CHƯƠNG 56

Cuộc đời con người là một cuốn truyện, nhiều thể loại vô cùng, có lúc êm xuôi dễ chịu, lúc sôi nổi kịch tính, lúc thì chỉ khiến người ta muốn chết quách đi cho xong. Nhưng mà Hoàng Tử Thao từ lâu đã từ bỏ ý định đó rồi, hôm nay cậu phải sống vì nhiều mục đích, vì cha mẹ cậu, vì con của cậu

Hoàng Tử Thao sau khi may mắn tìm được việc làm, rốt cục thì tài năng của cậu không sớm thì muộn cũng đã làm nên sự nghiệp. Ở cái đất Ma Cao lắm tiền nhiều của này cậu đã sống thật tốt, hiện tại đang làm trưởng phòng sáng tạo cho một công ty kinh doanh đa năng

Công ty Tịch Dương tuy không phải thuộc hàng top nhưng danh tiếng cũng không phải là dạng tầm thường, mà nữ chủ nhân của nó là một quý bà khó tính, có chút cổ quái cho nên mới bị Chu Thiên Ân gọi là lão bà bà, mà nói đi cũng phải nói lại trong Tịch Dương làm gì có người nào không cổ quái đâu chứ?!

Tử Thao sau khi cùng Thiên Ân nói xong chuyện thì rốt cục đã cảm thấy mệt mỏi, nâng mắt nhìn ngoài khung cửa lớn, ánh đèn điện đủ loại màu sắc thay phiên nhau chớp nháy làm người ta chóng hết cả mặt. Thời gian trôi cũng thật nhanh, chỉ còn hơn tuần nữa là bảo bối của cậu ra đời rồi, nghĩ vậy cậu âm thầm mỉm cười, được một lúc cũng tắt đèn đi ngủ

________________

Đại lục Trung Quốc

Long Đằng

-" Con trai, dạo này mọi việc ổn chứ? "

Ngô Thiên Long hướng nam nhân phía đối diện nói, bàn tay ưu nhã cầm lên tách trà nóng

-" Công ty hiện nay hoạt động rất tốt, năm sau có lẽ con sẽ mở thêm chi nhánh. Còn Long Đằng giành được nhiều mối làm ăn lớn, thiết nghĩ cho dù không làm gì tiếp thì con thấy có ngồi ăn cũng sài không hết tiền đâu"

Ngô Diệc Phàm lưng tựa vào ghế, đôi mắt lạnh lùng dính chặt vào màn hình chiếc máy tính đặt trên bàn thủy tinh sang trọng

-"  ha ha, vậy thì tốt, cha tưởng Chung Nhân nó đi rồi, một mình con sẽ bận đến thở không ra hơi chứ. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, có vẻ không gì có thể gây khó dễ cho Ngô Tổng của chúng ta nhỉ?! "

Ngô lão gia cười hào sảng, ánh mắt sáng bừng khẽ nheo lại, được một lúc lại nói tiếp

-" Phàm, cha thấy con cũng lớn rồi,có phải hay không cũng nên lập gia đình đi, nhà họ Ngô chỉ có một mình con, dù muốn hay không cũng nên có người nối dõi. Hiện tại sự nghiệp của con đã bất bại rồi, trước mắt cũng không còn gì để quá lo lắng, mà ông già này, thực sự rất muốn bế cháu nha "

Vừa nói ông vừa quan sát thái độ của Ngô Diệc Phàm, cũng không phải ông muốn ép, mà là lớn tuổi rồi, bậc làm cha mẹ ai lại không muốn nhìn thấy con mình yên bề gia thất, thấy con trai ngoài suốt ngày miệt mài trong công việc thì cũng chỉ có một mình thì thật sự làm ông phải lo âu. Dù biết rằng Ngô Diệc Phàm mắt để trên đỉnh thái sơn, chỉ cần người hắn không thích thì cho dù thần tiên hạ phàm cũng không ép buộc được nhưng mà ông cũng muốn đề cập một chút, cứ để hắn tự tung cũng không phải là cách

Đúng như Ngô lão đại nghĩ, đôi mắt của nam nhân cũng đã tách rời khỏi chiếc vi tính, không mạnh không nhẹ nhìn ông một chút

-" Ngô lão gia, con biết cha lo cho con, nhưng mà người có thể sinh con cho Ngô Diệc Phàm thật sự rất khó tìm. Cha yên tâm, sớm muộn rồi cũng có thôi mà, chỉ là không phải bây giờ "

Nam nhân cười nhẹ nói, hắn cũng không ngờ cha mình lại đề cập đến vấn đề lập gia đình, Ngô Diệc Phàm hắn thừa nhận quả thật bản thân chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Hắn sống trên đời cũng chỉ để hưởng lạc, người lên giường với hắn đếm đến không nổi nhưng mà có thể để hắn ghi nhớ thì chỉ đếm trên đầu ngón tay, thử hỏi như vậy lấy ai làm vợ đây

Ngô Thiên Long cũng không hề bất ngờ với câu trả lời của nam nhân, người nọ tính khí như thế nào ông dĩ nhiên biết, việc bảo hắn tìm một tiểu thư con nhà danh giá để kết hôn cũng không phải không được, nhưng mà ông muốn người hắn lấy phải là người hắn có tình cảm kia

-" Thôi được rồi, tùy con vậy "

Thôi thì cứ tùy duyên đi

Nói đến đây,trong đầu Ngô Diệc Phàm khẽ xẹt ngang một hình dáng mờ ảo, hắn cười nhạt, khẽ thôi đủ để không ai trông thấy

Thời gian trôi qua thật rất nhanh...

_____________________

Ma Cao 6 năm sau

Trên đường lớn tấp nập xe cộ, tình hình giao thông thật sự khiến con người ta phát điên

-" Em mới đến lúc sáng nay thôi! "

Kim Chung Nhân lạnh mặt nhìn hàng xe dài như con rắn trước mặt, cảm giác thật rất muốn ngay lập tức lấy phi cơ bay qua đầu bọn họ, chán nản nói vào điện thoại

-" Ma Cao đông người thật, à không phải nói là đông xe mới đúng, chắc là một nhà mua mười chiếc đây mà"

-[ Đừng có làm như lần đầu tiên bị kẹt xe vậy, sang đó là để làm việc chứ không phải để chú thác loạn đâu!]

Bên kia đầu dây truyền đến một giọng trầm thấp

-" Em biết rồi, việc chuẩn bị cứ để em lo, vài hôm nữa anh chỉ việc sang đây dự thôi được không!? "

-[ Biết vậy là được rồi]

Dứt lời nam nhân liền tắt máy,Kim Chung Nhân thật sự chỉ biết lắc đầu, bao nhiêu năm người nọ vẫn không hề thay đổi chút nào

-" Ây da, không biết khi nào mới hết tắt đường đây a! "

Anh hướng người bên cạnh cười cười

-" em đã bảo là đi bộ không chịu, bình thường đã đông đúc, bây giờ còn là giờ cao điểm nữa "

Giọng nói không cao không thấp này không ai khác chính là của Độ Khánh Thù, thiếu niên của hiện tại, quả thật chững chạc rất nhiều, dáng người nhỏ nhắn ngồi lọt thỏm trên ghế xe, thoạt nhìn lười biếng nhưng vẫn rất điềm đạm đáng yêu, đôi mắt to tròn phóng ra ngoài cửa xe, ngắm nghía xung quanh

-" Hì hì, thì người ta sợ bảo bối đi mỏi chân mà "

Kim Chung Nhân cười vô lại, bàn tay trên vô lăng chuyển đến đặt trên đùi nhỏ mềm mại của Khánh Thù

-" Giả vờ chi, người sợ mỏi chân là anh mới đúng a"

Khánh Thù không để ý hành động của nam nhân, để mặc cho người kia sờ loạn trên người mình

-" Được được, để anh rẽ vào đường tìm chỗ đỗ xe, xong cùng em đi ăn! "

Kim Chung Nhân nói rồi, đánh tay lái vào lối trống ,chạy chậm theo lề đường, một lát sau cũng tìm được bãi đổ xe. Vốn dĩ bọn họ sẽ ăn ở khách sạn xong rồi mới ra ngoài đi dạo, nhưng Khánh Thù lại thích ăn đồ đường phố hơn nên Kim Chung Nhân quyết định cùng nhóc ra ngoài ,bọn họ đi khắp nơi bao năm qua giống như những cặp đôi bình thường khác, nắm tay nhau đi khắp các con đường vừa ăn vừa cười nói

Anh biết, lòng Khánh Thù vẫn chưa thôi đau đớn vì chuyện của Tử Thao, bọn họ cùng nhau tìm kiếm bóng hình năm ấy nhưng rốt cục vẫn không có gì. Hoàng Tử Thao giống như chưa hề tồn tại, một chút manh mối cũng không để bọn họ tìm ra

-" Chung Nhân, anh nghĩ gì vậy?! "

Cả hai chậm rãi đi vào chợ đồ ăn, Độ Khánh Thù thấy người kia đột nhiên im lặng nên mới giật tay hỏi

-" Hả?  A, anh đang nghĩ xem mình nên ăn gì trước ,em xem người ta bán nhiều quá luôn"

Thấy bản thân mình khác lạ, nên anh liền cười cười bào chữa ,ngón tay dài chỉ đông chỉ tây khắp nơi

-" Em sẽ không bỏ cuộc! "

Đang đi, chợt nhóc dừng lại, nói một câu, ánh mắt nhìn xuống đất không rõ đang nghĩ gì

-" Hả?! "

Kim Chung Nhân khó hiểu, nhìn người bên cạnh mình

-" Anh biết không? Em bị người thân phản bội, bán cho những kẻ buôn người. Những tưởng cuộc đời này, em cho dù có sống tiếp cũng không còn ý nghĩa nữa, em đã từng rất tuyệt vọng,em đã từng rất ghét những thứ xung quanh em, ngay cả việc tiếp tục hít thở không khí cũng khiến em mệt mỏi. Nhưng khi em gặp anh, gặp Tử Thao, em liền biết ông trời nhất định cho em cơ hội để tồn tại. Cả hai là những người quan trọng nhất đối với em, em không muốn mất ai hết. Nên chỉ cần có thể em sẽ không từ bỏ, em sẽ tìm anh ấy, chỉ cần có hi vọng... "

Khánh Thù nhỏ giọng nói đủ để một mình Chung Nhân nghe thấy, đôi mắt to đã hơi đỏ

Kim Chung Nhân dịu dàng cười, cánh tay to lớn kéo cậu vào lòng, cả hai chậm rãi bước tiếp

-" Anh ở đây, là cùng em làm mọi thứ, chỉ cần em muốn, anh đều sẽ làm "

Đúng vậy, chỉ cần Khánh Thù sống thật tốt, không buồn đau, không lo lắng Kim Chung Nhân cái gì cũng sẽ làm

Độ Khánh Thù khẽ cười, nắm lấy bàn tay của người kia cùng anh hoà vào dòng người đông đúc

_______________
#PiN





Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip