CHAP 27 BỊ PHÁT HIỆN
Cúp máy xong, Vương Nhất Bác trả lại điện thoại cho cô.
"Anh Triệu à?"
"Ừ."
"Anh cứ cúp như vậy?"
"Chứ sao, cho anh ấy biết anh không sao là được rồi." Vương Nhất Bác vừa nói vừa mở cửa phòng bệnh.
"Vừa rồi hai đứa con đứng trước cửa thì thầm gì đấy?"
Lúc nãy ở trong phòng bệnh, bà thấy hai đứa nó nói gì đó ngoài cửa, không biết là đang thì thầm chuyện gì.
Vương Nhất Bác đi đến bên cạnh bà, rót cho bà một ly nước.
"Không có gì, chỉ là nói một ít chuyện khi còn nhỏ thôi ạ."
Nói đến việc này, bà mới nhớ tới có một việc mà bà quên hỏi: "Sao hai người các con gặp được nhau?"
Vương Nhất Bác nhìn Trình Tiêu, thong dong nói: "Chỉ cần có duyên phận, dù ở rất xa cũng có thể gặp lại."
Thẩm Bội Tuệ khó hiểu, bà cảm thấy Vương Nhất Bác hỏi một đằng trả lời một nẻo, nhưng trong chốc lát lại không hiểu ý của anh, xem ra cú ngã lần này thật sự ảnh hưởng đến não của bà.
Thẩm Bội Tuệ không hiểu ý của Vương Nhất Bác, nhưng trong lòng Trình Tiêu lại sáng như gương.
"Mẹ, lúc con cùng Tống Trân đi thử vai thì gặp phải anh ấy, rất trùng hợp nhỉ." Trình Tiêu cười gượng.
"Đúng là trùng hợp thật."
Cả một ngày hôm nay, phần lớn thời gian Thẩm Bội Tuệ đều ngủ, có thể là vì vừa làm giải phẫu xong, sức khỏe còn chưa hoàn toàn khôi phục, cũng có khả năng là gần đây bà quá vất vả.
Thẩm Bội Tuệ ngủ một giấc đến chiều mới tỉnh, lúc bà tỉnh lại thì nhìn thấy hai người ngồi trên sô pha. Trình Tiêu đang dựa vào sô pha để ngủ, còn Vương Nhất Bác bên cạnh đang đọc báo, Thẩm Bội Tuệ nhìn hai người họ, cảm thấy rất ấm áp.
Bà đang muốn gọi Vương Nhất Bác thì lại thấy Vương Nhất Bác nhìn Trình Tiêu, sau đó nhẹ nhàng đặt báo trong tay xuống, anh lấy cái chăn mỏng cẩn thận đắp lên người cô.
Việc này vốn dĩ rất bình thường, nhưng hành động tiếp theo của anh lại làm bà ngây ngẩn cả người.
Bởi vì Vương Nhất Bác cúi người, nhẹ nhàng hôn lên môi Trình Tiêu.
Trong lòng bà kinh ngạc, một loại dự cảm xẹt qua đầu.
Vương Nhất Bác vừa ngẩng đầu liền thấy Thẩm Bội Tuệ đang mang vẻ mặt khiếp sợ nhìn mình.
Anh không khỏi xấu hổ.
Hình như cái hôn vừa rồi... Cô Thẩm đã thấy được...
Anh giúp Trình Tiêu giém chăn, sau đó đứng dậy đi qua chỗ Thẩm Bội Tuệ.
...
Trình Tiêu tỉnh lại, cô vừa định đứng dậy liền nhìn thấy cái chăn trên người, đôi mắt cô hơi tối lại, môi nhẹ nhàng mấp máy.
Cô giương mắt nhìn qua phía giường bệnh của Thẩm Bội Tuệ. Vương Nhất Bác ngồi bên giường bệnh, đang cúi đầu gọt táo.
Mặt trời bên ngoài đã dần chuyển sang phía Tây, cả phòng bệnh được nhuộm một màu vàng nhạt yên ả, ánh nắng ấm áp rọi vào phòng.
Trong tay Thẩm Bội Tuệ đang cầm một miếng táo đã gọt, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm với anh.
Trình Tiêu cứ lẳng lặng nhìn như vậy, khóe môi không khỏi hơi cong lên.
"Tỉnh rồi sao không nói gì?" Thẩm Bội Tuệ quay đầu, vừa lúc nhìn thấy Trình Tiêu đã tỉnh lại.
"Vừa... Vừa tỉnh ạ..." Trình Tiêu ngập ngừng.
Lúc này Vương Nhất Bác cũng đã quay đầu nhìn cô, anh ngồi ngược sáng, mỉm cười dịu dàng với cô. Anh giơ quả táo đã gọt lên.
"Ăn không?"
Thẩm Bội Tuệ nhìn màn đêm bên ngoài.
"Không còn sớm nữa, hai người các con về đi."
"Đêm nay con ở đây với mẹ."
Thẩm Bội Tuệ xua tay: "Không cần đâu, cô Thường đã nói sẽ qua với mẹ rồi."
"Cô Thường sắp đến?"
"Ừ, cho nên hai con cứ về đi, hơn nữa nơi này cũng không đủ chỗ cho hai người các con ngủ."
Trình Tiêu không về, Vương Nhất Bác đương nhiên cũng không thể nào về một mình.
Trình Tiêu ngẫm nghĩ, nói chờ cô Thường đến rồi mới đi. Thẩm Bội Tuệ cũng không nói gì thêm.
Nửa giờ sau, Thường Tâm Như xách theo một cặp lồng giữ ấm, mở cửa nhìn thấy Trình Tiêu và Vương Nhất Bác thì sửng sốt.
"Hai đứa chưa đi à?"
Trình Tiêu đứng dậy: "Chúng con muốn chờ cô đến rồi mới đi."
Thường Tâm Như đặt cặp lồng giữ ấm lên bàn, cười nói: "Cô đến rồi, vậy các con về đi."
"Vâng ạ, cảm ơn cô, cô Thường."
Thường Tâm Như mang theo bữa tối cho Thẩm Bội Tuệ, bà vội vàng giúp Thẩm Bội Tuệ kéo bàn ăn trên giường bệnh.
"Con bé ngốc này, có gì mà cảm ơn với không cảm ơn."
"Đúng rồi, Tiêu Tiêu, thằng nhóc Từ Diễm đến Bắc Kinh chưa?" Thường Tâm Như vừa mở bình giữ nhiệt vừa hỏi.
Từ Diễm?
Vương Nhất Bác cảm thấy tên này có hơi quen tai, cẩn thận nghĩ lại, người lần trước cô đi đón hẳn là Từ Diễm. Nhưng mà Từ Diễm có quan hệ gì với cô Thường này?
Trình Tiêu gật đầu: "Đến rồi ạ."
"Cái thằng này, cũng không biết gọi về nhà một cuộc."
"Nghe anh Thanh nói gần đây anh ấy rất bận, chờ anh ấy bận rộn xong thì chắc sẽ gọi về đấy ạ."
Sau khi hai người ra khỏi bệnh viện, cả một đường Vương Nhất Bác đều không nói chuyện, Trình Tiêu cảm thấy tâm trạng anh không được tốt lắm.
"Anh sao thế?"
Vương Nhất Bác đột nhiên dừng bước, đưa mắt nhìn cô.
"Từ Diễm là ai?"
"Bạn em."
Vương Nhất Bác bình tình nhìn cô, khiến Trình Tiêu có chút luống cuống.
"Chỉ là bạn?"
Trình Tiêu khó hiểu nhìn anh, không hiểu ý của anh là gì.
"Chứ sao nữa?"
"Vậy... em... có thích cậu ta không?"
Trình Tiêu sửng sốt, đột nhiên hiểu ra vì sao tâm trạng của Vương Nhất Bác không tốt.
Cô nở nụ cười: "Thích chứ."
Vừa dứt lời, cô thấy sắc mặt của Vương Nhất Bác lập tức trầm xuống.
"Thích như em gái với anh trai vậy." Cô bình thản chèn thêm một câu.
Khuôn mặt vốn đang trầm xuống của Vương Nhất Bác lập tức lại bừng sáng, Trình Tiêu nhìn mà trợn mắt há hốc miệng, không hổ danh là ảnh đế, tốc độ biến sắc quá nhanh.
"Lần sau không được nói một nửa giấu một nửa." Vương Nhất Bác trịnh trọng nói.
Trình Tiêu lén mím miệng cười, cô đến bên cạnh anh, hỏi: "Vừa... Vừa rồi, không phải anh ghen chứ?"
Vốn cô còn cho rằng sẽ chặn họng được Vương Nhất Bác, ai ngờ ý cười trên mặt anh lại từ từ gia tăng.
"Ừ, em biết thì tốt, sau này đừng nói mấy câu khiến anh hiểu lầm nữa." Trên mặt anh mang theo nụ cười, vươn tay xoa đầu cô.
Trình Tiêu: "..."
Ban đầu cô còn muốn trêu chọc Vương Nhất Bác, kết quả lại bị anh đùa giỡn, đến cuối cùng cô mới là người đỏ mặt.
"Đi siêu thị một chuyến đi." Đến trước tiểu khu, Vương Nhất Bác nói với cô. Lúc sáng khi làm cơm, anh phát hiện trong tủ lạnh không còn thức ăn.
"Vâng."
Vương Nhất Bác đẩy xe, Trình Tiêu đi bên cạnh anh, hai người đứng trước khu thực phẩm tươi sống.
"Em muốn ăn gì?" Vương Nhất Bác nghiêng đầu hỏi.
"Thịt."
"Thịt gì?"
"Cứ thịt là được."
Vương Nhất Bác không khỏi bật cười, anh cảm thấy Trình Tiêu cố ý.
Hai người mua một ít thịt, còn có rau dưa.
Mua thức ăn xong, Trình Tiêu lại kéo anh đến khu trái cây.
Lúc Trình Tiêu chọn trái cây, Vương Nhất Bác đứng cách cô không xa.
Vương Nhất Bác nhìn cô, cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Chờ Trình Tiêu chọn trái cây xong, hai người mới cùng đi tính tiền.
Lúc xếp hàng, Trình Tiêu đứng sát bên cạnh Vương Nhất Bác, vốn đang rất yên lặng, nhưng phía sau hai người họ không biết từ khi nào xuất hiện hai nữ sinh, hai nữ sinh vẫn luôn nói chuyện.
"Mau nhìn đi, đẹp trai chết mất!"
"Đẹp trai quá, Vương Nhất Bác đẹp trai muốn chết, thích quá đi."
"Ai nói không phải đâu, đẹp trai, tính tình lại tốt, lúc cười rộ lên nhìn ấm áp muốn chết, chỉ cần có thể nhìn thấy anh ấy là mình đã cảm thấy thỏa mãn rồi."
Hai người ở sau không ngừng xoay xung quanh đề tài Vương Nhất Bác.
Điều này khiến cho Vương Nhất Bác đứng trước các cô ấy cảm thấy áp lực hơi lớn.
Trình Tiêu yên lặng quay đầu nhìn hai nữ sinh phía sau, các cô ấy còn đang mặc đồng phục, có vẻ là học sinh. Nữ sinh cầm điện thoại thấy Trình Tiêu nhìn mình liền hỏi.
"Chị gái, chị cũng thích Vương Nhất Bác à?" Trình độ nhiệt tình kia không thua gì fan cuồng.
Trình Tiêu rối rắm, một bên là fan của Vương Nhất Bác, một bên là Vương Nhất Bác đang ở ngay đây, bảo cô phải trả lời thế nào?
"Chị gái, chị không thích à?" Nữ sinh hỏi tiếp, nhưng giọng lại không ấm áp như vừa nãy. Vừa dứt lời, nữ sinh đẩy xe mua hàng cũng lập tức ngẩng đầu nhìn cô, Trình Tiêu sững người, vẻ mặt của nữ sinh này thật... đáng sợ.
"Thích... Thích chứ..." Trình Tiêu ngại ngùng cười.
Nói xong cô lập tức quay đầu, không hề trả lời hai cô bé đó nữa, cô phát hiện bả vai Vương Nhất Bác run run, cô nhìn anh theo bản năng, lại thấy mặt anh đầy ý cười, rõ ràng là đang nín cười.
Mặt Trình Tiêu tối lại, vừa thẹn vừa giận, cô hung hăng liếc xéo anh một cái, sau đó im lặng bước thêm một bước.
Vương Nhất Bác cũng nhanh chóng tiến lên một bước, nhưng môi cô đang mím chặt, hiển nhiên là không muốn để ý đến anh.
"Aiz, người phía trước đi rồi, cậu đi lên đi."
"Biết rồi mà."
Nữ sinh đang chôn mặt vào điện thoại bước thêm một bước lớn, không ngờ đầu lại vô ý đụng vào người phía trước.
Vương Nhất Bác chỉ cảm thấy lưng bị người ta đụng phải, tuy rằng không đau, nhưng vẫn có cảm giác.
"Ôi... xin lỗi anh..." Nữ sinh nhanh chóng xin lỗi.
"Không sao." Vương Nhất Bác không quay đầu lại, trầm giọng nói.
"Giọng nói này..."
Nữ sinh nhỏ giọng nói thầm, lại làm hai người phía trước bắt đầu căng thẳng.
"Quá quyến rũ đi."
Hai người không hẹn mà cùng nhìn nhau, lại không biết nói gì cho phải.
"Này, cậu muốn bị đánh à, không thấy chị gái này là bạn gái người ta sao?" Nữ sinh đẩy xe mua sắm hạ giọng nói.
Trình Tiêu bất đắc dĩ, cô không phải bạn gái anh... Nhưng bây giờ cô không thể quay đầu giải thích với hai cô bé đó...
...
Ra khỏi siêu thị, Vương Nhất Bác không nhịn được nữa, không phúc hậu bật cười.
Trình Tiêu xấu hổ không muốn để ý đến anh, liền tăng nhanh tốc độ.
Vương Nhất Bác đuổi theo, bàn tay không phải cầm túi liền nắm lấy tay cô.
"Giận à?"
Trình Tiêu muốn hất tay anh ra nhưng lại không thành công.
"Không." Cô mặt không biểu tình nói.
"Thật không?"
"Thật."
Lúc Vương Nhất Bác chuẩn bị mở miệng lần nữa, điện thoại của Trình Tiêu vang lên.
"Alo? Anh Triệu?"
Nghe thấy Trình Tiêu gọi một tiếng anh Triệu, Vương Nhất Bác nhìn về phía cô, Trình Tiêu đưa điện thoại cho anh.
"Tìm anh."
"Alo?"
"Alo, Nhất Bác, khi nào cậu mới về?"
"Sao thế?"
"Cậu quên tối nay cậu còn có phải tham gia tuyên truyền sao?"
Giọng Triệu Miễn rất lớn, cho nên Trình Tiêu đứng bên cạnh Vương Nhất Bác vẫn nghe được rõ ràng, cô ngẩng đầu nhìn Vương Nhất Bác.
"Ừ, em biết rồi, cúp máy đây." Nói xong, anh cúp điện thoại.
"Có việc thì anh cứ về trước đi." Trình Tiêu nói.
Vương Nhất Bác nhìn cô: "Chúng ta cứ lên trước đã."
Sau khi lên tầng, Vương Nhất Bác cũng không vội vàng rời đi mà vào phòng bếp bắt đầu rửa rau nấu cơm.
"Anh không về à?" Trình Tiêu đứng trước cửa phòng bếp hỏi.
"Cơm nước xong rồi đi."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip