôi đói, mau nấu cái gì ăn được cho tôi "
Nam nhân mặt không biểu tình ngón tay chỉ chỉ vào tủ lạnh rất lớn ở trong góc bếp
Tử Thao nhất thời không biết phản ứng làm sao với loại sự tình này. Hắn như thế nào lại muốn cậu nấu ăn vào gìơ này? Xem cậu là cái gì chứ, hết mang cậu ra để thỏa mãn thú tính bây gìơ đến làm người ở sao?! Làm người cũng không nên quá đáng như vậy
Nhìn vẻ mặt ngàn lần không chấp thuận của Tử Thao nam nhân cảm thấy máu nóng của mình sắp lên đến đại não rồi
" Sao tôi phải nấu chứ? Gọi người đến mà phục vụ cho anh đi! "
Cậu cứng rắn đối hắn đáp trả, quả thực chỉ có nam nhân này mới khiến cho Hoàng Tử Thao cậu tự mình xù lông chống lại, hắn cũng là kẻ đầu tiên không nhận được sự dịu dàng vốn có từ cậu
Nghe cậu bảo thế, nam nhân hoàn toàn không có ý định bùng nổ mà lại từ tốn cười một chút, chậm rãi tiến lên vài bước
" Không sao! Không có thịt chín thì cũng có thể ăn thịt sống mà! "
Nhìn nụ cười không có thiện ý của Ngô Diệc Phàm, cậu lạnh cả sống lưng, chân cũng vô thức lùi về phiá sau để kéo giãn khoảng cách giữa hai người, hoảng sợ nói
"...Anh...muốn làm gì, đứng yên ở đó, đừng đi tới !"
Nam nhân thản nhiên..
" Thì ăn khuya chứ làm gì?! Lúc chiều có cắn qua rồi, hương vị cũng không tệ. Cậu yên tâm tôi rất dễ ăn, phần nào cũng ăn được "
Cứ lùi mãi về phiá sau, đến khi va vào chiếc bàn lớn được đặt giữa bếp, cậu mới chịu đứng yên vì đã hết đường chạy
" Ngô Diệc Phàm tên khốn,anh thôi đi! "
Cậu bất lực với người đàn ông này mất rồi, hắn đâu nhất thiết phải bức người như thế ,không phải hắn có rất nhiều tiền sao chỉ cần vẫy tay một cái là có hàng tá đầu bếp xuất sắc nguyện đêm hôm khuya khoắt đến phục vụ hắn còn gì ! Lại nói cậu ghét hắn như vậy hận không thể giết chết hắn, như thế nào lại muốn cậu nấu ăn, không sợ cậu hạ độc?
Nghĩ vậy thôi chứ có trao vũ khí tận tay thì chắc chắn rằng cậu cũng không thể giết hắn chưa nói đến hắn là trùm hắc bang thân thủ hơn người thì ngay chính cậu đã có vấn đề, tuy rằng bị nam nhân này dồn vào đường cùng thì Hoàng Tử Thao cũng không bao gìơ ra tay được. Vì vốn dĩ con người sinh ra đã lương thiện như cậu thì dù trời đất có đảo lộn đi nữa Hoàng Tử Thao vẫn là Hoàng Tử Thao, vẫn là một đứa trẻ ngốc nghếch, hiền dịu cho dù bản thân có chịu ủy khuất cũng không muốn vì vậy mà hại người. Nếu có thể thì lúc trước đã không kêu hắn giết mình
" Làm sao mà thôi được, tôi rất đói cậu biết không. Nói đến liền muốn cắn một miếng!"
Vừa dứt lời đã đẩy ngã cậu lên bàn ,bàn tay ở dưới đã kéo vạt áo lên khỏi mông cậu
" Được rồi, tôi nấu...tôi nấu...tôi nấu mà, dừng tay lại đi "
Tử Thao cuống cuồng kéo áo xuống, khó khăn muốn ngồi dậy, cậu quên mất nam nhân là một kẻ không nên chọc tới, nếu muốn sống tốt một chút vẫn là không nên quá gay gắt
" Muộn rồi! Trên người mất ít thịt, chảy ít máu sẽ không chết đâu, tôi đảm bảo cậu vẫn sống tốt để hiếu kính mẹ mình! "
Có điên mới tin lời tên ác ma khát máu này, chỉ sợ là xương cốt cũng không còn chứ đừng nói là sống tốt. Cậu biết là hắn đang cố ý trừng phạt mình đây mà
" Tôi xin anh, tôi sai rồi, tôi sẽ nấu... Anh muốn ăn gì cũng được...tôi nấu cho anh có được không? "
Hoàng Tử Thao hai tay nắm lấy cánh tay rắn chắc của Ngô Diệc Phàm nhỏ giọng cầu xin, đôi mắt đen láy đã ẩn nước như trực chờ rơi xuống, bộ dáng ngổ ngáo vừa rồi biến mất không còn tung tích. Cậu rất sợ bị nam nhân này đụng chạm, không biết là gì nhưng mà cảm giác tội lỗi đó rất đáng sợ. Chung quy cậu vẫn không thể chấp nhận được lương tâm bị cào xé sau những lần bị người này cưỡng ép hoang ái, càng không thể tiếp nhận nổi những phản ứng của bản thân cho dù đó là lẻ tự nhiên đi nữa...bởi vì cơ thể rất nhạy cảm nên mọi thứ đều trở thành điạ ngục. Gương mặt cậu chuyển thành trắng bệch gìơ phút này cũng quên mất đau đớn trên người
Ngô Diệc Phàm giống như cái gì cũng không nghe, không thấy. Kéo mở hai chân của cậu, chen người vào giữa ,định trước khi xé xác tên nhóc hỗn láo này nên làm một chút vận động biết đâu lát nữa nó chết thì thật phí của trời!
Thấy nam nhân tay chạm vào thắt lưng của hắn muốn cởi ra,Tử Thao gấp đến mức tim trong ngực muốn nhảy ra ngoài, ngồi bật dậy, hắn quả thật không có một điểm muốn đùa giỡn
"Tôi xin lỗi, xin lỗi. Anh đừng như thế mà... Hức..xin lỗi! "
Tử Thao một bên không ngừng nói xin lỗi, một bên luống cuống cài lại dây lưng của hắn ,nước mắt đã chạy dài trên má
" Hừ, sớm ngoan ngoãn như vậy không phải tốt hơn sao? 30 phút sau, tôi muốn thấy thức ăn đặt ở trên bàn này "
Nói rồi Ngô Diệc Phàm hất bàn tay đang giữ ở thắt lưng hắn ra, mất hứng rời đi
Cậu nhanh chóng từ trên bàn đứng lên, chỉnh lại chiếc áo... Mệt mỏi đi đến phiá tủ lạnh kia.
Chính mình sống ở nước ngoài từ nhỏ, cái gì cũng tự làm tự lo nên lên đến trung học cậu có thể thuần thục nấu cho mình ngày ba bữa. Bao tử cậu vốn không được tốt nên không thể ăn thức ăn nhanh, cộng thêm khoảng thời gian bị trầm cảm hồi bé nên càng không muốn xuất hiện người lạ trong nhà. Mọi thứ đều do chính tay cậu làm... Lâu rồi cũng trở thành thói quen !
Vì vậy những thứ nằm trong tủ lạnh kia không hề gây khó dễ cho Tử Thao. Rất nhanh chọn ra những nguyên liệu cần thiết sau đó liền bắt tay vào làm....30 phút đừng nói là một món ăn được, cho dù là cầu kì như nhà hàng làm cũng không thành vấn đề đi
#PiN#
-----------------------
Năm học mới vui vẻ, nhiều thuận lợi cả nhà nhé~~~~~~>3<
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip