Chap 6
Phương Anh vui vẻ cầm trên tay bịch thức ăn , tất cả đều là món Ngọc Thảo thích , bảo đảm em mà thấy những thứ này chắc chắn sẽ cười đến tít mắt cho xem . Đưa tay mở khóa cánh cửa quen thuộc , cuối cùng cô cũng đã trở về ngôi nhà yêu dấu của mình rồi
Ngọc Thảo ngồi ở bàn nhăn mặt nhìn Phương Anh , đi thu nợ gì mà tối khuya mới chịu mò về , không biết có đi chơi lung tung ở đâu nữa không ?
" Chị có mua đồ ăn em với Tiên nè , em kêu nó ra ăn chung luôn đi " Phương Anh đặt bịch thức ăn lên bàn , sau đó đi lại bếp đem tô ra để mọi người cùng ăn
" Chị Tiên đi ra sòng bài rồi " Ngọc Thảo nói , em chẳng biết nơi đó có gì hay mà các chị cứ thay phiên nhau đi ra ngoài đó
" Vậy cũng tốt , không sợ nó dành ăn với hai đứa mình " Phương Anh gật gù , thôi thì để cô làm người tốt thay mặt Thùy Tiên ăn hết đồ ăn chứ ăn không hết đem đi bỏ thì tội lắm
" Vết thương sao rồi ? " Ngọc Thảo ngồi yên đó , chăm chú nhìn Phương Anh lấy đồ ăn để vô tô của mình , em là công chúa mà nên lúc nào cũng được mấy chị chăm sóc hết trơn
" Bình thường à , đừng có lo " Phương Anh trả lời đại khái rồi bắt tay vào công cuộc càn quét đồ ăn , ta nói lần đầu tiên mà cô ăn được tô phở ngon như vậy á
" Chút hồi vô tắm rửa sạch sẽ rồi ra em sức thuốc lần nữa , có nghe hong " Ngọc Thảo đá vào chân Phương Anh một cái , sợ chị không nghe lời mình nói
" Dạ nghe ạ " Phương Anh tỏ vẻ đã hiểu ý sau đó lại cúi đầu xuống ăn , cô mà biết ngon như vậy là cô đã mua thêm mấy phần rồi
Ngọc Thảo cũng không nói gì nữa , tay cầm đũa bắt đầu bữa ăn của mình
---------------------------------------
Bước ra khỏi phòng tắm , Phương Anh lấy chiếc khăn đã được Ngọc Thảo treo lên ghế lau khô đầu mình , bình thường cô chẳng tắm muộn vậy đâu , chỉ là hôm nay xảy ra việc ngoài ý muốn nên bất đắc dĩ mới tắm giờ này mà thôi
" Cho Thảo " Phương Anh cầm lấy chiếc túi nhỏ ở trên bàn đưa cho Ngọc Thảo , hồi nãy cô định đưa ở bàn ăn rồi , mà do lo ăn quá nên quên
" Gì đây ? " Ngọc Thảo tò mò đưa tay nhận lấy chiếc túi kia , không biết chị định bày trò gì nữa đây
" Điện thoại mới , màu hồng , khó mua lắm đó nha " Phương Anh từ đứng chuyển sang ngồi kế em , miệng luyên thuyên kể về món quà cô mới mua lúc đi thu nợ
" Tiền đâu ra mua vậy ? " Ngọc Thảo thấy cũng thích thích , coi như đây lời xin lỗi của Phương Anh dành cho em
" Để dành , sáu đứa mình mỗi đứa một cái " Phương Anh chẳng những mua cho Ngọc Thảo mà còn hào phóng mua cho mấy đứa còn lại , chỉ riêng Ngọc Thảo là người đặc biệt nhất có cái điện thoại màu hồng , còn mấy đứa kia chỉ là màu đen thôi
" Hay quá ha , chị để dành hồi nào sao em không biết " Ngọc Thảo nheo mắt nhìn Phương Anh , em không biết chị lấy đâu ra số tiền lớn như vậy để mua cùng lúc sáu cái điện cho cả bọn
" Đã nói là để dành thì làm sao cho em biết được " Phương Anh cười cho qua chuyện , miễn sao em vui là được , còn tiền ở đâu thì em không cần biết
" Cảm ơn nhiều " Ngọc Thảo nghe vậy cũng hợp lý , lòng vô cùng cảm kích Phương Anh vì đã tặng cho em món quà mà em mơ ước bấy lâu nay
Phương Anh ngồi một bên thích thú nhìn Ngọc Thảo thử mấy cái chức năng trong điện thoại mới , tự hứa với lòng mình , mai mốt chỉ cần có đồ gì mới ra cô đều sẽ mua cho em
" Chị lưu số em là gì dọ ? " Ngọc Thảo chu chu môi mình hỏi , không biết chị sẽ lưu số mình là cái gì đây
" Thì là bé nhỏ chứ gì " Phương Anh nói , đó giờ cô vẫn lưu số em như vậy mà
" Hong chịu , đổi đi , lưu thành bé đẹp đi " Ngọc Thảo không chịu đâu , em là người đặc biệt nên tên của em cũng phải đặc biệt chứ
" Lưu là bé đớt được không ? " Phương Anh cười cười , tranh thủ cơ hội chọc ghẹo em , hiếm khi nào cả hai mới thoải mái với nhau như vậy
" Thử coi , tin em lưu số chị là bé đần không ? " Ngọc Thảo thách thức , hình như dạo này Phương Anh hết sợ em rồi thì phải
" Nè , muốn làm gì đi " Phương Anh đưa chiếc điện thoại của mình cho em , để cho Ngọc Thảo muốn lưu cái trong đó cũng được
Ngọc Thảo cầm lấy điện thoại của Phương Anh bấm tới bấm lui một hồi cuối cùng cũng lưu xong số của mình , em còn tranh thủ vô danh bạ xem thử chị còn lưu số của ai nữa hay không , để em biết em xóa
" Xích lại đây , chụp tấm hình coi " Ngọc Thảo xoay chiếc điện thoại lại , giơ lên phía trên cao , để khung hình camera chụp được cả hai người
Phương Anh nhích người lại một xíu , mỗi lần có đồ gì mới việc đầu tiên Ngọc Thảo làm sẽ làm chụp hình lại , cô cũng đã quá quen với việc này nên rất nhanh chóng tạo vài ba dáng cho em chụp
" Xong rồi , giờ cởi đồ ra đi " Ngọc Thảo vô tư nói , chẳng biết câu nói của mình lại khiến cho Phương Anh suy nghĩ sâu xa
" Hong , em định làm gì chị " Phương Anh mặt mũi căng thẳng đưa hai tay chắn trước ngực , Ngọc Thảo còn nhỏ mà sao bạo quá vậy ?
" Thì cởi đồ ra mới sức thuốc được " Ngọc Thảo ánh mắt khó hiểu nhìn lấy Phương Anh , bộ hồi chiều tụi kia đánh vô đầu chị hay sao mà giờ chị ăn nói gì kỳ vậy
" Thôi , bôi thuốc ngay cánh tay được rồi , người chị có bị gì đâu mà phải bôi thuốc " Phương Anh đưa cánh tay bị thương của mình ra trước mặt Ngọc Thảo để em tiện làm việc , còn về việc mình mẩy của cô thì cô tự xử là được rồi
Ngọc Thảo hoài nghi nhìn Phương Anh , rõ ràng hồi chiều em thấy chị bị tụi nó đánh mấy cái vô người mà giờ kêu không sao , bộ chị là mình đồng da sắt hay gì mà không biết đau . Nói vậy thôi , chứ Ngọc Thảo vẫn cầm lấy chai thuốc để bôi lên vết thương cho cô , vừa bôi vừa quan sát sắc mặt của Phương Anh , sợ mình mạnh tay quá khiến chị đau
" Cảm ơn " Phương Anh nhìn vết thương của mình được em chăm sóc kỹ càng , khách sáo nói một câu
" Xong rồi đó , bây giờ chị được đi ngủ rồi đó " Ngọc Thảo ngắm nghía lại vết thương một lần nữa , bảo đảm thuốc đã được bôi đều lên đó mới tha cho Phương Anh đi ngủ
Phương Anh nghe vậy lập tức ngã người mình xuống giường , chiếc giường yêu dấu của cô , hai tuần rồi cô mới được gặp lại nó . Ngọc Thảo sau khi dọn dẹp xong đống thuốc kia cũng liền đặt mình xuống nằm cạnh Phương Anh , người em theo thói quen nhích lại gần chị , cho đến khi cả người lọt thỏm trong lòng chị mới chịu dừng lại
" Sao vậy , sao không về phòng Tiên ngủ " Phương Anh cũng không bất ngờ lắm , số lần cô với em ngủ chung với nhau còn nhiều hơn số lần em ngủ chung với Thùy Tiên nữa
" Sợ ma , được chưa " Ngọc Thảo nói rồi vòng tay qua ôm lấy eo của Phương Anh , dạo này hình như trên người chị chẳng còn bị ám mùi thuốc lá nữa
Phương Anh nở nụ cười nhẹ , có nước ma sợ em thì có , chứ làm gì có chuyện em sợ ma . Cô cũng chẳng nói gì , mặc cho em muốn làm cũng được , mắt cô dần dần hạ xuống sau đó chìm vào giấc ngủ
---------------------------------------
" Đẹp quá ha Linh " Đỗ Hà cầm chiếc đi thoại trên tay ngắm đi ngắm lại nãy giờ , miệng tấm tắc khen món quà mình vừa được nhận từ chị Phương Anh
" Mà không biết tiền đâu nó mua nữa " Lương Linh cũng thấy đẹp , mà thắc mắc không biết nó lấy đâu ra tiền nhiều như vậy để mua sáu cái điện thoại cùng lúc
" Thì chắc chỉ để dành , Linh cũng nên học tập chỉ để dành tiền đi " Đỗ Hà quay qua Lương Linh nói , không biết chừng nào chị mới để dành được số tiền giống chị Phương Anh
" Chi vậy ? " Lương Linh thật ra cũng có một quỹ đen cho mình , chỉ là do Đỗ Hà không biết đó thôi
" Bộ chị không định cưới em hả ? " Đỗ Hà nhướn mày , bộ chị không tính rước em về nhà ở chung hay sao ?
" Em muốn thì mai chị cưới liền , cần gì để dành tiền " Lương Thùy Linh mặt háo hức nói với Đỗ Hà , tưởng chuyện gì , chứ mấy chuyện này chị nhanh lắm
" Hong , em còn đi học , cưới gì mà cưới " Đỗ Hà chun mũi , đợi em học xong đi rồi tính gì thì tính
" Cái này là em nói đó nha , học xong là phải cưới chị liền đó " Lương Linh coi như đây là hứa của em , em mà thất hứa là chị khóc cho coi
" Hoi , em hỏng biết đâu " Đỗ Hà giả bộ như bản thân chưa nói gì cả , dù sao em vẫn còn trẻ , em còn vẫn muốn đi chơi
LươngThùy Linh nghe vậy thì nhào tới ôm lấy người em chọt tới chọt lui , chọt tớikhi nào em đồng ý lấy chị thì thôi . Đỗ Hà nằm đó cười muốn tắt thở , người ta giỡn có xíu mà chọt người ta nhột muốn chết , chắc lần sau em không dám giỡn nữa quá
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip